Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


“Nha đầu còn muốn trốn đi nơi nào?”

Cửa đột nhiên bị mở ra, một nam tử mặc lam sam cười cười đi vào.

“Đại ca, huynh cũng đã đến rồi a~, muội rất nhớ huynh” đi theo Mị

lâu như vậy, bản lĩnh gió chiều nào xoay chiều đó ta học được không ít

nha, bằng không cái mạng nhỏ này của ta đã sớm khó giữ được cho đến bây

giờ.

Nói vậy người này chính là Hạ Nguyệt Sanh.

“Nha đầu, lại ba hoa rồi” Hạ Nguyệt Sanh khẽ vuốt tóc của ta, vẻ mặt sủng nịch.

Mặc kệ xưng hô hay là biểu tình, Hạ Nguyệt Sanh đều cực kỳ giống Dạ

Khuynh Thành, ta không khỏi đối với hắn có hơn vài phần hảo cảm.

Ta cười đến sáng lạn, làm nũng hướng về Hạ Nguyệt Sanh làm một cái mặt quỷ “Muội chỉ có khả năng đối với đại ca ba hoa”

Vẫn giống như trước cười sủng nịch, Hạ Nguyệt Sanh bất đắc dĩ than

nhẹ “Nha đầu, muội thế nào một chút bộ dáng của một thiên kim đại tiểu

thư cũng không có như vậy?”

“Đại ca, muội nhớ là huynh cũng không muốn tiểu muội đáng yêu biến

thành đứa nhỏ khô khan mà” ta lấy lòng ôm lấy cánh tay của Hạ Nguyệt

Sanh.

Diễn thì phải làm sao cho thật, như vậy sẽ làm cho mình diễn nhập

tâm hơn, lừa gạt người khác nhất định trước tiên phải lừa gạt chính

mình.

Từ nay về sau, ta là Hạ Nguyệt Nhiễm, mà hắn chính là đại ca của ta – Hạ Nguyệt Sanh.

“Tốt lắm, đại ca như thế nào đều được, muội nếu cứ tiếp tục không

quay về, cha sẽ đem muội đánh chết” hắn điểm nhẹ một cái lên trán của

ta.

Hạ Diệp không thể nào lại ngoan độc như vậy được.

Hạ Diệp không thể nào lại ngoan độc như vậy được.

“Đại ca, huynh nhất định sẽ giúp muội đúng không?” ta lắc lắc cánh

tay của Hạ Nguyệt Sanh “Muội biết đại ca đối với muội tốt nhất”

“Tốt lắm mau chuẩn bị một chút đi” Hạ Nguyệt Sanh bị ta nũng nịu chịu không nổi, lại cũng chỉ là bất đắc dĩ mà cười dung túng.

Biểu tình kia thật sự cực kỳ giống Dạ Khuynh Thành, chỉ là dung mạo của bọn họ khác biệt thật lớn.

Dạ Khuynh Thành đẹp như tiên nhân, di thế độc lập. Hạ Nguyệt Sanh

cũng là một nam tử mười phần cương trực, làm cho người ta có một loại

cảm giác thực yên ổn, hắn anh tuấn, một vẻ tiêu sái anh tuấn tự nhiên.

“Được” ta cười ngọt ngào với hắn, sau đó liền cùng Phong Nhi bằng tốc độ nhanh nhất thu thập tốt mọi thứ.

Sau đó ta liền theo Hạ Nguyệt Sanh ly khai Vân thành, hướng Minh Nguyệt thành của Đông Hải quốc mà đi.

Thời điểm trước khi đi, Hạ Nguyệt Sanh hướng kiếm khách mà Mị dịch

dung thành nói lời tạ ơn. Tựa hồ cũng không có phát giác gì không ổn,

nghĩ thế ta sắm vai cũng coi như là thành công.

Từ Vân thành đến Minh Nguyệt thành bất quá chỉ mất có ba canh giờ, chúng ta rất nhanh liền đến được Minh Nguyệt thành.

Sau khi vào đến Minh Nguyệt thành, Hạ Nguyệt Sanh nhắc nhở ta sau

khi về nhà không cần cùng cha tranh chấp, ngoan ngoãn nhận giáo huấn,

mọi việc sẽ tốt đẹp.

Ta tất nhiên là nhu thuận gật đầu.

Một đường bước vào, hướng thẳng phủ Tả thừa tướng mà đến.

Ta ngồi ở trong xe ngựa nhàn rỗi không có việc gì, liền nghĩ muốn

thò đầu ra ngoài cửa xe để nhìn tình cảnh bên ngoài. Nhưng là lại bị

Phong Nhi một phen kéo lại, tận tình khuyên bảo “Tiểu thư, người là

thiên kim tiểu thư, sao có thể tùy tiện để cho người ta nhìn thấy ?”

Lời này của Phong Nhi cực kỳ buồn cười, nói như vậy người kia mấy

ngày hôm trước nhìn thấy người của ta, không phải đã chiếm tiện nghi rất lớn sao?

Ta biết đây là quy củ thế gia của quan lại, cũng không nói gì thêm, ngoan ngoãn ngồi trở lại trong xe.

Ta biết đây là quy củ thế gia của quan lại, cũng không nói gì thêm, ngoan ngoãn ngồi trở lại trong xe.

Thời điểm đi được tới một nửa, xe ngựa đột nhiên dừng lại, ngoài xe truyền đến một trận tranh cãi ầm ĩ.

Sự tò mò của ta nổi lên, vụng trộm nhìn ra bên ngoài chỉ thấy đối

diện có một cỗ kiệu xa hoa. Giữa ngã tư đường hai xe ngựa gặp nhau, ai

cũng không chịu nhường ai, vì thế tựa như ở tại ngã tư đường giằng co

nhau,

Hạ gia thế nhưng là Tả thừa tướng, lại không biết ai lớn mật như thế?

Ta vừa nghĩ như thế, phía sau Phong Nhi liền lên tiếng giải đáp được nghi hoặc của ta,

“Thật sự là oan gia ngõ hẹp, như thế nào lại gặp được người của phủ Hữu thừa tướng?”

Thì ra là người của phủ Hữu thừa tướng, khó trách…

Ta tuy là người trong giang hồ, nhưng cũng nghe thấy chuyện bất hòa

giữa Tả thừa tướng và Hữu thừa tướng, xem ra quả thật đúng là oan gia

ngõ hẹp.

“Không biết người trong kiệu là ai?” ta làm như lẩm bẩm lầu bầu, kỳ thật cũng là muốn cho Phong Nhi đáp lại.

Phong Nhi nhướng mi mang theo vài phần khinh thường.

“Phỏng chừng kia là Khúc Nhược Vân, nàng ỷ vào chính mình là đệ nhất mỹ nhân của Đông Hải quốc, nên rất kiêu ngạo ..”

Đệ nhất mỹ nhân của Đông Hải quốc sao?

Ta tựa hồ vừa nghe qua, không biết nói là hôm nay có may mắn được nhìn thấy mặt không?


“Phong Nhi, mỹ nhân vốn luôn kiêu ngạo mà!” Ta cười đến tùy tính “Chờ ta ra xem nàng, bổn tiểu thư thích nhất là ngắm mỹ nhân”

Không đợi Phong Nhi kịp lên tiếng, ta liền vén mành xe lên nhảy

xuống xe ngựa, hoàn toàn bỏ mặc tiếng kinh hô của Phong Nhi ở phía sau

“Tiểu thư, người như thế nào có thể xuống? Mau trở lại”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận