Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Ai ghen tị ai


Sáng sớm, trên bàn cơm họ Lạc, Lạc Kì và Tề Phàm không

hẹn mà cùng mang một đôi mắt gấu mèo.


Lạc Kì lơ đãng nhìn thấy vẻ mơ hồ của cô, thiếu chút

nữa anh cầm giữ không được kéo lê cô từ giường Thiên Ân tới chỗ của mình!


Cả một đêm, trong đầu tất cả đều hình ảnh cô ở dưới

thân anh, dáng vẻ ý loạn tình mê, nghĩ tới cô ngay tại cách vách, mà thứ giữa

chân anh đau đớn làm cho anh cả đêm không thể đi vào giấc ngủ.


Tề Phàm cũng khó có thể ngủ say, cả đầu đều là ánh mắt

đã quen của anh nhìn mình lúc chạng vạng kia.


Giữa hai chân cô có một cỗ nhiệt lưu, cô xấu hổ đỏ

mặt.


Cô thật sự là bất trị, tâm và thân thể, lại nhớ và cần

anh mãnh liệt vậy!


Xuống lầu gặp nhau ở cầu thang, hai người rất ăn ý cố

ý lảng tránh tầm mắt đối phương.


Ăn qua một chút, Lạc Kì đi làm, Tề Phàm và Thiên Ân ở

thư phòng đọc chữ.


Chưa được lâu, Tề Phàm và Thiên Ân còn chưa học xong

20 chữ, Lạc Kì đã lộn trở lại nhà.


Tay cầm hoa tươi, trên tay còn là loại bánh của nhà

hàng quen thuộc với Tề Phàm.


Phàm Phàm đột nhiên nhớ tới, quên nói cho Trang

Nghiêm, cô không về Gia Thượng nữa.


“Ba ba, hoa là tặng Phàm Phàm ạ? Phàm Phàm, mẹ xem,

sướng nhé!”


Thiên Ân chỉ nhìn thấy hoa trong tay Lạc Kì, không chú

ý tới khuôn mặt đen sì doạ người của Lạc Kì.


“Tề Phàm, đây là chuyện gì!”


Nếu không phải Tề Phàm không đi làm, đến giờ anh cũng

không biết, hơn một tháng nay, có người, ngày nào cũng ân cần tặng hoa cho cô!


Bánh bao cua còn là thứ cô thích nhất!


Người hiểu cô đến nước này, làm sao chỉ có thể là fan

bình thường!


“Cám ơn anh đã mang về giúp em.”


Sợ Thiên Ân nghĩ nhiều, cô cười duyên đi đến trước mặt

anh, nhận hoa trên tay anh, môi cong vừa vặn anh tức giận nhưng lại luyến tiếc

không muốn bóp chết cô!


“Anh đang hỏi em đây là chuyện gì!”


Đè thấp thanh âm, chất vấn cô, cô tốt nhất đừng để anh

lại lặp lại lần thứ ba!


“Lạc Kì, hỏi chuyện em trước, anh có cần phải để em

nói, anh dựa vào cái gì mà đòi chất vấn em?”


Giọng của cô rất nhỏ lại thành công làm cho anh câm

miệng.


Đắc ý lấy lại bánh, không để ý đến anh nữa, cô sợ bị

bẩn thổi phù phù không ngừng.


Cô có thể cho rằng, Lạc Kì đang ghen đấy ư?


Tìm bình hoa để cắm, nhắm mắt lại không còn nghe thấy

gì cô để lên bàn của Lạc Kì. Sau đó vẻ mặt đáng tiếc nhìn gói bánh bao, cô vừa

ăn qua điểm tâm, ăn không vô ……


Giờ mới hiểu được lời Trang Nghiêm nói, nhìn muốn ăn

mà ăn không vô, là loại cảm giác gì.


Cô không để ý thái độ của anh, làm cho Lạc Kì tức

giận, lại hiểu được, anh không có tư cách tức giận, cảm giác như vậy giống như

chà đạp cấu véo tâm của anh.


Lửa giận, lòng đố kị cháy sạch làm anh mất lý trí, lấy

ra điện thoại gọi cho Tương Hân.


“Hân, là tôi.”


“Cùng nhau ăn cơm? Được ạ.”



“Ừ, tí nữa gặp.”


Tuy là đang nói chuyện với Tương Hân, nhưng tầm mắt

lại trói chặt lấy Tề Phàm, mà biểu hiện của cô làm cho anh hoàn toàn thất vọng,

cô căn bản không để ý dù chỉ là một chút.


Tiếp tục học chữ cùng Thiên Ân, trên mặt vẫn là nụ

cười yếu đuối như trước, nhưng tay đã nắm chặt thành quyền, móng tay ghim vào

lòng bàn tay chảy máu.


======


Lạc Kì đi rồi, Tề Phàm gọi điện thoại cho Trang

Nghiêm, oán giận cũng chẳng ích gì, cô nói không thích ăn bánh cua nữa tiện thể

bảo anh sau này không cần gửi quà tới Gia Thượng nữa, cô đang ở nhà bạn, tạm

thời chưa về nhà.


“Anh đưa sớm một chút là xong rồi, thế này thì phiền

cho em quá.”


“Aiz, có thể là em không có phước được ăn, dù sao em

giờ đang có nhiều thời gian, khi nào muốn ăn có thể tự qua đó ăn.”


“Không phải nói hợp đồng đến tháng 10 sao? Sao Gia

Thượng lại bỏ qua cho em thế?”


“Đúng vậy, cho nên EM khuyên anh quyết định phải thận

trọng, cũng đừng lãng phí thời gian và tâm lực trên người em, bởi vì em

sinh ra đã không phải là thứ mà anh muốn.”


Lời nói của cô u oán, ngay cả cô còn cảm thấy xa lạ.


“Tề Phàm, tồn tại của em, bản thân em không gì có thể

thay thế được.”


Nếu giờ cô mà ở trước mặt anh, cô có thể biết, khi anh

nói việc này, vẻ mặt của anh chân thành đến thế nào.


“Cám ơn anh đã thiện lương như vậy, tin tưởng em nhiều

thế.”


“Gặp mặt đi, phải cho em xem ánh mắt thật lòng của

anh, như vậy lời anh nói em mới có thể tin. Chẳng qua là anh không hẹn trước,

nếu anh nói muốn mời em ăn bánh cua, không biết có được không?”


“Xem thái độ anh thành khẩn như thế, em không gặp cũng

không được. Nhưng mà em phải mang theo con em, còn phải hẹn Phi Phi và thiên

sứ.”


Thật là thông minh, biết dùng mỹ thực hối lộ cô.

Nhưng, có thứ tốt, đương nhiên mọi người phải cùng nhau chia xẻ.


“Em có thể đồng ý gặp anh, anh quả thực đã kinh ngạc

tới muốn chết rồi. Đừng nói em dẫn vài người, cho dù em có dẫn liên minh quốc

tế đến đây, anh cũng cam tâm tình nguyện làm tội nhân phản quốc cho em mở cửa

thành.”


“Trang Không Nghiêm, lưỡi anh đúng là như hoa như

ngọc, làm cho em thật sự được lãnh hội, quả nhiên, đàn ông trời sinh đảo miệng

đã có thể làm phụ nữ mất hồn.”


“Như vậy Tề không Phàm tiểu thư, xin hỏi cô có thần

hồn điên đảo chút nào không?”


“Em không có mệnh tốt vậy, đã sớm bởi vì nghe lời ngon

ngọt mà bị thương tới ba hồn bảy vía, hiện tại hồn phi phách tán, thật sự không

còn dư bao nhiêu hồn phách để cho anh khuynh đảo.”


Tề Phàm nói tự giễu, bên môi cười khổ.


Vẻ mặt Trang Nghiêm thậm chí còn không thể tốt

bằng Tề Phàm.


Hiện tại có thể khẳng định, Tề Phàm quả thật là trời

ghen tị anh phong lưu, nên đưa cô đến làm khắc tinh của anh.


Bằng không, tại sao chỉ vì một câu oán thán không đến

nơi đến chốn lại có thể làm anh đau lòng đến chết như vậy!


======


Lạc Kì chủ động gọi điện thoại cho mình, lại sảng

khoái đáp ứng lời mời của cô, Tương Hân rất vui vẻ.


Trước giờ nghỉ trưa, cô đã chạy tới toilet tu bổ lại

nhan sắc rồi mới về văn phòng chờ anh đón.


Lạc Kì nhìn thấy cô, nhưng không có vui vẻ như cô

tưởng.


Tuy nhà hàng không khí tốt, nhưng Lạc Kì vẫn im lặng.



“Làm sao vậy, có phải đồ ăn không hợp khẩu vị không?”


Thấy cô buông đũa, Lạc Kì cuối cùng mới ngẩng đầu.


“Không phải, chẳng qua thời tiết nóng, làm cho người

ta phiền muộn, giờ lại là thời điểm bận nhất trong năm!”


“Hay là chờ anh xong việc rồi chúng ta hẹn với Đại Tả

đi giải sầu.”


Lạc Kì đề nghị không cho Tương Hân cảm thấy uất ức,

anh rõ ràng có thể nói hai người cùng đi, nhưng lại cứng rắn muốn gọi thêm Đại

Tả, làm cô sao có thể làm bộ như không có việc gì!


“Lạc Kì, rốt cuộc em và anh, là quan hệ gì vậy? Anh

lúc gần, nhưng lại không tới gần, rốt cuộc để em và anh có khoảng cách như thế

là sao”


Cô thật sự chịu không nổi! Anh đã ly hôn lâu như vậy,

vì sao còn muốn che giấu cô lâu như vậy, còn không thể quang minh chính đại

cùng cô ở một chỗ!


“Hân?”


Không biết cô thình lình xảy ra chuyện gì, Lạc Kì kỳ

thật vẫn đang để ý tới buổi sáng cùng Tề Phàm mà phiền lòng.


Anh có đập vỡ đầu cũng không thể nghĩ ra, người tặng

hoa rốt cuộc là ai!


“Lạc Kì, anh nói thật với em, rốt cuộc anh còn muốn em

không?”


Tương Hân hận lúc này không thể đánh một canh bạc, vì

Lạc Kì.


“Hân, tôi nợ Tề Phàm nhiều lắm……”


“Sao anh không nói anh không bỏ được cô ta! Lạc Kì,

trong chuyện cảm tình, không có ai đúng ai sai, ngay từ đầu cô ta đã biết anh

không yêu cô ta. Tất cả đều là do cô ta gieo gió gặt bão, anh không phải cảm

thấy có lỗi!”


“Hân!”


Anh quả thật tức giận, cô sao có thể nói Tề Phàm như

vậy!


“Em nói sai à? Lạc Kì, đừng choáng, anh và Tề Phàm rốt

cuộc không thể quay lại, bởi vì anh không thương cô ta, em mới là người anh

yêu”


“Chúng ta không thể chỉ vì một người phụ nữ mà anh

không yêu để cảm thấy có lỗi mà vĩnh viễn không ở cùng nhau! Đây thật

không công bằng với anh và em!”


“Lạc Kì, chừng nào thì anh mới có thể buông tha mình,

trở về như trước đây!”


Lạc Kì không lên tiếng rất lâu, nếu có thể trở lại như

lúc trước, anh sẽ không lên giường với Tề Phàm, có phải cũng sẽ không kết hôn

với Tề Phàm không?


Bên tai như có giọng nói la lên, đáp án miêu tả sinh

động, anh lại như là bị bưng kín lỗ tai, dù thế nào cũng không nghe rõ.


Tối, Lạc Kì về nhà thì Tề Phàm và Thiên Ân không

ở nhà.


Hỏi bà Lạc, bà bảo buổi chiều hai người ra ngoài, giờ

còn chưa về.


Đang nói thì Tề Phàm ôm Thiên Ân vào cửa, hai người

không biết đang nói cái gì rất vui vẻ, cười tới mức mắt híp lại thành một đường

chỉ.


“Phàm Phàm, Thiên Ân đã về rồi đấy à, ăn cơm chưa?”


Bà Lạc đón lấy cháu nội, lấy khăn cho Tề Phàm lau mồ

hôi, thời tiết nóng như vậy cô còn ôm Thiên Ân.


“Ăn rồi ạ, ăn bánh bao cua, tôm chiên giòn, cháo mạch

còn có rất nhiều rất nhiều nữa, đặc biệt ngon, Phàm Phàm còn mang về rất

nhiều.”



Thiên Ân thoải mái tựa vào vai bà Lạc, như kể lại thứ

ăn đã thuộc lòng bàn tay cho bà nghe.


“Vậy cơ à, thế bà tí phải nếm thử mới được.”


“Ngon lắm, ba ba cũng phải nếm thử!”


“Thiên Ân ngoan, ba ba đã ăn rồi, ba ba không đói.”


Nhìn cái gói giống y hệt sáng nay trong tay Tề Phàm,

anh tức cũng đủ no rồi!


Cô cùng người kia đi ăn ? Còn mang theo con anh gặp

người đàn ông khác!


Buổi tối, Lạc Kì lại giúp Thiên Ân tắm rửa, Tề Phàm

nằm nghiêng ở trên giường đọc truyện, đang muốn chọn chuyện hay để tối kể cho

Thiên Ân trước khi đi ngủ.


Cô kể chuyện, không chỉ có Thiên Ân thích nghe, ngay

cả Lạc Kì cũng thích.


Anh thích cô tùy ý biến hóa các loại giọng, chốc lát

là người mẹ dịu dàng, một hồi sau đã là đứa nhỏ đáng yêu, rồi thành yêu quái

đáng sợ, chả trách Thiên Ân không chịu ngủ.


Lạc Kì giúp Thiên Ân lau khô thân thể, thay quần đùi

vào.


“Thiên Ân, sang phòng bà nội đã, ba ba có chuyện muốn

nói với Phàm Phàm.”


“Dạ.”


Thiên Ân cầm khăn mặt vừa lau tóc, vừa chạy ra ngoài.


“Anh muốn làm gì!”


Thấy Lạc Kì khóa cửa đi về phía mình, cô cảm thấy vị

trí này của mình thật sự là có chút bất lợi, bối rối ngồi dậy, cô lùi sát vào

tường.


“Tề Phàm, em mà cũng biết sợ sao?”


“Ai, ai sợ! Chẳng qua là tôi không muốn chung sống

với tên đáng ghét thôi!”


Bị anh nói thế, Tề Phàm xuống giường, đi ra ngoài,

bỗng, cô bị Lạc Kì kéo qua rơi trở về trên giường, anh cúi người vây cô ở dưới

thân.


Ngửi được mùi rượu trên người anh, mi mày mũi cô cũng

nhíu lại.


“Tên đáng ghét! Em nói anh sao! Hả?”


“Vậy em không ghét ai? Cái tên tặng hoa à? Vì vậy mà

vừa nhận được hoa đã vội vã đi hẹn hò với hắn ta!”


Cô không chút che dấu vẻ ghét bỏ của cô, hoàn toàn phá

huỷ sự tự tin cuối cùng còn sót lại của anh.


Đáng chết! Rốt cuộc là hắn ta xuất hiện từ khi nào,

còn anh, sao lại không cảm thấy được!


“Phải, tôi đích xác không chán ghét anh ấy, tôi chính

là thích anh ấy, thế thì sao! Chúng tôi nam chưa gả, nữ chưa có gia đình, phạm

pháp à!Anh cũng không phải vẫn thường ra ngoài cùng Tương Hân đấy sao!”


Anh là có ý gì, chỉ cho phép quan liêu phóng hỏa,

không cho dân chúng đốt đèn sao!


Huống chi, bọn họ đã ly hôn , anh có tư cách gì đến

chỉ trích cô!


“Sao có thể giống tôi và Tương Hân được! Tôi chưa bao

giờ mang Thiên Ân đi cùng! Tề Phàm, em hẹn hò còn mang theo con tôi, em cho là

tôi người chết chắc!”


Cô chính là không có tiền đồ vậy, mỗi khi cô nhắc tới

Tương Hân, thấy anh cực lực bảo hộ, tâm liền co rút đau đớn.


“Lạc Kì, anh thần kinh à, rốt cuộc anh muốn làm gì!”


“Muốn làm gì, tôi cũng muốn biết tôi rốt cuộc muốn làm

gì!”


Kéo tay cô, dẫn cô cầm nơi cứng rắn của mình, Tề Phàm

bị dọa rụt tay lại.


“Lạc Kì! Anh là đồ trứng thối! Anh không biết xấu hổ

à! Cút ngay!”


Rõ ràng cảm giác được dục vọng của anh, thân thể của

anh, đang muốn phản ứng, cô chán ghét Lạc Kì như vậy, lại càng chán ghét cô

hơn!


“Tề Phàm, anh muốn biết vì sao, có phải em cho anh

uống thuốc gì đó không, hả? Tại sao ngoài em ra, ai anh cũng không muốn!”


“Anh thiếu chút nữa hoài nghi mình không cử (kiểu bất

lực ý ạ), nhưng em xem, hiện tại, nó vừa thấy em, đã lập tức có phản ứng!”


“Tề Phàm, em có thể cho anh biết, đây là tại sao

không!”



“Vì sao à? Là bởi vì anh biến thái!”


Dùng hết khí lực toàn thân nhưng vẫn không đẩy anh ra

được.


“Anh biến thái? Được, giờ sẽ cho em biết cái gì mới là

biến thái chân chính!”


Một bàn tay đè hai tay đang lộn xộn của cô, thân thể

ép cô khắng khít, gắn bó bừa bãi tàn sát cần cổ cô, một tay khác ra sức lột bỏ

quần áo của cô.


“Lạc Kì, dừng tay!”


Anh đem cô trở thành cái gì? Loại phụ nữ xằng bậy? Hay

là công cụ phát tiết!


Không để ý tới kháng nghị của cô, tay anh dần hướng

lên trên, đi vào giữa hai chân cô.


“Lạc Kì, đừng, đừng để tôi hận anh ……”


Anh bỗng nhiên không nghe thấy gì cả, nhưng miệng anh

thấy có vị mặn mặn, làm động tác anh dừng lại.


Hơi khởi động thân thể, ngực vẫn kịch liệt phập phồng,

mặt chôn ở sườn má dùng sức thở dốc.


Thứ cứng rắn của anh vẫn cường hãn để giữa hai chân

cô, làm cho cô không thể xem nhẹ.


Nước mắt cô chảy xuống, tẩm ướt anh, cũng tẩm ướt lòng

anh.


Nhẹ nhàng giúp cô lệ nước mắt, không khỏi thở dài.


“Anh xin lỗi……”


“Cút!”


Cô tức chính mình, anh đối xử với cô như vậy, cô vì

anh tìm lý do, thử lý giải để tha thứ cho anh.


Đời này, có phải cô trốn không thoát cái nhà tù của

anh không!


“Phàm Phàm!”


Quay mặt cô lại, để cô nhìn mình.


“Lạc Kì, nếu anh không thương em thì hãy để em

một con đường sống đi, được không?”


Lạc Kì nhìn cô thật lâu, trên mặt anh rành mạch viết

chữ đau, cái đau này là anh mà có!


Xuống giường, lại đứng một lúc, thấy cô quyết định

không để ý tới mình, anh mới bất đắc dĩ rời đi.


Đứng ở cửa, nghe cô ôm môi đè nén cơn khóc, có phải

trong cuộc sống vô số việc cả việc của anh, cô đều là người vụng trộm rơi nước

mắt?


Trở lại phòng Lạc Kì hận không thể thay Tề Phàm đánh

mình một trận!


Anh vừa rồi làm cái gì vậy! Anh lại làm cô khóc! Anh

là bị lòng đố kị làm mù mắt rồi sao!


Cách đó không xa, bà Lạc mẫn cảm cảm thấy hai người

sóng ngầm mãnh liệt.


“Phàm Phàm, sao lại ăn ít vậy, có phải không thoải mái

không?”


“Mẹ, con không sao, chỉ là không có khẩu vị

thôi.”


“Nếu có chuyện gì, thì nói với mẹ. Trong nhà này, nếu

ai dám khi dễ con, mẹ sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn!”


Nói lời này xong ánh mắt bà liếc về phía Lạc Kì, Lạc

Kì cúi đầu, không rên một tiếng.


Anh kỳ thật trong lòng âm thầm may mắn, may là cô tức

giận, nhưng không rời đi.


“Mẹ, không ai khi dễ con, mẹ đừng nghĩ nhiều.”


“Vậy là tốt rồi.”


“Bà nội, Phàm Phàm và ba ba kiêng ăn, cũng là trẻ

không ngoan!”


Thiên Ân thấy Tề Phàm cùng Lạc Kì không hẹn mà cùng bỏ

đồ ăn ra cái bát đặt ở bên cạnh, cậu giơ cái thìa thật to cáo trạng với bà Lạc.


“Thiên Ân nói rất đúng, Thiên Ân ngoan nhất, Thiên Ân

mới bé ngoan, bọn họ hai đứa hư thật, cũng không phải đứa trẻ ngoan.”


Tề Phàm thấy dáng vẻ Thiên Ân rung đùi đắc ý đang

cười, tay sủng nịch xoa xoa đầu của cậu.


Thấy Tề Phàm rốt cục đã cười, Lạc Kì lo lắng cả đêm,

mới thoáng giảm chút.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận