Lễ Tình Nhân Đáng Sợ


Chỉ một động tác đơn giản,Phạm Quân Thần bởi vì cảm xúc rơi vào bóng tối từ từ tiêu tán. Hắn cúi đầu hôn Cao Dịch Khải,lặp lại nhiều lần hôn nhẹ lên cánh môi mềm mại.


Bởi vì lớn lên trong cô nhi viện,nên Phạm Quân Thần đặc biệt thích ôm người ngủ. Chỉ có hơi ấm con người mới có thể cho hắn biết, hắn không phải một mình.


“Chúng ta lần đầu tiên gặp mặt là vào ngày lễ tình nhân.” Thản nhiên trao đổi không mang theo tình dục, Phạm Quân Thần mở miệng.


“Anh...... Còn nhớ rõ?” Cao Dịch Khải kinh ngạc nhìn hắn.


“Làm sao có thể quên được.” Phạm Quân Thần bởi vì vẻ mặt kinh ngạc của hắn mà bật cười. Một lát sau, hắn mới mở miệng.”Dịch Khải,Đêm thất tịch,lễ tình nhân năm nay chúng ta ở cùng nhau.”


“Năm nay...... Đêm thất tịch?”


“Đúng vậy,vào tháng sau.Không được sao?”


“Không, không phải.” Cao Dịch Khải vội vàng lắc đầu.


Hắn chẳng qua...... Không có nghĩ đến Phạm Quân Thần yêu cầu như thế.


Hắn vẫn cho rằng hắn và Phạm Quân Thần không phải là người yêu,cho nên hắn chưa từng nghĩ trải qua lễ tình nhân với người đó.


“Như vậy… có thể.”


“Ừ.” Cao Dịch Khải gật đầu, bất tri bất giác lộ ra nụ cười.



Phạm Quân Thần thất thần nhìn chăm chú vào nụ cười kia phảng phất mới có một niềm vui.


Chỉ một chuyện đơn giản,hắn lại vui như đứa bé. Phạm Quân Thần lắc đầu lại giống như bị cuốn hút,khóe môi củng từ từ nhếch cao.


☆☆☆☆☆☆


Từ văn kiện trên bàn tán loạn ngẩng đầu,Cao Dịch Khải liếc thấy lịch bàn trên mặt bàn,cách ngày đó còn hai tuần.


Mặc dù mỗi tuần đều gặp mặt Phạm Quân Thần,nhưng Cao Dịch Khải vẫn mỗi ngày mong đợi đến ngày đó.


Trước kia hắn không có gặp gỡ bất cứ ai,lễ tình nhân,đêm thất tịch,đối với hắn mà nói không khác gì cuộc sống hằng ngày.


Nhưng kể từ khi hẹn hò với Phạm Quân Thần,đêm thất tịch ở trong lòng hắn đặc biệt có ý nghĩa.


Mặc dù thường gặp mặt,nhưng đêm thất tịch đó là ngày thuộc về người yêu.


Khuyết Thánh Vĩ đi qua bên cạnh hắn,liền phát giác Cao Dịch Khải làm việc hết sức chăm chú đang ngẩn người.


Theo tầm mắt của hắn nhìn lại,hắn phát hiện tầm mắt Cao Dịch Khải dừng lại ở trên bàn.


Lịch bàn? Gần đây có ngày lễ gì đặc biệt sao?


Hình như là...... Đêm thất tịch.



Không nghĩ tới Cao Dịch Khải bởi vì … ngày này mà phân tâm.Cảm thấy có chuyện đùa Khuyết Thánh Vĩ hăng hắn lên,cúi người xuống ở Cao Dịch Khải bên tai hỏi: “Đêm thất tịch có hẹn với ai sao?”


Nụ cười của Khuyết Thánh Vĩ để cho Cao Dịch Khải nhanh lấy lại tinh thần,hắn chật vật nhìn Khuyết Thánh Vĩ.”Thánh Vĩ!”


“Chẳng qua thuận miệng hỏi có cần kích động thế không.” Khuyết Thánh Vĩ cười nói.


Mặc dù Cao Dịch Khải ở trước mặt người khác vẫn lãnh đạm,bất quá,gần đây, thái độ Cao Dịch Khải đối với hắn đã khá hơn nhiều,hai người cơ hồ giống như bạn thân.


Cao Dịch Khải nhìn bốn phía, phát giác đồng nghiệp không có phía sau,hắn mới thở phào nhẹ nhỏm.


“Thật sự có hẹn sao?”


Cao Dịch Khải trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu thừa nhận.


“Vậy mua quà chưa?” Khuyết Thánh Vĩ không nghĩ tới thật bị hắn đoán trúng,lập tức tiến thêm một bước hỏi.


“Qùa?” Cao Dịch Khải lặp lại, hắn chưa từng nghĩ phải mua quà cho Phạm Quân Thần.


“Dĩ nhiên,ngày đó cho dù không có quà thì phải có một bó hoa.” Khuyết Thánh Vĩ dùng giọng nói tiền bối truyền dạy hắn.


Hắn có từng gặp qua vô số,được xưng sát thủ mỹ nữ tình nhân đại chúng,phương diện đối với Cao Dịch Khải đương nhiên cao hơn.


“Muốn hoàn toàn bắt được lòng của phụ nữ,tặng quà rất là quan trọng.”


Khuyết Thánh Vĩ vỗ vỗ bả vai Cao Dịch Khải cười nói.


Cao Dịch Khải nhìn lên đồng hồ trên cổ tay do Phạm Quân Thần tặng,đúng vậy,nếu không phải Khuyết Thánh Vĩ nhắc nhở, hắn căn bản sẽ không nghĩ tới chuyện này.


Qùa?


Khi Khuyết Thánh Vĩ không có phát hiện,hắn đã bắt đầu đang suy tư,rốt cuộc nên tặng quà gì cho Phạm Quân Thần.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận