Leng Keng Hồng Nhan Phong Thái Hành Thiên Hạ


Edit: Thu HàBeta: Lan HươngNhư vậy mà Vương Vi cùng Như Phong đối nghịch khắp mọi nơi, thậm chí bắt đầu với vấn đề quân vụ cũng quơ tay múa chân, mọi người đều biết, Vương Vi đối với quân sự một chữ không biết, lần này động tay vào cũng là có ý muốn nhiễu loạn thôi. Nhưng với hành động của hắn, cũng gây ra ảnh hưởng nhất định đối với quân đội.Chiến tranh cuối cùng cũng khai hỏa, Xuân Đằng quốc phái người tới khiêu khích, luôn luôn tập kích bất ngờ với quân đội đi tuần tra xung quanh mấy trấn nhỏ.Vì vậy, Như Phong tạm thời không cùng Vương Vi dây dưa tốn thời gian vô ích.Đây là chiêu thăm dò. Như Phong hiểu rõ.Làm Nguyên soái, Như Phong có thể không cần tự mình mang binh đi đánh giặc, chỉ cần trong quân doanh chỉ huy, bày mưu tính kế là được.“Đúng rồi, Lợi Mính cùng tên nhị hoàng tử đó bên cạnh nhau như thế nào?” Như Phong nhìn hành quân bày trận đồ, đột nhiên lên tiếng hỏi.Các tướng lĩnh vây quanh bên cạnh sửng sốt một chút, lập tức có người hồi đáp: “Nghe nói là cũng hòa khí lẫn nhau, hai người tao nhã lễ độ, thực sự rất là hòa thuận.”Như Phong nâng khóe miệng lên cười, giễu cợt nói: “Các ngươi tin rằng Lợi Mính sẽ ngoan ngoãn nghe lời, hoặc chịu để tên Nhị hoàng tử chen ngang giữa đường có thể ngang vai ngang vế với hắn sao? Lợi Mính quả thật có tài cán nhưng lại ình là siêu phàm, lần trước thời điểm hắn xuất binh tấn công trại lính chúng ta, nếu không phải vì hắn tự cao tự đại, chúng ta sẽ không dễ dàng chiến thắng. Hiện tại nếu vẫn để cho Lợi Mính làm tướng lĩnh, chúng ta sẽ không quá khó khăn để chiến thắng, nhưng vạn nhất nếu Nhị hoàng tử mà chỉ huy thì sao?”Cao Uy gật đầu một cái, nói: “Nguyên soái nói rất đúng, Nhị hoàng tử kia nghe nói tâm tư kín đáo, bụng dạ thâm sâu, hơn nữa hắn còn là người rất giỏi che dấu, khi hắn cùng với Đại hoàng tử Xuân Đằng quốc tranh quyền đoạt thế, bỗng nhiên nổi tiếng, mới khoảng một năm mà hắn đã có thế lực ngang bằng với thành quả bao năm hao tâm tổn sức của Đại hoàng tử. Lần này tới biên cương, cũng là muốn chiến công lập nghiệp, tương lai hoàn thành sự nghiệp thống nhất đất nước, tăng thêm lợi thế về mình.”“Nhưng bây giờ quân địch do Lợi Mính làm thống soái, chỉ là một tên Nhị hoàng tử tay trói gà không chặt, có gì phải e ngại chứ.” Lữ Mãnh ngạo nghễ nói, nâng cao lồng ngực cường tráng.“Ngươi cho rằng ai cũng như ngươi một kẻ hữu dũng vô mưu? Phải biết rằng, một người tướng lĩnh giỏi có thể không có dũng nhưng nhất định phải có mưu, chiến thắng cách xa ngàn dặm, một tướng lĩnh có mưu có lược, đủ để quân đội chuyển bại thành thắng. Ta thấy tên Nhị hoàng tử cũng rất có mưu lược, mấy ngày nay chúng ta bại nhiều thắng ít.” Lãnh Vệ Điền bên cạnh nói.“Lãnh tướng quân, ngươi cần gì phải hạ uy phong của chúng ta, rõ ràng chúng ta cùng bọn họ mạnh như nhau.” Lữ Mãnh vội vàng phản bác, nói đùa, mấy ngày nay tuy nói là qui mô nhỏ, nhưng lại toàn lực đối phó, có lí nào lại thua?Nam Sơn dường như đối với bọn họ cãi nhau ầm ĩ mắt điếc tai ngơ, trực tiếp bước lên từng bước, ghé bên tai Như Phong nói nhỏ mấy tiếng.Như Phong mỉm cười một cái, cùng bọn họ thương lựơng vài chuyện sau đó cho bọn họ ra ngoài.Như Phong chỉ lưu Cao Uy ở lại, thấp giọng nói: “Bọn hắn bây giờ bằng mặt mà không bằng lòng, Lợi Mính là người của Đại hoàng tử, cùng Nhị hoàng tử không đội trời chung, vì vậy chúng ta có thể sử dụng kế li gián, ở quân địch tung lời đồn, làm một chút hành động, khơi mào một số chuyện, để cho bọn họ phản bội, có thể kéo dài thời gian, hiểu rõ được kế hoạch tiến công và binh lực của bọn chúng.” Nguyên soái của bọn họ và giám quân cũng không giống như Như Phong bên này, thực lực của mỗi quốc gia cũng có sự khác biệt.Cao Uy ánh mắt sáng lên, nói: “Nói như vậy chúng ta chỉ cần phân công nhiệm vụ cho những gián điệp của ta, cũng đúng, lâu như vậy, cũng nên để bọn hắn phát huy tác dụng chứ.”Như Phong dặn dò: “Tuy nhiên phải dặn bọn họ hành động phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần không thể để cho quân địch tra ra, tránh cho chúng ta tâm huyết trước kia đều uổng phí.”Cao Uy bóng dáng biến mất ở cửa, Nam Sơn thấp giọng nói: “Sư huynh, tại sao huynh vẫn còn tín nhiệm hắn ta?”Như Phong khẽ mỉm cười, trả lời: “Gia gia đã từng nói với ta, trong quân doanh, người đáng cho chúng ta tín nhiệm nhất chính là Phó nguyên soái Cao Uy, hắn đi theo gia gia mấy chục năm, luôn luôn trung thành, mười mấy lần vào sinh ra tử, tình cảm sâu sắc vô cùng.”Nam Sơn lúc này mới gật đầu một cái.Quả nhiên kế li gián có hiệu quả, mấy ngày nay quân địch tập kích cũng giảm bớt đi rất là nhiều. Vì để ngừa đối phương cũng li gián mình và Vương Vi, Như Phong vẫn có ý định cúi thấp một cái đầu, đối với Vương Vi cực kì tốt.Vương Vi kia hiện tại dùng lỗ mũi để nhìn người, thật phách lối, Như Phong mời hắn tới, bình tĩnh hòa nhã đem lợi hại mà phân tích một lần, hắn vẫn luôn híp mắt, cuối cùng lầm bầm mấy câu rồi đi, cũng không biết hắn nghe có hiểu hay không.Nam Sơn nhìn sau lưng của hắn, giơ một quả đấm, tức giận nói: “Lão nhân kia thật đáng ghê tởm, lại dám cùng sư huynh đối nghịch, sư huynh, hắn nhìn huynh bằng ánh mắt thật kinh khủng.”Như Phong còn chưa đáp lời, Chu Tiền luôn luôn ở bên cạnh nói: “Chủ tử, muốn Chu Tiền lén đi giáo huấn hắn một trận không?”Như Phong cười lắc đầu một cái, nói: “Không cần. Hắn bây giờ không cần ta phải động thủ. Dù sao hắn ta là do triều đình phái tới giám quân, nên hiện tại để cho hắn thấy có chút quyền uy, chẳng qua chỉ là một chút phiền toái nhỏ của chúng ta thôi mà.”Chu Tiền vừa nghe xong, liền lui về phía sau.Hai ngày sau, do thám tử hồi báo, Nhị hoàng tử cùng Lợi Mính đã trở mặt nhau, Lợi Mính trong cơn tức giận liền tiến công trước, phái đại quân tới tiến công, nghe nói lúc đầu có năm vạn binh mã, nhân số cụ thể còn chưa dò xét ra được. Tuy nói không biết bọn họ tiến công nơi nào, nhưng hiển nhiên, hành động của họ là bắt buộc.Trời còn chưa sáng, bên trong lều lớn, tất cả các tướng lĩnh đều tụ họp, mặc áo giáp, gươm đeo ngang thắt lưng, khí phách hiên ngang khí thế bừng bừng chờ nguyên soái phân công.Như Phong nhìn sa bàn (bàn cát) trước mặt, ngước mắt màu đỏ sục sôi, liếc mắt nhìn mọi người, bắt đầu phân chia nhiệm vụ.“Lãnh tướng quân, bổn soái lệnh cho ngươi mang sáu ngàn quân đánh trận tiên phong, ách núi này có đường giao thông quan trọng, tấn công quân địch, tốt nhất là có thể thắng lợi, nếu không thể, mặc dù bại nhưng không được phép lui. Nếu không thể chống lại sức tấn công của quân địch, có thể hướng hai bên dốc thoải mà rút lui, nhưng không được lui về phía sau làm nhiễu loạn đại quân.”Lãnh Vệ Điền sửng sốt, giẫm chân tại chỗ: “Nguyên soái, ta chỉ có sáu ngàn nhân mã, địch có ít nhất một hai vạn nhân mã, hơn nữa lại do kị binh đi đầu, ta làm sao có thể chống đỡ, mong nguyên soái có thể nghe mạt tướng một lời, việc xuất binh xin cân nhắc lại.”“Đúng đó.” Vương Vi giọng the thé nói: “Ngươi đây không phải là muốn Lãnh tướng quân đi chịu chết sao? Ai chẳng biết ngươi cùng Lãnh tướng quân bất hòa, ngươi dùng việc công để trả thù tư.”“Giám quan đại nhân.” Mặt Như Phong trong nháy mắt liền lạnh xuống, cho dù một thân áo xanh thường dùng cũng là uy nghiêm mười phần, nàng trầm giọng nạt nhỏ: “Chẳng lẽ ngươi cảm thấy bổn soái an bài không ổn? Hay cho rằng Lãnh tướng quân có khả năng không nghe lệnh của bổn soái, có thể lựa chọn lệnh của bản soái? Có thể thắng lựa chọn đi, gặp nguy hiểm lựa chọn lẩn tránh, tướng quân đều làm như vậy sao? Ngươi trước kia cũng đều làm như vậy sao?”Trong khoảng thời gian ngắn, trong lều lớn yên tĩnh không một tiếng động, Như Phong rất ít khi nổi giận, bình thường đều chỉ cười híp mắt, giờ phút này, ánh mắt của mọi người đều mang vẻ khinh bỉ giám vệ quân và Lãnh Vệ Điền. Bọn họ cho rằng nếu nguyên soái cố ý chỉnh hắn, hắn cũng không nghĩ trước mắt là thời điểm nào, ân oán cá nhân dùng lúc này để chỉnh, chẳng phải là không muốn sống nữa hay sao? Người này đúng là tâm địa nhỏ nhen mà đòi mang bụng quân tử.Lữ Mãnh không sợ giám quân đại nhân, hắn cũng không sợ giám quân đại nhân che giấu công lao không báo, dù sao hiện tại hắn đã là quan tam phẩm, thăng hay không thăng cũng được, huống chi hắn luôn luôn đối với hành động đâm bị thóc chọc bị gạo của tên thái giám này cũng không có cảm tình gì, vì vậy ngay sau đó hắn liền bước lên trước, chắp tay nói: “Nguyên soái, hãy để ạt tướng đi.” Nói xong mà liếc mắt nhìn qua Lãnh Vệ Điền mà khiêu khích.“Mạt tướng không dám, mạt tướng xin nghe lệnh.” Lãnh Vệ Điền vẻ mặt âm trầm, trợn mắt nhìn Lữ Mãnh một cái, nhưng vẫn nhận lấy tướng mệnh.Như Phong nhìn hắn một cái rồi gật đầu.“Lữ tướng quân.” Như Phong từ sa bàn nâng mắt lên.“Có mạt tướng.” Lữ Mãnh lập tức sải bước ra, ôm quyền nghe lệnh, vẻ mặt rất là hưng phấn.“Ngươi từ phía tây sơn cốc, vào rừng chờ, sau đó nhận hiệu lệnh của ta, ngươi năm nghìn kỵ binh tà sáp tới, đánh thẳng vào đại quân chủ lực của địch, phải hãm quân chủ lực ở trong cốc, không cho chúng dễ dàng thoát thân ra ngoài.”“Mạt tướng tuân lệnh.”Lữ Mãnh nhận lấy tướng lệnh, lui về vị trí.Như Phong ánh mắt đảo qua, rơi xuống trên một người.“Cao Càng Tề đâu?”“Có mạt tướng.” Cao Càng Tề bước ra ngoài, lớn tiếng đáp. Bởi vì hắn có thực lực, có quan hệ cùng với Như Phong và Cao Uy, hiện tại đã là một tiểu tướng quân, dĩ nhiên, còn kiêm thêm chức giáo úy của Hổ Dực Doanh.“Bổn soái lệnh cho ngươi mang một ngàn tinh kỵ, từ Hổ Dực Doanh vượt qua, sau đó dừng quân ở phía bên phải sơn cốc, chờ hiệu lệnh của bổn soái, đột nhập vào doanh trại quân đội chủ lực của chúng, cần phải cắt đứt liên lạc của quân đội chủ lực cùng hậu quân, chờ bổn soái mang ba ngàn kị binh tới tiếp ứng, chắc chắn một kích mà đánh phía sau quân địch, nhất định phải đánh tan quân chủ lực của bọn chúng.” Khuôn mặt trắng nõn của Như Phong nhất thời nhìn bản đồ nham hiểm cười.Mọi người không khỏi hít một hơi lạnh, một ngàn tinh kỵ binh, tuy nói Hổ Dực Doanh luôn luôn dũng mãnh, một người có thể địch ba người, nhưng quân địch có mấy vạn người, một nhát đâm xuống, ngay cả một cái tên cũng chưa kịp bắn ra, nhưng mà Cao Càng Tề không chút nào khiếp sợ, còn lớn tiếng lĩnh mệnh.Như Phong nhìn ở sa bàn một hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ vào đường bộ duy nhất hiện ra trong cốc, thấp giọng nói: “Còn nữa,…. Bổn soái cần một người, mang khoảng hai ngàn cung tiến thủ cùng hai ngàn bộ binh mai phục, nhận được lệnh của bổn soái, lệnh cung tiễn thủ (người bắn cung) đánh hậu quân, ai nguyện đi trước?” Hậu quân, tuy nói Lợi Mính cùng Vân Thiên Trạch bất hòa, nhưng hắn là người chú trọng đại cục, có 99% sẽ phái binh trợ giúp đại quân của Lợi Mính.Mọi người vừa nghe, cũng vội vàng vây quanh tới sa bàn, Như phong chỉ vào vị trí này chính là dựa vào phía bắc sơn cốc, dựa vào mép tây phía dọc theo đỉnh núi, trừ sau lưng đỉnh núi cùng đất rừng, bên trái vách núi dựng đứng ở ngoài, có hai mặt có thể mặc cho kị binh qua, cái chỗ này rất nguy hiểm, không cẩn thận sẽ rơi xuống, hẳn trộm gà không được lại mất nắm gạo.“Mạt tướng nguyện đi” Mấy vị tướng quân đứng dậy, bọn họ còn chưa được nhận nhiệm vụ.Như Phong khẽ mỉm cười, thủ hạ của gia gia quả nhiên là cường hãn. Mặc dù đây là lần đầu tiên mình làm nguyên soái điều động nhiều binh mã, nhưng bọn hắn đều nghe lệnh, không giống như Lãnh Vệ Điền hoài nghi kế hoạch mình bố trí.“Nguyên soái, để ạt tướng đi, mạt tướng mới là người thích hợp nhất.” Một tướng quân đứng dậy, thân hình cao to uy vũ, ước chừng hơn bốn mươi tuổi, Như Phong nhận ra hắn là cấp trên của Ức Ảnh, nếu như hắn rời cửa, Ức Ảnh cũng sẽ đi.Nghĩ tới đây, Như Phong do dự một chút, Tôn Tướng quân cũng là người tinh tế tỉ mỉ, có trí có dũng, Như Phong cuối cùng lấy đại cục làm trọng, trầm giọng nói: “Vậy thì Tôn tướng quân đi thôi, mọi sự phải cẩn trọng.” Mặc dù nơi này có nguy hiểm, nhưng vẫn dễ dàng cho quân địch một đòn đau, đánh bất ngờ có lẽ sẽ đạt được hiệu quả cao.“Mạt tướng nghe lệnh.” Tôn tướng quân bình tĩnh trả lời, lui về vị trí quân ngũ.“Úy Trì tướng quân đâu.”“Có mạt tướng.” Một người thanh niên đứng dậy, mày rậm mắt to, rất là anh khí, trực hệ họ Úy Trì hai mươi năm gần như toàn bộ chết trận, cho nên mới tới phiên hệ thứ ra mặt. Cũng là Úy Trì tướng quân hơn ba mươi tuổi dũng mãnh, cho nên Úy Trì Hòe Dương mới cất nhắc hắn lên.“Bổn soái cho ngươi hai ngàn quân tinh nhuệ, hai ngàn thiết kị, nếu là quân không địch lại, nhượng xuất đường lớn, bổn soái muốn ngươi cho quân địch biết thế nào là lợi hại, đem quân đội chủ lực gắt gao chặn lại, trở về thế tiến công, không thể lui hơn nửa bước. Cùng quân địch dây dưa một chỗ, Lãnh Vệ Điền đem quân từ hai bên dốc xuống, cắt ở trong đó, nhất thiết không cho quân thù cùng quân chủ lực trung hối.”“Mạt tướng lĩnh mệnh, không lui về sau nửa bước.” Úy Trì tướng quân lên tiếng đồng ý.Đến đây, nhiệm vụ phân phó xong, các tướng lĩnh nối đuôi nhau ra, rối rít đi chuẩn bị.Như Phong lưu lại Cao Uy, thấp giọng nói: “Chúng ta sau khi rời đi, quân đội chủ lực vẫn phải lưu lại, ngươi tùy cơ hành sự là được. Không thể để cho bọn họ tới tập doanh, ta có chút lo lắng bọn họ cố ý gây bất hòa để dụ ta xuất động, cho nên ngươi tức khắc đi điều tra, một khi có người đột kích quân doanh, sẽ phải ra sức chống cự, không được để cho âm mưu của chúng được như ý.” Thật ra thì Như Phong không phải lo lắng quá, vì dù sao thì Cao Uy so với mình kinh nghiệm tác chiến phong phú, nhưng vẫn phải nên nhắc nhở.“Còn nữa, không nên để Vương Vi ở trong quân doanh làm loạn, nhớ xem chừng hắn một chút.”“Nguyên soái yên tâm, mạt tướng nhất định sẽ bảo vệ doanh trại.” Cao Uy cúi đầu xuống.Sáng sớm, những làn mây mỏng bay nhàn nhạt trên bầu trời, nơi xa loáng thoáng còn thấy một lớp mỏng sương mù, lượn lờ vấn vít dâng lên. Mặt trời ở sau đám mây sương mù lóe ánh sáng trắng, chung quanh một mảnh xanh biếc dạt dào, Như Phong mặc chiến bào màu đỏ, cởi bỏ thẫm bào của bảo mã, đứng trước đại môn trại lính, nhìn những đội binh lính đi ra ngoài, sau đó cùng phương hướng biến mất không thấy.Hiện tại có nhiều người như vậy đi ra ngoài, đến tối trở về được mấy người, chiến tranh, a.“Sư huynh, huynh đang lo lắng.” Nam Sơn cưỡi ngựa bên cạnh Như Phong hỏi. Hắn vẫn đi theo Như Phong, võ công hiện tại của hắn tuy đã cao, tuy không thể vì Như Phong làm chút gì, nhưng có thể tự vệ, không mang đến phiền toái cho Như Phong.Như Phong đưa ánh mắt nhìn về dãy núi xa, nhẹ giọng nói: “Trừ lần trước đại chiến, đây là lần thứ hai chúng ta cùng Xuân Đằng quốc đại chiến lần thứ hai, ai chết vào tay ai còn chưa biết, chỉ hi vọng bọn họ đúng hẹn tới, kiên thủ nhiệm vụ của mình, như vậy thắng lợi cũng không xa.”“Sư huynh, kế hoạch của huynh rất tốt, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, nhất định sẽ tiêu diệt sạch quân của Lợi Mính.” Nam Sơn an ủi, bội phục nhìn sư huynh. Sư huynh coi như là người học nghề trên chiến trường, so với những tướng lĩnh chinh chiến mấy chục năm, sư huynh còn rất non nớt, nhưng sư huynh rất liều mạng, chuẩn bị một thứ cũng không bỏ sót, chân chính có phong độ của một vị đại tướng.Như Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: “Sư phụ coi như đã dạy dỗ ngươi khá tốt, nếu không phải ngươi giúp đỡ thì kế hoạch của ta cũng có thể thất bại.”Hai bên nhìn nhau cười.Nam Sơn đột nhiên nói: “Sư huynh, ngươi nói Lãnh Vệ Điền sẽ như thế nào?”Như Phong cười một tiếng nói: “Tốt nhất là có thể sống trở về, thật sự hắn sẽ sống sót mà. Người đó không đơn giản đâu.”Vì vậy Nam Sơn không hỏi nữa.Như Phong nhìn về phía xa, ở trong lòng nhẹ giọng nói: Thiên Trạch, trận chiến này có tính là xung đột lần đầu tiên của chúng ta.Đợi những người khác sau khi rời đi, Như Phong cũng dẫn theo ba nghìn quân kỵ binh tinh nhuệ, trong đó có một ngàn là Hổ Dực Doanh kỵ binh bộ, Như Phong đối với bọn họ rất là quen thuộc, cho nên coi như biết rõ thực lực của bản thân.Mọi người đem vó chiến mã trùm vải rách, liền lặng lẽ từ một con đường nhỏ khác cưỡi ngựa từ phía sau quân địch vòng qua, cho quân địch một mạng đánh cũng không thoát.Dọc theo đường đi, mọi người cẩn thận, đề phòng bị đánh lén.Nằm trong dự liệu, phía trước thám thính báo cáo, phía trước ngoài một trăm dặm có mai phục, xem ra Lợi Mính cũng không đần, biết có lẽ sẽ có công kích, cho nên trước đó liền bày mai phục trên đường.Trước phái một nhóm rời khỏi đây, Như Phong ngồi tại chỗ chờ tin tức, không quá nửa canh giờ, có thám thính báo lại: “Báo cáo nguyên soái, đã dẫn dụ mai phục đi khỏi, hiện tại bọn chúng đang hướng nơi này đuổi theo, ước chừng có một vạn nhân mã.”“Ừ biết, chúng ta đi.” Như Phong gật đầu phân phó nói, giương mắt hướng ra xa nhìn, mơ hồ có đám bụi bay.Như Phong hít thật sâu một hơi: “Rốt cuộc đã tới, chúng ta cũng nên đi xuống.”Không lâu sau, quân địch rút cuộc cũng đã xuất hiện ở tầm mắt có thể nhìn thấy, tiếng kêu thất thanh, một vạn đại quân lấy ba nghìn kỵ binh dẫn đầu, sát khí huân thiên lao thẳng mà tới.Cả một vùng đất dưới chân vó ngựa chà đạp, nặng nề run rẩy.Đạo quân của Như Phong mấy trăm người sau khi ổn định, Như Phong vẫy tay lên, một trận mưa tên lập tức hướng quân địch đạp vào mặt, nhất thời gào khóc thành một mảnh.Như Phong đem mấy mũi tên tự chế sau lưng ra giương cung bắn, tiếng gió xé như kinh lôi, bay vụt như điện, tiến phong thẳng tắp, mang theo sức mạnh, thẳng tắp bắn về quân địch.Một gã bên cạnh Tướng lãnh quân địch một tay dùng sức ném trường mâu, màu đen trường mâu đâm vào không trung, chính xác đánh trúng mũi tên vừa bay tới, chỉ nghe “khanh thương” một tiếng, mũi tên chỉ bay chệch một chút, lại vẫn nhanh chóng bay về phía tướng lĩnh quân địch, “tranh”. Thanh âm kim thiết đụng vào nhau ngay sau đó truyền ra.Tướng lĩnh quân địch thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ mũi tên thứ hai lại bay tới, lần này không ai dùng trường mâu giúp hắn ngăn đỡ, cho nên mất mạng ngay lập tức.Trên mũi tên có tẩm chất độc, Như Phong không ngại mọi người nói mình âm hiểm, bắt giặc phải bắt vua trước, có cái gì so với một mũi tên bắn chết tướng lĩnh, sau đó ở trong lòng thượng chiến thắng quân địch còn có hiệu đây? Cho nên giờ phút này, tướng lĩnh vừa chết, hơn một vạn nhân mã hoảng loạn lên, Như Phong ra lệnh một cái, ba nghìn kỵ binh liền vọt tới.Nhất thời tiếng la hét vang lên một vùng.Các kỵ binh kêu gào, trường đao trong tay ở giữa không trung lao thẳng tới, chiến mã kia thân thể tráng kiện tản ra một loại tơ tằm sáng bóng, bất quá chỉ trong chớp mắt, hai quân hung hăng đụng vào nhau, tựa hồ ngay cả không khí cũng bị đụng phải bành trướng, phát ra một loại âm thanh bạo liệt thanh thúy.Trực tiếp đụng nhau, binh lính ngã ngựa đổ, huyết nhục văng tung tóe. Binh lính quân địch gào lên, phần còn lại của tay chân bay lên giữa không trung…Như Phong nghiêm mặt, nhìn cảnh trước mắt chỉ hi vọng kết thúc nhanh lên một chút.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận