Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Không hề rối rắm


Rời khỏi nhà Tương Hân, Lạc Kì tới chỗ Đại Tả, Đại Tả

thấy anh vừa sáng sớm đã tới đây, đã hiểu, lại khó nén trong lòng chua sót.


“Sao phải làm như vậy?”


Lạc Kì bình tĩnh hỏi anh ta, anh luôn uống rượu ở đây,

có thể uống nhiều hay uống ít, tất nhiên trong lòng đã hiểu rõ.


Tối hôm qua anh thật đúng là hét không ít, nhưng còn

chưa làm cho anh say đến bất tỉnh nhân sự.


Trừ phi, có một người duy nhất biết tửu lượng anh thế

nào rồi động tay động chân.


Nhiều năm như vậy, hai người ngoài trừ bạn bè, những

thứ khác đều không giống người anh em của nhau.


Cho dù đoán được, anh cũng muốn nghe chính miệng anh

ta nói cho anh, anh ta làm như vậy vì cái gì.


“Lạc Kì, lần này người anh em này xin lỗi anh.”


Đại Tả đã quá phận… anh biết anh không còn mặt mũi nào

gặp người huynh đệ này, anh cũng không có biện pháp đối mặt với Tương Hân.


“Tôi hỏi anh vì sao lại làm thế!”


Lạc Kì lớn giọng hơn nữa, anh trốn tránh như vậy càng

làm anh tức thêm.


” Vì Tương Hân! Vì tôi yêu Tương Hân! Cho nên khi thấy

nước mắt của cô ấy tôi đã không chút do dự đồng ý để giúp cô ấy bẫy với chính

người anh em của mình!”


Đại Tả vẻ mặt thống khổ, vi người con gái mình yêu,

lại để cô ấy bẫy người đàn ông khác, chính anh cũng thấy uất ức!


Anh gieo gió, giờ gặt bão!


“Đại Tả, tôi chưa làm gì cô ấy, cũng không gặp lại cô

ấy nữa. Sau này, hãy đối tốt với cô ấy. Bảo trọng, người anh em!”


Trầm mặc sau một lúc lâu, anh đứng dậy vỗ vỗ vai Đại

Tả, Lạc Kì không khỏi tiếc nuối, anh đã mất đi một người anh em.


Mặc dù anh có thể cho rằng chưa từng phát sinh chuyện

gì nhưng anh biết, Đại Tả không thể.


Anh không trách Đại Tả, anh cũng từng vi tự cho

là đúng mà làm vô số chuyện ngu ngốc, chuyện ngu xuẩn, thậm chí đã suýt

vĩnh viễn mất tình yêu.


Nhưng giờ, anh sẽ tìm lại cô gái chiếm hoàn toàn

trái tim anh về, làm chút chính sự.


====


Tề phàm giúp Kha Cơ Lạc quay MV được hưởng ứng rất

tốt, cô cũng bởi vậy mà chiếm được lòng fan của Kha Cơ Lạc, thậm chí họ còn cảm

thấy bọn họ là một đôi.


Họ thích cả hai người còn tự đặt tên là: Không Lạc

Không Phàm.


Kha Cơ Lạc gọi điện thoại bảo cô là fan của anh chỉ

đích danh cô chỉ có thể là bạn gái của anh, có thể thấy chiêu lấy lòng người

của cô công lực thật thâm hậu.


Cô không chút khiêm tốn nhận khen ngợi của anh, chọc

anh nôn mửa từng cơn.


Công ty sản xuất đĩa nhạc cũng không nghĩ tới thị

trường phản ánh tốt như vậy, để cảm ơn fan, họ đã đặc biệt yêu cầu Tề Phàm và

Kha Cơ Lạc cùng gặp mặt để ký tên cho fan.


Lạc Kì lái xe đi qua nơi ký tên đang ghi âm và

ghi hình, nhìn thấy áp phích trước cửa của Tề Phàm và Kha Cơ Lạc.



Hình ảnh thượng hai người ôm nhau ngủ, thân thể cuộn

lại cùng một chỗ. Tranh vẽ đẹp như vậy, còn ấm áp ngọt ngào thật chói mắt!


Dừng xe lại, anh mua đĩa nhạc, xếp hạng sau mọi người.


Đứng xa xa nhìn Tề Phàm, cô chăm chú kí tên cho fan,

còn thì thầm với Kha Cơ Lạc bên cạnh, tươi cười ngọt đến mê người.


Rốt cục cũng đến phiên anh, anh bỏ qua Kha Cơ Lạc,

trực tiếp đứng trước mặt Tề Phàm.


“Tên bạn là gì?”


Tề Phàm cười ngẩng đầu, lại đang thấy Lạc Kì đang tươi

cười đến sáng lạn.


“Lạc Kì.”


Tham lam nhìn cô, có chút thất vọng khi cô không cười

nữa, anh còn chưa có nhìn đủ.


Tề Phàm thần thái như thường ký giữa đĩa nhạc: To Lạc

Kì.


“Xin hỏi ngài muốn viết chút gì trên đĩa nhạc nữa

không?”


“Em có cái gì … không nói được muốn nói với anh?”


Viết chút cái gì cũng được, chỉ cần là cô viết thôi.


“Thế tôi đành tùy tiện viết vậy.”


“Được.”


Tề Phàm vẻ mặt cười xấu xa, cầm lấy bút, xoát xoát

xoát, rất nhanh đã viết xong, sau đó đưa cho Lạc Kì.


Lạc Kì vừa thấy, sắc mặt đột biến, trong lòng điên

tiết, nhưng ở đây nhiều người, anh lại không thể phát tác.


Cô viết là: Đặc điểm: dáng người gợi cảm, “khả công

khả thụ”; công việc thích hợp: boy love ( lưỡng tính ), vũ nam thoát y; giá cả

tham khảo: 3-5 vạn.


Cô gái chết tiệt này, thật sự là càng ngày càng chả ra

sao, ra ngoài toàn học cái linh tinh!


Còn nữa, chẳng lẽ anh chỉ đáng giá mấy đồng thế này

thôi!



Tề Phàm không nhìn vẻ mặt kích động của anh, tiếp tục

giúp người phía sau anh ký tên.


====


Vì thiên sứ không thoải mái, Phi Phi phải ở nhà chăm

sóc anh .


Cho nên, cuối tuần này Tề Phàm phải tự đến Lạc

Gia tới đón Thiên Ân.


Vừa vào cửa, nhìn trong phòng khách không giống trước.


“Sao Ti vi lại bị hỏng vỡ thế con?”


“Không phải, cái hôm nào ý ba ba thấy Phàm Phàm đong

vai mới, bên trong ti vi có cái chú gì hôn Phàm Phàm, ba ba giống hình như rất

tức giận, một quyền đã đánh nát cái màn hình ti vi.”


Thiên Ân không hiểu, ngay cả cậu đã biết nói cảnh đó

chỉ là giả rồi sao ba ba vẫn tức giận như vậy.


Tề Phàm bĩu môi, anh thật đúng là bạo lực!


Lễ trao giải âm nhạc cuối năm tổ chức long trọng, Tề

Phàm được đề cử giải MV xuất sắc nhất.


Hoạt động như vậy tất nhiên Trang Nghiêm và Tề Phàm,

phải tham dự.


Nghệ sĩ Gia Thượng cũng có ca sĩ đề cử, Lạc Kì làm ông

chủ, tất nhiên cũng phải đi.


Tuy cuối cùng không được giải, nhưng có thể lấy được

đề cử, Tề Phàm đã rất vui vẻ.


Huống hồ, Kha Cơ Lạc đã một mình chiếm được hai giải

bự nhất nam ca sĩ được yêu thích nhất và tài năng nhất rồi, cũng coi như bù lại

chút tiếc nuối nho nhỏ của cô.


“Anh vẫn chưa xem MV này, cũng không biết, Kha Cơ Lạc

hôn em.”


“Đẵng nhẽ là kịch bản không có, nhưng sau đó anh ấy

cảm thấy nếu thêm vào thì hiệu quả tốt hơn.”


Trang Nghiêm tay vỗ về môi của cô, khi mặt anh tới gần

thêm một chút, môi sẽ chạm môi, cô có chút kháng cự, ngoảnh mặt đi.


Trang Nghiêm lại không rút lui, mắt tối sầm lại, nắm

chặt cằm cô, không tự giác dùng sức.



Mà nhìn từ góc độ Lạc Kì, ngay chính sườn mặt, Tề Phàm

đang hôn Trang Nghiêm, anh hận không thể xông lên tách hai người ra, coi

nhẹ cảnh đẹp trước mắt này.


Thật lâu sau, cho tận đến khi Lạc Kì phẫn hận sắp rách

môi rồi, Trang Nghiêm mới buông Tề Phàm ra.


Tề Phàm lấy cớ cảm thấy buồn chán, ra ngoài hít thở

không khí, Trang Nghiêm không ngăn cô nữa, để cô đi ra ngoài.


Lạc Kì vẫn nhìn chăm chú vào cô, thấy cô rời đi, liền

đứng dậy đuổi theo.


“MV quay thật không tồi.”


Nếu nam diễn viên cô đó mà chết thật, anh còn cảm thấy

tốt hơn nhiều!


Vừa mới rửa mặt đi ra, xoay người gặp anh, cô thất

thần, rõ ràng không có phản ứng.


Thấy cô đi, anh tiến lên từng bước giữ chặt lấy cô.


“Buông ra, tôi muốn đi vào, Trang Nghiêm còn ở trong

chờ tôi!”


“Vừa mới tách khỏi nhau một lát mà em đã vội gặp anh

ta vậy sao! Tề Phàm, em đừng nói với tôi, em với anh ta đã thật sự đến với

nhau!”


“Đúng thì sao, mà không phải thì sao? Cái vòng luẩn

quẩn này vốn hư hư thực thực, làm gì còn sự thật?”


Cô cố ý nhạt nhẽo không để ý, tâm tình càng tốt khi

thấy mặt anh ngày càng đen.


“Phàm phàm, em đã thay đổi rồi. Trước kia, em ghét

nhất sao dựa vào tiếng xấu để nổi, cũng ghét phóng viên viết tin tức lá cải.”


Nhưng, giờ cô căn bản không thèm để ý chuyện xấu! Đầu

tiên là Trang Nghiêm, hiện tại là Kha Cơ Lạc, cô thậm chí còn cố ý biểu hiện,

để phóng viên phỏng đoán.


“Đúng, trước kia tôi không thích!”


Cho dù là hiện tại, cô cũng thật sự không có cách nào

thích nổi.


“Nếu là anh thì anh làm gì, chính bởi có nhiều người

giống như anh, cái vòng luẩn quẩn mới có thể biến thành thế này”


Trang Nghiêm và Hàn Phi vì thành công của cô, đã trả

giá nhiều lắm, cô không thể để bọn họ thất vọng.


Cô cũng ghét bản thân mình bây giờ, cô cũng hy vọng

sớm chấm dứt chuyện này ở đây.


Nhưng mà ai cũng có thể phê bình cô riêng anh thì

không được.


Anh chả đầy tin mờ ám với ca sĩ, diễn viên nổi tiếng công

ty anh, anh có tư cách gì mà nói cô!


“Không đúng, tôi khác anh, chuyện của tôi là thật! Hôm

nay anh mang theo cô gái nhỏ như vậy, đã trưởng thành chưa? Vợ chồng một thời

gian, tôi xem tôi cũng phải nhắc nhở anh, giết hại mầm non tổ quốc, chú cảnh

sát sẽ không tha cho anh đâu!”


“Anh với cô ấy không giống như em nghĩ!”


Dáng vẻ chả quan tâm của cô làm cho anh phát

điên, cô thật sự là càng ngày càng giỏi làm anh phát điên!


“Anh có quan hệ gì với cô ta tôi không muốn biết, anh

cũng không phải giải thích với tôi.”


“Phàm Phàm, em nhất định phải như vậy với anh sao!”


Kéo cánh tay cô anh thoáng sử dụng lực, không làm đau

cô, nhưng cũng không để cô giãy ra.


“Phàm Phàm, hóa ra em ở trong này, hại anh tìm

lâu quá.”


Thừa dịp anh hốt hoảng, cô dùng sức bỏ tay anh ra,

bước nhanh đi đến bên người Trang Nghiêm, kéo cánh tay anh ta, thúc giục anh ta

mang cô rời đi.


Lạc Kì nhìn thấy bọn họ thân mật, nheo mắt lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận