Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Thế khó xử


Tương Hân vừa thấy Lạc Kì tới, chạy bổ nhào vào long

anh, khóc không ngừng.


“Nói cho tôi biết, đã xảy ra chuyện gì?”


Vì Tề Phàm mà tâm anh sắp loạn rồi, giờ Tương Hân lại

khóc, anh loạn càng thêm loạn, ngữ khí cũng không tốt lắm.


“Đinh Cừ tới tìm em, nói anh ấy muốn em, anh ấy nói

anh ấy chỉ yêu em, nhất định sẽ ly hôn, anh ấy muốn em làm tình nhân anh ấy

trước.”


Thấy anh không kiên nhẫn, Tương Hân lại ủy khuất.


“Vậy em nói thế nào?”


Anh chỉ biết, cô vội vã tìm anh vậy nhất định có liên

quan tới Đinh Cừ.


“Em nói, giờ em với anh đang cùng nhau.”


Vừa nói vừa thật cẩn thận nhìn anh, giọng cô rất nhỏ,

anh lại nghe rõ ràng, yên lặng một lúc lâu anh mới tìm được giọng của chính

mình.


“Hân……”


“Lạc Kì, kỳ thật, từ lúc Đinh Cừ nói muốn lấy Tô Tình,

tình cảm của em với anh ấy đã chết. Một năm nay, may có anh, anh luôn luôn bên

em chăm sóc em. Anh đối với em rất tốt, em đều cảm nhận được, cũng khắc sâu

trong tâm khảm.”


“Em cảm thấy mình xấu tính, biết rõ anh đã có Tề Phàm,

nhưng vẫn quản không được tình cảm của mình, lại động tình với anh.”


“Nhưng, Lạc Kì, em nói như thế là để cự tuyệt anh ta,

em biết anh đang cùng với Tề Phàm, em sẽ không làm khó dễ anh, thiếu anh nhiều

như vậy, cả đời này em trả còn không hết, em chỉ hy vọng, có thể ở bên cạnh anh

nhìn anh đã cảm thấy mỹ mãn rồi!”


Tay ôm lấy thắt lưng anh, mềm mại tựa vào ngực anh.


======


Kỳ thật, Đinh Cừ lúc trước đã đi tìm cô rất nhiều lần.

Ngay từ đầu, cô cũng muốn quay lại với anh một lần nữa, mười mấy năm cảm

tình,sao có thể nói chia tay là chia tay được.


Nhưng, đã hơn một năm, Lạc Kì đối với cô rất tốt, từ

từ tâm cô chứa hình dáng anh. Khi ở cùng Đinh Cừ, luôn là từ một phía cô cố

gắng, còn Lạc Kì lại làm cho cô cảm nhận được chiều chuộng, hạnh phúc.


Cô thường nghĩ, nếu lúc trước lựa chọn Lạc Kì, có phải

giờ đã khác rồi không.


Nhưng, hiện giờ bên người anh còn có một người nữa, cô

không nên có suy nghĩ không an phận với anh.


Nhưng, người cô chỉ có thể dựa vào lúc này chính là

người đàn ông trước mắt.


Cô đã muốn bỏ qua một lần, nhưng giờ, dù có thế nào đi

nữa cũng không thể mất anh được.


Nếu người anh yêu không phải Tề Phàm mà là cô, như


vậy, bọn họ hẳn nên ở cùng một chỗ!


Nhưng, không nên nóng vội, cô muốn Lạc Kì theo đuổi

cô, như vậy, mới có thể có được toàn bộ sự yêu chiều của anh.


Lạc Kì cứng ngắc vỗ vỗ lưng cô, anh không biết mình

làm sao vậy, nghe xong lời của cô, anh nên biểu hiện mừng rỡ như điên mới đúng,

nhưng đáy lòng anh lại có một chỗ như lửa đốt, đau, đau.


Anh chưa bao giờ giống như bây giờ, như bị hai người

kéo, ai cũng không chịu buông tay, tim anh như bị rớt ra, vỡ rồi.


======


Liên tục vài ngày không thấy bóng dáng Lạc Kì, Tề Phàm

không đi tìm anh, cũng không vội, cô trở về Lạc gia với Thiên Ân.


Tiểu Thiên Ân hai tuổi, thông minh đáng yêu, đã có

chút nghịch ngợm, đi chưa được mấy bước mà bắt đầu chạy. Tề Phàm vẫn khẩn

trương quay chung quanh bên cạnh nó, sợ nó ngã sấp xuống.


“Phàm Phàm Phàm Phàm!” Nó học bà nội và ông nội kêu cô

là Phàm Phàm, lâu lâu không thấy cô, nó gắt gao ôm đầu gối của cô, ngửa đầu

nhìn cô toét miệng cười.


Tề Phàm ngồi xổm xuống, ôm lấy nó, hôn lên khuôn mặt

nhỏ xinh.


“Thiên Ân ngoan, lại gọi mẹ một tiếng nào, gọi lại

nào.”


“Phàm Phàm Phàm Phàm!”


Giọng càng kêu càng lớn, còn học bộ dáng Tề Phàm hôn

lên mặt cô.


“Thiên Ân giờ đã biết nhớ con, thường thường hỏi mẹ,

Phàm Phàm sao chưa đến, con nhớ Phàm Phàm .”


Bà Lạc bưng hoa quả tiến vào, cổ động không khí thêm

vui vẻ, nói cho cô Thiên Ân tình hình gần đây.


“Thật không? Thiên Ân, nhớ mẹ nhiều vậy cơ à?”


Một tay ôm lấy con, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của

nó, mũi chạm mũi.


“Phàm Phàm, thật đáng ghét!”


Thiên Ân nói lại Tề Phàm, Tề Phàm và bà Lạc sửng sốt,

Tề Phàm cười nhạt, lời này, sợ là học theo Lạc Kì.


“Thiên Ân ngoan, nói đáng ghét sẽ làm cho người ta

không vui, về sau không được học ba, ngoan!”


“Nhưng ba ba uống rượu, đã nói Phàm Phàm quấy rối

trong lòng ba ba, thực đáng ghét, ba ba là muốn làm cho Phàm Phàm không vui

sao?”


Tiểu Thiên Ân nghi hoặc nhìn Tề Phàm, chờ cô trả lời.


Tim Tề Phàm đột nhiên cứng lại, hai tay ôm chặt nó, nó

nhu thuận ghé đầu vào vai cô.


“Ba ba say, cho nên nói lung tung, lời người say

rượu không thật đâu.”



“Phàm Phàm, Lạc Kì nó……” Bà Lạc bỏ hoa quả xuống, tay

xoa mặt Tề Phàm.


“Mẹ, con không sao.”


“Ngoan lắm Thiên Ân, chúng ta đến lúc đó sẽ đi vẽ cùng

nhau, vẽ thật đẹp này, Phàm Phàm có một kẹo ngọt nhất thế giới cho Thiên Ân

nữa.”


“Phàm Phàm không gạt con chứ?”


“Phàm Phàm sao có thể lừa Thiên Ân được.”


Tề Phàm cười vỗ vỗ Thiên Ân, trong lòng đau đớn.


======


Nghỉ ngơi một chút thời gian, cô bắt đầu vội vàng vai

diễn mới, mỗi lúc đến một nơi gặp nhiều người đều lặp lại lời nói dựa vào trực

giác, cùng lắm là cười mặt mày rạng rỡ.


Cô giờ quen kinh nghiệm nhiều, hợp đồng cũng nhiều

lên.


Nhưng, cô không có thực thói quen vậy, việc nhiều

không có thời gian cho mình, việc nhiều không thể thường xuyên gặp Thiên Ân và

Lạc Kì.


Ảnh chụp Lạc Kì và Tương Hân thường xuyên xuất hiện

trên báo giải trí, tuy mặt Tương Hân cũng không rõ ràng, nhưng cô biết, nhất

định là cô ấy.


Chính là cô có chuyện không nghĩ ra, nếu bọn họ đều đã

ở cùng một chỗ, vì sao Lạc Kì vẫn chưa đề cập tới ly hôn, vì sao còn qua đêm

chỗ cô, thậm chí còn thường xuyên hơn trước kia!


Có đôi khi cô cảm thấy, bọn họ càng ngày càng giống vợ

chồng, nhưng cô mới là kẻ thứ ba, bởi vì anh đặt Tương Hân ở chỗ sáng, còn cô,

chỉ là lúc tan tầm mà thôi ……


Mỗi ngày sự tình rối rắm làm cho cô thấy thật phiền.


May là gần đây không khí làm việc rất tốt, thiên sứ là

thiên tài, cãi nhau siêu lợi hại, hơn nữa còn nói ác độc hơn cả cô!


Ngày nào cũng đấu võ mồm với Hàn Phi, nhìn Hàn Phi

ngày nào cũng bị thiên sứ tức giận đến mức giơ chân, cô thấy rất vui vẻ .


Tuy rằng Hàn Phi luôn thản nhiên, nhưng biết bên trong

luôn đầy ắp tình cảm.


Tầm mắt anh thủy chung dịu dàng đuổi theo thiên sứ,

chỉ cần anh ấy chau mày, anh đã biết anh ấy khó chịu thế nào. Bệnh bao tử là

bệnh rất khó khăn, phải cẩn thận hầu hạ, từng chi tiết anh đều chú ý tới.


Tề Phàm thực hâm mộ thiên sứ, có một người như thế quý

trọng anh.


Hàn Phi cùng thiên sứ cuốn hút tâm tình của cô, ba

người không giống đang làm việc, mà như là đang giải trí.


Cùng thiên sứ chơi lâu, Tề Phàm học được rất nhiều


thứ.


Dù có khỏe mạnh hay ốm yếu, vẫn có thể sống lạc quan

nhanh nhẹn dũng mãnh! Ngẫm lại cuộc sống của mình, cô rất xấu hổ.


Cuộc sống của cô, giường như chỉ có Lạc Kì, không có

chính mình, không có lý tưởng.


Thiên sứ không đợi gặp được Lạc Kì, bảo anh ấy là mất

bộ phận sinh dục, Tề Phàm cảm thấy sinh động chuẩn xác còn có thể giải hận,

cũng nói theo anh.


Hàn Phi nói hai người bọn họ là thiếu niên bất lương,

thiên sứ nói bọn họ đây gọi là lưu manh tốt tính, nói người không lưu manh,

nghe người không lưu manh, nhiều quá lại liên tưởng tới nhân tài lưu

manh!


Hàn Phi lâu mới phản ứng lại lời thiên sứ đang

mắng chính mình, nhưng lúc này thiên sứ đang bắt đầu tán gẫu đề tài khác với Tề

Phàm, anh lại không thể tức giận, một cỗ hỏa buồn ở trong lòng, mặt Hàn Phi

nghẹn đỏ bừng!


Thiên sứ nấu cơm cũng rất lợi hại, Tề Phàm quả thực

muốn lấy anh làm thần tượng, lúc Lạc Kì không đến, cô phải sang nhà Hàn Phi ăn

cơm.


Nhưng, ăn chực cũng ngại, tìm được nơi nào tốt, cô lại

mời lại bọn họ.


Chẳng qua muốn tìm tới nơi thích hợp với thiên sứ,

thật sự không dễ dàng.


Trong tổ kịch có người bị bệnh bao tử, nói đông thành

có quán ăn cháo rất ngon, cô liền vui vẻ đi tìm Hàn Phi dâng vật quý.


Cô đạp xe, tìm được nơi đó, mặt thiên sứ đã đói ai

oán, trên mặt Hàn Phi viết rõ ràng: Đem con nhãi này tha ra ngoài chém!


Tề Phàm lấy lòng cười cười.


“Ha ha, muốn ăn thứ tốt, đương nhiên phải trả một ít

đại giới. Ha ha ha ha”


Hàn Phi xuống xe giúp thiên sứ mở cửa, cũng không liếc

nhìn cô một cái, cô vụng trộm le lưỡi.


Không nghĩ tới, khéo như vậy, lại đụng tới người quen

ở chỗ này — Lạc Kì cùng Tương Hân.


Chọn một nơi không ai thấy ngồi xuống, Tề Phàm cười

hoàn toàn không e ngại, thiên sứ lại nhìn một bàn hai người kia vẻ mặt khinh

bỉ.


Lạc Kì lúc ba người vào đã thấy, vốn định tới tiếp đón,

nhưng Tề Phàm cũng không nhìn anh, anh nhất thời không biết nên tiến đến hay là

giống cô, làm bộ không thấy.


Ba người không coi ai ra gì tán gẫu vui vẻ, thiên sứ

cùng Hàn Phi ba câu lại một câu ầm ỹ, 5 câu xong thì đại ầm ỹ, Tề Phàm bị hai

người bọn họ làm cười đến mức đau cả bụng.


“Phàm, kia chính là con tiểu tam của Lạc Kì?”


“Đúng vậy, anh cảm thấy thế nào.”


Tề Phàm nói không thèm để ý, nhưng Shadow biết, cô

đang khổ sở.


“Không được tốt lắm! Làm cho người ta vừa nhìn đã muốn

đóng kịch hoàng mai mà thôi!”( một loại hí khúc của tỉnh An Huy

nhập từ Hoàng Mai, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc)


“Ôi chao?”


Tề Phàm khó hiểu, nhìn mà muốn xướng kịch hoàng mai,

là loại người gì?



“Đúng a! Chính là ‘Trên trời rớt xuống Lâm muội muội,

như thể con chuột thành tinh ý!”


Tề Phàm cùng Hàn Phi không nín được, cười đến nước mắt

đều chảy xuống, đến đây thiên sứ cũng lấy khăn lau khóe mắt.


Bên tai Lạc Kì rõ ràng truyền đến tiếng cười của cô,

cùng anh một chỗ, Tề Phàm chưa bao giờ giống như bây giờ cười thoải mái vậy.


Anh rất ngạc nhiên khi Hàn Phi và một người khác anh

không biết, nói gì đó có thể làm cho cô vui vẻ như vậy.


“Lạc Kì?”


“Hả?”


Tương Hân mím môi, từ khi Tề Phàm tiến vào, Lạc Kì

thất thần, cô kêu anh vài tiếng, anh mới hoàn hồn.


“Không có việc gì, chỉ là không hợp khẩu vị, chúng

ta về đi.”


“Không thoải mái sao? Cháo hương vị ngon mà, ăn nhiều

một chút.”


Anh luyến tiếc, bởi vì đưa lưng về phía cô ngồi, anh

còn chưa thấy dáng vẻ cô cười thoải mái.


Tề Phàm cháo bọn họ gọi rất nhanh đưa lên, thiên sứ

nhìn thấy cháo hải sản, vẻ mặt thỏa mãn lại say mê.


Tề Phàm cũng rất không thoải mái nhíu mày, thân thể

của anh gần đây xuất vài biểu hiện không tốt, xem ra phải có chút thời gian hẹn

bác sĩ .


May là sau khi quảng bá kết thúc có thể nghỉ ngơi một

khoảng thời gian, cô thừa dịp khoảng thời gian này lo lắng một chút, có

một số việc, nên sớm quyết định.


Thiên sứ chú ý tới động tác nhỏ của cô, gọi phục vụ

tới, gọi bát cháo khác, đóng gói bát hải sản này khi nào về mới ăn.


Tề Phàm sủng nịch xoa mặt thiên sứ, đứa nhỏ này thật

sự là rất am hiểu ý người!


Lúc này kiềm chế không được Lạc Kì vừa mới quay đầu,

thấy một màn như vậy, vẻ mặt khó có thể tin. Gian nan quay sang, Tương Hân chỉ

cúi đầu, hưng trí tay quơ quơ mặt cháo.


“Không muốn ăn không cần miễn cưỡng, chúng ta đi nhà

khác.”


“Được.” Tương Hân nhẹ nhàng đáp ứng.


Cô biểu tình như thường, nội tâm lại cuồn cuộn mãnh

liệt, ngón tay vò khăn cho hả giận.


======


Từ lúc cô thổ lộ với Lạc Kì tới nay, anh lại có chút

bất hòa với cô, tuy vẫn tốt với cô, nhưng cô cảm giác được anh không yên lòng.


Cô có chút hoảng, chẳng lẽ anh không hề yêu cô? Không,

không có khả năng! Anh vẫn yêu cô, mà cô cũng không thể mất anh!


Quay đầu lại, oán hận nhìn Tề Phàm, tất cả là tại cô

ta! Lạc Kì rõ ràng không thương cô ta, lại vì trách nhiệm không thể không cùng

cô ta ở một chỗ!


Cô không thể chờ đợi như vậy, Lạc Kì nhẹ dạ không thể

tổn thương cô ta, vậy thì cô sẽ giúp anh quyết định.


Cướp

một chén cháo trứng bắc thảo thịt nạc của thiên sứ Tề Phàm bỗng nhiên cảm thấy

đằng sau gió lạnh, thìa run lên, cháo hất ra bàn, chọc thiên sứ quyệt miệng oán

giận.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận