Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


Thời điểm trở lại Hạ phủ đã vào lúc dùng bữa tối. Vừa thấy chúng ta trở về, thủ vệ liền chạy vào, chắc là đi thông báo.

Chúng ta xuống xe, đi đến trung đình, người Hạ gia liền ra đón. Đi

đầu là nam tử với vẻ mặt nghiêm khắc, chắc hẳn đó là Hạ Diệp, người về

sau ta phải gọi là cha, bên cạnh hắn là một nữ tử mặc hoa phục, hẳn đó

là Hạ gia đại phu nhân, phía sau đại nương là hai nữ tử xinh đẹp, hẳn đó là nhị phu nhân cùng tam phu nhân. Còn có một nam, một nữ, chắc chính

là đệ đệ, và muội muội của ta.


Theo tư liệu của Mị, Hạ Diệp có bốn phu nhân, ba nam, hai nữ. Ta sắm vai Hạ Nguyệt Nhiễm, là con của tứ phu nhân đã mất hạ sinh, Hạ Nguyệt

Sanh là trưởng tử do nhị phu nhân hạ sinh, con thứ hai là Hạ Nguyệt Tiêu do tam phu nhân hạ sinh, con thứ tư là Hạ Nguyệt Mộng là con của đại

phu nhân, con trai ít tuổi nhất tên là Hạ Nguyệt Mặc cũng là do đại phu

nhân sinh.

Hạ Nguyệt Nhiễm chính là nữ nhi Hạ Diệp sủng ái nhất, đau đầu nhất cũng là nàng, con ít sủng nhất chính là Hạ Nguyệt Mặc.

“Nguyệt Nhiễm, ngươi cũng không còn nhỏ, bao lâu nữa mới không cần chúng ta quan tâm”

Nói chuyện là đại phu nhân, vẻ mặt khinh thường, chắc là vì nhìn không quen tác phong của Hạ Nguyệt Nhiễm.

“Đại nương, Nguyệt Nhiễm đã biết” ta có lệ nói một tiếng, liền nhào

vào trong lòng của Hạ Diệp làm nũng nói “Phụ thân, Tiểu Nhiễm rất nhớ

người, cho nên ra sức thúc ngựa gấp trở về”

Trong nhà hẳn có rất nhiều người muốn ứng phó với ta, chính là có hắn sủng ái, không ai dám có thái độ gì đối với ta.

Điểm này Hạ Nguyệt Nhiễm tựa hồ làm rất khá.

Hạ Diệp khẽ hừ một tiếng, mặt cau lại như không để ý đến ta. “Cuối cùng cũng trở về rồi sao?”

Xem ra đối với việc Hạ Nguyệt Nhiễm rời nhà đi, Hạ Diệp vẫn còn tức giận.

Xem ra đối với việc Hạ Nguyệt Nhiễm rời nhà đi, Hạ Diệp vẫn còn tức giận.

“Phụ thân, Tiểu Nhiễm thật sự rất nhớ người, người hỏi đại ca mà

xem, con từ sáng sớm liền chuẩn bị trở về, là vì có việc trì hoãn.” Ta

tiếp tục làm nũng. Cho dù là giả nhưng nhập diễn cũng có vài phần thâm

tình. Chẳng bao lâu sau ta lại tưởng tượng bộ dáng của cha mẹ ta nên như thế nào?

Hạ Nguyệt Sanh cười cười đi tới, vẫn như cũ tươi cười làm cho người

ta an tâm “Cha, nha đầu xác thật rất nhớ người, muội ấy ra ngoài là vì

muốn mua lễ vật cho người”

Khi nói chuyện Hạ Nguyệt Sanh từ trong lòng lấy ra một bức họa đưa cho Hạ Diệp “Đây là họa của Vô Tình công tử”

Hạ Nguyệt Sanh thực chu đáo, ngay cả lễ vật đều đã chuẩn bị tốt, ta

vụng trộm nhìn hắn cảm kích, mà hắn lại chính là cười đến dung túng.

“Cha, Tiểu Nhiễm biết cha thích họa của Vô Tình công tử, cho nên mới vụng trộm đi ra ngoài tìm”

Nguyên lai Hạ Diệp thích họa của Vô Tình công tử. Nói là vô tình

nhưng lại có tình, Vô Tình công tử tự xưng là vô tình, nhưng những bức

họa của hắn không mang theo sự u sầu.

Giờ phút này Hạ Diệp vốn nghiêm khắc bắt đầu mặt hơi dãn ra, nhưng

giọng nói vẫn không được tốt cho lắm“Vậy trước khi ngươi đi ra ngoài

cũng nên hỏi một tiếng”

“Nhưng là….không phải là do Tiểu Nhiễm muốn cho phụ thân một sự kinh ngạc sao ?” ta vô tội nhìn hắn, bày ra bộ dáng đáng thương hề hề.

“Ngươi, nha đầu này, cha cho bắt ngươi thì làm sao bây giờ?” Hạ Diệp dù chưa hết nghiêm khắc nói, nhưng mà ngữ khí cũng là bất đắc dĩ mà

“Ngươi, nha đầu này, cha cho bắt ngươi thì làm sao bây giờ?” Hạ Diệp dù chưa hết nghiêm khắc nói, nhưng mà ngữ khí cũng là bất đắc dĩ mà

dung túng.

Ta biết hắn đã mềm lòng, nghịch ngợm lè lưỡi “Phụ thân mau vào trong đi, Tiểu Nhiễm đói bụng lắm rồi”

Vì thế đoàn người liền đi vào bên trong. Hạ Diệp hiển nhiên đã tha thứ cho ta, người khác tất nhiên là không dám có dị nghị gì.

Ngồi xuống bàn ăn, ta thật đúng là có điểm đói bụng. Vì thế không

chút khách khí bắt đầu dùng bữa. Về phần cái gì lễ nghi của thiên kim

tiểu thư một mực mặc kệ.

Hoàn hảo Mị bảo ta giống Hạ Nguyệt Nhiễm, nếu thật phải làm cho ta

học cái vẻ nho nhã của thiên kim đại tiểu thư ta thật sự không học được.

Người Hạ gia tựa hồ đã tạo thành thói quen, vẫn chưa đối với phương thức dùng bữa của ta có lời nói gì.

Đợi cho ăn no, ta mới đánh giá người bên cạnh ta.

Ngồi ở bên cạnh ta là tiểu nam hài hai má phấn nộn, hẳn chính là Hạ

Nguyệt Mặc, ta vươn tay nhéo hai má hắn, cười hỏi “Tiểu Mặc Mặc, có nhớ

tỷ tỷ không?”

“Ta mới không nghĩ tới ngươi” hắn có chút không cảm kích, mặt cau lại, hừ nhẹ nói.

Ta quay lại nhìn lướt qua những người khác trên bàn cơm, trừ bỏ Hạ

Nguyệt Sanh cùng Hạ Diệp, những người khác tựa hồ đều đối với ta xa

cách, nghĩ đến chắc là không thích Hạ Nguyệt Nhiễm.

Từ bỏ những người ngồi ở đây ra, tựa hồ còn thiếu Hạ Nguyệt Tiêu, không biết hắn là một người như thế nào?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận