Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


“Dừng ở chỗ này là được rồi.” Tề Phàm chỉ vào cái biển

báo dừng ở ven đường .


“Còn chưa đến cửa mà.” Lạc Kì nghi hoặc.


“Chỗ này là đến nơi rồi, em đi bộ vào được, rất gần.

Đi xe vào trong, lúc ra rất khó.” Tề Phàm giải thích.


“Được rồi, anh sẽ dừng ở đây.”


“Dạ, cám ơn anh, Tiểu Kì.”


“Hôm nay em cám ơn anh đến vài lần đấy, anh còn tưởng

là thói quen của cô nàng nhanh nhẹn dũng mãnh nhà em khi vừa gặp mặt.” Lạc Kì

nhịn không được cười.


Tề Phàm ngẩng đầu, căm tức nhìn anh.


“Người ta vất vả lắm mới giả trang là thục nữ được một

lúc, không vạch mặt em ra, anh sẽ chết à!” Khó chịu Tề Phàm lại dùng nắm đấm

tiếp đón anh ta.


“Được rồi, mau vào đi, không sợ đi học muộn à?” Lần

này Lạc Kì thật sự vui vẻ, thế này mới giống cô, vừa rồi nhìn vẻ cô con dâu bé

nhỏ, không thích hợp với cô tí nào.


“Đưa điện thoại của anh cho em.” Tề Phàm xuống xe,

vòng tới bên Lạc Kì, vươn tay ra với anh.


“Làm gì?”


“Cho em.”


Nghi hoặc anh vẫn điện thoại giao cho cô.


“Nè, đây là điện thoại của em, phải gọi cho em đấy.”

Cô tự bấm số rất nhanh rồi đưa cho anh, xong lại nhếch môi nở nụ cười.


“Được rồi, mau vào đi, anh còn phải quay lại bệnh


viện.”


“Vâng, Gặp lại.”


“Bye.”


“Về nước, quên tiếng Anh đi, đồng thời quên ngay mấy

em tóc vàng ngực bự đấy!” Quay đầu lại về phía kính cửa xe, cách mặt Lạc Kì

chưa đến 5cm, cô ra vẻ uy hiếp, nói xong cũng không quay đầu lại rời đi, tay

còn nghịch ngợm vung vung về phía anh.


Lạc Kì cười cười lắc đầu, đổi đầu xe, về bệnh viện.


Muốn tiếp cận


Trải qua sự chăm sóc tận tình, bố Lạc Kì nửa tháng sau

xuất viện, bà Lạc mời Tề Phàm đến nhà ăn cơm, nói là muốn cám ơn cô, mấy ngày

nay bị không ít mệt.


Bố mẹ Tề Phàm đã di dân tới Australia nửa năm nay, chỉ

có Tề Phàm còn ở lại bên này.


Vốn Tề ba Tề mẹ kiên trì muốn dẫn Tề Phàm cùng đi,

nhưng vẫn không lay chuyển được Tề Phàm tính tình bướng bỉnh, may là có bà Lạc

thường thường để ý đến cô, vợ chồng Tề gia mới yên tâm rời đi.


“Con đến rồi à”, bà Lạc vui vẻ, tự mình đến phòng bếp

cùng thu xếp cơm chiều, Tề Phàm ở bên cạnh thỉnh thoảng thêm chút ý kiến.


Lạc Kì từ bên ngoài trở về nhìn thấy, chính là cảnh

như thế này.


Mẫu thân đang trộn rau, Tề Phàm cúi đầu, chăm chú

nhìn. Trộn không mất mấy thời gian, bà Lạc xắn tay đút một miếng vào miệng Tề Phàm,

Tề Phàm đầy lấy miệng, lại cười vui vẻ, vừa ăn vừa cung kính gật đầu, ngón tay

cái giơ thật cao, bà Lạc cũng bị bộ dáng của cô cười đến không khép được miệng.


Cô luôn có năng lực như vậy, làm cho người bên cạnh

vui vẻ.



Nhìn cô ra sức ăn như vậy, bỗng nhiên anh rất muốn nếm

thử đồ ăn trong miệng cô, nó là hương vị gì mà có thật sự ngon như vậy

không.


Nhíu mày, không hiểu nổi mình vì sao lại có ý nghĩ như

vậy, ho nhẹ một tiếng để che dấu sự thất thố.


“Con đã về.”


Một đằng cởi khuy áo vét, một đằng anh đi về phía mẹ

cùng Tề Phàm.


“Ai a, sao lại vào bếp thế này, nhanh đi thay quần áo,

tiện thể gọi ba con xuống tầng, chuẩn bị ăn cơm .”


Tư tưởng của bà Lạc, quân tử phải xa nhà bếp, nhìn con

mình lại muốn đi vào phòng bếp, liền vội vàng phụ giúp anh, để anh đi ra ngoài.


“Anh Tiểu Kì .” Tề Phàm đỏ mặt nhỏ giọng gọi người.


“Ừ.” Giọng của cô mềm mại ngọt ngào, như một cây lông

chim cù vào tâm Lạc Kì, sợ mình lại ngốc đi mà càng thất thố, anh tùy ý đáp ứng

một tiếng, rồi xoay người lên lầu .


“Cả một buổi tối có nói có cười, sao nó vừa mới đến

một lúc, đã biến thành bộ dạng của cô dâu nhỏ rồi hả?”


Bà Lạc quan sát hành động của hai người, nhịn không

được muốn lấy tay đánh cô.


“Dì à, dì giễu cợt con.” Tề Phàm mặt càng đỏ hơn.


“Cái tên tiểu tử hư đốn kia, phải có người trị, con

như vậy, ta sợ con bị nó bắt nạt đấy.”


“Thế, anh Tiểu Kì mà bắt nạt con, dì có đứng về phía

con không” Đầu đặt trên vai bà Lạc, cô cắn đầu lưỡi làm nũng.


“Con yên tâm, dì còn có ông Lạc cơ mà, tất cả đều đứng

về phía con.”


Lạc mẫu vỗ vỗ ngực bảo đảm.


“Cám ơn dì, dì tốt nhất .”


“Dì ý mà, chỉ hy vọng, con có thể sớm ngày gọi dì một

tiếng mẹ thôi.”


“Dì!

Dì nói thế, dì cùng Lạc bá bá giống nhau, sẽ giễu cợt người con ý.” Cô đỏ mặt

bưng đồ ăn mang lên bàn, khóe miệng lại nhịn không được cong lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận