Linh Chu


Tuy rằng vẫn có người không phục cách nói của Thiên Toán Thư Sinh, nhưng lại không cách nào phản bác được.


Vô luận là vì nguyên nhân gì, Phong Phi Vân quả thật đã xông đến Vô

Lượng Tháp tầng thứ bảy, đã trở thành thiên kiêu thứ bảy từ xưa đến nay

dùng cảnh giới Thần Cơ đã xông đến tầng thứ bảy của Vạn Tượng Tháp.


Oanh động do trận phong ma này mang đến trước tiên là truyền khắp toàn

bộ Vạn Tượng Tháp, thậm chí có vô số đạo ngọc phi phù phóng lên trời,

truyền tin tức đến khắp thiên nam địa bắc Thần Tấn vương triều.


Mỗi một tuyệt đỉnh thiên mới xuất thế, đều đánh vỡ cân đối lực lượng, sẽ phá hư sự cân đối của Tu Tiên Giới tương lai, huống chi còn là một lần

xuất hiện hai vị


- Phong gia đây là muốn nghịch thiên ah! May mắn gia chủ Phong gia đã

trục xuất Yêu Ma Chi Tử ra khỏi gia tộc, bằng không, trăm năm sau, Phong gia tất nhiên sẽ dưới sự dẫn dắt của song ma xưng bá toàn bộ Thần Tấn

vương triều.


Trên một tòa linh sơn, trong cung khuyết có một vị tiên môn chưởng giáo tay niết lấy ngọc phù, cảm thán nói.


- Yêu Ma Chi Tử vậy mà xông đã đến Vô Lượng Tháp tầng thứ bảy, thiên

tư đã có thể so với tám vị thiên tài cấp bậc sử thi, không, là chín vị

thiên tài cấp bậc sử thi, chỉ sợ có ít người muốn ngồi không yên rồi.


- Gia chủ Phong gia hiện giờ chỉ sợ đã hối hận đến xanh ruột rồi! Ha ha!


Trong ngày này Thần Tấn vương triều có rất nhiều người đều nhận được tin tức này, có người thoải mái cười to, cũng có người nhíu chặt lông mày,

trong mắt sát cơ ẩn sâu, muốn gạt bỏ Phong Phi Vân từ trong trứng nước.


Cổ Cương Phủ, Phụng Thiên Bộ.


Đây là một mảnh sơn lĩnh cổ xưa, tràn ngập tiếng dị thú thét dài, xen

lẫn chướng khí đen kịt, mang đến cho người một loại cảm giác Man Hoang

sơ khai.


Cảnh Phong đại trí sư đứng trên một tòa bệ thân cao mấy trăm thước, ăn

mặc trường bào màu đen, bàn tay khô héo bưng lấy một vu bồn ở trước, tóc trên đầu và râu ria đều đã bạc trắng.

mặc trường bào màu đen, bàn tay khô héo bưng lấy một vu bồn ở trước, tóc trên đầu và râu ria đều đã bạc trắng.


Hốc mắt thật sâu của hắn tràn đầy nếp nhắn, lõm sâu xuống, nhìn qua đại địa bao la mờ mịt, chỉ thấy có từng đạo thần mang trùng thiên mà lên, một đạo so với một đạo càng thêm cường đại, mỗi một đạo thần mang đều

đại biểu cho một vị thiên tài nhân kiệt.


Oanh!


Chợt đấy, ngôi sao trên bầu trời bắt đầu run rẩy, có hơn mười đạo ngôi

sao sáng rõ lướt ngang trên bầu trời, bức thẳng vào cung thái vi tinh,

giống như hơn mười đạo thần kiếm phá không mà đi, khiến cho tinh tượng

trên cả bầu trời đều xảy ra nghịch chuyển cực lớn.


- Quần long phệ thiên, thái vi thủ tâm.


Cảnh Phong đại trí sư hai mắt trợn lớn, nổ bắn ra hai đạo hào quang chói mắt, nói:


- Một đại thế quần hùng cũng khởi đã đến, trong tương lai không lâu,

trên phiến đại địa này nhất định còn có thiên tài cấp bậc sử thi thần

thoại xuất thế, thời đại này không còn bình tĩnh nữa rồi.


Phàm là tu sĩ hiểu được quan sát tinh tượng vào thời khắc này cũng đã

ngửi được một cổ khí tức không tầm thường, rốt cuộc là người phương nào

xuất thế, vậy mà dẫn tới Thiên Địa tinh tượng cũng phải thay đổi?


Mỗi một tầng Vô Lượng Tháp đều như một tiểu thế giới độc lập vậy, càng

đi sâu vào trong, phiến thế giới này liền càng thêm mênh mông.


Vô Lượng Tháp tầng thứ bảy, là một mảnh sơn lĩnh lơ lửng trên bầu trời,

cách mặt đất không biết bao nhiêu ngàn trượng, nhìn xuống phía dưới chỉ

có thể nhìn thấy biển mây vô biên, giống như Đằng Long màu trắng đang

quay cuồng vậy.


Sơn lĩnh không ngớt chín nghìn dặm, có từng tòa ngọn núi hiểm yếu xuyên thẳng thanh minh, cổ bạch như trát long sinh trưởng trên vách núi đá

dựng đứng, phảng phất như muốn rơi xuống vách núi, rơi vào biển mây, rớt xuống phàm trần vậy.


Chỗ xa hơn, một tầng tiên vụ hơi mỏng gột rửa giữa một tòa Linh Phong,

linh hạc màu trắng chừng ba trượng xông phi mà lên, lao xuống rơi vào cỏ cây giữa linh phong.


Đây là một cảnh tượng như tiên gia phúc địa, giống như một cái cách thế động thiên vậy.


Phong Phi Vân đi theo sau lưng cô gái mặc áo đen, hành tẩu trên đỉnh sơn lĩnh, trên đường đi, gặp vài chỗ dấu vết cổ xưa, có đại đại kiếm hoen

rỉ cắm trên vách đá, có bàn cờ cực lớn lơ lửng trên đỉnh sơn lĩnh, nhưng cái này đều nói rõ, nơi này quả thật từng là một chỗ tu đạo chi địa,

chỉ là hiện giờ đã hoang vu thôi.


Cô gái mặc áo đen đi vào một tòa sơn cốc tĩnh mịch, nơi này tràn ngập

sương mù mờ mịt, linh khí dồi dào, như ẩn cư lấy một vị tu đạo thần linh vậy.


Sau khi tiến vào sơn cốc, cô gái mặc áo đen liền bắt đầu trở nên cẩn thận, bộ pháp cũng thả chậm hơn không ít


Phong Phi Vân cũng cảm giác được ở sâu trong sơn cốc kia có một cổ khí

tức mênh mông cuồn cuộn như có như không, mang theo vài phần khắc

nghiệt, thật giống như tiến nhập một mảnh tử vong tuyệt địa vậy.


Sàn sạt!


Một hồi gió gào thét từ trong sơn cốc thổi ra, phát ra thanh âm tựa như Cự Thú gào thét vậy.


Phong Phi Vân phát ra một tiếng kêu nhẹ, bỗng nhiên dừng bước, tật phong thổi bùn đất trên mặt đất đi một tầng, hiển lộ ra một khối xích cốt lớn cỡ bàn tay.


Xương cốt đỏ thẫm như máu, mặt ngoài lưu động lấy vầng sáng nhàn nhat, cứng rắn giống như một khối Thần Thạch vậy.


Tuy rằng chỉ lộ ra một ít, nhưng cổ linh khí kia lại bạo phát ra, vô

cùng cực nóng, khiến nhiệt độ trong không khí cũng chậm rãi khô héo lại.


Cô gái áo đen đi ở đằng trước cũng phát giác được khác thường, lập tức

dừng bước, xoay người lại, nàng nhìn chằm chằm vào khối xương cốt đỏ rực trên mặt đất.


- Xương cốt Phượng Hoàng!


Phong Phi Vân cảm giác được xương cốt của mình cũng có chút phát lạnh, có một loại cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.


- Nơi này tên là Lạc Phượng Cốc, từng có một đầu Phượng Hoàng vẫn lạc

chỗ này, máu tươi nhuộm hồng khắp cả sơn cốc, trên mặt đất còn sót lại

mấy khối xương cốt cũng là việc rất bình thường.


Cô gái mặc áo đen thản nhiên nói.


Ngay cả Phượng Hoàng cũng vẫn lạc, rất hiển nhiên nơi này từng xảy ra

đại sự kinh thiên, nhưng cô gái mặc áo đen lại không muốn nói cho Phong

Phi Vân biết, sợ Phong Phi Vân sẽ bị dọa đến lùi bước.


- Ngươi ngàn vạn đừng đụng vào khối Phượng cốt kia, nhiệt độ trên đó cao đến dọa người, một khi đụng vào, thân thể sẽ đốt thành tro bụi ngay.


Cô gái mặc áo đen nhắc nhở.


Cô gái mặc áo đen cũng không dám đụng Phượng cốt, cổ nhiệt độ kia nàng cũng không cách nào thừa nhận nổi.


Phong Phi Vân dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng liền nhặt khối Phượng cốt

lớn cỡ bàn tay kia lên từ mặt đất, lau sạch sẽ bùn đất trên đó, sau đó

thu vào trong Giới Linh Thạch.


Cô gái mặc áo đen ngay cả cắm cũng suýt rơi xuống đất, kinh ngạc nhìn Phong Phi Vân nói:


- Chẳng lẽ ngươi đã từng uống qua Phượng huyết sao?


- Chưa từng!


Phong Phi Vân tâm tình rất trầm trọng, có tiền bối Phượng Hoàng vẫn lạc ở đây khiến hắn cảm giác được một cổ nôn nóng không hiểu, nơi này tên là

Lạc Phượng Cốc, phàm là Phượng Hoàng đến chỗ này, đều bị một cổ lực

lượng trong tối tăm khắc chế lấy.


Cô gái mặc áo đen chau mày lại, có chút khó hiểu, nhưng lại không tiếp tục truy vấn, tiếp tục bước vào trong sơn cốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận