Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc


Thích Vi Vi mang theo rất nhiều lễ vật đi vào nhà Tiếu Tiếu.


“Vi Vi, cậu về khi nào vậy?” Nhìn thấy cô, Đàm Tiếu Tiếu vui mừng hỏi.


“Trở về hôm kia, xử lý tốt mọi

chuyện mình vội vàng đến xem con nuôi của mình đây.” Thích Vi Vi vừa trả lời vừa đi đến bên giường trẻ con, nhìn thấy khuôn

mặt nhỏ nhắn đang ngủ say đáng yêu của đứa bé, có chút ngạc

nhiên nói: “Tiếu Tiếu, nó thật bé nha.”


“Bé sao? Mấy ngày nay đã lớn lên

không ít, lại nói, nếu nó rất lớn thì bụng của mình sao có

thể chứa được.” Đàm Tiếu Tiếu từ trên giường đi xuống, có lẽ

là mấy ngày nay nhìn đã quen rồi, lần đầu tiên nhìn thấy bé

cũng thấy thật là nhỏ bé.


“Tiếu Tiếu, cậu nằm xuống đi, đừng

đi lại. Đừng quên cậu còn đang ở cữ đó.” Thích Vi Vi vội vàng

nâng cô trở về.


“Không sao, bác sĩ cũng nói, cần

thỉnh thoảng vận động một chút như vậy thân thể mới khôi phục

nhanh, nếu không mình nhất định sẽ béo lên, sau này không thể

gặp người khác.” Cô cười đáp.


“Đúng là mập một chút, có điều rất tốt. Đây là hạnh phúc của người làm mẹ, người khác hâm mộ

còn không kịp đâu.” Thích Vi Vi thấy cô đúng là mập hơn so với

trước kia.


“Đúng là rất tốt, không nói đến

mình nữa, nói về cậu đi. Sao đột nhiên cậu lại trở về, nghĩ

thông suốt rồi sao?” Đàm Tiếu Tiếu kéo cô ngồi vào bên giường.


“Mình nói ra cậu cũng không thể tin

được đâu nha.” Thích Vi Vi đem chuyện mình ở Vân Nam gặp được

Tiểu Minh cùng với hình của mình bị Sở Thiên Lỗi phát hiện,

Uông Hạo Thiên tìm được mình kể lại một lần. Đương nhiên cô cũng

không nói đến chuyện của Cao Vĩ và Hồ Khiết, chỉ nói cùng gia

đình bọn họ quen biết như thế nào, trở thành bạn bè ra sao.


“Trời ạ, không thể tin được chuyện ly kỳ như vậy, giống như trong phim vậy.” Đàm Tiếu Tiếu kinh ngạc

nói, không nghĩ đến trên đời này còn có chuyện trùng hợp như

nói, không nghĩ đến trên đời này còn có chuyện trùng hợp như

vậy.


“Nếu không phải chính mình trải qua

mình cũng không tin được. Có lẽ mình với anh ấy thực sự có

duyên phận, cho nên mình cùng anh ấy trở về. Mấy ngày nữa ba

mẹ anh ấy từ Mỹ sang tham dự hôn lễ của bọn mình.” Thích Vi Vi

nói, bây giờ cô rất hạnh phúc.


“Vậy khi nào thì cậu kết hôn, nhất

định phải chờ sau khi mình đầy tháng, mình cũng không muốn bỏ

qua hôn lễ của cậu đâu.” Đàm Tiếu Tiếu lập tức nói.


“Yên tâm đi, mình đã sớm nghĩ tới,

mình còn không muốn tiện nghi cậu đâu, còn chờ cậu tặng mình

đại lễ đó.” Thích Vi Vi cười nói.


“Yên tâm đi, lễ vật của mình có thể chứa đầy toàn bộ phòng của cậu.” Đàm Tiếu Tiếu gian xảo nói.


“Cậu nhỏ mọn như vậy sao, tặng vài ngọn nến cho mình.” Cô vẫn nhớ rõ chuyện đùa trước kia của mình cùng cô.


“Mình van cậu. Đây không phải là ngọn nến, là lãng mạn hiểu không? Lại nói, nhà chồng cậu không

thiếu thứ gì, mình tặng cái gì cũng đều dư thừa, cho nên tâm ý

là quan trọng nhất.” Đàm Tiếu Tiếu lấy tay ôm bả vai của cô.


“Là cậu hiểu biết. Có phải cậu thường xuyên cùng chồng lãng mạn không? Thành thật khai báo mau.”


“Chuyện này chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời, chính cậu tự suy nghĩ đi.”


Thích Vi Vi đứng ở cửa ra sân bay,

trong lòng hết sức khẩn trương, lo lắng bất an hỏi Uông Hạo

Thiên đứng bên cạnh: “Em có được không?” Cô rất sợ mẹ chồng

tương lai không thích mình, đối với mình có thành kiến.


“Được, tốt vô cùng. Em yêu, em cũng

đã hỏi anh mấy lần rồi, không phải anh đã nói với em, ba mẹ

anh rất dễ gần sao. Bọn họ nhất định sẽ rất thích em, em không cần lo lắng.” Uông Hạo Thiên cười nói, có phải cô khẩn trương

quá mức không.


“Nhưng mà em vẫn rất sợ.” Thích Vi Vi cũng không muốn làm cho mình khẩn trương, nhưng mà không còn

cách nào khác, cô chính là rất lo lắng.

cách nào khác, cô chính là rất lo lắng.


Uông Hạo Thiên cười lắc đầu, ở trên mặt cô hôn một cái. “Được rồi, như vậy không khẩn trương nữa chứ.”


“Đáng ghét.” Thích Vi Vi hờn dỗi trừng mắt nhìn anh một cái.


“Ba mẹ đến rồi.” Uông Hạo Thiên nói xong, vẫy tay về phía một đôi vợ chồng toàn thân quý phái đang đi đến.


“Hạo Thiên.” Đang nói chuyện, ông bà

Uông đã đi qua cười vui vẻ nhìn sang cô đang đứng ở một bên lo

lắng không yên. “Đây chính là Vi Vi sao?”


“Chào chú, chào dì.” Thích Vi Vi

nhanh chóng chào hỏi, khẩn trương đến mức đầu lưỡi đều có

chút run lên, thật vất vả cùng Hạo Thiên đi đến hôm nay, cô cũng không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.


“Chú, dì?” Ông bà Uông ngây ngẩn cả người.


Tim Thích Vi Vi đột nhiên nhảy lên,

chẳng lẽ mình gọi sai rồi sao, ánh mắt cầu cứu nhìn sang Uông

Hạo Thiên ở bên cạnh.


“Ngốc, phải kêu là ba mẹ.” Uông Hạo Thiên yêu thương lấy tay điểm đầu của cô, nhắc nhở nói.


Lúc này cô mới kịp phản ứng, trong

mắt lộ ra vui mừng, bọn họ là chấp nhận mình sao, vội vàng

ngọt ngào kêu một tiếng: “Ba, mẹ.” Cô không phải không muốn gọi, chỉ là sợ bọn họ không chấp nhận mình.


“Tốt lắm, lúc này mới đúng. Đi thôi, đi về nhà, đừng đứng đây, sức khỏe quan trọng hơn.” Bà Uông cầm

lấy tay cô, trong giọng nói đều là quan tâm.


Thích Vi Vi quả thực cảm thấy vì được yêu thương mà lo sợ, nhận lấy đồ trên tay bà. “Mẹ, để con cầm cho.”


“Không được, sao có thể cho con cầm

đồ được, để Hạo Thiên cầm. Con chỉ cần chăm sóc tốt thân thể

là được rồi.” Bà Uông cầm đồ trên tay đưa cho con trai.


“Bây giờ em chính là bảo bối của cả nhà đó.” Uông Hạo Thiên trêu đùa.


Thích Vi Vi ngượng ngùng lườm anh một cái, lấy tay cầm tay mẹ chồng tương lai, bọn họ rất hòa nhã,

xem ra lo lắng của mình là dư thừa.

xem ra lo lắng của mình là dư thừa.


“Hạo Thiên, hôn lễ đã chuẩn bị xong hết chưa?” Ông Uông hỏi.


“Đều đã chuẩn bị xong hết rồi. Chỉ chờ ba mẹ thôi.” Hạo Thiên đáp.


“Nếu như vậy thì nhanh chóng kết hôn

đi, đừng để cháu trai hoặc cháu gái của ba phải tủi thân.” Ông

Uông thuận miệng nói.


Đi ở một bên, mặt Thích Vi Vi lại

đột nhiên đỏ lên, chưa kết hôn mà đã có con dù sao cũng không

phải là chuyện gì vẻ vang.


“Sao vậy? Xấu hổ sao?” Bà Uông nhìn thấy mặt cô đỏ lên cười nói.


“Mẹ, không đâu ạ.” Đầu cô cúi thấp hơn nữa.


Về đến nhà Daisy đã sớm chờ ở cửa, nhìn thấy bọn họ lập tức chạy vội tới, ôm lấy mẹ của cô.

“Mẹ đã đến rồi, con rất nhớ mẹ.”


“Mẹ cũng nhớ con.” Bà Uông ôm lấy cô, nhìn thấy tâm tình của cô rất tốt, lúc này mới yên lòng.


“Mẹ, đồ ăn đã chuẩn bị xong hết

rồi, con cố ý không đi đón mẹ chính là giúp hai người chuẩn

bị đồ ăn, đồ ăn Trung Quốc do chính tay con làm nha.” Daisy cầm

chặt tay bà.


“Thật sao? Con còn có thể làm đồ ăn

Trung Quốc? Vậy mẹ nhất định phải nếm thử mới được.” Bà Uông

thật cao hứng nói.


“Vâng.” Daisy kéo bà đi về phía nhà ăn.


Thích Vi Vi nhìn thấy dáng vẻ bọn họ vui vẻ hòa thuận, khóe môi lộ ra một nụ cười, đây chính là hạnh phúc.


“Đi thôi, chúng ta cũng đi ăn, đừng làm con anh đói bụng.” Uông Hạo Thiên ôm eo của cô.


“Anh buông ra.” Thích Vi Vi bỏ tay anh ra, cô không muốn biểu hiện ân ái ở trước mặt ba mẹ anh cùng Daisy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...