Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


Phần sau câu chuyện, giống như lần trước ta nghe lén được, Phượng

Như Cẩn đã chết, vì khó sinh mà chết… Cơ Vô Nhai bởi vì thẹn với bạn

tốt, mà cho hắn làm tả thừa tướng, mà Hạ Diệp vì trả thù Cơ Vô Nhai mà

cố ý đem Hạ Nguyệt Nhiễm nuôi dưỡng thành một ác nữ.

Sau đó ta bởi vì thế thân Hạ Nguyệt Nhiễm, mà bị quấn vào bên trong lốc xoáy này.

Cơ Vô Nhai nói xong hết thảy, không khỏi một tiếng than nhẹ, vuốt

tóc ta sủng nịch nói: “Tiểu Nhiễm, Hạ Diệp vì trả thù quả nhân, nên hắn

đã làm cho con cái gì cũng đều không hiểu, nhưng là quả nhân lại muốn

cám ơn hắn, ít nhất Tiểu Nhiễm vô ưu vô lự (không lo lắng, ưu sầu). Qua nhiều năm như vậy. Phụ vương muốn bảo hộ con, cho ngươi vẫn có thể tiếp tục vô ưu vô lo như vậy. Nhưng là…”

Lại là một tiếng thở dài, Cơ Vô Nhai mang theo vài phần tự trách,

“Tiểu Nhiễm, quả nhân thật xin lỗi nương của con, cũng thật xin lỗi các

con.”

Các con?

Ta không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn phía hắn.

“Tiểu Nhiễm, phụ vương nói cho con tất cả là không nghĩ nhìn con lầm đường lạc lối, đem con giao cho tiểu lục bảo hộ có lẽ là phụ vương quá

mức bất cẩn, phụ vương không nghĩ tới con sẽ thích hắn.” Cơ Vô Nhai mặc

dù tính kế với người, nhưng là ta biết hắn đối với Hạ Nguyệt Nhiễm tuyệt đối là thật tâm.

dù tính kế với người, nhưng là ta biết hắn đối với Hạ Nguyệt Nhiễm tuyệt đối là thật tâm.

“Phụ vương… Con…” Có một người như thế thiệt tình chân ý với ta, mặc dù không phải thật sự là với ta, nhưng là ta lại vẫn như cũ tránh không được một trận cảm động.

Có lẽ là ta cô tịch lâu lắm, chỉ cần có người rất tốt với ta một chút, ta sẽ cảm thấy thực thỏa mãn đi.

Cơ Vô Nhai ngắt lời ta, tiếp tục nói: “Tiểu Nhiễm, nếu nói cho con tất cả, còn có một việc, con cũng có thể biết.”

Ta không có mở miệng, chính là đợi Cơ Vô Nhai nói.

“Tiểu Nhiễm, lúc trước Cẩn Nhi sinh hạ cho ta là một đôi song bào

thai.” Hắn nhìn ta liếc mắt một cái, nói: “Ẩn nhi là đệ đệ của con, trừ

bỏ Thiết Ưng cùng quả nhân, ngay cả Hạ Diệp cũng không biết. Bà mụ kia

là bà mụ tốt nhất trong cung, phụ vương cũng an bài tất cả rất tốt,

nghĩ muốn đem đứa nhỏ Cẩn Nhi sinh cho ta đưa vào cung, chính là không

nghĩ tới nương con lại khó sinh, cũng không nghĩ tới nàng sẽ vì ta sinh

ra một đôi song bào thai, trong lúc cuống quít, bà mụ liền đem Ẩn Nhi

giao cho Thiết Ưng. Cho nên Ẩn Nhi trở thành đứa nhỏ của phi tử mà quả

nhân đã an bài trước đó, mà con vẫn như cũ lưu tại Hạ gia.”

Cơ Lưu Ẩn là đệ đệ của Hạ Nguyệt Nhiễm?

Cho nên hắn mới có thể ngay lần đầu tiên nhìn thấy liền nhớ kỹ ta sao?

Ta có thể hiểu được Cơ Vô Nhai lời nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng

Ta có thể hiểu được Cơ Vô Nhai lời nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng

trong đó là một màn tâm huyết, loại trộm long tráo phượng này trong lịch sử trước đây cũng không phải là không có, hắn muốn ôm đi đứa nhỏ của

mình, thế tất phải dùng một đứa nhỏ khác đến thay thế, nhưng là hắn lại

là không nghĩ tới cảm thụ của nữ nhân hắn yêu, nếu nương của Hạ Nguyệt

Nhiễm không chết vì sinh khó, nếu không phải là song bào thai,

như vậy tất cả đều đã giống như kế hoạch của hắn. Đương nhiên người phi

tử trước đó an bài tốt, kết quả nhất định cũng là tạo thành biểu hiện

khó sinh mà chết giả dối.

Hắn nhất định không thể lưu lại nguy hiểm bên người, cho nên người phi tử bị hắn lựa chọn ấy đến cuối cùng chỉ có thể hy sinh.

Ta tất nhiên là sẽ không ngốc đến hỏi hắn, chính là trong lòng cũng không khỏi có vài phần ớn lạnh.

Cơ Vô Nhai tuyệt đối là một quân vương quyết đoán cùng tàn nhẫn, lúc trước lần đầu tiên gặp mặt, ta thật đúng là đã nhìn nhầm hắn.

Hắn có thể bởi vì người trong lòng hắn mà hy sinh tính mạng người

hắn không cần, như vậy ngày khác hắn nếu biết được tất cả, nhất định là

không có khả năng buông tha ta.

Ta giờ phút này thật đúng là tiến thoái lưỡng nan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận