Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


“Anh Tiểu Kì, anh đợi em với, em theo không kịp !”


“Nhóc bánh trôi, em chạy chậm như vậy, còn đòi làm vệ

sĩ của anh, thật sự, giờ mà có chiến tranh, chắc chắn sẽ bị em liên lụy cho đến

chết!” Lạc Kì không khách khí nói.


“Anh Tiểu Kì, anh ghét em à?” Tề Phàm rưng rưng lệ,

cắn môi, cẩn thận hỏi.


Cô bé bốn tuổi này chỉ dùng một chữ là có thể hình

dung — tròn!


Đúng vậy, cô rất tròn, mặt tròn, mắt tròn, ngay

cả thân thể cũng tròn nốt!


Cho nên Lạc Kì đặt cho cô cái danh hiệu, nhóc bánh

trôi.


Lạc Kì thấy cô đã lắm mây lắm rồi, lập tức sẽ mưa, giờ

mà làm cô khóc, bà nội sẽ lại nói anh bắt nạt cháu dâu của bà, sẽ lấy thước

đánh anh mất.


Cái gì chứ, trước kia anh ngốc đến thế sao, tự dưng

ngốc nghếch đi nói sẽ lấy cô ngốc này làm vợ, chẳng lẽ thật sự phải ăn bánh

trôi à!


Nhưng nghĩ chỉ là nghĩ, tức thì tức, Lạc Kì vẫn rất

thức thời, không thể làm cô khóc, thì hò hét cô là được rồi.


“Được rồi, được rồi, anh không có ghét em mà, đừng

khóc đừng khóc mà.” Giọng nói cứng rắn dỗ dành cô, bàn tay không nhẹ không nặng

vuốt ve trên khuôn mặt đầy nước mắt của cô, Tề Phàm có chút đau, nhưng biết anh

Tiểu Kì không có ghét mình, cô vẫn rất ư vui vẻ, nhếch môi, nở nụ cười.


======


“Anh Tiểu Kì, nữ sinh kia là ai vậy?” Tề Phàm phụng

phịu hỏi Lạc Kì.


“Người nào?” Lạc Kì đáp không chút để ý, nằm ở trên

giường giở trang tạp chí thể thao. Bây giờ Tề Phàm thật sự rất phiền phức, tiết

trời hè vốn đã nắng nóng, cô lại cứ ở phòng anh không chịu đi, hại anh muốn cởi

sạch quần áo ngủ cũng không được.


Nghỉ hè sao cô lại không đi tìm Trác Thất cùng La Khởi

Linh đi chơi chứ! Ba người đó không phải như hình với bóng sao.


Cái gì cơ? Trác Thất bị Lục Kiêu mang đi, La Khởi Linh

đi tìm Chung Sấm, chả trách Tề Phàm lại tìm đến mình a! (Cam:

Có chuyện về Lục Kiêu và Trác Thất đó, cũng ngược phết)


“Chính là cái chị anh dắt tay trong rừng ý!” Tề Phàm


cẩn thận hỏi.


“À, bạn gái.”


“Bạn gái?”


“Đúng vậy.”


“Bạn gái là gì ạ?”


“Em chưa hiểu đâu, về sau anh sẽ nói cho em.”


Tề Phàm mười tuổi còn không biết khái niệm về người

yêu, nhưng đã hiểu được Lạc Kì có để ý tới nữ sinh kia.


“A,Kì, dùng sức, dùng sức ……”


“Đã đủ chưa? Hả? Đã đủ chưa?”


“Chưa đủ, chưa đủ, còn muốn, còn muốn a a!”


Tề Phàm che lỗ tai, lại là tiếng truyền từ phòng ra.


Tan học, cô tìm Lạc Kì, rồi lại thấy Lạc Kì nắm tay

một nữ sinh đi về phía nhà trọ của anh.


Lên trung học, Lạc Kì bắt đầu thuê nhà ở bên ngoài, Tề

Phàm thường thấy mỗi lần nữ sinh dẫn về lại là một người khác.


Lúc này, cô lặng lẽ ở lại, lấy trộm chìa khóa vào nhà,

còn nghe thấy tiếng như vậy.


Lòng hiếu kỳ nổi lên, cô cẩn thận xoay núm mở

cửa phòng, nhìn vào trong, hai thân thể trần truồng, ở trên giường dây dưa, Lạc

Kì, đang vùi đầu trong bộ ngực của cô nữ sinh kia.


Nghe thấy có tiếng động, Lạc Kì vội vàng xoay người

lại, nữ sinh kia cũng sợ tới mức thét chói tai trốn vào chăn.


“Tề Phàm? Em vào bằng cách nào thế?”


“Lần trước anh bảo em đến giúp anh lấy quyển sách giáo

khoa, em có cái chìa khóa dự bị.”


Lạc Kì hít sâu, áp chế cơn tức giận.


“Để cái chìa khóa xuống, em, ra ngoài ngay.”


“Anh Tiểu Kì!” Tề Phàm còn có lời muốn nói.


“Đi ra ngoài!”



“Anh Tiểu Kì, anh sờ sờ xem, em cũng có ngực mà, em

cho anh ăn, về sau không cần ngực của mấy chị đó được không?” Tề Phàm mười ba

tuổi túm lấy Lạc Kì tự đặt lên ngực mình.


“Phàm Phàm, ngực của em để mấy cậu bé tầm em thích thì

cho ăn.” Rút tay ra, xấu hổ nhe răng cười, còn xoa xoa đầu Tề Phàm.


“Em thích anh cơ.” Tề Phàm lại cầm lấy tay anh để lại.


“Nhưng mà anh không thích em.” Lại rút tay về, khắc

chế nắm chặt tay, thầm mắng mình là cầm thú, Phàm Phàm vẫn còn là đứa nhỏ, sao

anh có thể nổi xúc động được.


“Vì sao không thích?” Giọng Tề Phàm mang theo

tiếng nức nở.


“Phàm Phàm, trên thế giới này, chỉ có chuyện này là

không có đạo lý, cũng không có nguyên nhân , thích là thích, không thích là

không thích, không có lý do gì cả. Chờ Phàm Phàm trưởng thành, sẽ hiểu được.”


Rồi rất nhiều năm sau, Tề Phàm vẫn muốn hỏi Lạc Kì những lời này, những vẫn rất đau lòng. Lạc Kì , giờ em đã trưởng thành,

vì sao, vẫn không hiểu rõ đạo lý trong đó?


======


Tan học hôm đó, Lạc Kì hưng phấn nói cho cô, anh

muốn đi du học, anh rốt cục không phải mỗi ngày bị mẹ lải nhải, bị ba ba

phiền rồi.


Anh rất vui vẻ, Tề Phàm lại rất khổ sở, nơi đó thật

xa, dường như cô sẽ không còn được gặp lại anh Tiểu Kì của cô nữa.


Tề Phàm khóc, khóc.


“Nhóc bánh trôi, đừng khóc, anh Tiểu Kì sẽ cho viết

thư cho em.”


“Thật không?”


“Thật, thật ”


“Thế anh Tiểu kì, phải viết đấy, nhất định phải viết

đấy!”


“Nhất định viết.”


Nhưng mà, Lạc Kì không có tuân thủ hứa hẹn, năm năm,

ngay cả cái bưu thiếp cũng không có kí qua!


Tề Phàm chưa từng ngừng viết thư cho anh, nhưng anh

một phong cũng không có hồi lại.


Tề Phàm gọi điện thoại cho anh, anh chỉ nói hai ba câu

có lệ hơn nữa, mỗi một lần, bên trong đều có giọng của con gái.


Tề Phàm cũng từng trong đêm giao thừa nghe bác Lạc

mắng anh trong điện thoại.


“Lễ năm mới, cũng không trở về gặp mặt, ngoại quốc có

gì tốt! Ngoại quốc mặt trăng tròn hơn ở Trung Quốc à? Cái gì! Mày cái thằng thỏ

đế, thằng nhãi con, mày mà dám lấy con gái ngoại quốc, mang nó về, tao sẽ từ

mày! Thằng nhóc hư đốn!”


Tuy nói chua ngoa, nhưng vẫn nhận ra bác Lạc vẫn rất

vui. Lạc Kì rất giỏi, mới bốn năm đã lấy ba cái bằng, còn cùng bạn học mở công

ty nhỏ, rất năng động. Dường như, anh thật sự tính ở lại bên đó.


Tề Phàm

cảm thấy, Lạc Kì càng ngày càng cách cô càng xa


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận