Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành


“Bất Nhàn, binh phù muội tạm thời trả lại chỗ cũ, giờ phút

này không phải thời điểm hành động. Đại ca, nhị ca vừa chết, là có người muốn cố ý gây hỗn loạn lòng người, lại hoặc là cố ý chế tạo cơ hội cho

chúng ta, nếu giờ phút này hành động, nhất định sẽ rước lấy nhiều hiềm

nghi, dù sao phụ vương vẫn còn tại vị, chúng ta không có lý do chính

đáng gì.” Cơ Lưu Tiêu đem hết thảy tình thế phân tích đạo lý rõ ràng.


Theo như lời hắn, xem ra kẻ ám sát lần này hẳn là không phải người của vương thất Đông Hải.


“Tiêu, ở phương diện quyền mưu, có lẽ không người nào có thể

so sánh được với huynh.” Thủy Bất Nhàn thanh âm bên trong mang theo vài

phần sùng bái, chính là lại rước lấy tiếng cười khẽ của Cơ Lưu Tiêu “Có

tài nữ đương thời được người người xưng tụng là muội ở đây, ta làm sao

có thể nhận lời khen?”


Tiếng cười của hắn, của nàng, đan vào cùng một chỗ, tựa như mũi châm nhọn không ngừng đánh vào lòng ta.


Cười xong là một hồi lâu trầm mặc, ta không biết bọn họ ở đó làm gì, chỉ cảm thấy không khí áp lực thật khó chịu.


“Tiêu, huynh đối với Hạ Nguyệt Nhiễm, nàng…” Thủy Bất Nhàn chần chờ hỏi.


Thủy Bất Nhàn tuy rằng là tài nữ đương thời, nhưng dù sao

cũng vẫn là một nữ nhân, một nữ nhân yêu Cơ Lưu Tiêu, cho nên đối với

lời đồn đãi bên ngoài về chuyện Cơ Lưu Tiêu yêu ta, sủng ta tất nhiên là sẽ để ý.


Nàng muốn biết, ta cũng muốn biết .


Ta muốn nghe Cơ Lưu Tiêu chính miệng nói ra hắn đối với ta rốt cuộc mang tâm tình gì.


“Bất Nhàn, muội ghen sao?” Cơ Lưu Tiêu trong thanh âm mang theo vài phần nghiền ngẫm.


“Muội không có.” Một tiếng hờn dỗi do mang theo vài phần ngượng ngùng.


Ta có thể tưởng tượng thần thái của Thủy Bất Nhàn giờ phút

này, nhất định là mặt như hoa đào, tâm nhộn nhạo như nước mùa xuân, một

bộ dáng mười phần của tiểu nữ nhân.


Cơ Lưu Tiêu tựa hồ như muốn trêu ghẹo nàng, trêu tức cười

nói: “Lần đó khi ta bồi Hạ Nguyệt Nhiễm lại mặt, là ai cố ý nói có

chuyện gấp muốn gặp ta? Lần đó đi Phổ Vân Tự dâng hương, là ai muốn

truyền tin tức muốn được gặp mặt ta?”


Thì ra… là như thế…


Trách không được ngày đó hắn vội vàng rời đi như thế, lại

chậm chạp không về, thì ra là đến gặp Thủy Bất Nhàn, chắc là có nhuyễn

ngọc ôn hương trong ngực, tiêu dao đã quên thời gian, mới có thể quên

ngọc ôn hương trong ngực, tiêu dao đã quên thời gian, mới có thể quên

mất ước hẹn với ta.


Cũng có thể là Thủy Bất Nhàn đã không cho hắn đến tìm ta.


Nguyệt Liễu Lăng a Nguyệt Liễu Lăng, ngươi tự xưng là thông

minh, rốt cuộc lại bị người lừa xoay quanh, ta dưới đáy lòng không ngừng mà tự giễu.


“Tiêu…” Là hờn dỗi? Hay là bất mãn?


Ta sớm không muốn biết rõ, thầm nghĩ bọn họ nhanh lên chấm dứt, sau đó rời đi…


“Tốt lắm, Bất Nhàn, thông minh như muội như thế nào lại không hiểu? Hay là ta chính miệng nói ra muội mới vui vẻ. Được, nếu là như

vậy, ta liền chính miệng nói cho muội nghe. Đỡ cho muội phải ăn dấm

chua.” Hắn trong lời nói sủng nịch mang theo ôn nhu, có lẽ cái đó là kỹ

xảo mê hoặc nữ nhân của hắn.


“Muội không có ăn dấm chua.” Thủy Bất Nhàn nhỏ giọng oán giận nói.


Thì ra, mặc kệ là nữ nhân như thế nào,đều thích khẩu thị tâm phi.


(Miệng nói thế này, trong lòng lại nghĩ thế khác, không thống nhất với nhau)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận