Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


Đợi cho vào trong thư phòng, ta đương nhiên trước là làm cho bọn họ

ngủ một giấc. Vung tay lên mê hồn hương tràn ngập, bọn họ lần lượt ngã

xuống đất, mà ta liền như vậy bắt đầu tìm kiếm.

Bằng vào hai năm kinh nghiệm, ta rất nhanh liền tìm được cơ quan,

theo bên trong lấy ra một cái hòm, cho chiếc chìa khóa đã chuẩn bị tốt

vào ổ khóa mở ra, tìm được rồi bản đồ Mị cần.

Đợi sau khi tìm được, ta đem tất cả trở lại như cũ. Lại một lần nữa

vì bọn họ hạ nhiên tình hương, làm cho bọn họ cùng nhau chung cá nước

chi nhạc.

Sau đó, ta liền theo lộ tuyến đường cũ vừa rồi đến ly khai khỏi Trương gia.

Long Phượng song sát sở dĩ làm cho nhóm người giàu mới nghe tên đã

sợ mất mật, là bởi vì bọn họ trộm đồ thần không biết quỷ không hay. Rất

nhiều người đến cuối cùng cũng không biết chính mình rốt cuộc làm sao

lại bị bại lộ.

Chúng ta đánh trúng vào nhược điểm của bọn hắn, đem tất cả đều

thiết kế thật sự hoàn mĩ. Nếu thật sự muốn biến thành mọi người đều

biết, ta sẽ trực tiếp ra mặt xuống tay với Trương viên ngoại, chính là

nếu như vậy, sau đó hắn liền sẽ biết.

Ta không biết Mị muốn nhiều tài phú như vậy để làm chi?

Hắn cũng sẽ không cho ta biết. Ta đối với hắn mà nói bất quá chỉ là một công cụ thử độc phẩm mà thôi.

Đúng vậy, không hơn thậm chí ngay cả hắn ghét nhất là nữ nhân, nhưng ta đều đã không được tính là nữ nhân.


Ngẫm lại cũng thật sự là bi ai.

Khi ta đem bản đồ giao vào trong tay Mị, hắn chính là chỉ tiếp lấy rồi đi qua, thuận tiện nói “Đêm mai hành động”

Khi ta đem bản đồ giao vào trong tay Mị, hắn chính là chỉ tiếp lấy rồi đi qua, thuận tiện nói “Đêm mai hành động”

Ta gật đầu, sau đó lui đi ra ngoài.

Buổi tối ngày hôm sau, chúng ta liền đến Trương phủ.

Dựa theo bản đồ trộm được thần không biết quỷ không hay, thẳng tiến thâm nhập vào nơi cất dấu bảo tàng của Trương viên ngoại.

Chúng ta thuận lợi lấy được nhiều thứ, trong lúc đang định rời đi, toàn bộ phòng đột nhiên bắt đầu lay động.

“Đáng chết, ngươi động vào cái gì rồi” Mị mắt lạnh lùng nhìn về phía ta “Lão hồ ly kia nhất định còn lưu lại một cơ quan báo động, nếu biết

có người đến đây, hắn sẽ biết mà mau đuổi tới đây thôi.”

Điểm ấy ta thật là đã quên mất.

Phòng bắt đầu rung động, Trương phủ vốn yên tĩnh cũng bắt đầu bị làm ầm ĩ lên, chắc là đã biết có người lẻn vào.

“Không thể thất bại, ngươi tự lo đi” Mị tiếp nhận gói to trong tay ta, theo cửa đi ra ngoài.

Hắn tính hy sinh ta sao?

Ta sửng sốt một chút, theo phía sau đi lên.

Lúc ta ra ngoài, nơi này đã bị thị vệ của Trương phủ bao vây xung quanh.

Mị còn không thèm nhìn ta một cái, lúc bọn thị vệ tiến sát tới, hắn

đem một mình ta lưu lại tại đó, chính mình sau vài bước lên xuống liền

biến mất ở trong bóng đêm.

Mị võ công cực cao, nếu hắn có thể bỏ qua túi châu báu mà mang theo ta, chúng ta tất nhiên là có thể an toàn trở ra.

Nhưng ở trong đáy mắt của hắn, giá trị của ta tựa hồ không bằng túi châu báu kia. Cho nên hắn lựa chọn đem ta ở lại chỗ này.

Ta ….Bị bỏ rơi.

Gió lớn tới rồi.

Trương viên ngoại vừa thấy châu báu đã bị mang đi, tức thì hổn hển nói “Giết hắn cho ta”

Ta không có nội lực, chỉ biết một ít quyền cước, nếu trong tay không có độc, như vậy ta liền cái gì cũng không chống đỡ được.

Tối nay bởi vì muốn tới trộm châu báu, ta thay quần áo tầng tầng lớp lớp thường ngày bằng y phục dạ hành nhẹ nhàng. Cho nên giờ phút này

trên người của ta ngay cả độc đều không có, như thế nào thắng đây?

trên người của ta ngay cả độc đều không có, như thế nào thắng đây?

(y phục dạ hành: y phục màu đen gọn nhẹ tiện lợi đi trong bóng tối)

Xem ra Nguyệt Liễu Lăng ta nhất định là bại ở trong này.

Phần đông thị vệ cùng nhau tiến lên, ta chỉ có thể thi triển khinh

công chung quanh trốn tránh. Chính là thị vệ ở đây cũng không thiếu

người võ công cao cường, chỉ vài hiệp ta liền bị trúng vài kiếm.

Đau không?

Không đau, ta chỉ là ngửi thấy càng ngày càng đậm trọng mùi máu tươi.

Có lẽ việc này cũng nên cám ơn Mị, là hắn đã đối đãi làm cho ta sớm đối với sự đau đớn không còn cảm nhận được gì.

Ta hận hắn, hận hắn….

Giờ phút này ta so với thời điểm khác đều phải hận Mị.

Hắn vì sao lại đối với ta như thế, vì cái gì muốn bỏ rơi ta?

Không biết vì sao, ta sợ hãi sự cô độc, sợ hãi bị người bỏ rơi.

trong tiềm thức của ta cuối cùng cho rằng mình là người bị vứt bỏ, cho

nên mới bị mất trí nhớ, mới có thể thiếu chút nữa bị bọn buôn người bán

đi.

Cho nên ta không cần lại bị người bỏ rơi, cho nên ta cuối cùng là tham luyến sự ấm áp của Dạ Khuynh Thành.


Trên người miệng vết thương càng ngày càng nhiều, mùi máu tươi cũng ngày càng nồng đậm, khí lực chậm rãi biến mất, động tác của ta ngày càng

chậm chạp, thẳng đến cuối cùng bị người đè xuống, thanh kiếm chói lọi

liền như thế đặt tại trên cổ của ta. Thân kiếm lạnh lẽo xuyên thấu qua

da thịt, thẳng tắp chui vào đáy lòng của ta.

Lạnh…Toàn thân lạnh như băng.

Ngay tại khi ta nghĩ đến chính mình như thế chết đi, thì có một ám khí đánh rớt thanh kiếm đặt ở trên cổ ta.

Ngay tại khi ta nghĩ đến chính mình như thế chết đi, thì có một ám khí đánh rớt thanh kiếm đặt ở trên cổ ta.

ta dùng ánh mắt mệt mỏi nhìn lên thấy khuôn mặt lạnh như băng của Mị.

Ta không nghĩ tới Mị phút cuối lại đến cứu ta, thật sự không nghĩ tới.

Hắn làm như nhìn thấu tâm tư của ta, lạnh lùng thốt ra “Ta mất thật

nhiều công phu mới bồ dưỡng ra ngươi, sao có thể để ngươi bị phá hỏng

như vậy được chứ”

Nói đến một nửa, tầm mắt của hắn đột nhiên dừng lại trên người ta, đôi mắt vốn nhìn ta đột nhiên bắn phá nhìn người ở bốn phía.

“Ai cho các ngươi động vào nàng?” âm thanh kia mang theo vài phần tức giận.

Người chung quanh nhưng lại vì khí thế bức bách của hắn mà ai cũng không dám mở miệng.

“Nàng là của ta, ta được đánh nàng, giết nàng, nhưng là các ngươi

cũng không được động vào một sợi lông của nàng” Mị nhưng lại nói như

thế.

Ta cũng không biết hắn nhưng lại đem ta là vật sở hữu duy nhất của hắn.

Giờ phút này, ta hiểu ra được vì sao trong phút cuối Mị lại tới cứu ta.

Bởi vì chỉ cần là vật của Mị, hắn liền không cho phép người khác

đụng vào, cho dù là hắn không cần, thì hắn cũng tình nguyện tự tay mình

hủy đi cũng sẽ không cho người khác.

Đụng vào vật của hắn, người đó nhất định là phải trả giá rất đắt.

Đột nhiên ta không khỏi rùng mình một cái, có hay không một ngày ta cũng sẽ bị hắn hủy diệt.

Mí mắt càng ngày càng nặng trịch, ý thức dần dần mất đi, ta cũng không thể nghĩ được gì nhiều nữa….

Ở khoảng khắc mất đi ý thức, ta nghe được vô số tiếng kêu rên, chóp mũi tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm

Mị đại khai sát giới….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận