Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Ăn cơm rất nhanh, người cùng nhà ngồi vây quanh một

chỗ, sự hiện diện của Tề Phàm chẳng những không bất hòa, ngược lại còn làm cho

không khí càng thêm ấm áp.


Trong bữa cơm, Lạc Kì luôn pha trò, làm mọi người cười vang.


Sau khi Lạc kì về nước, vì thân thể yếu nên ông Lạc đã giao lại công ty cho Lạc

Kì để ý, muốn anh tập trung học hỏi, cọ xát với công việc.


“Anh Tiểu kì, em tốt nghiệp, đến công ty anh làm nhé.”

Tề Phàm lớp 12 đăng kí thi vào học viện điện ảnh, giờ đã học sang năm hai phần

biểu diễn, đã từng chụp một vài quảng cáo và ảnh bìa cho tạp chí, ở trường học

cũng coi như có chút danh tiếng.


“Để xem em có thực lực hay không đã, anh không cho em đi cửa sau đâu.”


“Bác Lạc, bác xem anh Tiểu Kì kìa, con mặc kệ, bác đã đồng ý với con rồi mà!”


Thấy Lạc Kì khó khăn quá, Tề Phàm thông minh dời mục tiêu công kích, công ty

Lạc Kì, cô nhất định phải vào rồi!


“Xú tiểu tử, Phàm Phàm là người mà ba đã chấm, con

cũng dám cự tuyệt à, xem ra ba phải thu quyền của con lại thôi.” Ông Lạc làm bộ

nghiêm mặt, dạy dỗ cậu con trai, Lạc Kì làm mặt quỷ dọa Tề Phàm, làm Tề Phàm

cười khanh khách không ngừng.


“Vẫn là bác Lạc tốt nhất !”


“Vừa mới nói dì tốt nhất, giờ lại nói bác Lạc tốt

nhất.”


Bà Lạc làm bộ đáng thương, Tề Phàm sao có thể bị dọa


được “Dì cũng tốt nhất, bữa tối ngon như vậy cơ mà. Làm sao bây giờ nhỉ, hai

người đều tốt như vậy, còn là vợ chồng, quả thực ông trời tác hợp nghen!”


“Cái miệng nhỏ nhắn nhà con nghen.” Nhẹ véo cái mũi

của cô, bà Lạc cười tới mức mắt híp lại thành đường chỉ, quay sang, uy hiếp Lạc

Kì.


“Tôi mặc kệ đấy, Lạc Kì, Phàm Phàm yêu cầu, con không được cự tuyệt, bằng

không, mẹ sẽ không them nhận đứa con này nữa!”


“ Rồi, cửa sau đã qua, con có thể nói cái gì chứ.”


Lạc Kì đành biết nghe lời phải ứng kìm nén xuống.


Buổi tối, Tề Phàm không có đáp ứng lời mời của bà Lạc

ở lại, vẫn về nhà .


Nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại ngủ không được.Cô giống như đang mơ vậy,

dùng sức tự véo mình, đau, rất đau. Lạc kì thật sự đã trở lại, đôi mày, mắt đó,

cái mũi, đôi môi, rõ ràng là Lạc Kì.Cô chờ anh đã lâu lắm rồi, lâu đến mức bắt

đầu phát hoảng, lâu đến mức bắt đầu hoài nghi mình không muốn chờ nữa.


Ngay khi anh trở lại, Lạc Kì, từ giờ trở đi, em sẽ không cho anh rời khỏi em.


Trời mờ sáng, cô mới nhắm mắt ngủ, nét cười trên mặt

có chút khác lạ.


Nguyện vọng hôm sinh nhật


Bữa tiệc sinh nhật mừng Tề Phàm mười tám tuổi được tổ chức ở nhà.


Đêm nay Tề Phàm không thể nghi ngờ là ngôi sao tỏa sang của toàn trường.



Người mặc bộ lễ phục màu đỏ, tóc dài buông lỏng, ở

trên còn điểm chút trang sức, cổ đeo chiếc vòng đá ruby mà Lạc Kì tặng.


Khoảnh khắc cô bước xuống lầu, Lạc Kì ngẩn ra, trong

lòng có thể một từ duy nhất mà anh có thể nghĩ đến, chỉ có kinh diễm. Anh cũng

tin rằng toàn bộ nam sinh ở đây, ngoại trừ ánh mắt chỉ nhìn đến Trác Thất của

hòa thượng Lục Kiêu, còn tất cả đều bị Tề Phàm đêm nay mê hoặc.


(Nói

với mọi người là có truyện của Trác Thất và Lục Kiêu chưa nhỉ?)


Lạc kì có chút tư vị không vui, bánh trôi nhỏ đã

trưởng thành, mê người như vậy, sẽ có nam nhân chú ý tới cô, anh như bị đứa trẻ

bị tước mất đồ chơi yêu thích, trong lòng thực không thoải mái.


Bữa tiệc thực náo nhiệt, có người chúc rượu Tề Phàm,

Tề Phàm xấu hổ cười duyên, khéo léo ứng phó tự nhiên.


Bánh sinh nhật được mang tới, tất cả mọi người đều

nhìn ngọn nến, chỉ có anh vẫn nhìn cô trong bóng đêm, khóe mắt vương lệ còn

dùng sức mỉm cười.


“Hôm nay, tôi rốt cục cũng mười tám tuổi , không phải bị người gọi đứa nhỏ nữa,

có thể làm chuyện tôi muốn. Thực cảm tạ mọi người tới sinh nhật tôi, thời điểm

rất quan trọng của tôi. Cám ơn các bạn vẫn cùng tôi, quan tâm, trân trọng, yêu

thương tôi, làm cho cuộc sống của tôi vui vẻ vậy, tôi hy vọng, sau này nhiều

cái mười tám năm nữa, các bạn vẫn có thể giống như bây giờ, vẫn ở bên tôi. Tôi

yêu các bạn, thực sự yêu rất yêu!” Nói xong, giơ chén rượu lên, một hơi cạn

sạch.


Lạc kì cũng một ngụm uống hết chén rượu, đã có mấy người bạn gái Tề Phàm đến

gần anh, nhưng hôm nay anh, không có tâm tình, anh thầm nghĩ chỉ chăm chú nhìn

Tề Phàm, đêm nay cô, giống như thứ, làm con người ta nhìn mãi không chán.


Cô bắt đầu khiêu vũ trên sàn, giống như tinh linh lầm đường bước vào thế gian,

ánh mắt linh động, làm người ta mất hồn mất phách.


Cô thật sự rất đẹp, đẹp tới mức làm cho người ta không

đành lòng dời tầm mắt.


Đêm nay, anh nhận thức một điều. cô khác với Tề Phàm ngày trước rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận