Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


"Lạc Lạc, ngạc nhiên không!"


Tề Phàm vừa nhìn thấy Kha Cơ Lạc nháy mắt bày ra khuôn mặt tươi cười, Kha Cơ Lạc thấy hành động của cô như vậy lại còn giương nanh múa vuốt chào hỏi với mình rất sợ cô sẽ nhảy dậy.


"Anh còn đang khó hiểu thông báo gì mà gấp vậy, xuống máy bay mà không cần hoá trang cũng không phải thay quần áo, hóa ra là gặp em. Không phải nói trước là ngày kia anh mới có thời gian lấy quà à,sao tính em nóng vội vậy!"


Gật đầu với Lạc Kì vẻ mặt đang lo lắng phía sau Tề Phàm, trên mặt anh xa cách không dễ dàng xem nhẹ.


"Sao có thể không gấp, là quà cưới của Phi Phi và thiên sứ đấy, nếu tặng muộn, em sẽ buồn chết! Nếu không phải Lạc Kì nói nhiều, sợ có nguy hiểm, nài ép lôi kéo không cho, vốn em định tới tận sân bay đón cơ!"


Kha Cơ Lạc nhìn cái bụng tròn vo của cô, cảm thấy Lạc Kì làm việc này là vì sợ cô bị đám người kín bao phủ khi vừa rồi anh xuất hiện ở sân bay.


Nhưng mà, Lạc Kì có phải quá nuông chiều cô rồi không, vì để bọn họ gặp mặt mà phải tốn khoản chi phí lớn thông báo cho anh?


Anh nào biết đâu rằng, Tề Phàm ngay từ đầu đã la hét muốn tới sân bay, Lạc Kì vừa vội lại vừa hoảng còn phải gọi bộ đội đặc chủng điều đến sân bay giới nghiêm!


Nhưng mà, cứ tưởng tượng đến Tề Phàm bắt anh mang thứ "Lễ vật" kia, Kha Cơ Lạc lại cảm thấy một trận rét lạnh, sợ là chỉ có cô, mới có thể nghĩ thứ quà như vậy tặng cho nhà người ta.


"Lạc Kì nói rất đúng, lắm người quá, sợ là em đi ra ngoài ảnh bà bầu như cái thùng phi cũng bị chụp à! Nhưng mà, đám cưới người ta lại tặng đồ kiểu này, em không sợ Hàn Phi tức giận bay về tính sổ với em sao."


"Không ạ, bọn họ sẽ rất thích. Nhưng mà, anh vừa mới nói cái thùng phi nào thế?"


"Anh có nói sao? Thế nhất định là anh nói sai, nói sai!"


Khi cô tức giận, ngũ quan nhăn vào một chỗ, tuyệt không đáng sợ, dáng vẻ còn có chút đáng yêu.


Cô mang thai đã lâu, bốn hay năm tháng? Sao không thay đổi chút nào, vẫn là tiểu cô nương làm xao động lòng người -Tề Phàm, anh thật sự không thể tin, cô thế mà đã là người mẹ hai con!


" Thấy anh hoàn thành tốt nhiệm vụ em giao cho, tha cho anh lần này. Đồ đâu, mau lấy ra cho em kiểm tra!"


Thiên Ân gần đây thích một bạn gái nhỏ ở nhà trẻ mới hơn hai tuổi, ngày nào Thiên Ân cũng chìm đắm với cô bạn một chõ, học tập giọng nói ngọng nghịu của bé, Tề Phàm từng hùng tâm tráng chí muốn sửa giọng nói của nó, không nghĩ tới chính mình lại bị lây bệnh.


Kha Cơ Lạc lấy trong túi ra cái đĩa có bìa đẹp đẽ, còn thật sự nhẹ nhàng đưa cô.


"Lần sau đừng mua cho anh thứ này, trợ lý anh nhìn thấy cũng bị dọa tái mặt rồi!"


"Trợ lý anh năng lực như vậy cũng hơi kém nhỉ, có chút chuyện nhỏ vậy mà đã bị dọa!"


Tề Phàm nhận đồ, cười xinh đẹp tới ngọt ngào, còn không quên quở trách trợ lý của Kha Cơ Lạc.



"Anh ấy là người thần kinh có hạn, yếu ớt, nhưng cũng phải trách anh, sao anh biết cái "hoa viên hạnh phúc" lại tràn lan, lại bán hạn chế vậy."


Kha Cơ Lạc hiểu biết chiều theo ý cô, nhưng trong lòng vẫn lý giải cho trợ lý nhà mình, phàm là người đàn ông bình thường bị người người đàn ông khác xin xỏ đi mua đĩa phim BL, sợ là người ta hiểu lầm.


"Được rồi được rồi, phải trách em chưa nói rõ ràng. Nói chuyện đứng đắn chút đi, em cũng không biết giờ anh cao quý như vậy, người đại diện của anh cũng không nể mặt mũi em, mọi người đã quen biết như vậy, vừa mới gặp em đã đòi tính sổ em, rất kỳ cục."


"Ừ, giờ anh thấy có chút may mắn."


"Nếu không phải em mang thai, em nhất định sẽ liều mạng với anh, giờ không giận được!"


"Ha ha, má mì keo kiệt, tính tình vậy mà Lạc Kì chịu được em?"


"Chịu không được cũng phải chịu, gạo đã nấu thành cơm."


Trộm liếc Lạc Kì đứng phía sau, cô đắc ý chỉa chỉa bụng mình, Tề Phàm cười kiêu ngạo.


Nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc tràn đầy của Tề Phàm, trong lòng Kha Cơ Lạc ngập ngũ vị tạp trần, nếu Trữ Phàm còn sống, có thể cô cũng theo đuổi được người trong lòng mình như vậy?


"Phàm Phàm, hôm nào rảnh, giúp anh tới một được không, anh muốn giới thiệu em với một người."


"Được ạ, dù sao Thiên Ân khai giảng, ngày nào em cũng thừa thời gian."


"Vậy thì tốt."


"Nhưng mà, em phải có hoa hồng, giá mời càng ngày càng cao nhé!"



"Tề Phàm, chừng nào thì em bắt đầu biến thành vậy?"


"Aiz, không có biện pháp nào cả, em phải kiếm tiền mua sữa bột mà."


Tề Phàm bộ dạng anh làm khó dễ em, làm anh muốn bày vẻ mặt lạnh dọa cô lại không tài nào làm nổi.


Mà Lạc Kì vẫn ngồi ở cách đó không xa nãy giờ không nói gì, hiển nhiên cảm thấy thời gian tính sổ này hình như hơi dài......


====


Tề Phàm có chút giật mình nhìn Kha Cơ Lạc, vì người chụp trên ảnh rất giống cô!


Nếu không chắc chắn cô không đội mũ, vì thích chưng diện, sợ làm hỏng kiểu tóc, cô dường như đã nghĩ đó là mình.


"Rất giống đúng không? Khi lần đầu tiên anh nhìn thấy em, cũng hoảng sợ, bởi vì hai người quá giống."


"Cô ấy chính là người anh nói rất giống em?"


"Đúng vậy, cô ấy tên Trữ Phàm, khi qua đời mới 19 tuổi, bệnh bạch cầu."


"Tự nhiên......"


Tề Phàm biết, cô gái tên Trữ Phàm này nhất định là người anh thích, bằng không mỗi lần anh kêu cô Phàm Phàm, đều làm cô cảm thấy cô đơn sầu não như vậy.


"Anh với cô ấy lớn lên cùng cô nhi viện, anh lớn hơn cô ấy một tuổi, cô ấy thích gọi anh là anh Lạc, anh thích gọi cô ấy là Phàm Phàm."



Kha Cơ Lạc nhìn thoáng qua Tề Phàm, Tề Phàm cong khóe miệng muốn cười với anh mà thế nào cũng cười không được.


Bởi vì vẻ mặt của anh thể hiện rất đau rất đau.


"Cô ấy giống em, luôn cười tủm tỉm, dù cho bị bắt nạt hay chịu ủy khuất, vẫn thản nhiên cười. Nụ cười của cô xoa dịu cả sự tàn nhẫn của đám đó."


"Cô ấy luôn im lặng nghe anh nói, sau này nghe anh giảng, cô ấy nói muốn làm mari trong cô nhi viện, có thể chăm sóc những bạn nhỏ. Anh nói muốn làm ca sĩ, cô ấy còn mời anh sau này về cô nhi viện hát cho những bạn nhỏ nghe."


"Cô ấy luôn cẩn thận như vậy, thiện lương như vậy. Bọn anh mỗi ngày một lớn, cùng đi học, cùng nhau tan học, cô ấy thật sự coi anh là anh em, nhưng anh lại không thể coi cô ấy là em gái, bởi vì, anh thích cô ấy."


"Anh có nói cho cô ấy, anh thích cô ấy không?"


Tề Phàm hiểu lòng Kha Cơ Lạc cô gái như vậy có không thích chứ!


"Chuyện anh hối hận nhất đời này chính là nói cho cô ấy biết, anh thích cô ấy."


"Vì sao?!"


Tề Phàm không hiểu, thích một người thì nên nói cho cô ấy biết, vì sao phải hối hận!


"Bởi vì người cô yêu không phải anh, là con viện trưởng, cô ấy thích đối phương, thậm chí còn nhiều hơn anh thích cô ấy. Chỉ là cô ấy không đành lòng thương tổn anh."


"Cứ như vậy, cho đến tận khi cô ấy rời khỏi thế giới này, người kia, cũng không biết, có một cô gái từng thích anh ta như vậy."


"Lạc Lạc......"


"Là bởi vì anh, cô ấy mới bất đắc dĩ, đem bí mật này vào cùng quan tài cũng không chịu nói."


Nếu không phải lúc cuối, cô ấy nhẹ nhàng gọi tên Lê Nặc, anh sợ là vĩnh viễn anh cũng không biết, tim Trữ Phàm sớm đã không có chỗ dung thân cho anh.


Nhưng Trữ Phàm, sợ anh bị thương tổn,nên đã đem vị trí đó tặng cho anh, cũng bởi vậy, đến lúc cuối, Trữ Phàm chọn tình yêu của mình, chết không có chỗ chôn.


"Lạc Lạc, anh không sai, Trữ Phàm cũng không sai, hai người chỉ là muốn bảo vệ người mình muốn bảo vệ!"


"Nên đừng khổ sở, bởi vì anh, Trữ Phàm, hai người đều là người tốt nhất, vậy mới phải trả giá bỏ qua nhiều thứ hơn!"


Nhẹ ôm lấy anh, cô hy vọng có thể cho anh năng lượng, bỏ gánh nặng trên vai xuống, bây giờ chỉ sợ thứ cô cho anh chỉ có thể là một cái ôm ấm áp mà thôi.


"Cám ơn em, cám ơn em đã tha thứ cho anh, Phàm Phàm."


Tề Phàm không muốn truy cứu Phàm Phàm trong miệng anh là người nào, có lẽ anh đang coi cô là Trữ Phàm, có lẽ anh cũng thích cô như thích Trữ Phàm.


Nhưng điều này không quan trọng, bởi vì trong lòng anh, Trữ Phàm giống như một ngôi sao, vĩnh viễn không bao giờ rơi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận