Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


“Vì sao phải làm cho Cơ Vô Nhai đem ta gả cho Cơ Lưu Tiêu?”

Ta tất nhiên là cực lực bảo trì bình tĩnh, không muốn trước mặt hắn lộ

ra chút yếu đuối nào.


Hắn ngưng trọng liếc nhìn ta một cái, trong con ngươi có vài phần thâm thúy ta nhìn không hiểu “Vì Cơ Lưu Tiêu sẽ là đối thủ lớn

nhất của ta.”


Xem ra tâm kế của hắn so với Cơ Lưu Tiêu cũng không kém,

nguyên nhân hắn đem ta gả cho Cơ Lưu Tiêu là vì ta giống Phượng Loan?

Hay là vì ta chính là Phượng Loan?


Vẫn nên nói là vì dung mạo của ta mới bị hắn lựa chọn?


Lần đó ở Táng Tâm Các, hắc y nhân kia chính là cố ý để ta nhìn thấy bức họa của Phượng Loan sao?


Nếu là ở Lục vương phủ, hắc y nhân kia có phải là Khúc Nhược Vân hay không?


Đột nhiên nhớ lại một chuyện làm ta tựa hồ hiểu rõ, vì thế

thản nhiên hỏi: “Khúc Nhược Vân cũng là nước cờ do ngươi an bài bên

người Cơ Lưu Tiêu sao?”


“Đúng.”


“Nàng thích ngươi?” Sau khi biết thân phận Khúc Nhược Vân, ta bắt đầu hiểu, Khúc Nhược Vân cũng không phải bởi vì yêu Cơ Lưu Tiêu mà

coi ta như kẻ thù, mà là vì nàng thích Dạ Khuynh Thành, cho nên mới coi

ta như kẻ thù thâm sâu như vậy, như là đã tích lũy thật lâu rồi. Cho nên có đôi khi nàng lại từ một nơi bí mật gần đó trào phúng ta, đơn giản là nàng biết ta bất quá chỉ là một công cụ mà thôi.


Dạ Khuynh Thành hiển nhiên có chút kinh ngạc, tựa hồ cũng không biết tâm tư của Khúc Nhược Vân.


Mà ta lại đột nhiên cảm thấy tâm tình tựa hồ tốt lên vài phần, Dạ Khuynh Thành ngươi chung quy cũng có lúc lạc hậu.


“Minh Nguyệt công tử, Khúc Nhược Vân là yêu ngươi sâu sắc a~.” Ta cười, không chút để ý giống như ngày xưa.


Khúc Nhược Vân nếu không phải thương hắn sâu sắc, làm sao sẽ vì hắn mà gả cho Cơ Lưu Tiêu?


Nếu nàng ta không phải thương hắn sâu sắc, làm sao sao ngay cả ta cũng sẽ đố kị?


Nàng tuy rằng biết tất cả, nhưng là Dạ Khuynh Thành sẽ không

sủng nàng như sủng ta, sẽ không gọi nàng là nha đầu, sẽ không vuốt ve

mái tóc đen của nàng, mặc dù có giả tạo như thế nào đi nữa, ít nhất ở

rất nhiều thời điểm, ta thật sự đã rất vui vẻ.


Đúng vậy, ta cho tới bây giờ cũng không phủ nhận trong ba năm này, ta rất vui vẻ, mặc dù hiện nay đau lòng, nhưng những ngày vui vẻ

kia cũng thật là thật.


Dạ Khuynh Thành thật lâu không nói, chính là trầm mặc.


Không khí lại lập tức trở nên ngưng trọng.


Chính là khi ta gọi hắn là Minh Nguyệt công tử, ta liền quyết định không để ý tâm tình của hắn nữa.


Vì thế ta lại tiếp tục hỏi: “Ngươi muốn trả thù Đông Hải quốc, cho nên mới giết thái tử?”


Hắn ngẩng đầu nhìn ta, thản nhiên, mang theo vài phần phức

tạp khó hiểu, hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Ta giả bệnh, là vì

không muốn để người khác chú ý tới ta. Từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có đại

ca chân chính quan tâm ta, nếu nói bên trong vương thất Đông Hải quốc

này, người ta không muốn làm hại nhất chính là đại ca.”


Không phải hắn?


Nhưng không phải hắn, thì là ai?


Những suy nghĩ trong lòng trong khoảng khắc đó đều bị phủ định hết thảy.


Chính là ngay sau đó, hắn lại thở dài, mang theo vài phần bất đắc dĩ, cũng mang theo vài phần không tha.


“Chính là ta phái người giết hắn.” Hắn nói rất chậm, gằn từng tiếng dường như là đã dùng khí lực thật lớn.


Một khi đã thống khổ như vậy, vì sao phải làm thế chứ?


Ta khẽ nhếch khóe môi, vẻ mặt thản nhiên có chút trào phúng.


Hắn không nói, làm như đang sám hối.


“Là Ngân Nguyệt sao? Là ngươi cùng Ngân Nguyệt làm giao dịch sao?” Ta đem suy đoán trong lòng nói ra.


“Đúng, ta dùng Hạ Nguyệt Nhiễm thật sự cùng hắn làm giao

dịch, bởi vì chỉ có Ngân Nguyệt mới có thể làm cho đại ca chết đi mà

không hề thống khổ.” Hắn ánh mắt sâu thẳm, lời nói nhẹ như gió thoảng,

“Thất thải kỳ thạch trên tay đại ca có màu trắng nên được gọi là tuyết

ngưng, nhưng nó còn có một tên gọi khác là huyết ngưng. Tuyết ngưng một

khi đã theo một chủ nhân nào đó, trừ phi dùng máu tươi của chủ nhân ấy

nhiễm hồng nó, bằng không, không thể cưỡng chế cướp đi được, như vậy chỉ làm nó mất đi linh tính vốn có.”


“Cho nên, ngươi vì một tảng đá, mà giết đi người ngươi không

muốn giết nhất?” Đáy lòng dâng lên một chút chua xót làm ta rùng cả

mình, ta tựa hồ như chưa bao giờ chân chính mà biết rõ con người của

hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận