Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


Đêm mê say, ánh trăng lạnh lùng tỏa sáng, không gian yên tĩnh không một tiếng động.


Ta dựa người vào trước cửa sổ, trên tay cầm một chén rượu ngon, chậm rãi nhấm nháp.


Hương thơm tinh khiết của chén rượu tràn ngập bốn phía, hơi

hơi quấn quanh đầu lưỡi của ta, bóng đêm đẹp như thế, rượu ngon như thế, vốn phải có tri kỷ bên cạnh làm bạn, cùng nhau ngắm trăng đối ẩm. Chính là… Ta chờ cũng là…


Cũng không biết là qua bao lâu, phía sau truyền đến hơi thở

rất nhỏ, mà ta mặc dù không quay người lại, cũng biết người đến là ai.


Vẫn như trước, nâng lên chen rượu ngon thưởng thức, ta mang

theo một chút hương vị men say, thản nhiên mở miệng “Môn chủ đại nhân,

ta chờ đại nhân đã lâu.” Tiếng cười theo phía sau truyền đến, réo rắt

động lòng người “Ta tựa hồ đã xem nhẹ nàng rồi, Nguyệt cung chủ.”


Ta xoay người lại, nhìn nam tử trước mắt, giọng cười khanh

khách “Cảnh môn chủ, nếu như ngài không cần phải cố ý che dấu, ta làm

sao lại có thể dễ dàng nhìn thấu ngài được đây?”


Nụ cười vẫn như trước đơn thuần vô tội, chính là người trước

mắt đã sớm cởi ra trang phục của nữ tử, khôi phục thân phận vốn có của

mình. Môn chủ của Địa sát môn – Cảnh Tiêm Trần.


Địa sát môn, Kính Nguyệt cung, vốn cùng là hai phái hắc đạo,

đều là chính tà khó phân, luôn tùy ý làm những gì mình muốn. Chúng ta

trong lúc đó, chưa từng gặp nhau, nhưng là cả hai bên lại không xa lạ gì nhau.


Ta biết rõ thân phận của hắn, đồng thời hắn cũng nhìn thấu

thân phận của ta. Cũng có thể từ lúc ta nói ra tên của mình, hắn liền dĩ nhiên hiểu được hết thảy. “Nguyệt cung chủ khiêm tốn rồi. Cho dù không

phải một màn hôm kia xảy ra, nàng chắc cũng đã sớm hoài nghi thân phận

của ta.”


Hắn tiếp nhận chén rượu trong tay ta, vì chính mình rót một

chén rượu ngon, chậm rãi thưởng thức “Tại hạ đối với đại danh của Nguyệt cung chủ nhưng là như sấm nổ bên tai.”


“Liễu Lăng từ lâu đã không còn là cung chủ của Kính Nguyệt

cung, môn chủ đã khách sáo rồi.” Quả nhiên thật giống với bộ dáng nịnh

hót của người trên giang hồ, ta cũng không vội mà vạch trần ra mục đích

của hắn.


Hắn nếu thích đùa giỡn, ta sẽ phụng bồi hắn.


Đường đường là một môn chủ của Địa sát môn, lại nam phẫn nữ trang, trở thành muội muội của Cẩm Hoàng là vì mục đích gì?


Nếu nói lúc trước, ta ở trên giang hồ là yêu nữ mỗi người sợ

hãi, vừa ra tay liền có người nếm phải kịch độc chịu bao khổ sở, còn hắn lại chính là ma đầu mà người giang hồ muốn tránh càng xa càng tốt, hắn

vừa ra tay, liền có thể đùa bỡn người khác, làm cho họ bị xoay lòng

mòng, rơi vào cạm bẫy do hắn thiết kế ra.


Nam tử như thế, sớm bị đồn đãi miêu tả là người hung ác tàn

bạo nhất, cho nên mặc dù giờ phút này, Cảnh Tiêm Trần có đứng ở trước

mặt mọi người, cũng không có người nào biết hắn lại chính là đại ma đầu

của ma giáo.


Hắn sẽ không dễ dàng muốn mạng của một người, hắn chỉ làm người đó muốn sống không được, mà muốn chết cũng không xong.


Hắn muốn đó chính là lạc thú lạt mềm buộc chặt, hắn thích xem bộ dáng một người bị đẩy vào đường cùng sẽ như thế nào.


Mặc dù cuồng vọng như ta, cũng phải đối với hắn mang theo ba

phần sợ hãi, nếu không phải vì công việc, ta quả thực là không muốn cùng hắn giao tiếp.


“Đáng tiếc, thật sự là đáng tiếc.” Hắn như trước mang theo

vài phần đơn thuần vô tội, cười nhìn ta, sâu kín than nhẹ “Ta lúc trước

nhưng là rất muốn cùng Liễu Lăng liên thủ xưng bá giang hồ. Nhưng là chờ đến lúc ta phái người tới cửa cầu hôn, nàng thế nhưng lại mất tích.”


Những lời của hắn giống như giả lại giống như thật, mỗi tiếng nói, cử động trong lúc đó đều là đơn thuần, giống như một thiếu niên

chưa hiểu thế sự.


Rõ ràng cả hai chúng ta là người xa lạ, hắn lại cố tình có thể suy nghĩ làm như đã thân thiết từ lâu.


“Môn chủ thật hay thích nói đùa.” Ở mặt ngoài, ta làm một bộ tức giận, nhưng là đáy lòng lại sớm cảnh giác vạn phần.


Hắn tiến lên vài bước, cách ta ba bước thì ngừng lại, vươn

tay cầm lên vài sợi tóc đen bóng mượt của ta, cười như không cười “Liễu

Lăng, ta cũng không phải là nói giỡn. Hôm nay chúng ta hữu duyên nên mới gặp lại nhau, nàng cảm thấy đề nghị của ta như thế nào?”


Hắn giống như vô tâm chơi đùa sợi tóc của ta, một đôi mắt chuyên chú nhìn ta, cười yếu ớt thản nhiên.


“Liễu Lăng nay không có quyền, không có thế, tự nhiên là

không thể xứng với môn chủ, tâm ý của môn chủ Liễu Lăng xin ghi nhận ở

trong lòng.” Ta cười, mang theo một chút không để ý như xưa.


Cảnh Tiêm Trần lời nói thiệt hay giả, ta một chút cũng nhìn không ra


Chính là hắn là một nam nhân tuyệt đối sẽ không để cho người

khác dễ dàng nhìn thấu mình, hắn chính là một đại ma đầu, dễ dàng đùa

khác dễ dàng nhìn thấu mình, hắn chính là một đại ma đầu, dễ dàng đùa

bỡn thiên hạ.


Hắn đột nhiên ghé sát vào ta, khóe miệng thủy chung vẫn nhếch lên ý cười vô tội, làm cho người ta khó lòng phòng bị.


“Nếu ta nói ta không ngại vấn đề đó thì sao? Liễu Lăng chẳng

lẽ lại ngại hay sao?” ánh mắt đơn thuần, nụ cười vô tội, không có chút

giả tạo, làm cho người ta không thể nào phát hiện cái gì.


“Cảnh môn chủ, nên chấm dứt vui đùa ở đây. Có vài thứ, nói

nhiều cũng không tốt.” Ta vươn tay nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra. “Mặc dù là

quân cờ, nhưng cũng có một ngày sẽ phản phệ.”


Ta cũng không phải là người để cho người khác đùa bỡn, nếu không thể thoái nhượng, vậy nghênh diện mà tiến lên.


Nếu ta giờ phút này vẫn là cung chủ của Kính Nguyệt cung, độc bá một phương, nếu ta còn là Nguyệt Liễu Lăng nguyện ý vì Dạ Khuynh

Thành mà hy sinh tất cả kia, như vậy có lẽ ta cùng hắn thật sự sẽ có khả năng liên thủ với nhau.


Đáng tiếc! Ta sớm đã không phải.


Cho nên chúng ta cũng không có khả năng tiếp tục có cái gì dây dưa lẫn nhau nữa.


Hắn như trước vẫn là môn chủ của địa sát môn, mà ta như trước là vẫn là Liễu Lăng thuộc về ta.


“Liễu Lăng vẫn thích đả thương người như trước.” Hắn ra vẻ ủy khuất nhìn ta nhún vai “Bất quá, khắp trời có nơi nào không có cỏ thơm! Cho nên nàng yên tâm, ta cũng không phải là hạng người vô lại này.”


Ta không có trả lời, chỉ ngồi xuống nhuyễn tháp bên cạnh cửa

sổ, bưng lên bầu rượu rót đầy vào chén rượu, sau mới ngẩng đầu cười nói: “Cảnh môn chủ nếu không ngại, chúng ta uống một chén có được không?”


Hắn cười gật đầu, ngồi xuống đối diện ta, vươn tay bưng lên

chén rượu, không ẩm lại chính là đưa chén rượu lên thưởng thức. Một bộ

dáng tự nhiên.


Như nếu không phải tri kỷ. Một người độc ẩm cùng hai người đối ẩm lại có gì khác nhau?


Cảnh Tiêm Trần cho tới bây giờ cũng không phải là tri kỷ của

ta, ta cũng không tâm tình cùng hắn nâng cốc chè chén, vì thế cũng liền

làm theo ý của bản thân, uống cạn một chén.


“Liễu Lăng.” người đối diện đột nhiên mở miệng “Nàng vì sao biết được thân phận của ta?”


Rượu là loại rượu cực phẩm do Cẩm Hoàng cất chứa, hương thơm thuần khiết say lòng người. một chén đã có cảm giác lâng lâng say.


Ta tà tà liếc mắt nhìn hắn một cái, cười khẽ. “Ngay từ đầu,

ta thật đúng là không có hoài nghi ngươi, còn tưởng rằng ngươi đúng là

Cẩm Tú, muội muội của Cẩm Hoàng.”


“Vậy sao lại…” đáy mắt hắn có hơn vài phần ý cười, rất có hưng trí nhìn ta.


“Biết không? Ta trước kia đùa nhiều nhất đó là trò chơi giả

dạng, cho nên khi một người sắm vai một người khác, ta có thể dễ dàng

nhìn ra sơ hở, ngươi nếu thật sự đúng là muội muội của Cẩm Hoàng, làm

sao lại không biết Cẩm Hoàng ghét nhất bị người ta đưa vào thế bị động?” Ta như hắn cười đến vô tội, vươn tay chỉ vào hương túi bên hông của

Cảnh Tiêm Trần, nói: “Cẩm Hoàng chán ghét mùi hương của Nguyệt Dạ lan,

mà mùi hương trên người ngươi lại cố tình là Nguyệt Dạ lan.”


Vốn ta cũng cũng không biết Cẩm Hoàng thích cái gì, hay chán

ghét cái gì, cho nên mặc dù ngửi thấy được mùi hương trên người hắn,

cũng không liên tưởng đến cái gì cả.


Chính là ngày đó, Mạnh Hổ vô tình nhắc tới, ta tìm hiểu mới biết được Cẩm Hoàng nàng chán ghét mùi hương của Nguyệt Dạ lan.


Mạnh Hổ chẳng qua là tò mò hỏi ta, đã từ bao lâu rồi không còn thấy chán ghét mùi hương của Nguyệt Dạ lan?


Chỉ cần một câu ngắn ngủi, ta liền hiểu được tất cả.


Hắn nhất định là ngửi thấy được mùi hương trên người Cảnh

Tiêm Trần, mà ta cũng lại không nói thêm cái gì, ít hỏi đi một chút có

lẽ sẽ tốt hơn.


Ta chỉ nhớ rõ, lúc ấy ta hờ hững nói: “Có đôi khi mặc dù thật sự chán ghét, cũng không thể để thể hiện ra ngoài.”


Mạnh Hổ tự nhiên sẽ không hỏi nhiều thêm nữa, nhưng là ta lại từ đó nhìn thấu được thân phận của Cẩm Tú.


Một khi có lòng nghi ngờ, sẽ chú ý đến mọi việc, như vậy muốn biết một người là nam hay là nữ, lại là một việc vô cùng đơn giản.


Lúc ấy ta tuy rằng hoài nghi thân phận của hắn, lại cũng không biết hắn chính là Cảnh Tiêm Trần.


“Thì ra, ta thật sự không biết rõ về nàng.” Cảnh Tiêm Trần

cúi đầu khe khẽ thở dài, hình như có mang theo tất cả sự rối rắm bên

trong.


Chính là lúc ngẩng đầu lên nhìn ta, hắn vẫn như cũ là hắn, không có một tia khác thường.


Hắn đánh giá ta, vẫn là mang theo sự hiền hòa kia “Chỉ bằng mùi Nguyệt Dạ lan, nàng sẽ biết thân phận của ta sao?”

Hắn đánh giá ta, vẫn là mang theo sự hiền hòa kia “Chỉ bằng mùi Nguyệt Dạ lan, nàng sẽ biết thân phận của ta sao?”


“Ta tự nhiên là không có lợi hại như vậy. Chính là ta cùng

Ngân Nguyệt của địa sát môn từng có gặp mặt một lần, mà cái ngày môn chủ đang đùa giỡn, nhưng lại sử dụng Ngân Nguyệt chưởng, có đúng hay

không?”


Ngân Nguyệt chưởng, ta đã từng nhìn thấy Hạ Nguyệt Tiêu sử dụng qua, tự nhiên cũng sẽ không nhận sai.


“Ha ha, xem ra Liễu Lăng đối với địa sát môn rất là hiểu biết. Lúc này đây ta xin nhận thua.” Cảnh Tiêm Trần hào phóng nói.


Nhưng là hắn thật sự làm như vô tình hay sao? Hay là hắn căn bản chính là cố ý để cho ta phát hiện ra thân phận của hắn?


Đối với người như Cảnh Tiêm Trần, tự nhiên không thể dùng ánh mắt của người bình thường để nhìn hắn được.


Hắn thích nhất chính là liên tục thiết kế ra cạm bẫy, để cho người khác cam tâm tình nguyện ở bên trong giãy giụa.


“Cảnh môn chủ nếu muốn nhận thua, vậy thì Liễu Lăng cũng

không còn gì để nói, chính là ta rất ngạc nhiên không biết giữa môn chủ

cùng Cẩm Hoàng có quan hệ gì.” Ta bưng lên chén rượu, hướng phía hắn

kính một chút, mới cười ngửa đầu uống cạn.


Cẩm Hoàng rời đi, Cảnh Tiêm Trần xuất hiện, lời nói của Quân Mạnh Nhiên, ta cũng sẽ không cho rằng hết thảy chỉ là sự trùng hợp.


Cảnh Tiêm Trần có phải là người mà Cẩm Hoàng có thể phụ cả thiên hạ, nhưng thủy chung không có biện pháp phụ hắn hay không?


Ta cũng không phải là một người hay tò mò, nhưng là Cảnh Tiêm Trần vừa rồi rõ ràng là trêu cợt ta, hắn nhất định là muốn xem biểu

tình kinh hoảng thất tích của ta, như vậy ta cũng bất quá là muốn trả

lại cho hắn phản kích nho nhỏ mà thôi.


“Liễu Lăng ăn dấm chua sao?” Hắn rõ ràng là sợ run một chút, nhưng là ngay sau đó lại lập tức khôi phục lại tự nhiên.


Ta dựa lưng vào trên cửa sổ, thản nhiên mà cười. “Cảnh môn

chủ, ngươi tuy là anh hùng tuổi trẻ, nhưng đều không phải là loại hình

ta thích, môn chủ nếu không chê, chúng ta có thể là bằng hữu, nếu như

môn chủ không muốn, cũng không cần phải trêu đùa Liễu Lăng nữa.”


“Giang hồ đồn đãi, cung chủ của Kính Nguyệt cung – Nguyệt

Liễu Lăng rất thích vui đùa với mĩ nam. Xem ra ta vẫn chưa lọt được vào

mắt xanh của Liễu Lăng.” Hắn ái muội nhìn ta, dễ dàng dời đi đề tài.


Trước kia, ta xác thật có tuyên bố muốn đùa giỡn với tứ công

tử, nhưng điều này chỉ để làm cho cái tên Nguyệt Liễu Lăng thanh danh

đại chấn ở trên giang hồ mà thôi.


Cảnh Tiêm Trần nói như thế, lại không biết là hắn đang châm chọc hay là trêu đùa ta đây?


“Chuyện cũ năm xưa, không nên đề cập đến nữa. Ta còn đang chờ đáp án của môn chủ, ngươi cùng Cẩm Hoàng đã xảy ra chuyện gì?” Hắn

không nghĩ đối mặt, ta lại càng muốn hắn đối mặt.


Cảnh Tiêm Trần hắn không phải là người dễ trêu chọc, đối với Liễu Lăng ta cũng không phải là loại người để cho người ta khi dễ.


Nếu đối phó người khác, ta nhất định sẽ không đi thẳng vào

vấn đề như thế, nhưng là Cảnh Tiêm Trần không phải là người khác. Hắn là người quỷ kế đa đoan, thích đùa bỡn người khác, cho nên cùng với hắn

ngầm đánh giá, không bằng đem hết thảy đặt lên trên bàn thì hơn.


“Nếu ta nói Cẩm Hoàng hận ta, nàng có phải là sẽ cảm thấy vui vẻ một chút đúng không?” lời nói vẫn như cũ thản nhiên, tựa hồ những

lời hắn nói không có quan hệ gì.


Nhưng là ta rõ ràng thấy được ánh mắt của chợt lóe lên một tia phức tạp.


Có lẽ, đây cũng không phải là lời nói dối.


Trầm mặc thật lâu sau, ta mới sâu kín mở miệng nói: “Ngươi

nói ngươi không biết Cẩm Hoàng, xem ra ngươi thật sự không biết nàng.”


“Hận sao?” Mâu quang nhìn chằm chằm vào hắn không dời, ta gằn từng tiếng nói: “Nàng cho dù có phụ cả thiên hạ, nhưng thủy chung không thể phụ ngươi.”


Ta cũng không xác định được hắn cùng Cẩm Hoàng có thật hay

không đã phát sinh ra chuyện gì. Nhưng là lúc nghe thấy Quân Mạnh Nhiên

nói những lời này, ta lại bỗng nhiên cảm thấy trong lòng chua xót một

cách kỳ lạ. Tựa hồ chỉ cần một câu nói đó, có thể cảm nhận được Cẩm

Hoàng có bao nhiêu là bất đắc dĩ.


Cho nên thời điểm ta dùng một loại thanh âm cực đạm cực đạm

nói ra những lời này. Thực vừa lòng khi thấy được sắc mặt của Cảnh Tiêm

Trần thoáng có chút khó coi.


Hắn, cùng Cẩm Hoàng quả thực là đã xảy ra chuyện gì đó.


Ta có thể xác định việc Cẩm Hoàng rời đi, cùng hắn thật sự là có quan hệ, là đang trốn tránh hay là…


“Ngươi ở bên trong sòng bạc gây náo loạn, là vì muốn dẫn Cẩm

Hoàng bước ra ngoài sao?” Ta không có chờ hắn trả lời. Mà là gằn từng

tiếng hỏi.


Nếu thật sự như hắn suy nghĩ, giờ phút này Cẩm Hoàng có phải

Nếu thật sự như hắn suy nghĩ, giờ phút này Cẩm Hoàng có phải

hay không, đang từ một nơi ẩn náu bí mật nào đó, nhìn mọi chuyện phát

sinh ở nơi này.


Kết quả là, ta bất quá cũng chỉ là tấm gỗ che chắn cho nàng.


Có một số việc rất khó nói được rốt cuộc là ai thiếu nợ ai.


“Phải không?” Ta khí thế bức người, không cho hắn có con đường để rút lui.


“Như thế thì sao?” trong nháy mắt lúc đó, chúng ta tựa hồ bắt đầu giương cung bạt kiếm, có một cỗ không khí khẩn trương khác thường

mở ra, tràn ngập ở bốn phía


Cảnh Tiêm Trần cũng không phải là vô hại như mặt ngoài hắn

thể hiện, hắn là môn chủ của địa sát môn, là đại ma đầu trên giang hồ,

nếu như hắn thật sự muốn ra tay, như vậy ta nghĩ ta cũng không phải là

đối thủ của hắn.


Nhưng là thời điểm ta ngồi ở chỗ này chờ hắn, ta cũng đã bị

liên lụy kéo vào bên trong chuyện của bọn họ, cho nên dĩ nhiên ta không

thể lui về phía sau được nữa


“Nếu ngươi không thể cho nàng cái gì, như vậy thì đừng nên

đến trêu chọc nàng nữa.” Ta lấy tư thái người giám hộ của Cẩm Hoàng, cao cao nhìn xuống Cảnh Tiêm Trần.


Chính là ta đều không phải là vì Cẩm Hoàng, mà là vì chính mình.


Loại người kiêu ngạo như Cảnh Tiêm Trần, nếu đánh bại hắn cũng chỉ là khi nào hắn nguyện chịu thua mà thôi.


Ta không nghĩ đem mạng sống của mình liên lụy vào bên trong

ân oán của bọn họ, như vậy chỉ còn có phải hơn hắn, thế nào cũng có lúc

thắng được hắn.


Cảnh Tiêm Trần trên mặt chung quy xuất hiện vài phần lăng

ngốc, ngạc nhiên, dùng một loại ánh mắt khó có thể lý giải nhìn phía ta.


Giờ khắc này, có lẽ tất cả đều là thật sự.


Một người khi kìm lòng không đậu, sẽ toát ra cảm tình mà ngay cả chính mình đều không thể nắm chắc, tựa như Cảnh Tiêm Trần giờ phút

này.


Mà ta muốn chính là hiệu quả này.


“Lòng của phụ nữ thực yếu ớt! Một khi bị bóp nát, có lẽ vô

pháp có thể lấp đầy được một lần nữa.” Ta từ từ nhìn phía ngoài cửa sổ,

dùng một loại thanh âm như gió xẹt qua mà nói.


Nếu nói về diễn trò, ta cũng không kém so với Cảnh Tiêm Trần.


Hắn muốn cho ta đi vào bên trong cạm bẫy hắn đã dựng lên, nhưng là giờ phút này lâm vào cạm bẫy đó cũng là chính hắn.


Chẳng qua hắn đối với Cẩm Hoàng có lẽ thật sự có cái gì đó, bằng không hắn sẽ không để chính mình bị bại lộ.


“Cho nên ngươi dự đoán được thời điểm có một vài thứ nhất

định sẽ phải mất đi.” Ta đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, thản nhiên nói:

“Ngươi thật sự đã lựa chọn tốt lắm sao?”


Hắn tìm đến Cẩm Hoàng là vì cái gì?


Ở trong mắt hắn, ta nhìn không tới người mê, cho nên hắn lựa chọn cũng không phải là Cẩm Hoàng.


“Liễu Lăng, thật sự ta đã xem nhẹ nàng.” Hắn đột nhiên khôi

phục lại thanh tỉnh, cười đến phá lệ mê người “Chính là, có chút thời

điểm, biết rõ sẽ mất đi vài thứ, chúng ta cũng đành phải bất lực.”


Ngay tại lúc ta ngẫm nghĩ về câu nói kia của hắn, hắn cũng cư nhiên rời đi, chỉ còn để lại một câu trêu tức theo gió phiêu tán:


“Liễu Lăng, nếu như chúng ta gặp nhau sớm hơn một chút, nàng có lẽ thật sự sẽ là thê tử của Cảnh Tiêm Trần ta.”


Cảnh Tiêm Trần, nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn một chút, như

vậy giờ phút này ngươi khả năng sớm toàn thân trúng kịch độc, ta nhìn

bóng dáng hắn biến mất ở bên trong màn đêm, thản nhiên nhếch lên khóe

môi.


Trước kia, ta đã coi trọng Dạ Khuynh Thành quá nặng.


Mà khi đó hắn lại rất hữu dụng đối với Dạ Khuynh Thành.


Cho nên! Chúng ta nếu gặp nhau sớm hơn một chút, ta sẽ không

từ bất kỳ thủ đoạn nào để đả bại được hắn, sau đó đem tất cả mọi thứ của hắn chiếm làm của mình.


Mà giờ phút này gặp nhau, đối với hai chúng ta mà nói, đều cảm thấy là thật sự may mắn


Thật sự, giờ phút này là vừa vặn…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận