Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Trở về điểm xuất phát


Thời gian vui vẻ thật sự qua rất nhanh, hai tháng Lạc

Kì cho nghỉ đã hết.


Tuy ông bà Tề luyến tiếc, nhưng Tề Phàm nói còn phải

trở về làm việc lại, bọn họ cũng không thể miễn cưỡng cô.


Con gái lớn, tuy có hơi tùy hứng, nhưng cho tới nay,

ngoại trừ Lạc Kì ra, việc gì cũng làm cho người ta an tâm.


Tề Phàm mang theo Thiên Ân, từ Sydney đáp máy bay về

nước.


Vì ôm Thiên Ân nên dưới chân cô có thứ lăn đến mà

không biết.


“Sorry! are you okay”


Đối phương tuy là gương mặt Đông Phương, nhưng đeo

chiếc kính đen to, cô cũng không xác định được anh có phải người Trung Quốc hay

không, tuy tiếng Nhật và Hàn cô cũng học, nhưng vẫn khó nói vì là cùng là người

châu á chứ có cùng nước đâu! Vẫn nên nói tiếng Anh cho an toàn.


“It does not matter, do not mind!”


Tiếng Anh của đối phương cũng lưu loát, khi ngẩng đầu

nhìn cô, tầm mắt nháy mắt đình trệ.


Không thích ánh mắt đánh giá người của anh ta, cô gật

đầu với anh, ôm Thiên Ân tìm vị trí ngồi xuống.


Không biết có phải quá khéo không, người kia lại ngồi

đối phía đối diện cô và Thiên Ân.


Thiên Ân vừa lên máy bay hưng phấn nhìn qua kính, còn

có ý nghịch, Tề Phàm dỗ nó ngủ rồi đặt nó trên ghế đệm, đắp cái chăn mềm

cho nó ngủ ngon.


Chàng trai kia Tề Phàm thay đổi vị trí, ngồi xuống đối

diện cô, bỏ kính mắt xuống, tầm mắt lại không kiêng nể gì, Tề Phàm nhíu mày,

quyết định nhắm mắt dưỡng thần không để ý tới.


“Em quả nhiên không nhận ra tôi ……”


Đối phương thấy cô nhắm mắt lại, rốt cục mở miệng nói

chuyện, trong giọng nói nồng đậm mất mát.


Nghe anh nói tiếng Trung, Tề Phàm nghi hoặc mở mắt ra,

nhìn anh một hồi lâu, cảm thấy có chút quen thuộc, lại nghĩ không ra là gặp ở

đâu.


“Tề Phàm phi phàm, thật đúng là trời ban cho, lại có

người có thể đả kích tôi đến vậy!”


Trang Nghiêm tự giễu cười cười, trên mặt anh, rành

mạch viết: Cô là người ấy?.


Anh một lần nữa lại bị cô đả kích.


“A, trời ạ!”


Nghe anh vừa nói vậy, Tề Phàm cười day day thái dương,

rốt cục cô cũng nhớ anh là ai.


“Thật là ngượng, anh không biết, phụ nữ một khi đã có

đứa nhỏ, những thứ vụn vặt trong cuộc sống sẽ trở nên rất kém trong việc ghi

nhớ.”


“Rất vui được gặp lại anh, Trang Nghiêm tiên sinh

không nghiêm túc.”


Thiên Ân ngủ, cho nên tay anh đặt ở bên miệng, thanh

âm rất nhỏ.


“May là em nhớ rõ tên của tôi, bằng không tôi sẽ mất

mặt tới mức nhảy xuống từ độ cao này xuống mất.”


Trang Nghiêm lần đầu tiên cảm thấy, anh phi thường phi

thường thích tên của mình, không vì cái gì khác, mà đơn giản là nó dễ nhớ! Nếu

không phải bởi vì tên anh tên có chút thâm ý, sợ là anh bảo anh là Trương Tam

Lý Tứ, cô cũng sẽ không nhớ rõ .


“Cái đầu tôi hỏng mất rồi.”


“Quên đi, làm như tôi keo kẹt lại đi so đo với con gái

vậy. Chỉ là, không nghĩ tới, chúng ta lại gặp nhau ở chỗ này.”


“Sao cô lại đến Sydney? Cô biết không, sau lần chia

tay đó, ngày nào tôi cũng tới cái quán bar đó, nhưng, vẫn không gặp lại cô, cô

đi làm à?”


“Anh vẫn lắm chuyện vậy! Được rồi, tôi nhất nhất trả

lời anh. Vì sao tôi tới Sydney, nguyên nhân là ba mẹ tôi sống ở đây, bác tôi

cũng ở Sydney, tôi đến đây giúp bác vài thứ”


“Về phần anh nói đến lần trước, thân thể tôi sau lần

đó xuất hiện một ít vấn đề, người nhà không yên tâm cho tôi ra ngoài, tôi không

muốn cho bọn họ thêm phiền toái, nên ở nhà.”



“Là như thế sao.”


Trang Nghiêm đáp nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Tề Phàm

không biết, khi đó, anh vì sợ không gặp lại được cô, ngày nào cũng sớm ra nơi

đó chờ, nhiều nhất là cả ngày.


Cho đện tận khi rặng đỏ hoàng hôn trùng với

đường chân trời, anh mới cảm thấy tâm mất mát, ảm đạm rời đi.


“Đúng rồi, sau đó tôi lại nhìn thấy cô trên ti vi, hóa

ra cô là người của công chúng à.”


Nói tới đây, Trang Nghiêm lại hưng phấn hẳn.


“Ừ, đúng vậy.”


Tề Phàm cả kinh, người này, biết nhiều chuyện của cô.

Cô không sợ gì khác, chỉ sợ sẽ mang đến phiền toái cho Lạc Kì, xúc phạm tới

Thiên Ân.


Trên biểu tình phòng bị trên mặt cô làm cho Trang

Nghiêm tâm trầm xuống, cô không tin anh!


“Tề Phàm, yên tâm, tôi không phải loại người nói

nhiều.”


Vẻ mặt anh cương trực thành khẩn, Tề Phàm không khỏi

cảm thấy mình vừa rồi biểu hiện ích kỉ vậy.


“Xin lỗi, anh biết công việc của tôi có chút khó nói

……”


“Không có gì, chúng ta ngay cả sơ giao cũng không

tính, phản ứng của cô vậy là bình thường.”


“Kỳ thật, bản thân tôi thì không có gì, lại chỉ có hợp

đồng mấy tháng, giờ tôi về đi học lại, tốt nghiệp xong, cũng không tính

lại làm diễn viên, chỉ là tôi sợ sẽ làm bị thương tới người nhà của tôi.”


“Là thế sao. Nhưng mà, tôi xem phim cô diễn, rất

tuyệt! Cô không làm diễn viên, rất đáng tiếc đấy.”


“Cám ơn anh tán thành, nhưng, hợp đồng của tôi với Gia

Thương sẽ không tiếp tục, cho nên…… Mà thôi, cũng không có gì, không làm diễn

viên, tôi có thể chuyên tâm chăm con.”


“Con cô thật đáng yêu, cũng rất ngoan .”


“Vâng, nó không nghịch ngợm giống đứa nhỏ khác,

nhưng mà cũng rất bướng bỉnh .”


“Nó tên là gì vậy?”


“Thiên Ân.”


“Thiên Ân? Là ân trời ban?”


“Cái này cũng bị anh đoán trúng.”


Tề Phàm cười vui vẻ, trong lòng cũng biết, tên này rất

dễ đoán.


Nhưng Trang Nghiêm lại không cười, anh biết, cô nhất

định cảm thấy đứa nhỏ là trời ban ân cho, bởi vì lúc mới gặp mặt, cô rất hay

cường điệu thân phận đã kết hôn của mình.


“Ba nó đâu, sao không ở cùng hai người?”


“Chúng ta, đã ly hôn.”


“Xin lỗi, tôi không biết……”


Là loại đàn ông nào mới có thể buông tay với một cô

gái thế này?


“Không có gì, là chuyện đã qua rồi.”


Tề Phàm giúp Thiên Ân đắp lại chăn, tay vỗ về khuôn

mặt nhỏ của nó, đúng, tất cả đã qua rồi.


Chỉ còn Thiên Ân, đây là lễ vật tốt nhất mà Lạc Kì cho

cô.


“Đúng rồi, vì sao cô không hỏi tôi làm gì?”


Bộ dáng của cô làm cho anh hận không thể ra sức đánh

mình một chút, không khí đang yên đang lành, bị một câu của anh phá hỏng ngay

cả một chút cũng không chừa!


“Đối với người khác tôi ít khi quan tâm, nếu anh

nguyện ý nói thì anh sẽ nói, nếu anh không muốn nói, tôi hỏi, không phải làm

anh khó xử sao.”


“Cô hẳn là đã nghe qua tên Hoa Thịnh rồi chứ.”


“Đương nhiên, tôi còn biết tổng giám đốc của họ cũng

tên Trang Nghiêm…… Sẽ không khéo vậy chứ, chính là anh à?”



“Bất tài rồi, đúng là bỉ nhân.”


“Trời, thế giới này có thể không lớn lắm nhỉ!”


“Thế giới này, đôi khi nhỏ vậy, nhưng có đôi khi, lại

làm cho người ta rất bất đắc dĩ.”


Giống như anh và em, nhiều năm như vậy cũng có gặp

nhau đâu.


“Vậy sao anh lại đến nơi này ?”


“Khi nào tôi chán, tôi sẽ lấy phi tiêu phi vào bản đồ,

trúng đâu đi đó. Lần trước đi New York cũng thế. Nhưng, không nghĩ tới, lúc

này, vận mệnh xoay chuyển, tôi lại gặp được cô.”


“Hóa ra là phi tiêu vào à.”


======


Buồn khổ trở thành hư không, Tề Phàm nói chuyện rất

vui với Trang Nghiêm.


Bọn họ giống như gặp lại cố nhân, chuyện cũ nói chưa

xong đã có chuyện mới.


Ban đêm, Tề Phàm nặng nề ngủ, đầu tựa vào đầu Thiên

Ân, tay cũng nắm tay nó.


Trang Nghiêm ngồi đối diện cô, cả một đêm, cũng không

chợp mắt lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm cô.


Vừa mới nhìn thấy của cô, tâm anh hoan hô nhảy nhót!

Mỗi dây thần kinh trên người anh đều vì cô mà hưng phấn không thôi!


Đây là lên trời giúp anh, cho anh cơ hội sao?


Cho nên cô hết hạn với Gia Thượng, bây giờ còn là độc

thân.


Nhưng, dù thế nào, lúc này đây, anh sẽ không để cô mất

khỏi tầm tay anh nữa!


Bởi vì anh biết, nếu anh bỏ mất lúc này, gặp lại có lẽ

cũng phải đến vài cái bốn năm!


Giúp đắp chăn tốt, môi dừng trên thái dương cô: Tề

Phàm, cám ơn em lại xuất hiện.


Gặp lại không nói gì


Nhìn thời gian, đã sắp đến giữa trưa , Lạc Kì trong

văn phòng đứng ngồi không yên, lại một lần nữa gọi về nhà.


“Mẹ, là con.”


“Tôi biết là anh, có mỗi buổi sang thôi mà anh đã gọi

điện thoại đến năm sáu lần, lần này lại là chuyện gì đây?”


“Không có việc gì, con chỉ hỏi một chút, trong nhà có

chuyện gì không ạ?”


“Trong nhà thì có thể có chuyện gì, đúng rồi, buổi tối

có về ăn cơm không?”


Biết anh muốn hỏi cái gì, nhưng bà Lạc lại cố tình

không hiểu anh ý, anh không hỏi, bà cũng chả nói.


“Cái kia, Thiên Ân còn chưa về ạ?”


“Thiên Ân a, buổi sáng về rồi, ngồi máy bay thằng bé

mệt, ngủ rồi.”


“Một mình nó về ạ, Tề Phàm không đưa nó về sao?”


“Có chứ, nhưng đưa Thiên Ân về xong, nó phải đi, mẹ

giữ mãi mà không được a!”


“Dạ, không có việc gì, tối con sẽ về ăn cơm.”


Thấy được sự mất mát trong giọng Lạc Kì,bà Lạc không

nhẫn tâm để anh khó chịu .


“Ừ, mẹ nói phòng bếp phải thêm đồ ăn, đúng rồi, trong

nhà không có măng, nếu về sớm một chút thì thuận đường mua ít nhé, Phàm

Phàm thích ăn .”


Lạc Kì nghe xong lời này tinh thần rung lên, đứng luôn

dậy.


“Mẹ vừa bảo cô ấy nói không về!”


“Mẹ chỉ bảo mẹ không giữ được, nhưng Thiên Ân lại ầm

ỹ: Con muốn Phàm Phàm, con muốn Phàm Phàm, Phàm Phàm, nó đi cũng không được a.”



“Con về ngay đây!”


Cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, anh chạy như bay về

nhà.


======


Đứng trước cửa, anh lại hồi hộp không dám mở ra, hai

tháng, rõ rang là không lâu, nhưng anh lại cảm tưởng đã qua hai mươi năm.


Anh thường có một loại ảo giác, giường như Tề Phàm

chưa bao giờ xuất hiện trong đời anh,tất cả trôi qua như xảy ra trong mơ.


Cảm giác như vậy làm cho anh rất sợ, anh sợ cô cứ như

vậy ra khỏi đời anh, từ nay về sau, trong đời anh, sẽ không còn cô gái đáng yêu

tên Tề Phàm nữa.


Gõ gõ cửa, là bà Lạc mở cửa.


Vừa thấy hai tay anh hai gói to măng, bà Lạc che mặt

cười trộm.


“Mẹ còn nghĩ do con không mang chìa khóa?”


“Thiên Ân đâu ạ?”


Bỏ đồ xuống, nhìn đại sảnh không một bóng người, anh

khẩn trương hỏi.


Cô, đi rồi?


“Thiên Ân tỉnh ngủ , Phàm Phàm trong phòng chơi với

nó.”


“Con lên lầu nhìn xem.”


Nhìn anh hấp tấp, bà Lạc không khỏi lắc đầu. Sớm biết

có hôm nay, thì lúc trước đừng làm vậy!


Nhưng rốt cuộc nó lại là con bà, bà cũng hy vọng, bọn

họ có thể hạnh phúc.


======


Cửa phòng Thiên Ân khép hờ, Lạc Kì đứng trước cửa,

nhìn qua cửa thấy Tề Phàm ngồi đối diện chân với chân Thiên Ân trên giường, tư thế hai người giống nhau y đúc, cắn môi trừng mắt biểu tình khẩn

trương, chẳng qua là một lớn và một nhỏ mà thôi!


Anh biết, hai người đang chơi trò quy bài. (quy

là rùa, mình nghĩ đây là trò mà chỗ mình gọi là lợn lòi)


Mở hé cửa ra thêm, bài đánh ra, người này rút bài

người kia phải trùng với bài được đánh, nếu không đúng phải cầm con đó, cuối

cùng, ai hết bài trước sẽ thắng, người kia bị phạt.


Nhìn dáng vẻ bọn họ, hẳn là đang đến đoạn mấu chốt

nhất, anh cũng như ngừng thở cùng bọn họ.


Cô đã trở lại, rốt cục anh cũng có thể nhìn thấy cô

cười, nghe được giọng cô.


Anh đã lâu không được nghe cô gọi anh: Lạc Kì, Lạc

Kì……


“Không được nhìn lén a!”


Thiên Ân đưa tay đảo bài sau cái lưng nhỏ bé của nó,

một lúc lâu sau mới yên tâm, giơ ra trước mặt Tề Phàm.


Tề Phàm hươ bắt tay chỉ chỉ một lúc, mới rút ra cái

trong tay, vậy mà không cùng cặp với nó, hoảng hốt, hối hận thân mình nằm ườn

ra!


“A! Vì sao vì sao a, mẹ vốn định lấy cái kia!”


Thiên Ân nhìn bộ dáng của cô, tay nhỏ bé che miệng

cười tặc tặc!


“Lần này đến con!”


Tề Phàm chuyển tay ra phía sau, làm bộ động vài cái,

đưa đến trước mặt Thiên Ân.


Khi trong tay chỉ còn con quy bài (con cuối cùng đấy

ạ, hình như là con mà mình không chơi ý), Tề Phàm một đầu ngã quỵ ở trên giường

làm xấu.


“Mẹ mặc kệ ! Cả buổi chiều mẹ làm rùa rồi!”


“Phàm Phàm, mẹ lại xấu tính! Mỗi lần thua đều xấu

tính! Mẹ như vậy, làm con rõ khó xử!”


Vẻ mặt Thiên Ân hiện lên chữ không chịu nổi, cái miệng

nhỏ nhắn nhếch lên, không thể bởi cô là mẹ mà tha được!


“Được rồi, mẹ vừa chơi không dậy nổi, mẹ chịu thua,

con tới đi.”


Từ từ nhắm hai mắt, biểu tình trên mặt là điếc không

sợ súng.


Thiên Ân hai tay giơ lên, ngón tay cong cong, cù vào

nách Tề Phàm, khanh khách cười làm cô ngứa.


“Ha ha ha, không muốn không muốn, ngứa ngứa!”


Tề Phàm tránh trái tránh phải, Thiên Ân ở trên giường

đi tới cù cô.


Cô trốn, ôm nó vào trong ngực, cù lại Thiên Ân.


“Ha ha ha, Phàm Phàm mẹ hư, mẹ lại xấu tính!”



Cô ôm Thiên Ân, hai người trên giường lăn qua lăn lại,

Thiên Ân còn không quên cù cô, cô nhấc áo Thiên Ân khẽ cắn bụng nhỏ của nó.


Lạc Kì nhìn tới thất thần, lơ đãng đẩy cửa ra mà không

biết.


Thiên Ân nhớ lại, cười đến mức đau cả hông, không dậy

được.


Tề Phàm cũng cười tới không có khí lực, bất động ôm

con.


Thiên Ân giãy dụa đứng dậy, thấy được Lạc Kì.


“Ba ba!”


Hưng phấn nhảy từ giường xuống, Tề Phàm sợ tới

mức bảo vệ nó, nhưng nó ba bước biến thành hai nhào vào lòng ba.


Lạc Kì ôm lấy nó, hôn lên mặt bí, Thiên Ân cũng nâng

mặt Lạc Kì, vô cùng thân thiết hôn lên.


“Thiên Ân ngoan, có nhớ ba ba không?”


“Nhớ! Con rất nhớ ba ba! Ba ba có nhớ con và Phàm Phàm

không?”


Lạc Kì bóp véo mặt nó, cười dịu dàng.


“Nhớ chứ, ba ba rất nhớ Thiên Ân.”


Nói một chút, quay sang nhìn Tề Phàm, biểu tình lại có

vẻ thật lòng.


“Cũng rất nhớ Phàm Phàm.”


Lạc Kì không nói dối, anh thật sự nhớ cô. Nhớ mái tóc

dài của cô, nhớ giọng của cô, nhớ cảm giác ấm áp khi cô ở trong lòng anh.


Tề Phàm rũ mắt xuống, đi xuống giường, ôm lấy Thiên Ân

từ lòng anh.


“Thiên Ân, chúng ta xuống lầu, rửa tay chuẩn bị ăn cơm

nào.”


Không nhìn Lạc Kì đến một cái, ôm Thiên Ân xuống lầu .


======


Ông Lạc không ở nhà, không gian im ắng, Tề Phàm ngồi

xa Lạc Kì xa Thiên Ân, cũng không nói chuyện, mà Thiên Ân vừa về nhà lại chơi

với ông bà ngoại rất vui, nó lập tức đứng dậy.


“Bà nội, bên kia biên to lắm, Phàm Phàm cùng con đi

lâu thế mà không hết!Chú Phi Phi cùng anh thiên sứ cũng phải đi lâu ơi là lâu.”


“Phàm Phàm còn cho con đi Khố Khắc gia, Khố Khắc là

thuyền trưởng, nhưng Phàm Phàm nói với con, chú ấy không phải Lỗ, cũng không

phải hải tặc, con cảm thấy lỗ phu vẫn có vẻ lợi hại hơn.”


“Con còn nhìn thấy chim cánh cụt cục cưng a, nơi đó có

thiệt nhiều thiệt nhiều chim cánh cụt.”


“Ôi, Thiên Ân đi nhiều nơi vậy cơ à! Thiên Ân có phải

rất thích nơi đó không!”


Bà Lạc vừa chia thức ăn cho cháu, vừa học theo giọng

nó nói chuyện với nó.


“Dạ, Thiên Ân thích nơi đó, nhưng, ba ba cùng ông bà

nội không có đi cùng. Lần sau, chúng ta cùng đi được không? Ba ba được không?

Phàm Phàm được không?”


Thiên Ân một tay kéo Tề Phàm một bên tay kéo Lạc Kì,

vẻ mặt rất háo hức.


“Thiên Ân, ba ba công việc bề bộn nhiều việc, có lẽ sẽ

không có thời gian, chúng ta nói sau được không?”


Tề Phàm rút tay ra, vỗ vỗ mặt nó, tuy rằng biết nói thật sẽ làm nó mất hứng, nhưng cô vẫn không muốn lừa nó.


Quả nhiên Thiên Ân quyệt miệng cúi đầu.


“Thiên Ân, ba ba đáp ứng con, nhất định sẽ giành thời

gian đi cùng Thiên Ân, được không?”


“Nói thật?”


Thiên Ân ngẩng mặt lên, đôi mắt to tròn xoe, cực kỳ

giống Tề Phàm.


“Nói thật.”


Lạc Kì còn thật sự gật gật đầu.


“Thế, ngoắc tay nào, phải nhớ nha!”


Vươn ngón tay nhỏ bé ngoắc với tay Lạc Kì, còn mở

miệng, mới bằng lòng tiếp tục ăn cơm.


Tề Phàm không nói thêm gì, chuyên tâm ép Thiên Ân ăn

cơm, đôi lúc cũng nói vài câu với bà Lạc.


Lạc Kì ăn một ngụm cũng không nhìn bát cớm, mắt thường

ngắm Tề Phàm, nhưng cô lại thủy chung không liếc mắt với anh lấy một cái.


Anh có rất nhiều điều muốn cùng cô, nhưng là, ăn qua

cơm chiều thì Hàn Phi đã tới đón cô rồi.


Thiên Ân cũng có chút luyến tiếc cô, nhưng vẫn hiểu

biết hôn lên mặt cô, vẫy tay với cô.


Lạc Kì ôm Thiên Ân, đứng ở cửa, nhìn cô lên xe, cho

đến khi không nhìn thấy bóng dáng nó nữa, anh vẫn không chịu trở về phòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận