Linh Chu


Phong Phi Vân tuyệt đối không phải một người tốt, Kỷ Thương Nguyệt cũng tuyệt đối xem như một mỹ nhân khuynh thành, hắn chẳng lẽ không làm gì Kỷ Thương Nguyệt? Liên tưởng đến đây, đạo tâm vốn bình tĩnh của Bộ Thiên Nhai liền nổi lên rung động, cuối cùng biến thành sóng to gió lớn.


- Phong Phi Vân!


Bộ Thiên Nhai bỗng nhiên đứng dậy, trên người chiến ý bắt đầu khởi động, đằng đằng sát khí.


- Bộ huynh, ngươi muốn đi đâu thế?


Tử Xuyên cảm nhận được lực lượng khủng bố trên người Bộ Thiên Nhai.


- Lấy đầu của Phong Phi Vân!


Hàn khí tản ra từ trên người Bộ Thiên Nhai khiến sóng cả cả đầu sông lớn đều bị đông lạnh phủ lên một tầng băng tinh.


Tử Thanh nhíu đôi mi thanh tú lại, nói:


- Vậy Kỷ cô nương làm sao bây giờ? Nàng...


- Trước hết giết Phong Phi Vân!


Trong mắt Bộ Thiên Nhai mang theo vẻ kiên quyết, không ai có thể lay động ý chí của hắn, nếu Phong Phi Vân không chết, lòng của hắn liền khó mà yên tĩnh được.


Trên sông lớn đột nhiên xoáy lên một mảnh sóng cồn cao mười mét, như Thủy Long phá sông mà lên, một cổ lực lượng bén nhọn mà đại khí huy hoàng từ bên kia bờ sông truyền đến.


- Không cần ngươi đi, ta đã đến rồi đây!


Trên sông lớn, một đạo thân ảnh tiêu sái màu tím lướt sóng mà đến, mỗi khí bước ra một bước, bọt nước liền theo đó thối lui, hóa thành một cái vòng xoáy.

Trên sông lớn, một đạo thân ảnh tiêu sái màu tím lướt sóng mà đến, mỗi khí bước ra một bước, bọt nước liền theo đó thối lui, hóa thành một cái vòng xoáy.


Người đến đúng là Phong Phi Vân!


- Phong Phi Vân!


Bộ Thiên Nhai hai mắt phát lạnh, quát lớn một tiếng, trong miệng thốt ra một mảnh khí lãng, như lệ phong cuốn đi.


Phong Phi Vân mặc một bộ áo tím hoa lệ, từ bên kia sông lớn đi tới, dưới chân sinh ra vô số vòng xoáy, khiến sóng cồn trên mặt sông càng dân lên cao hơn nữa.


Không bao lâu, liền chạy tới trong sông.


Hắn như giẫm trên đất bằng, đứng trên mặt nước, gió sông thổi qua khiến vạt áo của hắn ầm ầm rung động.


Hai người Tử Xuyên và Tử Thanh đều lộ ra thần sắc đề phòng, không cách nào quên được tràng cảnh Tần Chiến chết ở trong tay Phong Phi Vân, biết rõ sự cưỡng hàn của yêu ma chi tử tuyệt đối không hề thua kém bất kỳ một vị nghịch thiên tài tuấn nào cả.


Hai người bọn họ tuy rằng đều là nghịch thiên tài tuấn, nhưng chỉ mới vừa đột phá cảnh giới Thần Cơ trung kỳ, so với Tần Chiến vẫn kém một tia, tự nhiên phải e ngại Phong Phi Vân rồi.


Phong Phi Vân tuy rằng chỉ có tu vị Thần Cơ sơ kỳ, nhưng trong tay hắn lại có một kiện Linh Khí, ngay cả Tần Chiến Thần Cơ trung kỳ cũng bị đè chết, nếu không phải tế ra Linh Khí, căn bản không cách nào trấn áp hắn được.


- Bộ huynh, trong tay Phong Phi Vân có một kiện Linh Khí, đã từng đè chết cả Tần Chiến đấy.


Tử Xuyên nhắc nhở một câu.


Tu vị của Bộ Thiên Nhai cũng là Thần Cơ trung kỳ, đã tu luyện Thần Cơ đến chừng một ngón tay, cứng rắn tựa như tiên đĩnh, xem như là tồn tại Thần Cơ trung kỳ cao cấp nhất, chỉ cần tu luyện ra thần thức nữa thôi là hắn có thể lập tức bước chân vào cảnh giới Thần Cơ đỉnh cao.


Tu vi của hắn so với Tần Chiến còn mạnh hơn một bậc!

Tu vi của hắn so với Tần Chiến còn mạnh hơn một bậc!


- Không sao, vì đối phó tên yêu nghiệt này, ta đặc biệt từ Thiên Phong mang tới Đại Phong Kỳ, đủ để chống lại Linh Khí trong tay hắn rồi.


Bộ Thiên Nhai có chuẩn bị mà đến, không sợ chút nào.


Tu vi của hắn cao hơn Phong Phi Vân cả một tiểu cảnh giới, lại có Đại Phong Kỳ làm hậu thuẫn, giết một tên Phong Phi Vân chỉ giống như là giết heo chó thôi.


Phong Phi Vân mang theo nộ khí mà đến, nhưng cơn giận này lại bị hắn ẩn trong lòng, lộ ra tâm bình khí hòa, nói:


- Bộ huynh không hổ là đại đệ tử của Thiên Nhất Tiên Môn, làm việc quả nhiên quang minh lỗi lạc, khiến người rất là bội phục ah! Ngày đó trên tường thành Phong Hỏa Liên Thành, ta ngược lại đã nhìn sai rồi.


- Ta lúc ấy cũng nhìn sai rồi, bằng không ngươi cũng không thể sống được đến giờ!


Bộ Thiên Nhai đứng ở chỗ nước cạn bên bờ sông, bước chân cách nước sông chỉ chừng mấy xích, nhưng mặc cho nước sông kia sóng cả mãnh liệt thế nào đều căn bản chưa đến được giày hắn đã bị một cổ lực lượng vô hình phản đẩy ra rồi,


Ngay khi Phong Phi Vân xuất hiện thì khí tức của hai người cũng đã tập trung cùng một chỗ.


"Thần Cơ" chỉ lớn chừng hạt gạo ở trong Đan Điền của Phong Phi Vân bị khí tức của Bộ Thiên Nhai kích thích, cấp tốc xoay tròn lấy, bộc phát ra linh khí vô cùng vô tận.


"Thần Cơ" của Bộ Thiên Nhai lớn hơn Phong Phi Vân gấp 10 lần, nhưng luận độ tinh thuần linh khí và linh tính của Thần Cơ thì lại xa xa không sánh được với "Thần Cơ" của Phong Phi Vân.


Một cái là lượng, một cái là chất!


Hai người đều là người có thiên tư tuyệt đỉnh, tâm chí vô cùng cường đại, sớm đã ẩn dấu đi tất cả nhược điểm tâm lý, một người như Định Hải Thần Châm đứng vững trong sông lớn, một người lại như núi cao bất động đứng bên bờ sông, đều lộ ra không chê vào đâu được, vô cùng cường đại


Oanh!

Oanh!


Tuy rằng vẫn chưa giao thủ, nhưng giữa bọn hắn đã tràn ngập sát cơ, có giọt giọt nước sông tóe lên, bị một đám sát khí va chạm vào, giọt nước cùng sát khí dung hợp, đã bay ra ngoài, đánh xuyên qua một đầu chim sơn ca ở cách đó cả ngàn mét khiến nó cắm đầu xuống mặt đất.


Chung quanh trở nên càng ngày càng áp lực, không khí cũng giống như trở nên sền sệt, khiến người ngay cả hô hấp cũng không thể.


- Tu vị của Bộ Thiên Nhai vậy mà đã đạt đến tình trạng như thế, nhiều nhất chỉ cần cho hắn thêm một tháng nữa thôi có thể tu luyện ra thần thức, đột phá đến Thần Cơ đỉnh phong rồi.


Tử Xuyên cũng là người có thiên tư tuyệt đỉnh, ở trong rừng rậm tràn đầy dã thú khổ tu mười năm, chuyên tâm ngộ đạo, coi như là dị thú bốn trăm năm tu vị cũng từng chết dưới kiếm của hắn.


Hắn tự nhận là trong một đời tuổi trẻ đã đủ để xưng hùng, nhưng sau khi ra khỏi Tử Vân động phủ mới phát hiện thiên hạ cũng không thiếu khuyết anh tài. Tuổi của Bộ Thiên Nhai cũng không khác với hắn lắm, nhưng tu vị đã đi trước hắn một bước.


Tử Thanh là mỹ nhân có thiên tư tuyệt đỉnh, mặc la bào tử kim sắc, tu vị cũng không hề thua kém Tử Xuyên, nàng nói:


- Ta sao lại có cảm giác tiến bộ của Phong Phi Vân cũng không hề kém hơn Bộ Thiên Nhai nhỉ?


Thiên tư đạt đến cấp bậc nghịch thiên tài tuấn, cũng có thể được xưng là bá chủ trong cùng cảnh giới, ở trong cùng một cảnh giới, nghịch thiên tài tuấn có thể đơn giản chém giết tu sĩ khác.


Mà đều là nghịch thiên tài tuấn, nếu ở cảnh giới giống nhau, có lẽ có thể phân ra thắng bại, nhưng lại rất khó đánh chết đối phương. Tựa như Bộ Thiên Nhai và Tử Xuyên đều là cảnh giới Thần Cơ trung kỳ, nhưng một người sắp đột phá Thần Cơ đỉnh phong, một người chỉ vừa bước vào Thần Cơ trung kỳ, tu vị tự nhiên có chênh lệch không nhỏ.


Nhưng Bộ Thiên Nhai có lẽ có thể đánh bại Tử Xuyên, nhưng tuyệt đối không giết được Tử Xuyên.


Đương nhiên nếu có loại thần binh nghịch thiên như Linh Khí vậy thì lại khác, tựa như Phong Phi Vân cầm trong tay Linh Khí, có thể dùng tu vị Thần Cơ sơ kỳ đánh chết Tần Chiến vốn có tu vị Thần Cơ trung kỳ.


- Yêu ma chi tử không thể đo lường theo lẽ thường được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận