Liệp Quang
10.1/10
3167

Tác giả: Mỹ Bảo

Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng, Phương Tây, Khoa Huyễn

Nguồn: Internet

Trạng thái: Đang ra

--giới thiệu truyện :
- [EDITOR] Quãng thời gian từ khi cha xứ và đứa con trưởng nhà công tước gặp nhau ở đất công tước cho đến khi gia đình công tước được Hoàng đế lúc bấy giờ gọi về lại đế đô, cũng đồng thời chia cắt đôi uyên ương suốt một khoảng thời gian... không dài.


"Ngoại trừ ở bên cạnh ta ra, em chẳng còn nơi nào để đi đến nữa cả."


Đêm khuya, gió to càn quấy.


Tòa giáo đường cổ kính nguy nga đã đứng vững suốt nghìn năm đang bị lửa cháy điên cuồng nuốt chửng, rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, chậm rãi nghiêng qua rồi ầm ầm sụp đổ.


Đốm lửa bay vút lên và bao phủ bốn hướng, sóng nhiệt đốt mất chùm tóc rối trên trán binh lính.


Mục sư và tín đồ quỳ gối trên nền đá phiến trong đình, tuyệt vọng kêu khóc với các hài cốt trong Tòa thánh cuối cùng này.


Quân đội mặc áo giáp cầm binh khí đứng ở mỗi góc tường.


"Van xin ngài ——" lão giáo chủ tóc trắng xoá dập đầu trước chiếc đao nhọn của binh lính, "Bệ hạ, ngài không thể làm như vậy..."


"Không thể làm gì?"


Người đàn ông trẻ tuổi cao ráo mặc quân trang chậm rãi bước lên trước, áo choàng màu đỏ tươi như lúc ẩn lúc hiện trong gió.

sstruyen mời bạn xem tiếp..

10.1/10
3167
Liệp Quang

Tác giả : Mỹ Bảo

Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng, Phương Tây, Khoa Huyễn

Nguồn: Internet

Trạng thái: Đang ra

--giới thiệu truyện :
- [EDITOR] Quãng thời gian từ khi cha xứ và đứa con trưởng nhà công tước gặp nhau ở đất công tước cho đến khi gia đình công tước được Hoàng đế lúc bấy giờ gọi về lại đế đô, cũng đồng thời chia cắt đôi uyên ương... vừa-dính-thính-của-đối-phương-này suốt một khoảng thời gian... không dài.


"Ngoại trừ ở bên cạnh ta ra, em chẳng còn nơi nào để đi đến nữa cả."


Đêm khuya, gió to càn quấy.


Tòa giáo đường cổ kính nguy nga đã đứng vững suốt nghìn năm đang bị lửa cháy điên cuồng nuốt chửng, rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, chậm rãi nghiêng qua rồi ầm ầm sụp đổ.


Đốm lửa bay vút lên và bao phủ bốn hướng, sóng nhiệt đốt mất chùm tóc rối trên trán binh lính.


Mục sư và tín đồ quỳ gối trên nền đá phiến trong đình, tuyệt vọng kêu khóc với các hài cốt trong Tòa thánh cuối cùng này.


Quân đội mặc áo giáp cầm binh khí đứng ở mỗi góc tường.


"Van xin ngài ——" lão giáo chủ tóc trắng xoá dập đầu trước chiếc đao nhọn của binh lính, "Bệ hạ, ngài không thể làm như vậy..."


"Không thể làm gì?"


Người đàn ông trẻ tuổi cao ráo mặc quân trang chậm rãi bước lên trước, áo choàng màu đỏ tươi như lúc ẩn lúc hiện trong gió.

sstruyen mời bạn xem tiếp..

Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận