Linh Chu


Phong Phi Vân tuy rằng đã

mệt mỏi đến nỗi ngay cả một ngón tay cũng không muốn động, nhưng vẫn

chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu lần nữa ngưng tu linh khí,

chỉ có mau chóng khiến linh khí trong thân thể khôi phục mới có thể ứng

phó được khảo nghiệm kế tiếp.


Vô số linh khí bắt đầu vọt tới hắn, xuyên qua lỗ chân lông, tiến vào

huyết dịch, sau đó đi vào gân mạch, đi về hướng đan điền, tất cả tế

bào trong thân thể đều giống như ruộng cạn đã khô cạn nhiều ngày, tham

lam hút lấy linh khí.


Sáu đạo thần thức của Phong Phi Vân chạy trong thân thể, có thần thức

bay đến trong đan điền, đan điền hải vốn mờ mịt mênh mông cuồn cuộn hôm

nay trở nên linh khí mỏng manh, Thần Cơ cũng gần như vỡ ra, so với thời

kỳ toàn thịnh không biết kém gấp bao nhiêu lần.


Thi Cung Nữ ma lơ lửng trong đan điền, nhưng sau lần đầu tiên thần thức

Phong Phi Vân tiến vào trong đó thì bốn tòa cửa tháp cũng đã đóng cửa.


Nếu không phải vậy, Phong Phi Vân chỉ cần mượn nhờ tứ biến thi tà chi

hỏa trong Thi Cung thì đã sớm xông qua được Vô Lượng Tháp tầng thứ sáu

rồi.


Linh khí đang điên cuồng dũng mãnh tràn vào thân thể, chảy về phía Thần

Cơ, khiến Thần Cơ vốn chỉ còn chừng hạt gạo dần dần lớn mạnh, linh khí

đang chậm chạp tăng trở lại.


Linh khí trong máu cũng bắt đầu khôi phục, kim quang sáng ngời, nổ vang

không dứt, hơn nữa trong máu còn chảy xuôi theo một tia thạch khí màu

trắng.


Vào ban ngày, Phong Phi Vân hoàn toàn không có thời gian dò xét xem nó

đến cùng là vật gì lại kích thích Yêu Ma chi huyết trong thân thể mình,

giờ phút này rốt cục phát hiện ra đầu sỏ gây nên.


- Đám thạch khí này vậy mà lại đồng nguyên với thanh thạch đao kia, chẳng lẽ là do thạch đao kia đang quấy phá sao?

- Đám thạch khí này vậy mà lại đồng nguyên với thanh thạch đao kia, chẳng lẽ là do thạch đao kia đang quấy phá sao?


Cảnh đêm tựa như lụa mỏng, từ phía trên áp xuống, bao phủ khắp thiên địa.


Phong Phi Vân xếp bằng ở trên bệ đá, thạch đao cực lớn cắm ở trước người hắn, thạch đao chất phác tự nhiên, nhưng nếu nhìn kỹ liền sẽ phát hiện

ra trên thạch đao kia cách mỗi nháy mắt sẽ có một đạo huyết vân nhàn

nhạt cơ hồ mắt thường không cách nào phân biệt rõ đang lưu động lấy.


Hơn nữa thạch đao cũng sẽ run lên rung lên, chỉ biên độ rung rung thật sự quá nhỏ, cho nên căn bản không bị người phát giác ra


Trạng thái của thạch đao tựa như trong thân đao cũng có một lòng tạng

vậy, hoàn toàn trùng khớp với tần suất tim đập của Phong Phi Vân.


Vết thương trên người Phong Phi Vân lên đến năm mươi bảy đảo, trong đó

có hai đạo càng thiếu chút nữa đã trí mạng, mà giờ khắc này những vết

thương này cũng bắt đầu chậm rãi khép lại, bắt đầu kết sẹo, dưới sự điều trị của linh khí, nội thương ngũ tạng cũng dần khôi phục lại.


Trước khi sáng sớm ngày hôm sau tiến đến, linh khí trong thân thể Phong

Phi Vân đã no đủ, hơn nữa so với hôm qua còn tăng trưởng thêm không chỉ

một phân, tu vị lại có chỗ tinh tiến, tương đương thành quả tu luyện ba

ngày của mình, cũng tương đối khả quan.


Thương thế trên người cũng đã tốt lên nhiều, miệng vết thương cũng đã

khép lại, máu trên quần áo cũng đã khô cạn, nhẹ nhàng run lên, liền rơi

xuống trên mặt đất.


Tuy rằng lần nữa khôi phục trạng thái đỉnh phong, thậm chí càng mạnh hơn nữa, nhưng lông mi Phong Phi Vân lại không chút dãn ra, bởi vì khảo

nghiệm ngày hôm nay sẽ càng thêm tàn khốc.


Ngày hôm qua chỉ giữ vững được hai canh giờ đã sức cùng lực kiệt, hôm

nay chính là suốt một ngày, thời gian gấp ba lần hôm qua, phải nhịn đến

lúc trời tối, cũng có nghĩa là phải kiên trì đến sáu canh giờ.


Đây là một hồi ác chiến, nhất định phải sớm làm ra bố trí.


Thừa dịp trời còn chưa sáng, Phong Phi Vân khắp xuống trận pháp ở bốn

phương tám hướng chung quanh mình, bỏ ra nửa canh giờ khắc lục ra bảy

mươi hai toà nhị cấp trận pháp, đã có trận pháp phòng ngự, lực lượng

trong lòng Phong Phi Vân cũng tăng lên không ít.


Lúc luồng mặt trời sáng sớm ngày thứ hai vừa chiếu xuống, trong toàn bộ

cổ thành liền lại lần nữa trở nên náo nhiệt, khắp nơi đều là bóng người, nguyên một đám đằng đằng sát khí, có bay trên nóc nhà, có đang chạy vội trên cổ đạo đánh úp tới Phong Phi Vân.


Đối phương có thiên quân vạn mã có thể điều động, nhưng Phong Phi Vân lại chỉ có thể một mình chiến đấu hăng hái.


Oanh!


Tu sĩ Thần Cơ trung kỳ đầu tiên bay lên cao hơn 10m, trên bàn tay đánh

ra bốn ngưu chi lực, một mảnh thanh mang tràn ngập, có uy lực bài sơn

đảo hải.


Phong Phi Vân lập tức dẫn động trận pháp.


Vị tu sĩ Thần Cơ trung kỳ kia lập tức liền bị một tòa trận pháp phai mờ, cánh tay cũng bay ra ngoài, bốn đầu kỳ ngưu chi lực cũng chỉ có thể

phá hủy đi một góc tòa trận pháp kia.


Sau khi tên tu sĩ đầu tiên bị giết, tu sĩ ở đằng sau liền phô thiên cái địa vọt tới.


Bảy mươi hai toà trận pháp căn bản không cách nào ngăn trở được bước

tiến của bọn hắn, nửa canh giờ cũng không ngăn được, bảy mươi hai toà

trận pháp đã bị hoàn toàn công phá, đương nhiên trên mặt đất cũng nhiều

hơn sáu mươi cổ thi thể, bị trận pháp giết đến thi cốt không được đầy

đủ.


PHỐC!


Tay cầm thạch đao, hời hợt gạt bỏ một tu sĩ đang xông tới.


Phong Phi Vân vì bảo tồn thể lực và linh khí ở hạn độ lớn nhất nên động

Phong Phi Vân vì bảo tồn thể lực và linh khí ở hạn độ lớn nhất nên động

tác cũng không hề hung mãnh, hơn nữa từ lúc bắt đầu liền chỉ dùng thuần

lực lượng giết địch, căn bản không sử dụng đến linh khí


Mà sau nửa canh giờ, khí lực bắt đầu bất lực thì hắn liền đổi lại dùng linh khí làm chủ công kích, lại bắt đầu hồi phục thể lực.


Ngày hôm nay lại tràn ngập giết chóc, tổng cộng có hơn ba trăm cổ thi

thể ngang dọc, mỗi người đều là cảnh giới Thần Cơ, chiến tích như vậy có thể nói là cực kỳ khủng bố.


Bất quá, đây cũng là bởi vì những tu sĩ này đều chỉ là vì chiến đấu và

giết chóc đơn thuần mà sinh, chiến lực tuy rằng có thể so sánh với tu sĩ Thần Cơ chính thức nhưng trí tuệ lại căn bản không cách nào so với

những tu sĩ Thần Cơ ở thế giới chân thật được.


Muốn Phong Phi Vân ở trong thế giới thực đồng thời đại chiến với hơn ba

trăm vị tu sĩ cảnh giới Thần Cơ thì khẳng định đã sớm bị mấy lão hồ ly

kia đánh lén chôn giết, căn bản không có khả năng đánh chết toàn bộ hơn

ba trăm vị tu sĩ cảnh giới Thần Cơ, coi như là tu sĩ cảnh giới Thiên

Mệnh cũng không có bổn sự như vậy


Phong Phi Vân rốt cục vẫn kiên trì tới khi màn đêm buông xuống!


"Bịch! " thạch đao cực lớn rơi trên mặt đất.


Phong Phi Vân bị thương còn nặng hơn hôm qua, trực tiếp ngã trên mặt

đất, sau nửa ngày, hắn lại hai tay chống đất, cắn răng gian nan ngồi dậy từ mặt đất, dùng hết một tia lực lượng cuối cùng của toàn thân cuối

cùng nghiền ép tiềm lực trong cơ thể, khiến mình lần nữa bắt đầu tu

luyện, ngưng tu linh khí.


Toàn thân đã đau đớn đến mức chết lặng, thân thể mệt mỏi và tiều tụy,

chỉ muốn nhắm mắt một phút đồng hồ, nghỉ ngơi một phút đồng hồ, nhưng

hắn biết mình nhất định không thể nhắm mắt, một khi nhắm lại thì nhất

định sẽ mê mang, khi tỉnh lại vào sáng sớm ngay mai liền chỉ có thể nhận thua, chỉ có thể bại lui khỏi tầng thứ sáu.


Phong Phi Vân không cam lòng, cho nên hắn vẫn dùng ý chí ương ngạnh để kiên trì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận