Leng Keng Hồng Nhan Phong Thái Hành Thiên Hạ


Edit: CẩnBeta: Lan HươngNhư Phong một đường chạy đi, kỳ thật nàng cũng không biết mình phải đi đâu, chỉ vì nếu tiếp tục ở học viện thì nàng không có cách nào đối mặt với Dục Tước và Dục Tuyên, dù sao cũng là tự tay mình đã đưa vật đó cho Vân Thiên Trạch.Như Phong cười khổ, không cần Vân Thiên Trạch hao tâm tổn trí tới giành, chính cô đã tự động dâng lên tới cửa.Nàng bây giờ cái gì cũng không muốn nghĩ, nhưng có một việc không hề nghi ngờ, nàng rất muốn gặp Vân Thiên Trạch.Một đường chạy thẳng, một đường mờ mịt, có chút cảm giác ngu ngốc, Như Phong cười khổ, đại khái là do mười chín năm kiếp trước cùng mười bảy năm kiếp này chưa từng có kinh nghiệm về mặt này đi, vì vậy nhất thời không biết phải làm gì, cho nên hiện tại mới khó chịu như vậy.Thế giới này…quả nhiên không đơn giản! Như Phong cảm thán, có cảm giác mình trước kia quá thuận buồm xuôi gió rồi.Như Phong nặng nề cảm khái, hai mắt chuyển động không có mục tiêu, trong giây lát thì đụng phải người, Như Phong kinh ngạc tỉnh lại, xoa xoa cái hông bị đụng phát đau, nhìn một chút vào người đã tông vào mình, hóa ra là một tiểu hài tử, ánh mắt khẽ chuyển lại lơ đãng phát hiện, theo hướng tiểu hài tử biến mất xuất hiện một cỗ xe ngựa bình thường.Chính yếu này là, chính yếu là làn gió thổi qua, màn xe tốc lên, trong xe ngựa bỗng dưng lộ ra nửa mặt của tiểu Thanh!Như Phong cả người chấn động, chân vội chạy tới, xe ngựa lúc này cũng di chuyển thật nhanh, Như Phong gì cũng không kịp nghĩ đã thi triển khinh công đuổi theo, dọc đường đụng bao nhiêu người cũng không cần biết, trong mắt chỉ có cỗ xe ngựa chạy phía trước.Mắt thấy tốc độ của mình ngày càng không kịp, Như Phong nhanh chóng nhìn xung quanh một chút, không chút do dự cướp một con ngựa, rút kiếm chặt đứt dây cương, thả người bay lên ngồi trên lưng ngựa.Chủ nhân con ngựa vội vàng quát mắng: “Tiểu tặc đừng mong trộm ngựa!” nói xong nghiêng người nhào tới.Như Phong biết mình vô tình vô lý, quay đầu lại nói: “Cho ta mượn một chút, lúc quay lại sẽ trả cho ngươi!” [=”=] Lời còn chưa dứt, người đã vung thanh kiếm mềm tựa đai lưng quất xuống, ngựa ăn đau, hí một tiếng, lao đầu chạy, bỏ lại chủ ngựa phía sau đang mắng mỏ um trời.Như Phong không để ý, chỉ lo nhìn xe ngựa phía trước, đoàn người đi đường hoảng cả lên, xe ngựa phía trước chạy như bay, con ngựa phía sau cũng như bay truy đuổi.Dần dần, xe ngựa cùng ngựa cũng ra khỏi Tương Châu thành, người đi trên đường càng ngày càng ít, Như Phong một lòng sốt ruột, cuối cùng khẽ cắn môi, sau đó bỏ ngựa, thi triển khinh công, tựa như làn khói, một trận bay đi, rốt cục cũng đuổi kịp xe ngựa.“Dừng lại!” Như Phong đứng ở giữa đường hét lớn.“Hưu…” Tên phu xe quát khẽ, hai con ngựa vung cao chân trước, theo lời dừng lại.Tóc Như Phong có chút tán loạn, nhãn thần trong trẻo hữu thần, cầm trong tay nhuyễn kiếm, lớn tiếng gọi: “Vân Thiên Trạch, ngươi ra mau!”Phu xe thoạt nhìn giống như một hán tử kiên nghị, hắn trung thành cố thủ ở vị trí của mình, tựa như không nhìn thấy Như Phong.Hồi lâu, màn xe rung động, gương mặt tiểu Thanh lộ ra, trào phúng cười: “Như Phong thiếu gia, ngươi không nên không biết tự lượng sức mình, ngươi đánh không lại chúng ta đâu.” Dứt lời liền làm một động tác tay.Theo hướng tay hắn, rất nhanh hai bên xuất hiện mấy chục tên cao to áo xám, mắt nhìn chằm chằm vào Như Phong, khí thế kinh người.Như Phong bất vi sở động, không thèm nhìn một cái, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào hai mắt tiểu Thanh: “Ta muốn gặp Vân Thiên Trạch.”[bất vi sở động: không có hành động nào]“Thiếu gia của chúng ta không muốn gặp ngươi!” Tiểu Thanh oán giận trừng mắt liếc Như Phong, khẽ cắn môi, trong mắt hiện lên tia oán giận.Như Phong nheo mắt, gạt gạt sợi tóc bị gió thổi loạn, nhẹ nhàng cười khẽ, thanh sam tố nhan*, tay áo phiêu bay, kinh diễm điên đảo chúng sinh, nhưng hắn rõ ràng là một nam nhân, mà trong tay hắn lại cầm nhuyễn kiếm đang tỏa ra bạch quang quỷ dị, tăng thêm vài phần thị huyết. [thị huyết = khát máu(?)][thanh sam tố nhan: áo xanh mặt đẹp (?) = người đẹp mặc thanh sam (?)]Hình ảnh quỷ dị khiến người người bất an!Mấy tên đại hán áo xám xung quanh không hẹn mà cùng tiến lên một bước.Như Phong tiếp tục cười nhẹ: “Tiểu Thanh, muốn ta nói ra bí mật trong lòng người đang cất giữ không?” Ngữ khí mang theo vài phần thờ ơ.Tiểu Thanh bất vi sở động, thanh âm lạnh lùng, nói: “Tránh ra! Nể tình ngươi cùng thiếu gia cùng học chung một năm, nếu không, đừng trách ta ra tay không khách khí!”Như Phong cầm kiếm trong tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng, nói: “Tiểu Thanh, có phải ngươi rất ghét ta hay không? Thậm chí hận đến nổi không thể không giết ta? Úy Trì Như Phong ta mặc dù không tính là hoa gặp hoa nở, người gặp người thích, nhưng lại có không ít người tương tư, ánh mắt các nàng nhìn ta, cùng ngươi….”Câu tiếp theo Như Phong cũng không nói ra, sắc mặt tiểu Thanh nhất thời chấn động, thanh âm nhuyễn xuống, nói: “Như Phong thiếu gia, mời tránh ra, thiếu gia nhà ta sẽ không gặp ngươi.”Như Phong thu lại tươi cười, châm chọc nói: “Là không muốn gặp, hay là không dám gặp? Chuyện gì cũng đã làm, có cái gì không dám đối mặt, nói như thế nào thì chúng ta cũng quen biết hơn một năm, hay là…”Như Phong chớp mắt, nói: “Thiếu gia nhà ngươi ốm đau liệt giường, giờ đã quy thiên?”Tiểu Thanh nhất thời tức đến sôi máu, nói: “Thiếu gia nhà ta mới không chết, người hoàn toàn khỏe mạnh nằm trong xe ngựa!”Như Phong cầm kiếm chỉ đến, lớn giọng: “Vân Thiên Trạch, ngươi ra mau!”Tiểu Thanh ảo não, tự trách mình quá dễ mắc lừa.Không lâu, tiểu Thanh lui người đi vào, một thanh âm động lòng người theo đó vang lên: “Ngươi vẫn là nên quay trở về.”Như Phong im lặng không nói, gắt gao cắn chặt môi.“Ngươi muốn viên châu đó?” Vân Thiên Trạch nói, chỉ cách một tấm màn xe nhưng lại làm cho Như Phong cảm thấy thật xa lạ.Như Phong khẽ cắn môi: “Nó vốn là của ta.”“Cái này không thể cho ngươi, hơn nữa, đây là do chính tay ngươi đặt vào tay ta.”Như Phong lần thứ hai trầm mặc, không lời nào phản bác, một hồi lâu sau mới chua chát nói: “Là ta quá dễ dàng tin tưởng người khác rồi.”Không khí một mảnh trầm mặc, chỉ còn tiếng gió nhẹ nhàng thổi, tiếng lá cây rơi rụng lả tả vang lên.Như Phong nhớ tới trước kia cùng sống chung với Vân Thiên Trạch, phá vỡ yên tĩnh, nói: “Ngươi một mực gạt chúng ta, gạt ta!” Trong lòng chua chát, trong miệng đắng nghét, so với hồi bé khi mình nhờ sư phụ giúp đỡ Trúc Cơ, đổi lại mình phải uống dược đắng còn đắng hơn gấp trăm lần!Vân Thiên Trạch rốt cuộc cũng động đậy, bàn tay bạch ngọc chìa ra vén lên màn cửa làm lộ gương mặt tuyệt mỹ, giờ phút này, hắn nhìn Như Phong.Như Phong cũng nhìn hắn, trong mắt hai người đều lóe lên tia sáng phức tạp.Vân Thiên Trạch than nhẹ: “Chúng ta không thể quay lại như trước nữa.”Như Phong nhìn Vân Thiên Trạch, nói: “Thân thể của ngươi từ trước tới giờ đều là rất khỏe mạnh.” Ngữ khí không khẳng định lắm, vì lúc này sắc mặt Vân Thiên Trạch hồng nhuận, không giống như xưa tái nhợt, nhưng lại càng tuyệt mỹ kinh người.Vân Thiên Trạch không có phản bác.Như Phong cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tự cười giễu, âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi nói không sai, chúng ta không thể quay về như xưa, đem viên châu trả cho ta!” Lời vừa dứt, người đã như làn khói xanh bay tới, nhuyễn kiếm trong tay rót đầy nội lực, trở nên cứng cáp, tựa như mũi tên lợi hại thẳng tắp bay tới Vân Thiên Trạch.Vân Thiên Trạch làm như không thấy, tay vén màn xe cũng không động, hai mắt nhìn thẳng Như Phong.Ánh mắt Như Phong kiên định, mang theo tuyệt vọng liều chết, nhưng còn chưa tới gần Vân Thiên Trạch, mấy gã đại hán áo xám đã xông lên vây lấy, làm cho Như Phong không thể không nửa đường thay đổi, nghênh chiến một đám người áo xám.Đao quang kiếm ảnh, máu tươi vương vãi, thân thể xoay chuyển, góc áo tung bay, áo xám cùng thanh sam day dưa cùng một chỗ, âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên, lá cây đầu cành rung động mãnh liệt, xào xạt khóc than.Như Phong cảm thấy mình chưa bao giờ tĩnh lặng như thế này, trước kia khi nàng cùng người khác đánh nhau, dù sau cũng sẽ có khẩn trương cùng bất an, cho dù nàng tự tin đến mấy, trong đầu cũng sẽ vừa nghĩ loạn vừa thông suốt, nhưng lúc này, đầu của nàng trống rỗng, tay cũng thuần thục mà xuất ra hết thảy tuyệt học của bản thân, trống rỗng quơ bảo kiếm, thân thể đám người nọ ngã xuống, chất lỏng tanh nồng cứ như thế bắn lên mặt mình, lên tay mình, nhưng mình cũng không cảm nhận được.Trong lúc vô ý, gương mặt Vân Thiên Trạch xuất hiện trong tầm mắt, không có ưu tư, thẳng tắp nhìn chằm chằm mình.Một người chợt dao động.Nhiệt huyết phun trào.Cảm giác tê dại không ngừng đốt cháy cánh tay phải, đau đớn cắn nuốt toàn bộ giác quan của mình.Rất đau, nhưng rồi không còn đau nữa, bởi vì bảo kiếm trong tay vẫn đang không ngừng huy động.……….“Ngươi thật sự muốn giúp hai huynh đệ hắn lấy lại hạt châu?” Vân Thiên Trạch thì thào, nhưng truyền vào tai Như Phong rõ ràng đến từng câu chữ.Như Phong toàn thân nhiễm huyết, hai mắt hóa đỏ, thanh âm khàn khàn: “Không sai!”Vân Thiên Trạch cả người chấn động, trong tay xuất ra một cái hộp, nói: “Ta giao cho ngươi!”Cái hộp tà tà bay vào đao quang kiếm ảnh, Như Phong tinh thần chấn động, đang muốn đi đoạt lấy, nhưng giờ lại càng có nhiều cây kiếm chỉa về cái hộp, tức giận kinh người, trường kiếm trong tay không lưu tình bổ xuống một nhát.Như Phong ngơ ngác nhìn hạt châu cho dù ở ban ngày vẫn tỏa ra ánh sáng xanh tím, ngay trước mặt mình, vỡ tan…Kiếm đã xuất ra làm sao thu lại được, viên châu độc nhất vô nhị người người đều muốn có, cuối cùng hóa thành bột phấn.Mọi người ngẩn ngơ sửng sốt, Như Phong nhìn trường kiếm trong tay, toàn thân đông cứng.Một trận đau đớn dữ dội truyền đến, bả vai đau quá, trường kiếm trong tay không một tiếng động rơi trên mặt đất, biến trở lại thành một cái đai lưng mềm nhũng, thân hình Như Phong lảo đảo, cuối cùng ngã xuống, bụi đất tung bay, hôn mê bất tỉnh.Chỉ là ta không cam lòng a…Như Phong nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Vân Thiên Trạch rồi chìm vào bóng tối.* * * * * * *“Thiếu gia, nên đi thôi, phía sau có lẽ có truy binh.” Tiếng tiểu Thanh lần nữa vang lên.Vân Thiên Trạch nhìn bóng dáng ngã trên mặt đất, mặt không đổi sắc, tĩnh lặng như tượng*, khiếp sợ vừa rồi tựa như chỉ là ảo giác của Như Phong. [nguyên văn: diện vô biểu tình, tĩnh nhược điêu tượng: mặt không có cảm xúc, biểu tình gì hết, yên tĩnh, trơ ra như tượng vậy á =3= ta hiểu là hiểu thế đấy]“Thiếu gia!” cuối cùng xa phu gọi một tiếng, vung lên roi ngựa, xe ngựa lăn bánh, lao qua cạnh người Như Phong, bụi đất bay mù mịt.Bụi đất tản đi, trên mặt đất chỉ còn lại bóng dáng của Như Phong, còn có đai lưng của nàng, còn có máu tươi rơi vãi trên mặt đất, chứng minh đao quang kiếm ảnh vừa rồi đã từng xảy ra.Xe ngựa lao đi, nhanh chóng biến mất nơi cuối đường.Hai bên rừng cây đột nhiên xuất hiện một bóng người, đường cong tinh tế, có thể thấy được đây là nữ nhân, nàng ôm lấy Như Phong trên mặt đất, nhặt lên đai lưng, vội vã trở về.* * * * * *Túy Nguyệt dựa theo thông lệ, giờ này đang ở trong Thực Vi Thiên, đang bắt mạch ột gã khách nhân, sau khi giới thiệu cho hắn ăn dược thiện gì đó, nàng nhìn xung quanh quán một chút, không còn bao nhiêu người, đã qua lúc cao điểm rồi.Đứng dậy, cùng chưởng quỹ nói vài câu liền chuẩn bị trở về hậu viện nghỉ ngơi, nhưng lại phát hiện một người xông vào quán, hồng y nữ tử, đầu quấn khăn che mặt làm cho người ta không nhìn rõ mặt mũi.Túy Nguyệt lúc này cũng không chú ý đến ngoại hình của nàng ta, xuất phát từ nhạy cảm của một đại phu, trước hết nàng nhìn người nằm trong lòng nữ nhân ấy, quần áo quen thuộc, trang sức quen thuộc, cánh tay vô lực buông thỏng, ngón tay thon dài rỏ xuống từng giọt máu, trên thanh sam nhuốm một màu đen sẫm.Trái tim Túy Nguyệt kịch liệt nhảy lên, trong tâm dấy lên một trận khủng hoảng.“Sư huynh!” Nàng thét lên một tiếng.Vài người khách lại rối loạn, chưởng quỹ đã rất nhanh trấn định, lập tức sai tiểu nhị đỡ Như Phong xuống, thế nhưng Hàn Sơn tựa như một cơn gió từ hậu viện lao tới, chứng kiến tình cảnh trước mắt, không nói hai lời, nhanh tay lẹ chân đem Như Phong ôm vào trong lòng, nói với Túy Nguyệt: “Ngươi sợ cái gì mà sợ, nhanh đi đến hậu viện, còn nữa, mau chuẩn bị nước nóng…”Túy Nguyệt nhất thời giật mình tỉnh lại, lấy lại tinh thần, trong tay đã cầm đai lưng, nhận ra đây là thứ sư huynh thường suyên mang theo bên người, nhìn lại, hồng y nữ tử đã không còn.Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Túy Nguyệt lấy tốc độ nhanh nhất phóng về phía hậu viện.Đầu tiên cho Như Phong nuốt một viên dược, lúc này mới nhớ đuổi Hàn Sơn ra khỏi phòng, sau đó Túy Nguyệt tập trung tinh thần cầm tay Như Phong lên bắt mạch.Một lúc lâu sau, tay mới run rẩy rời đi, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, không sao không sao, đưa tới kịp thời.Nhưng khi nhìn đến tấm lưng tuyết trắng một mảng xanh tím, trên vai rỉ máu, cánh tay phải vết thương sâu tận xương, toàn thân trên dưới không chỗ nào không trầy xước, tay Túy Nguyệt không cầm được run rẩy.Không phải là chưa từng thấy vết thương kinh khủng như vậy, nhưng người bị thương trước mắt chính là sư huynh của mình a!“Sư huynh!” Nghẹn ngào gọi một tiếng, tay cũng không dám ngừng chà lau.Đến lúc lau đến mặt, thế nhưng lại phát hiện Như Phong nhíu mày, khóe mắt chậm rãi rơi xuống một giọt nước mắt, trong lòng Túy Nguyệt cảm thấy vô cùng đau xót.Sau khi xử lý tốt vết thương, Túy Nguyệt chấn chỉnh lại tâm tình, đẩy cửa bước ra.Cánh cửa vừa mở ra, phát hiện một trận lốc xoáy cuốn tới trước giường Như Phong, người đó cẩn thận nhìn Như Phong một hồi, lúc này mới đi ra, đóng cửa lại, nghiêm túc mà nhìn Túy Nguyệt: “Hắn bị thương thế nào?”Túy Nguyệt từng gặp qua hắn, đã không còn vẻ thanh nhã xuất trần bình thường, bây giờ ánh mắt hắn vô cùng lo lắng, kèm theo vài tia bối rối.“Đã không có việc gì, trên người có vô số vết thương nhỏ, trên cánh tay bị đâm một kiếm, trên vai cũng trúng một kiếm, có điều trên thân kiếm có bôi mê dược đậm đặc nên sư huynh mới ngủ say không tỉnh, mặt khác, nội lực của sư huynh bị suy kiệt, ngũ tạng lục phủ lại tổn thương, phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài tháng mới được.” Túy Nguyệt bình tĩnh, chậm rãi nói ra. [=_=” vậy mà “không có việc gì”]Hàn Sơn như trút được gánh nặng, lúc này mới nói: “Cảm ơn sơn trưởng đã quan tâm sư huynh nhà ta.”Mộc Vấn Trần cũng đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, thản nhiên nói: “Ta đem hắn đến chỗ của ta dưỡng thương.”Túy Nguyệt và Hàn Sơn vội vàng ngăn cản.“Không được, sư huynh bây giờ không thể di chuyển, hơn nữa, chỉ có ta mới có thể chăm sóc tốt cho nàng ấy!” Túy Nguyệt không chút do dự cự tuyệt. [đừng hỏi tại sao Túy Nguyệt gọi là “nàng ấy” nhưng không ai chú ý, bởi vì “hắn” và “nàng” trong tiếng bông đều phát âm giống nhau a]“Nhưng nơi này của các ngươi rất ồn ào, không tốt để dưỡng thương.” Mộc Vấn Trần sắc bén vạch trần.Túy Nguyệt cứng người, rốt cuộc thỏa hiệp nói: “Vậy chờ sư huynh tỉnh lại, nếu hắn nguyện ý, ngươi hãy đưa hắn đi.”“Được!” Suy ngẫm chốc lát, Mộc Vấn Trần liền đồng ý.Lúc này, Mộc Đồng thở hồng hộc chạy tới, nói: “Chủ tử, ngài đi thật nhanh.” Lời vừa dứt thì nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của Mộc Vấn Trần.Mộc Đồng vội cúi đầu, nhìn qua Túy Nguyệt và Hàn Sơn.Hai người thức thời, Túy Nguyệt đi đến dược phòng, Hàn Sơn đi chuẩn bị vài món cần thiết cho Như Phong.Thấy bốn bề vắng lặng, Mộc Đồng mới nói: “Vân Thiên Trạch kia quả nhiên lợi hại, thủ hạ đi theo đều là cao thủ, đả thương vô số người của chúng ta.”Mộc Vấn Trần lạnh lùng nói: “Tại sao ta không biết bọn chúng từ lúc nào đã trở nên vô dụng rồi?”Mộc Đồng vội vã bối rối cúi đầu, đáp: “Sự tình cũng vừa xảy ra mà? Những tưởng rằng không có gì nguy hiểm liền rút về, chỉ để lại ba người theo sau, vốn nghĩ như vậy đã đủ, ai ngờ tên Vân Thiên Trạch đó còn chưa rời khỏi thành Tương Châu, đúng lúc trên đường gặp phải Như Phong, sau đó phát sinh ẩu đả, lúc bọn họ đang muốn phát tín hiệu thì bị công kích, vì thế…”Mộc Vấn Trần cắt ngang lời hắn, vững vàng nói: “Ngươi đi chịu phạt đi.”Dứt lời cũng không để ý tới Mộc Đồng, trực tiếp đi vào phòng của Như Phong.Mặt Mộc Đồng trắng bệch, nhìn cửa phòng đóng kín trước mắt.Như Phong vẫn mê man như cũ, hai ngày sau thì tỉnh, thế nhưng một lời cũng không nói, trong mắt một mảng bình lặn không gợn sóng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận