Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


Người đầu tiên trổ tài nghệ, tất nhiên là danh hiệu đệ nhất mỹ nhân

của Đông Hải Quốc – Khúc Nhược Vân, nàng thướt tha vấn vít đi tới trung

tâm, bỏ xiêm y dầy ở bên ngoài xuống, bên trong nghiễm nhiên là một kiện y vũ mỏng manh, xem ra là sớm đã có chuẩn bị.

Tiếng sáo trúc vang lên, bay bay trong gió lượn lờ, mà trong sân nữ tử cũng chậm rãi múa.

Nàng mặc vẫn là quần áo hồng y, quyến rũ mà xinh đẹp, tựa hồ tranh

huy một chút màu đỏ cùng với Cơ Lưu Tiêu, mà ý cười trên khóe miệng Cơ

Lưu Tiêu cũng là càng ngày càng đậm, làm như trào phúng, lại giống như

nghiền ngẫm.

Ta có thể cảm giác được Khúc Nhược Vân thích hắn, mặc đồ màu đỏ cũng là cố ý.

Ta cũng là người cùng mặc đồ màu đỏ, giờ phút này chắc chắn đã trở thành đối tượng để người khác nghiền ngẫm đem ra so sánh.

Hạ gia có thật là cố ý để cho người khác biết rắp tâm của bọn họ không? Hay chẳng qua chỉ là cố ý cùng Khúc gia tranh đoạt?

Điệu múa của nàng hết sức xinh đẹp, cũng hết sức quyến rũ, đem sự

mềm mại nên có của nữ tử bày ra vô cùng nhuần nhuyễn, tựa hồ như là đóa

mẫu đơn nở rộ, xinh đẹp, ung dung, mặc dù là hiến vũ, cũng múa như vậy

kiêu ngạo.

Múa xong một điệu, mọi người ở dưới đều một mảnh là ngạc nhiên, thật lâu sau mới có lưa thưa tiếng vỗ tay.

Là do múa rất tốt, hay vẫn là múa quá kém?

Là do múa rất tốt, hay vẫn là múa quá kém?

Ta cuối cùng cảm thấy biểu tình của mọi người thật là quái dị.

Chính là ta còn chưa kịp nghĩ nhiều, Cơ Lưu Tiêu đối diện dĩ nhiên

đứng lên, nhìn vẻ mặt đỏ bừng của Khúc Nhược Vân, thần thái có chút ngả

ngớn, tựa hồ hoàn toàn không để ý nơi này là công chúng.

“Khúc tiểu thư thích ta sao?” Hắn hỏi trực tiếp mà lớn mật, mà giai

nhân đối diện kia đã sớm thẹn thùng, chính là vẫn đứng ở tại chỗ, như

đóa mẫu đơn nở rộ.

“Không phải sao?” Ánh mắt ngả ngớn, lời nói trêu tức, nhưng là cũng

chỉ có hắn mới có thể làm thế, dù nói như vậy vẫn như cũ có loại mị lực

câu dẫn lòng người “Ta còn tưởng rằng Khúc tiểu thư thích ta, nên mới

mặc vào hồng y, còn có…”

Hắn dừng một chút, mới chậm rãi mở miệng, trên mặt ý cười chưa mất

“Nếu bổn vương không có nhớ lầm, điệu múa kia là Loan nhi khuynh thành.”

Khuynh thành?

Loan nhi trong miệng hắn là Phượng Loan sao?

Loan nhi trong miệng hắn là Phượng Loan sao?

Ta chưa thấy qua Phượng Loan, cũng không biết nàng có khuynh thành

hay không, nhưng là diễm danh của nàng lại sớm bay khắp tứ quốc.

Nghe đồn Phượng Loan là ái phi của tà vương Đông Hải quốc, có một

điệu múa làm khuynh đảo thiên hạ, chính là hồng nhan bạc mệnh, sớm đã

qua đời mấy năm trước.

Có người nói tà vương giờ phút này phong lưu như thế hoàn toàn chỉ

là vì Phượng Loan mất đi mà thương tâm quá độ, cũng có người nói là vì

tà vương rất phong lưu, nên một thế hệ hồng nhan mới có thể hương tiêu

ngọc vẫn, chính là trong đó sự thật giả ra sao cũng chỉ có bọn họ mới

hiểu được.

Chúng ta là người bên ngoài, thấy không rõ cũng nhìn không thấu.

Nói như thế, bây giờ ta cũng có thể hiểu được vì sao biểu tình của mọi người lại quái dị như thế ?

Xem ra mục đích của Khúc Nhược Vân không cần nói cũng biết, chính là Cơ Lưu Tiêu trực tiếp hỏi như thế, nhưng thật ra không có chút lo lắng

nào sao, khi nàng thuộc loại nữ tử thẹn thùng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận