Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Yêu không nổi


Hôm nay ngày cuối quay MV, Tề Phàm thay trang phục

đẹp, tóc ngắn lại càng thể hiện tư thế oai hùng hiên ngang.


“Phàm Phàm, anh phát hiện em có rất tố chất làm sát

thủ nhé!”


Thiên sứ vừa giúp cô làm tóc, vừa tán vẻ kiệt xuất của

cô!


“Em rất muốn đổi đạn giả thành đạn thật!”


Tề Phàm thưởng thức khẩu súng và đạn giả trên tay, vẻ

mặt âm trầm.


Kha Cơ Lạc đáng giận, luôn khó dễ với cô, hôm qua sau

một hồi cầm gối diễn vui đùa ầm ĩ, lần nào anh cũng đánh vào đầu cô, làm cô đau

muốn chết!


“Phàm Phàm, anh ta cũng không trêu em, sao em cứ hận

anh ta vậy?”


Cẩn thận rút khẩu súng và viên đạn trong tay cô ra,

anh đặt nó cách xa khỏi cô.


“Anh còn chưa rõ anh ta đâu, anh ta vô lý lắm. Em nói

thế nào cũng coi như là tiền bối của anh ta, anh ta dù chưa học quá luân lý

trên thương trường, như bé cũng phải được học đạo đức chứ, vậy mà không một

chút tôn trọng em!”


“Người ta lớn hơn em hai tuổi, .”


Hàn Phi ngồi ở một bên, hảo tâm nhắc nhở cô.


“Đấy lắm tuổi thế đẵng nhé phải lớn người mới đúng!

Nhưng nhìn anh ta đi, ấu trĩ, keo kiệt, còn có tố chất thần kinh! Anh ta không

phải đàn ông!”


“Ai quy định đàn ông không được ấu trĩ, keo kiệt, có

tố chất thần kinh?”


Thiên sứ nghiêng đầu, không ngại học hỏi bộ dáng kẻ

dưới, làm cho Tề Phàm nghĩ cô cũng muốn anh nghẻo luôn.


“Phi Phi, anh không quản nhà anh hồng hạnh?”


“Hai người bọn em cứ việc cãi nhau, nhưng đừng nhắc

đến anh. Em biết đấy, anh sợ vợ!”


Hàn Phi đầu cũng không nâng, kiên trì coi mọi việc

không liên quan đến mình, cao cao vọng lại nguyên tắc.


Tề Phàm lấy tay giật tóc, ý bảo thiên sứ dừng lại.


Phi Phi sợ vợ? Có lầm hay không!


Còn nữa, bình thường chỉ cần cô chê Kha Cơ Lạc, Hàn

Phi luôn đứng ở bên cô, hôm nay có chuyện gì thế?


Tầm mắt Hàn Phi và thiên sứ đảo tới đảo lui, bỗng

nhiên cô giật mạnh áo cao cổ thiên sứ xuống phía dưới, quả nhiên, từng mảng

từng mảng xanh tím.


“A, em làm gì!” Thiên sứ hoảng sợ, liên tục lùi về

phía sau!


“Em chỉ biết, hai người cấu kết với nhau làm việc xấu,

vô sỉ!”


“Nhưng mà này thiên sứ, em rất ngạc nhiên, vài lần

nhỉ?”


Tề Phàm đầu tiên là hèn mọn nhìn bọn họ, tiếp theo vẻ

mặt tò mò thêm với thèm nhỏ dãi hướng tới gần Thiên sứ.


“Ai cần em lo!”


Hàn Phi còn ở đây, thiên sứ cũng không dám lỗ mãng.


“Ối, không nói nữa à, thế tiếp tục vậy.”


Trở về ngồi, cô để cho thiên sứ tiếp tục chỉnh tóc.


Bỗng nhiên như là nhớ tới cái gì, nhặt súng và đạn

lên, cô sâu kín hỏi Thiên sử.


“Thiên sứ, nếu đổi là anh, anh cũng lựa chọn giống nam

chính trong MV à?”


“Ừ, yêu một người, sẽ không để ý chết vì anh ta, chẳng

lẽ không đúng sao?”


Thiên sứ vẻ mặt thâm tình, nhìn Hàn Phi qua gương.


“Đổi là em, em sẽ không thế, em sẽ lựa chọn giết chết

đối phương.”


“Vì sao?”


Thiên sứ vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, cô đối với Lạc Kì

là cái dạng gì, anh nhìn rất rõ ràng. Một khi đã như vậy, cô làm sao có thể?


“Yêu một người, nên sống vì anh ta, em luyến tiếc

người em yêu, đỡ để một người giết chết em còn sống phải khổ sở.”


Mỗi người xem mv, đều cảm thấy hành vi nam nhân vật

chính làm người ta cảm động, sinh vô số hảo cảm với anh ta, đây mới là mục đích

của đạo diễn.


Có ai có thể nói rõ, người còn sống và người đã chết,

người nào đau hơn?


Ba ba ba! Kha Cơ Lạc đứng ngoài cửa, nhiệt tình vỗ

tay.


“Sao thế, lại tìm tôi diễn nữa à?”


“Tôi sợ cô đi đổi đạn giả thành đạn thật nên đến ngó

trước.”


Hai người gần đây thường giương cung bạt kiếm như vậy,

Hàn Phi và thiên sứ đã sớm thấy nhưng không thể trách được.


“Yên tâm, tôi còn chưa hận anh đến mức có dũng khí

cùng anh đồng quy vu tận.” (cùng chết)


“Tề Phàm, em là người duy nhất, đoán ra dụng ý trong

câu chuyện của anh.”


Tề Phàm cả kinh, tác giả câu chuyện này là anh

sao?

sao?


“Kha Cơ Lạc, ý biểu đạt anh muốn là, người sống còn

đau hơn sao?”


“Đúng vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy nam nhân vật

chính thật vĩ đại, hy sinh vì nữ nhân vật chính. Nhưng, kỳ thật, người còn sống

kia, mới là người đau nhất.”


Tề Phàm không thèm nhắc lại, lần đầu tiên cảm thấy,

Kha Cơ Lạc kỳ thật cũng không đáng ghét như vậy.


“Nếu anh làm biên kịch, nhất định có thể kiếm rất

nhiều nước mắt của người xem.”


Ngẩng đầu, Tề Phàm cười đề nghị anh.


“Không cần, dáng vẻ cô khóc, xấu muốn chết!”


Nói xong, cũng không quay đầu lại tiêu sái rời đi, Tề

Phàm mạnh mẽ nhớ tới, lời này, từng có một người, cùng giọng điệu đó, cùng

tiếng nói đó nói với cô.


Người kia, anh sao? (Nếu ai còn nhớ

có một người đánh đàn hát ngoài đường khi chị đang khóc nhé)


======


Trước màn ảnh Tề Phàm và Kha Cơ Lạc đứng nhìn

nhau.


Đạo diễn nói một tiếng bắt đầu, hai tiếng súng vang

lên, rồi ngã xuống lại chỉ có Kha Cơ Lạc.


Tề Phàm rớt nước mắt lắc đầu, chạy về phía anh.


Quỳ gối bên cạnh anh, ôm lấy anh, cô khóc tê tâm liệt

phế, anh lại cười giúp cô lau nước mắt.


Tiếp theo, màn ảnh phóng tới gần, đặc tả cảm xúc nam

chính.


Kha Cơ Lạc lúc này đãng nhẽ phải ngả đầu, mắt nhắm lại

rồi chết đi.


Nhưng anh lại giơ tay lên giúp cô lau lệ, vòng tay ra

sau đầu cô, hơi dùng lực, cô tới gần anh hơn.


Sau đó, anh hôn lên môi cô, như chuồn chuồn lướt nước.


“Lần trước nhìn thấy em khóc, anh cũng rất muốn làm

như vậy.”


Lưu luyến rời khỏi môi cô, nhẹ tay vỗ về mặt cô, sau

đó anh từ từ nhắm mắt.


Đạo diễn tuy cũng nghi hoặc, nhưng như vậy hiệu quả

thật sự hơn hẳn bình thường, nên không có kêu ngừng.


Tề Phàm phát triển kịch tình, tiếp tục khóc, chính là

càng khóc càng ủy khuất, càng khóc càng không dừng được.


Cho đến đạo diễn kêu ngừng, mọi người hoan hô vì đã

kết thúc cảnh quay, cô lại vẫn khóc dừng được.


Nghe gần hai tuần, “ai đau hơn” cô đã nghe nhiều

nên thuộc.


Nhưng cô thích nhất điệp khúc: “Tình yêu nhân gian có

bao nhiêu, phải đón biết bao biến cố; Người có tình kết thành chuyện tốt, đừng

hỏi là kiếp hay là duyên.


Lúc anh viết câu này, có phải anh cũng có loại tâm

tình đó?


Thay quần áo xong, cô, thiên sứ và Hàn Phi cùng đi ra

khỏi phòng nghỉ, Kha Cơ Lạc sớm chờ cô ở cửa.


Hàn Phi liếc mắt với thiên sứ, hai người đi ra xe chờ

cô trước.


“Sao thế, quay xong rồi mà vẫn còn tìm tôi diễn?”


Nhớ tới nụ hôn ngoài ý muốn vừa rồi, Tề Phàm không tự

giác mím môi.


“ Vì luyến tiếc em.”


Anh bỗng nhiên nặng tình, làm cho của cô nhanh mồm

nhanh miệng nhất thời không có đất dụng võ, đành phải thu hồi ngụy trang, thản

nhiên đối mặt với anh.


“Kha Cơ Lạc?”


“Đây là lần đầu tiên em gọi tên anh, anh cũng không

biết, tên của anh hóa ra lại dễ nghe như vậy.”


“Sao lại hôn tôi?”


“Hôn rồi, anh cũng không phải giải thích chứ.”


Anh xoay người, nhớ lại.


“ Lần đầu tiên nhìn thấy em, rõ ràng em khóc thoạt

nhìn đau như vậy, nhưng lại vẫn liều mạng nói chuyện tươi cười với người bên

kia điện thoại, cho dù anh ta căn bản không thấy, nhưng em vẫn cố gắng cười như

vậy.”


“Em làm cho anh nhớ đến một cô gái rất giống em, cô ấy

từng nói với anh, mỗi người đều có hai khuôn mặt, mặt phải đang cười nhưng mặt

trái lại đang khóc. Giống em lúc đó.”


“Anh không biết làm sao có thể mâu thuẫn như thế, em

rõ ràng kiên cường như vậy, nhưng người ta lại cảm thấy rất đau lòng.”


“Cô gái anh bảo giống tôi, giờ ở đâu?”


“Cô ấy không kiên cường được như vậy, cô ấy đã tới một

nơi rất rất xa, nơi đó không có thống khổ bi thương, nơi nơi ngập tràn thiên sứ

đáng yêu.”


“Anh nhất định rất yêu cô ấy, nên mới có thể nhận nhầm

tôi thành cô ấy, đúng không?”


“Không, tôi không yêu cô ấy. Trước không, hiện tại

cũng không, bởi vì tôi không thể.”


Giống như hiện tại, tôi cũng không thể yêu em, bởi vì

em giống cô ấy, trong lòng sớm đã có hình bóng một người, người đó, dù tôi có

đuổi thế nào cũng không đi.


Tình yêu của tôi, sẽ chỉ làm em càng đau.

Tình yêu của tôi, sẽ chỉ làm em càng đau.


Nhìn cô, đôi mắt anh sâu thẳm.


Cho nên Tề Phàm, tôi chỉ cầu mong, có thể luôn luôn ở

sau em, giúp mỉm cười, lau nước mắt.


======


“Kha Cơ Lạc, anh có nguyện ý làm bạn với tôi không?”


Kha Cơ Lạc trước mắt làm cho Tề Phàm cảm thấy anh là

một người rất cô đơn, hư ảo, lạnh lùng, cô không tự giác muốn làm anh ấm áp

hơn.


“Đương nhiên nguyện ý.”


“Vậy từ bây giờ chúng ta chính là bạn bè! Sau này em

sẽ gọi anh là Lạc Lạc!”


“Vậy anh phải gọi em là gì?”


“Phàm Phàm, bạn của em đều gọi em như vậy!”


“Phàm Phàm.”


“Có! Lạc Lạc.”


“Có!”


“Ha ha ha ha.”


Giấu ánh mắt thâm tình, học theo nụ cười của Tề Phàm,

anh lại bị cô cười nhạo mặt thần kinh, cứng ngắc.


Hối hận thì đã muộn


Thấy Trác Thất và Lục Kiêu cùng đứng trước mặt mình,

Tề Phàm bỗng thấy trước mắt sáng ngời!


Trác Thất tự tay giao thiếp cưới, hai người thế mà vui

quá hóa khóc, tiện đà ôm khóc rống lên, làm Lục Kiêu một bên không biết như thế

nào cho phải.


“Thất nhi, thật tình chúc phúc cậu! Lục Kiêu, Thất nhi

giao cho anh, nếu sau này anh dám để cô ấy chịu tí xíu ủy khuất nào thì……”


“Các cô cứ chặt chém tôi!” Lục Kiêu mở miệng trước cô,

làm cô cười sáng lạn.


Cô dẫn Trang Nghiêm tham gia hôn lễ của Trác Thất hôn

lễ.


Giờ cô và Trang Nghiêm bị phóng viên chụp, nghiễm

nhiên đã thành một phần vì công việc của cô.


Nhưng mà cô không nghĩ tới Lạc Kì lại đến một mình,

anh và Tương Hân, không phải như hình với bóng sao?


Khi Trác Thất kiễng chân hôn Lục Kiêu, cô cũng cảm

động tới rơi lệ.


Thất nhi có thể hạnh phúc, thật tốt!


Lạc Kì đứng xa xa nhìn Trang Nghiêm giúp cô lau nước

mắt, lòng đố kị xông lên đến đỉnh đầu, cũng không thể khống chế hai siết chặt

hai nắm đấm vào cạnh sườn, gắng để mặt ngoài bình tĩnh.


Hôn lễ “hot” nhất đương nhiên là cô dâu ném hoa.


Trác Thất xoay người, chuẩn bị ném, Tề Phàm không dấu

vết lui về phía sau, cô đã vô duyên như vậy, tốt nhất không nên chiếm cơ hội

của người khác.


Nhưng khi hoa cô dâu nằm trong tay cô, Trang Nghiêm

hưng phấn nắm chặt tay cô hôn một cái lên trán của cô.


Tầm mắt cô bất giác tìm kiếm Lạc Kì, ngoài ý muốn thấy

anh không kịp gom góp được nụ cười đã hoàn toàn bị phá nát, tâm cô cả kinh,

quay sang không nhìn anh nữa.


Lạc Kì không cần phải ngụy trang, cái đau đớn tràn đầy

trong mắt.


Hôn lễ chấm dứt còn nhiều tiết mục sau đó, Trang

Nghiêm mang Tề Phàm rời đi, Lạc Kì cũng vừa vặn nói không khoẻ, về nhà .


Ông Lạc đang xem báo, bà Lạc vừa đón Thiên Ân về, thấy

anh trở về sớm như vậy, có chút kinh ngạc.


Thiên Ân còn vui vẻ đi ngang qua ôm lấy đùi anh, ngọt

ngào kêu một tiếng ba ba.


“Hôn lễ đã xong rồi à? Ăn cơm chưa?”


“Con không đói bụng, không ăn .”


Ôm lấy Thiên Ân, vừa giúp con chỉnh trang quần áo, vừa

trả lời bà Lạc.


“So với nha đầu Trác gia, nhà chúng ta thật sự là thua

thiệt Phàm Phàm nhiều lắm! Thiên Ân đã lớn như vậy, nhưng ngay cả một cái giống

hôn lễ cũng không thể cho nó!”


Ông Lạc tháo kính lão xuống, thật dài một hơi, bà Lạc

ở một bên lặng lẽ lau nước mắt.


“Là con có lỗi với Phàm Phàm.”


Một loại áp chế hô hấp đánh vào lòng anh, sau đó,

khuếch tán ra khắp tay chân.


Thiên Ân mím môi, tụt khỏi người Lạc Kì, lên sô pha

ngồi bên cạnh bà Lạc.


Quỳ đôi chân nhỏ, cái tay mập mạp giúp bà Lạc lau nước

mắt.


“Thiên Ân ngoan.”


Ôm lấy Thiên Ân, bà Lạc khóc càng nhiều.


“Ly hôn rồi cũng tốt, mày căn bản không xứng với Phàm

Phàm! Nếu rời khỏi mày, nó có thể tìm được hạnh phúc, cũng coi mày đã làm được

chút chuyện tốt!”


Ông Lạc chỉ tiếc rèn sắt không thể thành thép, lời nói

không chút dung túng.


“Con sẽ không để người khác cướp cô ấy!”


Lời Ông Lạc nói làm anh nhớ tới trong hôn lễ Trang

Lời Ông Lạc nói làm anh nhớ tới trong hôn lễ Trang

Nghiêm và Tề Phàm ngọt ngào thế nào, nội tâm sợ hãi đến cực hạn, anh không thể

không có Tề Phàm, không ai có thể cướp Tề Phàm của anh!


Trong lòng áp suất thấp làm cho người ta hít thở không

thông, không muốn xung đột với ba, anh đẩy cửa rời đi.


Anh ra khỏi nhà, lái xe không mục đích trên đường.


Đám Chung Tử vẫn đang ầm ĩ ở hôn lễ, đi Thịnh Thế cũng

chỉ có một mình, buồn phiền không có nơi nào để đi, Đại Tả gọi anh đi uống một

chén.


Gãi đúng chỗ ngứa, anh đổi đầu xe, đi về phía quán

bar.


“Sao thế, kiêng rượu à? Tôi ở đây mà không thấy anh

đến.”


Ngẫm lại mình đúng là vài ngày không tới , Lạc Kì cúi

đầu cười khổ.


“Không còn cách nào cả, đã làm cha làm mẹ rồi, buổi

tối còn phải dỗ con ngủ. Nên trừ cuối tuần ra, bình thường tôi không uống rượu,

ngay cả thuốc cũng rất ít hút.”


“Aiz, xem ra tôi đã tìm lầm người, muốn tìm người uống

rượu, lại tìm phải ông bố hai mươi tư tuổi hiếu thuận.” (Giờ

mới thấy anh Lạc Kì trẻ, trẻ thế này làm sao đấu được chú Nghiêm)


Đại Tả nhe nhởn cười anh.


“Hôm nay khác, tôi đến, là để uống rượu.”


“Có tâm sự? Vì Tương Hân à?”


Vừa giúp anh đổi một ly khác, vừa đoán.


“Không phải.”


Lắc đầu, nhìn cái chén rỗng trước mắt, Đại Tả mới phát

hiện không biết khi nào anh đã uống chén rượu sạch sẽ .


“Hôm nay không phải dỗ con à? Hay bị Tề Phàm đón đi

rồi?”


“Hôm nay muốn tự chúc mừng cho tôi.”


Nghe được tên Tề Phàm tên, tâm lại đau xót.


Thật là đáng chúc mừng mà, chúc mừng giấc mộng của anh

rốt cục trở thành sự thật, Tề Phàm thật sự không liếc anh lấy một cái, chúc

mừng Tề Phàm rốt cục đã bị người ta đoạt đi, sau này chẳng có gì liên quan tới

anh nữa!


Lại một hơi cạn sạch, bị nghẹn anh ho khụ khụ ra nước

mắt.


Lấy ra kính râm đeo vào, môi cong lên, khóe môi run

run lại yếu ớt bán đứng anh.


“Lạc Kì……”


“Đại Tả, đừng hỏi gì hết, hôm nay tôi chỉ muốn uống

rượu, không muốn nói chuyện.”


Đại Tả giúp anh rót một ly lại một ly, tưởng là càng

uống càng say, nhưng lại không say tí nào.


Dáng vẻ Tề Phàm cười, khóc, dáng vẻ quật cường, ủy

khuất rõ ràng hiện lên trước mắt anh.


Nhớ tới Trang Nghiêm tay nắm tay cô, cô cầm hoa cô dâu

hạnh phúc tươi cười, anh cảm thấy mình đang bị nhốt cách ly thế giới.


Anh là không muốn mất cô, nhưng anh lấy cái gì mời cô

trở về bên mình bây giờ.


Anh tặng cô, ngoài trừ thống khổ vẫn chỉ là thống khổ!


“Lạc Kì, anh say rồi, tôi tìm người đưa anh trở về.”


“Không, tôi không muốn về!”


Không muốn về nơi không có Tề Phàm, nơi đó mọi thứ đều

làm cho anh đau lòng đến tột đỉnh.


Xứng đáng không? Xứng đáng!


======


“Đại Tả, cứ để anh ấy uống đi, tí nữa em đưa anh ấy

về.”


Tương Hân nhẹ nhàng lên tiếng, Lạc Kì không quay đầu

lại cũng biết là cô.


Đại Tả bất đắc dĩ, đành phải lấy thêm một chai rượu

nữa.


Tương Hân ngồi xuống bên cạnh Lạc Kì, cầm lấy bình

rượu giúp anh rót đầy chén.


“Lạc Kì, uống rượu đi, uống rượu sẽ quên tất cả, sau

đó chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”


Tương Hân vĩnh viễn nhẹ nhàng như thế, nhưng giờ người

Lạc Kì muốn là cô gái bé nhỏ luôn chọc anh tức giận, dám sẵng giọng với anh!


“Tương Hân, lần trước không phải tôi đã nói rất rõ

ràng rồi sao, chúng ta, không có khả năng .”


Tương Hân tiến lại gần, quay mặt Lạc Kì sang nhìn

mình.


“Lạc Kì, anh không phải thế! Em tin là hiện tại chẳng

qua anh nhất thời bị mắt đánh lừa thôi, rất nhanh anh sẽ thấy, chỉ có cùng em

một chỗ, mới là lựa chọn chính xác.”


“Tương Hân, xin lỗi, tôi không lừa được bản thân mình.

Ở nơi này, chỉ chấp nhận Tề Phàm thôi.”


Dùng sức chỉ vào ngực trái của mình, kính mát hạ

xuống, một mảnh ẩm ướt.


Xoay người, lại cầm lấy chén rượu, uống một hơi cạn

sạch.


Con người xinh đẹp bên cạnh đã đau đớn không còn chỗ

ẩn thân!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...