Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Em không phải người quan trọng nhất trong lòng anh


Sau đấy, chỉ cần Lạc Kì ở nhà, Tề Phàm sẽ tránh trong

phòng Thiên Ân không chịu ra ngoài. Khi Lạc Kì giúp Thiên Ân tắm rửa, cô sẽ

xuống tầng xem ti vi cùng bà Lạc.


Từng ngày trôi qua, hai người vẫn hoà bình.


Sáng sớm Thứ Bảy, hai vị Lạc gia ăn sớm lên một chút

rồi mang Thiên Ân đi vườn bách thú.


Lạc Kì trong thư phòng không biết làm việc gì, Tề Phàm

nấu cháo điện thoại với thiên sứ, thiên sứ oán giận ngày ngày nhàm chán, Tề

Phàm nghe nhiều hơn nói.


“Phàm, anh ở một mình trong nhà rất chán a!”


“Vậy anh tới chơi với em!”


“Anh mắc lỗi, bị Phi cấm túc một tháng!”


“Anh lại phạm vào cái gì thế?”


Tề Phàm rất khó tưởng tượng, rốt cuộc thiên sứ làm cái

gì mà làm cho Hàn Phi tính tình hoà hảo tức thành cái dạng này.


“Sáng qua anh ấy đưa lưng ngủ về phía anh, anh nghĩ,

anh chưa được làm lần nào( ý anh ý là công ý ạ), kết quả là anh vừa mới tiến tí

thì anh ấy đã tỉnh!”


Thật sự có thể áp bức đến vậy, làm gì còn dám phản

kháng a!


Tề Phàm thật sự rất muốn vỗ tay khen ngợi vì loại hành

động phản công này của thiên sứ, chẳng qua là cô tò mò kịch tình phát triển mặt

sau hơn.


“Sau đó anh ấy liền cấm túc anh à?”


“Nào có đơn giản như vậy! Anh ta thật không có tính

người, đặt anh dưới thân làm những ba lượt! Nói là vì muốn cho anh nhớ kỹ vị

trí của mình! Đại gia! Anh đã ở vị trí đó năm năm rồi, cần anh ta nhắc chắc!”


“Giờ xương cốt anh rã rời, toàn thân đau nhức! Dù

không bị cấm túc anh cũng đi không được a!”


Tề Phàm thật sự cảm thấy anh thật thảm, cũng rất muốn

đồng tình với anh, nhưng cô thật sự nhịn không được cười.


“Em thật sự thông cảm cho nỗi niềm của anh.”


“Coi như hết, anh đoán em giờ khẳng định đang

rất vui sướng khi người khác gặp họa, trong lòng cười thầm ý chứ! Đừng nín, cứ

cười đi.”


“Em thật là không nín được , ha ha ha ha!”


“Quên đi, đừng nói nữa , em đấy, ở Lạc gia quen chưa?”


“Cũng được.”


“Lạc Cang Cang có bắt nạt em không?”


Vì biết rõ bệnh thời kì tiền mãn kinh của Lạc Kì,

thiên sứ lại gọi Lạc Kì bằng tên mới. (Cang: tên hán việt, có nghĩa biến đổi,

thay đổi nhiều hơn)


“Cứ tính là không có đi.”


Ngoài đêm đó ra, Lạc Kì xác thực không có bắt nạt cô

nữa, cho dù hai người không thể tránh được ngồi cùng bàn, anh cũng coi cô như

không khí.


Nhưng, với sự lãnh đạm của anh, cô lại cảm thấy bị anh

bắt nạt còn đỡ khổ sở hơn.


“Nghe lời này của em là biết có rồi! Đúng rồi, chú

Trang (Trang thúc thúc) hẹn Phi vài lần rồi, toàn là thương lượng chuyện của

em. Phi không đồng ý, nói muốn nghe ý của em. Nhưng mà, Phi vẫn tán thành em

tới Hoa Thịnh .”


“Em nghe Phi Phi nói rồi, nhưng, em còn chưa nghĩ

xong.”


“Anh cảm thấy chú Trang ấy cũng tốt mà, tuổi hơi lớn

một chút, biết yêu đương chút ít, nhưng Lạc Càng Càng thì tốt hơn, em lo

không?”


“Em tạm thời chưa tính tìm cha dượng cho Thiên Ân.”


“Phàm, em thật không đáng yêu!”


“Em đánh anh giờ!”


Hai người đánh *** một hồi, buổi sáng đã trôi qua hơn

phân nửa.


======


Trên giường Thiên Ân còn non nửa chỗ chống, không

thích bật điều hòa nên cô đã có một hôi.


Nhìn việc trước mắt, dù sao không đói bụng cũng không

muốn ăn cơm, tắm rửa trước đã.


Bật nước xong, bồn tắm của Thiên Ân không nhỏ không

lớn, cô nằm trên đó cũng vừa .


Hì hục tắm rửa, cô cảm thấy rất vui vẻ thoải mái.


Mở vòi hoa sen, rửa sạch bọt trên người.


Lạc Kì ngồi trong thư phòng, văn kiện trước mặt gần

một giờ đã không lật thêm trang nào.


Tề Phàm ngay sát phòng anh, tuy không nghe thấy

gì, nhưng anh lại như thể tinh tường cảm nhận được hơi thở của cô hiện

hữu.


Mà lúc này, anh đã đứng lên lại ngồi xuống mấy lần,

muốn gọi cô cùng ăn cơm, lại sợ bị cô cự tuyệt mà do dự.


Rốt cục cũng quyết định, đứng ở cửa, anh nhẹ nhàng gõ

cửa, nhưng không ai lên tiếng.


“Tề Phàm, em không sao chứ? Anh vào được không?”


Vẫn không có thanh âm, anh có chút lo lắng.


Đẩy cửa ra, trong phòng không một bóng người, trong

phòng tắm truyền đến tiếng nước.


Đến gần lại thấy bóng hình yểu điệu Tề Phàm, độ ấm đột

nhiên tăng vọt, hầu kết không tự giác lên xuống.


“Tề Phàm, trưa em muốn ăn gì?”


Bỗng dưng nghe thấy giọng Lạc Kì, Tề Phàm cả kinh,

muốn nhanh chóng lấy khăn tắm bên cạnh, bối rối lại không chú ý nên trợt chân,

té ngã trên đất.


“A –!”


Ngã xuống, nháy mắt toàn bộ lưng như mất tri giác,

nhưng đồng thời cơ bắp đau đớn đánh úp lại, cô đau thở gấp.


“Tề Phàm, có chuyện gì thế!”


Lạc Kì đầu tiên là nghe thấy tiếng gì đó rơi xuống

đất, lại nghe được tiếng thét chói tai của cô, sợ cô có chuyện gì, anh dùng sức

lao vào cửa phòng tắm.


Tề Phàm vẫn không lên tiếng trả lời, lòng anh co rút

càng nhanh.


Không lo lắng thêm, một cước anh dùng sức đá văng cửa

phòng tắm.


Tề Phàm mặt nhăn mặt té trên đất, như thể động cũng không

thể động.


Lấy khăn tắm vây lấy cô, may mà cô còn có cảm giác.


“Bảo em ăn cơm, mà em không vâng lời! Giờ thì tốt

chưa, ngay cả tắm cũng sẽ ngã sấp xuống được! Em còn chẳng bằng Thiên Ân lúc

nhỏ!”


Thấy cô thành cái dạng này, lòng anh tê rần, lời ra

khỏi miệng lại toàn những câu khó nghe.


“Không phải tôi té xỉu! Mà là bị anh dọa, đang êm đang

đẹp, anh vào làm gì!”


Cô đã đau đến mức khó thở, anh không thể nói câu nào

hay thì cũng không nên làm cô phát rồ lúc này!


“Em nằm cử động khó vậy, anh đưa em đi bệnh viện.”


Vết thương có thể lớn có thể nhỏ, không kiểm tra rõ

ràng, anh không thể yên tâm.


“Tôi không cần anh lo, tôi cũng không muốn đi bệnh

viện, anh cho tôi ra ngoài đi!”


Cô hiện giờ thành cái dạng này nên không dám hỏi xem

mình thế nào.


Ánh mắt anh làm cho tim của cô như lỗi nhịp.


Cô nợ nần gì anh sao! Cứ thấy anh là cô hẳn không có

chuyện gì tốt!


“Tề Phàm, sau này em đừng có tùy hứng mà cáu kỉnh!”


Anh bị thái độ kháng cự của cô làm giận, cô không có

thể dịu dàng một lần sao!


Hai người giằng co, điện thoại Lạc Kì đột ngột vang

lên.


Nhìn điện báo, Lạc Kì biến sắc, xoay người tới cửa

nhận cuộc gọi.


Tuy rằng anh đè thấp giọng, Tề Phàm vẫn rõ ràng nghe

thấy anh gọi một tiếng “Hân”.


Tề Phàm nhắm mắt lại, trong lòng cười khổ, Tương Hân

này thật đúng là biết chọn thời gian.


Rất nhanh, Lạc Kì trở lại, vẻ mặt khó xử.


Tương Hân gọi tới, nói Đinh Cừ lại tới tìm cô ấy, còn

ở trước cửa nhà cô không chịu rời đi.


Anh trước đây đã từng đáp ứng với Tương Hân, nếu Đinh

Cừ lại tới phiền cô, anh sẽ can thiệp.


Nhưng nhìn Tề Phàm thành cái dạng này, anh lại không

thể yên tâm.


“Tương Hân tìm anh? Ạm đi đi, tôi thật sự không có

việc gì.”


Dùng ngón chân nghĩ, cô cũng đoán được, Tương Hân tìm

anh, anh nhất định sẽ đi.


Cô không muốn lại thử lại thêm lần nữa, cái cảm giác

đau đến tê liệt khi không giữ anh lại được!


“Anh đã hứa với cô ấy trước đây, nên……”


Anh muốn giải thích, lại cảm thấy nói cái gì thì chẳng

qua cũng chỉ như kiếm cớ mà thôi.


“Không phải giải thích với tôi, lúc chúng ta còn là vợ

chồng, anh còn chả phải giải thích với tôi, huống chi, giờ cùng lắm thì tôi

cũng chỉ vợ cũ, anh không cần phải trình bày với tôi đâu.”


Một hơi nói xong, trên trán đã đầy mồ hôi.


“Anh ôm em lên giường trước, có việc gì thì gọi cho

anh.”


“Không cần, tự tôi có thể.”


Giãy dụa đứng lên, bước một bước tới trước cửa, toàn

bộ xương cốt đau như sắp gẫy ra, nhưng cái đau này cũng không thể đuổi kịp cho

dù là một phần vạn với cái đau trong lòng.


Cô và Tương Hân, lựa chọn của Lạc Kì vĩnh viễn là

người sau.


Đứng ở bên giường, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay,

cô đã sắp không kiên trì nổi, nhưng vẫn quay sang cười thản nhiên với anh.


“Lạc Kì, sau này tôi chưa đồng ý thì anh đừng bước vào

phòng này.”


Lạc Kì cứng đơ, cuối cùng không nói một câu, liền rời

đi.


Tiếng đóng cửa vang lên đồng thời, Tề Phàm một lần nữa

ngã vật về đằng sau, đau đến mức nước mắt chảy ròng.


Mắt thấy điện thoại, nhưng đau đến mức không có thể

đứng dậy, bất đắc dĩ, cô vươn tay cố kéo khăn đệm, hy vọng điện thoại rơi trên

mặt đất cũng cách cô gần một chút.


Nhìn tay còn một chút mới có thể chạm tới điện thoại,

cô có một loại cảm giác đời trước hình như mình tạo rất nhiều nghiệt.


Có nhất định phải như trong tiểu thuyết vậy không,

phải làm cô bi thảm tới mức này!


Bất chấp đau đớn, cô động thân về phía trước, rốt cục

cũng cầm lấy được điện thoại.


Lúc này trên trán cô, mồ hôi hạt to đã thành từng

chuỗi lăn xuống.


Cảm giác đau đớn vẫn còn, nhưng là, lưng lại như không

có cảm giác, cô rất sợ, sợ về sau này sẽ không đứng dậy được.


Người đau, trong lòng còn có nỗi đau bị Lạc Kì bỏ lại!


Ngay cả cô đã kiên cường vậy mà vẫn phải khóc oà.


Khóc một lúc lâu, lâu đến mức da cũng run lên, người

khó thở.


Ổn định cảm xúc, cô gọi điện cho Hàn Phi.


“Phi Phi, cứu mạng!”


Cô rất muốn nói thoải mái một chút, nhưng giọng run

run là bán đứng sự bất lực của cô.


“Phàm Phàm, em làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”


Tề Phàm ít khi yếu ớt, làm cho Hàn Phi cũng khẩn

trương, mà lúc này đối diện với anh là Trang Nghiêm còn gấp đến độ đoạt luôn

lấy điện thoại.


“Tề Phàm, em ở đâu thế?”


“Trang Không Nghiêm, sao lại là anh? Em sợ là em sắp

được đưa đến bệnh viện, anh đưa điện thoại trả cho Hàn Phi, anh ấy biết em ở

đâu.”


Cô thật sự không có khí lực, không muốn nói lời vô

nghĩa, ý thức dần dần cạn kiệt, trước mắt tất cả sắp trở nên mơ hồ .


Trang Nghiêm đưa điện thoại trả lại cho Hàn Phi, cảm

xúc trên mặt không xác định được.


“Phàm Phàm? Phàm Phàm? Phàm Phàm!”


Điện thoại bên kia đã không còn tiếng trả lại, Hàn Phi

nhụt chí cắt đứt điện thoại.


“Trang tổng, Phàm Phàm có việc tìm, khi khác chúng ta

bàn lại .”


“Tôi cũng cùng đi.”


Không nhìn thấy cô khoẻ mạnh, anh không yên lòng.


Hàn Phi do dự một giây, rồi gật gật đầu.


======


Lạc Kì đến trước cửa nhà Tương Hân, quả nhiên gặp Đinh

Cừ, nhìn thấy anh, Đinh Cừ lập tức hiểu được ý đồ anh đến.


Tương Hân liên lạc với Lạc Kì, biết anh đến, thì mở

cửa, để hai người vào trong nhà.


“Đinh Cừ, Hân nói đã rất rõ ràng, sao anh còn cứ dây

dưa không rõ!”


Một thời làm bạn, Lạc Kì cũng không muốn bức người quá

đáng.


“Lạc Kì, tôi là anh em với anh, không nghĩ tới anh lại

sau lưng tống tôi một dao! Rõ ràng anh biết Tương Hân là của tôi, lại còn có ý

đồ với cô ấy! Vợ bạn không thể động vào, đạo lý này anh có hiểu hay không!”


“ Lạc Kì tôi quang minh chính đại, không đâm dao sau

lưng người. Tương Hân rời khỏi anh rồi, là anh mới quá phận! Nếu không phải anh

bỏ cô ấy kết hôn cùng Tô Tình, thì sao cô ấy có thể đã chết tâm!”


“Nếu không phải anh, nhất định Tương Hân sẽ tha thứ

cho tôi, sẽ trở lại bên người tôi !”


“Đinh Cừ, anh thật sự yêu Tương Hân ư? Nếu anh thật sự

yêu cô ấy, nên cho cô ấy một tình cảm toàn vẹn, sao anh có thể để cô ấy chịu ủy

khuất như vậy!”


“Cô ấy giờ cũng ở cùng với anh, người đã kết hôn đấy

thôi, không phải cũng là tình cảm không trọn vẹn à! Lạc Kì, anh có thể cho

Tương Hân thế nào, tôi cũng hoàn toàn có khả năng như thế. Nhưng, thứ tôi có

thể cho cô ấy, anh lại không!”


Lạc Kì rất muốn lớn tiếng phản bác Đinh Cừ, anh đã ly

hôn.


Nhưng, trong tiềm thức, anh lại không muốn thừa nhận

chuyện này.


“Sao thế, không phản đối ?”


Đinh Cừ thấy anh không lên tiếng, cứ nghĩ mình đã chạm

vào chỗ đau của anh, vẻ mặt đắc ý. (Đùa, ông Lạc Kì có hai thằng bạn thân, cả

hai thằng đều như sh**)


“Lạc Kì, tôi yêu Tương Hân, tôi làm tất cả đều là vì

có thể cho cô ấy hạnh phúc. Nhưng còn anh thì sao, chỉ cần một ngày anh chưa ly

hôn, anh sẽ một ngày không có tư cách yêu cô ấy!”


“Vậy vì sao anh còn gắt gao giữ cô ấy không chịu buông

tay? Hay là, chẳng qua anh muốn Tương Hân làm nhân tình bí mật của anh!”


“Đinh Cừ, Lạc Kì vì tôi, đã ly hôn rồi.”


Tương Hân đứng ở bên cạnh Lạc Kì, cầm lấy cánh tay

anh, tình thế trước mắt như đã sáng tỏ .


Đinh Cừ không thể tin nhìn Lạc Kì, lại nhìn thoáng qua

Tương Hân.


“Anh ta đã ly hôn ?”


Đinh Cừ muốn cười nhưng lại phát hiện rất khó, nếu Lạc

Kì vì Tương Hân mà tới được bước này, vậy anh còn có tư cách gì?


“Lạc Kì, không thể tưởng được, cuối cùng người thắng

lại là anh.”


“Tương Hân, em vĩnh viễn là người con gái Đinh Cừ tôi

yêu nhất trên đời này!”


Mở cửa ra, đứng lại một lúc, dường như dùng hết chút

khí lực cuối cùng, anh nói lời này cho Tương Hân nghe.


Nói xong, cửa đóng sầm.


Tương Hân quay sang vùi vào ngực Lạc Kì, khóc thương

tâm.


Mười năm, cô dành mười năm tốt đẹp nhất cho người đàn

ông kia, nhưng anh ta lại tự cho là đúng thay cô quyết định.


Đạt được mục tiêu, trời nhất định sẽ trêu người?


======


Hàn Phi và Trang Nghiêm nhấn chuông cửa đã lâu, dì ở

Lạc gia mới mở cửa từ hậu viện.


May mà bà nhận ra được Hàn Phi, mới giúp anh mở cửa,

cũng nói cho anh Tề Phàm chắc là đang ở trên phòng Thiên Ân.


Trang Nghiêm là người đầu tiên vọt vào phòng, nhìn

thấy Tề Phàm nằm một đống trên đất không ra hồn người, không một tia băn khoăn

ôm lấy cô lên giường phủ kín người lại.


Hàn Phi nhìn anh ta hoàn thành những động tác liên

tiếp, trong lòng đoán rốt cục cũng được chứng kiến sự thật.


“Hàn Phi, anh còn nhìn cái gì, lái xe mau!”


“Trang tổng, anh không nên động vào cô ấy trước, nếu

để cô ấy ngã, anh di chuyển cô ấy ngược lại càng nguy hiểm.”


Hàn Phi cũng lo lắng cho Tề Phàm, nhưng anh biết lúc

này anh phải bình tĩnh.


Nhìn chung quanh một chút bốn phía, không có biện

pháp, đành phải tháo tấm gỗ ở tủ quần áo của Thiên Ân xuống, đặt Tề Phàm lên

trên.


Cẩn thận nâng Tề Phàm lên xe, Hàn Phi đạp chân ga

phóng, vậy mà Trang Nghiêm còn chê là anh không đủ nhanh.


Trên đường Tề Phàm toàn thân đau đớn, vẫn thấp giọng

nức nở rên rỉ.


Trang Nghiêm gắt gao nắm tay cô, mơ hồ thấy cô thấp

gọi:“Lạc Kì, Lạc Kì, em đau……”


Hàn Phi bị Tề Phàm gọi mà tóc gáy dựng thẳng lên,

Trang Nghiêm sắc mặt càng thêm khó coi.


Đến bệnh viện, chiếu x quang, làm thủ tục, cũng may

không có thương tổn đến xương cốt, chỉ là cơ bắp bị kéo mà đau.


Tuy không có trở ngại gì, nhưng phía sau lưng cô xanh

tím một mảng, rất là ghê người,


Trên đường về, không khí im lặng tĩnh mình, Tề

Phàm ghé vào ghế sau, đau đớn chu môi.


“Tề Phàm, Thiên Ân, họ Lạc sao?”


Sớm đã nghĩ đến Tề Phàm không phải thân phận nghệ sĩ

bình thường, khi cô nói cô đi làm ở Cửu Trễ, anh còn nghi hoặc, nhưng không

nghĩ tới, chồng cũ của cô chồng lại là Lạc Kì!


“Trang Không Nghiêm, không phải em muốn giấu anh, chỉ

là ……”


Tề Phàm nhất thời không biết nên giải thích thế nào,

lưng vẫn đau quá!


“Không sao, dù sao cũng đã ly hôn, tồn tại của anh ta

chả còn ý nghĩa gì nữa.”


Lời này anh nói, mặt ngoài là nói cho Tề Phàm nghe, kỳ

thật lại nói cho mình nghe, anh rất cần, trấn an một chút vì sau khi biết

chuyện này tâm anh hoảng loạn.


Xe đến Lạc gia, Hàn Phi xuống xe ôm Tề Phàm lên lầu,

Trang Nghiêm kéo cửa kính xe xuống .


“Tề Phàm, anh đã coi em như bạn bè, chờ em tốt lên,

thì kể chuyện đầu cuối cho anh nghe.”


Tề Phàm gật gật đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận