Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


“Ca ca phu quân, chẳng phải là ngươi là nên di giá về phủ hay sao?” Ta ngồi thẳng, nhìn vẻ mặt thanh thản kia của hắn.

Hắn không có mở con ngươi, chính là sâu kín cười khẽ “Muội muội

nương tử, nàng không phải nói chuyện chúng ta là huynh muội là một

chuyện bí mật sao? Kia nếu ta tối nay không qua đêm ở chỗ này, ngày mai

người bị cười nhạo thất sủng chẳng phải sẽ lại là nàng hay sao? Lúc

trước nàng không phải có tâm câu dẫn ta sao? Hiện tại biết ta là ca ca,

nàng liền lãnh huyết vô tình như vậy sao?”

Hắn khóe môi dương thành độ cong đẹp mắt, chính là ta đã có loại xúc động muốn xé rách miệng của hắn.


Câu dẫn?

Hắn thế nhưng vẫn là cho rằng ta một ngày đó mặc vào hồng y, là vì

muốn câu dẫn hắn, thật là không phải tự cao tự đại bình thường mà.

Mà sự tự đại kia, rõ ràng đó là sự giễu cợt ta ở tại yến hội ngày bị người khác cười thầm.

Yêu nghiệt…

Yêu nghiệt chết tiệt này, quả thực vẫn là không thể có hảo cảm đối với hắn được.

“Thất sủng thì như thế nào? Nếu ta thật là nương tử của ca ca phu

quân, ta đây tình nguyện độc thủ không khuê(*), cũng không nguyện để cho phu quân của mình mang theo mùi son phấn từ nơi khác về đây triền

miên.” Ta bừa bãi cười, hoàn toàn không che dấu sự trào phúng trong

giọng nói của mình.

(*độc thủ không khuê:một mình một phòng trong ngày tân hôn, đây có thể coi như đại sỉ nhục của tân nương thời xưa)


Hắn mở mắt, nhìn ta cười nói: “Kia muội muội nương tử, nàng muốn về sau phu quân đại nhân chỉ thú một mình nàng thôi sao?”

“Đúng, nếu là phu quân của ta, vậy liền sẽ không được nghĩ lại đi

“Đúng, nếu là phu quân của ta, vậy liền sẽ không được nghĩ lại đi

trêu chọc người khác. Nếu không phải duy nhất một mình ta, như vậy ta

tình nguyện không cần hắn.” Nói như thế, một nửa là thật tâm, một nửa

tất nhiên là giễu cợt hắn phong lưu.

Hắn cười nhẹ một tiếng, nhưng lại mang theo vài phần sủng nịch, vẻ

mặt kia quen thuộc đến cực điểm, nhưng lại làm cho ta trong nháy mắt có

giật mình.

Hắn, nhưng lại cũng sẽ có vẻ mặt như vậy.

Sự sủng nịch kia làm cho ta đột nhiên trong lúc đó liền nghĩ tới Dạ Khuynh Thành.

Nếu hôm nay, người ta gả là hắn, như vậy ta có vô cùng vui mừng không?

Mị hạ triền miên cho ta, ta đã mất đi quyền lựa chọn gả cho nam nhân, trừ bỏ Dạ Khuynh Thành.

Bởi vì bọn họ vốn là một người.

Cho nên ta cũng không có nhiều tiếc nuối, bởi vì ta thích nhất người vẫn là có cơ hội trở thành phu quân của ta.

“Như thế nào? Muội muội nương tử nhìn bổn vương như thế, là yêu

thương bổn vương sao?” lời nói của hắn thật nhạt nhẽo, nhưng đối với lời nói đùa giỡn của ta với mọi người trước kia không sai biệt nhau là mấy.

Hiện tại ta tựa hồ có điểm hiểu được cảm giác của người bị đùa giỡn.

“Yêu thương ngươi, đời này tuyệt đối không có khả năng.” Ta quả quyết phủ nhận.

Mà hắn cũng không để ý, chính là thản nhiên nói: “Đêm đã khuya, Muội muội nương tử cũng nên nghỉ ngơi, nếu không nghĩ nghỉ ngơi, ta cũng

không ngại làm chút gì đó.”

“Ngươi dám…” Ta theo phản xạ trả lời, đợi cho lời nói vừa thốt ra, mới biết được là đã trúng bẫy của hắn.

Hắn ẩn ẩn cười nhẹ, mà ta lại quay người đưa lưng về phía hắn, âm thầm mắng chính mình.

“Tiểu Nhiễm, nàng sẽ là phi tử Cơ Lưu Tiêu ta yêu nhất.” lời nói sâu kín theo sau lưng truyền đến, mang theo vài phần làm người ta đoán

không ra được dụng ý ở trong đó.

không ra được dụng ý ở trong đó.


Ta nghĩ đến hắn nói như thế bất quá là hắn đã hứa hẹn với Cơ Vô Nhai,

chẳng qua sẽ là trước mặt người khác giả vờ giả vịt, nhưng là đợi cho

thật lâu về sau, ta mới hiểu được, có một số việc hắn sớm đã tính kế

tốt.

Thế cho nên, sau này ta đã có một đoạn thời gian suy nghĩ, nếu ta

không xuất hiện, như vậy hay không tất cả đều đã không xảy ra như vậy?

Nếu ta không xuất hiện, hắn sẽ làm như thế nào?

Nếu ta không xuất hiện, chúng ta trong lúc đó hay không liền sẽ chỉ

như là những người xa lạ gặp thoáng qua, đến lúc chết cũng sẽ không biết trên đời này còn có một người như thế ?

Một đêm suy nghĩ miên man, tâm tư của hai người khác nhau, chính là

sau khi tỉnh lại, một lời đồn đãi mới đã sớm truyền lưu ở Minh Nguyệt

thành.

Đơn giản là Khúc Nhược Vân thất sủng, ta được sủng ái…

Mặc dù trên danh hiệu, thân phận của ta cùng Khúc Nhược Vân giống

nhau đều là sườn phi, dù sao Cơ Lưu Tiêu từng nói qua kiếp này sẽ không

lập tiếp một chính phi. Chính là sau đêm hôm đó, tựa hồ mọi người đều

hiểu ngầm với nhau ta được sủng ái hơn, cho nên ở bên trong hành cung

của Cơ Lưu Tiêu, những người đó thái độ đối với ta lại tựa hồ kính trọng vài phần.

Chẳng lẽ đây là sự sủng ái Cơ Lưu Tiêu cấp cho ta sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận