Linh Chu


La lão hán mặt biến sắc, sợ La Ngọc Nhi chọc giận Phong Phi Vân, vội vàng nói:


- Ngọc nhi, Phong thiếu gia là người có thể đắc tội sao? Nha đầu chết tiệt này, còn không mau đi pha trà.


La Ngọc Nhi sợ hết hồn, trong đầu hồi tưởng lại đêm hôm đó, nắm hai tay nàng đau quá, kìm lòng không được liền che che trước ngực, có một loại cảm giác không rét mà run, vội vàng đến bên cạnh bếp lò pha trà, không dám nói thêm một câu nữa, La lão hán thì đi tới, không ngừng cùng Phong Phi Vân xin lỗi.


Phong Phi Vân hiển nhiên là không có muốn chọc giận nàng thật, chỉ là muốn muốn trêu chọc nàng chơi thôi, điều này cũng do tính cách phóng đãng của Phong thiếu gia đã từng phong lưu ảnh hưởng.


- La lão hán, phí đất tháng này bao lâu mới nộp đây?


Phía ngoài Quán trà truyền tới một thanh âm trầm lãnh.


Phong Phi Vân vẫn như cũ ngồi ở bàn trà, khóe mắt khẽ nhìn thoáng, chỉ thấy phía ngoài quán trà giờ phút này đã có năm, sáu người đàn ông đang đứng, đeo ám hồng sắc đai lưng, cả đám đều không có hảo ý, ánh mắt như là chim ưng.


Trong đó một người đứng ở phía trước nhất hơi lộ vẻ cao lớn, da ngăm đen, da thịt chắc nịch, tràn đầy lực bộc phát, một quyền là có thể đánh nát đầu người.


Đây chính là tổ chức du côn đứng đầu Linh Châu thành, đầu sỏ Ưng trảo bang là Ngô lão đại.


Trong lòng bàn tay hắn nắm một cây xích sắt thô như cánh tay vậy, xích sắt dài khoảng ba thước, một đầu kia của xích sắc có dắt theo một con hung sư, hình thể tựu như là một con voi bình thường, lực công kích hết sức kinh người.


Con hung sư cái bên cạnh hắn có bốn chân đều thô như cột trụ vậy, hai mắt đỏ ngầu như là hai ngọn lửa thiêu đốt hừng hực, một đầu đánh tới, có thể đụng nát một thành tường cao năm trượng.


Đây là một con Xích Mục tinh kim thú, chính là Ngô lão đại dùng một lượng tiền lớn từ "Ngự thú trai" mua được, hắn chỉ cần nắm một con cự thú ở Linh Châu thành đi một vòng, các ông chủ của cửa hàng đều chỉ có thể biết điều một chút giao ra phí đất.


Ngô lão đại túi tiền tự nhiên cũng là khua lên.


"Lắc cắc!"


Xích Mục tinh kim thú ngửa đầu hét lớn một tiếng, thanh âm vang dội chấn động nửa Linh Châu thành, làm cho mặt đất hơi bị rung động, những chén trà trong quán trà cũng làm cho bị vỡ nát hai cái.


Nghe được tiếng kêu Xích Mục tinh kim thú, tất cả mọi người đều biết là Ngô lão đại đến, trên đường phố người đi đường rối rít cũng thối lui rất xa, dĩ nhiên cũng có người lớn mật len lén ngắm nhìn, trong lòng thật là tò mò, không chỉ là thu phí đất mà Ngô lão đại lại tự thân xuất mã, thật là không bình thường a!


La lão hán nhất thời trong lòng phát khổ, hôm nay là thế nào mà mang cả hai tên đại ác bá ở Linh Châu đến đây, ác thiếu khó dây nhất cũng cho gặp được, năm lưu bất lợi a!


La lão hán từ trong quán trà lảo đảo chạy ra ngoài, từ trong lòng ngực đem một túi tiền móc ra, cung kính đưa cho Ngô lão đại, cười nói:


- Đã sớm chuẩn bị xong, đã sớm chuẩn bị xong! Ba trăm tiền đồng, không thiếu một đồng, không kém một đồng!


La lão hán liếc mắt một cái Xích Mục tinh kim thú hung mãnh, không nhịn được cả người đều trở nên run rẩy, miệng tựa hồ có thể một ngụm nuốt sống lão. Làm lão phát ra sợ hãi từ nội tâm, cả người toát ra hàn khí, không nhịn được, tập tễnh lui về phía sau hai bước.


Ngô lão đại nhận lấy túi tiền, ném mấy trăm tiền đồng bên trong rớt trên mặt đất, tiền đồng rơi xuống đất, phát ra âm thanh "Lắc cắc".


- Làm sao lại ít như vậy? La lão hán, ngươi ăn tim gấu gan báo hử, dùng chút tiền lẻ đã nghĩ là có thể đuổi Ngô lão đại ta đi, ngươi cho ta là ăn mày sao?


Ngô lão đại hét lớn một tiếng, thanh âm như là hồng chung, thiếu chút nữa làm cho La lão hán chấn động đến hôn mê bất tỉnh.


Trên trán La lão hán mồ hôi ứa ra, run rẩy nói:


- Tháng trước cũng chỉ lấy ba trăm tiền đồng, thật một đồng cũng không ít a!


Ngô lão đại khóe miệng nhảy lên, cười nói:


- Tháng này đại thọ Tam gia, Linh Châu thành mỗi một hộ thu thêm năm trăm tiền đồng làm tiền biếu, La lão hán, ngươi cũng là một người đàng hoàng, biết điều một chút nữa nộp năm trăm tiền đồng, Ngô gia ta cũng sẽ không còn làm khó ngươi.


La lão hán cùng La Ngọc Nhi mở quán trà vốn là cũng đã là buôn bán nhỏ, một tháng miễn cưỡng có thể kiếm được một ngàn tiền đồng, trong đó ba trăm giao cho Ngô lão đại, còn dư lại bảy trăm tiền đồng chỉ có thể miễn cưỡng qua ngày.


Mà tháng lại còn muốn nộp năm trăm tiền đồng, làm thế nào mà sống a?


Ngón tay của Phong Phi Vân nhẹ nhàng gõ trên mặt Xích Long bảo đao trên bàn, cười nói:


- Tam gia này là ai vậy? Thể diện lớn như đến mức đại thọ của hắn dân chúng toàn thành cũng phải cho tiền biếu?


Phong Bình nói:


- Tam gia này thật là khó lường, chính là hung nhân số một của Linh Châu thành, đặc biệt mua bán chợ đen, buôn bán nô lệ, mở kỹ viện, quản sòng bạc, hơn nữa còn thông đồng giết người, rất nhiều người đều sợ hãi hắn.


- Linh Châu thành lưu truyền một câu nói: “Đắc tội Phong thiếu gia, vợ cách nữ tán; đắc tội Tam gia, cửa nát nhà tan”.


Phong An bổ sung.


Phong Phi Vân cùng Tam gia chính là hai đại ác nhân ở Linh Châu thành, một muốn nữ nhân, một muốn mạng người.


Phong Phi Vân ngạc nhiên, trước đây mình ở Linh Châu thành danh khí lại lớn như vậy!


Hai đại ác nhân, có ý tứ lắm!


Phong Bình lại nói:


- Ngô lão đại này chính là đả thủ số một của Tam gia, lão đại Ưng trảo bang, du côn vô lại đạt hơn mấy ngàn, chính là không một chuyện ác nào khốn kiếp nào mà không làm.


- Vậy chẳng phải cùng giống như ta sao?


Phong Phi Vân nói.


- Hắn sao có thể cùng thiếu gia người so sánh, thiếu gia người chơi nữ nhân ít nhất còn thương hoa tiếc ngọc, tên khốn Ngô lão đại này thì một nhóm người cùng tới chơi một nữ nhân, đùa chơi chết mới thôi.


Phong Bình nói.


Phong Phi Vân trước đây cảm thấy mình cũng đã là một tên khốn kiếp, nhưng mà cùng vị Ngô lão đại này mà so sánh thì hình như tự mình còn thánh khiết không ít.


- Trời ơi! Năm trăm đồng!


“Oanh!” Đầu óc lão hán ong ong, choáng váng, cả người bất lực nằm co quắp trên mặt đất, khẩn cầu:


- Ngô gia, người xem xem, ta chỉ là một kẻ làm ăn buôn bán nhỏ kiếm đâu ra đủ năm trăm đồng tiền mặt, trên người ta hiện giờ vơ vét hết thảy cũng chỉ được một trăm bốn mươi ba đồng xin dâng hết cho Ngài, số còn lại tháng sau ta nhất định sẽ bù vào.


Bình thường Ngô lão đại có lẽ sẽ bỏ qua cho lão ta nhưng là trước khi đến đây đã nhận lệnh của Phong Tùy Vũ nên không thể dễ dàng bỏ qua chuyện này được. Ngô lão đại sở dĩ có thể thị uy ở Linh Châu như vậy cũng chính vì hắn có chỗ dựa ở cả hai giới hắc bạch, ở giới hắc đạo có Tam gia là chỗ dựa, bên bạch đạo Phong Tùy Vũ một tay che đậy. Chính vì thế, ở Linh Châu ngoại trừ năm, ba người không được đắc tội, những kẻ còn lại dù hắn có đánh chết cũng không hề hấn gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận