Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Tình yêu, khó mà kiềm chế


Nhịp gõ của giầy cao gót hỗn độn làm Lạc Kì đang buồn

ngủ dựa vào tường cũng phải thức tỉnh, nhìn thấy Tề Phàm mà dây thần kinh rung

lên.


Dựa theo cảm giác say, nước miếng rớt ra, anh tà tà

cười tới gần cô.


“Phàm Phàm. . . . . .”


Tề Phàm lúc đầu bị người trước cửa đột nhiên xuất hiện

làm cho hoảng sợ, nghe thấy giọng Lạc Kì, bất an mới giảm đi được một chút.


“Lạc Kì!” Cô khóc bổ nhào vào trong lòng anh, tất cả

sợ hãi, ủy khuất bộc phát trong nháy mắt.


Vừa rồi, cô thật sự rất sợ, cô sợ Trang Nghiêm cuối

cùng sẽ không chịu dừng lại, cô sợ sau này cô không thể đối mặt với Lạc Kì!


“Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”


Cô chủ động trước anh đương nhiên cao hứng, nhưng kiểu

Tề Phàm không khống chế được thế này rất ít khi gặp, nhất định đã xảy ra chuyện

gì.


“Lạc Kì. . . . . .”


Cô khóc gọi tên anh, nghe giọng của anh, cảm thấy sự

khó chịu của anh.


“Phàm Phàm, nghe lời anh nào, đừng khóc nữa, nói cho

anh biết đã xảy ra chuyện gì, em muốn làm anh lo đến chết à?”


Đây là phương thức tra tấn mới của cô sao, làm cho anh

sốt ruột nóng lòng mà chết?


Nhưng động tác kế tiếp của Tề Phàm làm cho anh quên

hết tất cả, cô bỗng ngồi xổm giang hai chân ra trước anh, tay tháo thắt lưng

anh, hơn nữa còn sắp thành công!


“Phàm Phàm, dừng lại, anh không dám cam đoan nếu em cứ

tiếp tục như vậy,anh sẽ vẫn giữ được mình đâu!”


Trời thấy, từ khi chia tay với cô đến giờ, anh chưa

bao giờ chạm qua một người phụ nữ nào hết, dù có nhớ cô, thân thể đau đớn đến

thế nào, anh cũng chỉ nhắm mắt tưởng tượng tới dáng của cô rồi để tự mình

giải quyết!


Anh nghĩ đây trời trừng phạt lỗi của anh, từ nay về

sau, anh phải dùng tay cả đời.


Một người ngủ, giường trở nên có nhiều khoảng trống,

anh càng ngày càng sợ mình bị giữ trên giường không thoát ra được, cho nên ngày

nào anh cũng phải ngủ cùng Thiên Ân, nắm bàn tay nhỏ bé đó, anh mới an tâm.


Nhưng hiện tại thì khác, cô gái trong lòng ngày đêm

nhớ mong ấy của anh đang run rẩy hai tay, đấu tranh với cái quần lót của

anh, muốn phóng thích dục vọng đã nghểnh đầu lên của anh.


“Lạc Kì, xin anh đấy, muốn em . . . . . .”


Cô vừa mới nói gì đó, ai tới nói cho anh, anh không có

nghe nhầm, Tề Phàm đang cầu xin anh!


Như là biết được anh chưa rõ, cô vẫn không thể kéo

chiếc quần lót ra được, đơn giản ngậm lấy anh vào miệng qua lớp vải mỏng manh.


“Tề Phàm, dừng lại!”


Đè đầu cô lại, bàn tay to chần chờ không biết nên đẩy

cô ra hay chỉ dẫn cô tiếp tục.



Rốt cục lý trí lấy lại, anh dùng sức nâng cô lên.


“Tề Phàm, chúng ta không thể ở đây!”


Lấy chìa khóa trong túi cô ra, anh kích động tới mức

không thể tra nó vào ổ khóa!


Mà Tề Phàm còn ngại không đủ loạn, dính sát vào người

anh, một bàn tay giữ chặt thắt lưng anh, tay kia thì cởi cúc áo sơ mi của anh,

từ khe hở mà lùa tay vào khiêu khích sờ soạng ngực anh.


Tay run lên, cái chìa khóa như là tự tìm lấy ổ khóa,

vài cái vặn vẹo, cửa mở ra.


Đóng cửa lại, ngay cả đèn cũng không bật, anh ngồi

xuống ôm lấy tiểu ma nữ còn đang không ngừng đốt lửa trên người anh, anh quen

thuộc tìm được phòng của cô trên tầng.


Lúc này, anh là củi, cô là lửa!


Đặt cô ở giữa giường, đứng dậy cởi quần áo, người trên

giường tất nhiên còn gấp hơn cả anh, cúc áo sơmi còn chưa cởi hết, cô đã kéo

anh lên giường.


Cần cổ cô, trước ngực có dấu hôn màu đỏ sậm, làm cho

tâm co rút đau đớn, dấy lên lòng đố kị hừng hực, nháy mắt hai mắt vằn đỏ!


“Em đúng là ma nữ, tiểu yêu tinh!”


Quần áo cởi hết ra, anh áp cô dưới thân, lời lẽ tinh

tế mà chọn lọc, anh đóng dấu của chính mình lên cô, vết hôn mới đè lên vết hôn

cũ.


Nụ hôn của anh như mang theo phẫn nộ, không có nhẹ

nhàng nhưng cái đau tê dại đó lại làm cho Tề Phàm dần dần đỡ sợ hãi, an tâm

hơn.


Nhắm mắt lại, vươn người dậy, đón lấy tất cả của anh.


Cô ít khi dịu dàng, làm cho anh rầm rĩ vừa cứng rắn

lại sưng lên đau đớn, không hề do dự, nắm chặt thắt lưng của cô, một cái động

thân, anh và cô hợp hai làm một!


“Ư a. . . . . .”


Tiếng rên như trong trí nhớ ngọt ngào thoải mái làm

anh không khỏi một tiếng than thở, ở trong cơ thể cô một hồi lâu, cho đến khi

cô kháng nghị vặn vẹo thân thể mềm mại phát ra một tiếng ưm khó nhịn, anh mới


dẫn dắt bắt đầu quá trình kinh tâm động phách một lần nữa.


Cô mềm mại giống như cô gái bình thường trước đây, làm

anh chút nữa không thể kiềm chế.


Dưới thân, tiểu mỹ nhân hai mắt đầy sương, nức nở lời

ngọt ngào, hai má phiếm hồng, thân thể cô như linh xà vặn vẹo, hai chân

gắt gao quấn quanh chân anh.


Đây là Tề Phàm của anh, Tề Phàm thuộc về anh!


Xoay người ngồi dậy, anh ôm cô đặt trên người.


Động tác của anh làm cô sợ tới mức ôm chặt lấy cổ anh,

khoảng cách gần như thế, ánh mắt anh không chút che dấu sự nồng nhiệt làm cho

cô vừa thẹn lại quẫn, không dám nhìn thẳng.


Khóe môi anh cong lên, bàn tay to nắn lấy ngực của cô,

ngón cái ác ý lượn qua núm vú, vừa lòng khi nhìn thấy cô từng đợt run rẩy.


Hai tay nâng mông cô lên, anh dùng sức về phía trước,

làm cô giật mình hét lên.


“Lạc Kì!”


Cảm giác quá mức mãnh liệt làm cho cô sắp không giữ

được ý thức, chỉ có thể theo nhịp của anh, tùy ý để anh dẫn dắt thân thể mình.


Mỗi một lần đẩy mạnh vào, anh như tới nơi sâu nhất

trong cơ thể cô, như là phải xuyên qua cô, cô không tự chủ được đến gần anh

hơn, móng tay cào vào da thịt anh, như là phải sát nhập vào cơ thể anh.


Tề Phàm như vậy làm cho anh điên cuồng, làm cho anh

muốn ngừng mà không được.


“Của anh!”


“Của anh!”


“Của anh!”


Mỗi một lần va chạm, anh đều gầm rú tuyên cáo,

cô là của anh, người đàn ông của cô, của trái tim cô, những gì của cô, đều là

của anh!


Ánh mắt người trong long dần dần mất tiêu cự, thân thể

run nhè nhẹ nói cho anh, cô sắp đạt đỉnh rồi, lúc này đây, anh và cô phải cùng

nhau.



Cảm giác được biến hóa trong cơ thể anh, ý thức có

lại, tay cô dùng sức đẩy ngực anh.


Cô đột nhiên kháng cự làm cho anh nhíu mày, tên đã bay

khỏi cung sao có thể thu hồi.


“Lạc Kì, đừng ở bên trong!”


Cô đột nhiên trào lệ, làm cho anh đau lòng, ngay cả

không muốn, thời khắc cuối cùng anh vẫn bứt ra, thứ nóng rực bắn vào ngực và

đùi cô.


Anh lấy khăn trong nhà tắm ra giúp cô lau, ngoài ý

muốn khi cô không cự tuyệt.


Giúp lau xong anh mới về phòng tắm xử lý cho mình, đi

ra thì cô đã ăn mặc chỉnh tề, làm cho anh có chút tiếc nuối, không thể cùng cô

da thịt thân cận.


Muốn ôm cô về giường cùng ngủ, cô lại lui về sau né

anh.


“Chúng ta coi như chưa từng phát sinh cái gì, anh đi

đi.” Anh nghi hoặc nhíu mày, cô đây là có ý gì?


Anh ra sức làm vậy, một chút không có giữ lại, cô còn

nói coi như chưa có gì phát sinh!


“Phàm Phàm ——”


Lại tiến lên, cô lại tránh.


“Lạc Kì! Đừng chạm vào em!”


Anh thật sự sắp tức chết, nhưng nước mắt cô lại ăn mòn

cơn tức giận của anh, chỉ còn lại sự đau lòng.


“Phàm Phàm, anh biết sai lầm, xin em, trở lại bên anh

đi. Anh thề đời này chỉ có mình em, được không?”


Tề Phàm lau sạch nước mắt trên mặt, anh trợn to mắt

nhìn cô.


“Lạc Kì, đừng tưởng rằng em ngủ với anh,là anh có thể

ra điều kiện với em!”


Mấy hôm trước anh còn ngủ ở chỗ Tương Hân, nhưng giờ

lại còn thản nhiên muốn cô tha thứ!


Trở mình vớ lấy cái ví, bên trong ngoài mấy cái thẻ ra

không có tiền mặt, nhụt chí cô đặt nó ở một bên, lại nghĩ tới cái gì đó, cô lại

quay người lần nữa.


Lạc Kì nghi hoặc nhìn cô, không biết cô đang tìm cái

gì.


Lấy bút ra, cô ký tên vào tờ chi phiếu, nhẹ nhàng đẹp

đẽ đưa cho Lạc Kì.


“Đây là gì?”


“Phí cho anh đêm nay!”


Lạc Kì không dám tin nhìn cô, vừa rồi cô nói gì vậy!


Ý cô là coi anh thành đối tượng phát tiết sao? Cô dám!


Thấy anh bất động, cô nhặt quần áo anh nhét vào trong

tay anh, đẩy đuổi anh ra khỏi phòng ngủ, mạnh mẽ đóng sầm cửa sau đó khóa trái.


“Tề Phàm, mở cửa!”


Tiếng cửa khóa trái làm cho anh lấy lại tinh thần,

đáng chết! Cô vậy mà thật sự dám!


Nhìn thấy chi phiếu trên tay, 5 vạn? Cô thật đúng là

hào phóng, trả giá cao ngất vậy!


Biết

cô nếu quyết tâm không muốn mở cửa, cho dù đợi đến hừng đông cũng vô dụng, anh đành phải chờ cô tâm tình bình tĩnh hơn,lần sau gặp nói chuyện với cô

vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận