Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Mỹ nhân tâm kế


Một hồi mây mưa qua đi, Lạc Kì nặng nề ngủ ở bên cạnh

cô, Tề Phàm thì không một chút buồn ngủ.


Cô thương anh, không thể nghi ngờ,.


Cô tự hiểu được lòng mình, chỉ là cô dùng biện pháp

ngu ngốc nhất giữ anh lại bên người.


Thứ cô muốn đơn giản, nhưng cũng rất khó.


Về nước, Tề Phàm ở trong nhà, cục cưng được ông bà Lạc

và dì chăm sóc, cô rảnh rỗi tay chân, chỉ thỉnh thoảng phải ôm bé đi dạo trong

hoa viên, hoặc là ngủ trưa cùng bé.


Thời gian còn lại, cô không có việc gì, mà hầu hết

thời gian cô chỉ có ngẩn người.


Cuộc sống của cô không nên như vậy, cô mới mười chín

tuổi! Như vậy cô hoàn toàn không được Lạc Kì đáp lại.


Cô phải là người đâu tiên nhìn thấy thế giới trong Lạc

Kì.


Cũng là người đầu tiên cho Lạc Kì biết, cô, cũng không

phải dễ bắt nạt như vậy!


======


Lạc Kì nổi giận đùng đùng vào phòng, ném một tập văn

kiện hết sức lên mặt bàn, Tề Phàm đang ru cho Thiên Ân ngủ, bị anh làm

hoảng sợ.


“Anh làm gì thế!”


Tề Phàm kêu to, cô biết trong tay anh là gì, cô muốn

chọc giận anh, thì sao!


“Anh làm gì, anh mới phải hỏi em làm gì đấy? Hợp đồng

này kí khi nào, sao anh không biết!”


“Ký hôm qua, em ký với cô ấy, anh có ý kiến à?”


Nghe thấy tiếng cãi nhau, ông bà Lạc chậm rãi xuống

lâu.


“Ba, chuyện lớn như vậy, vì sao ba không thương lượng

với con một chút chứ?”


Lạc Kì nói chuyện với ba, quay lại trừng mắt với Tề

Phàm, nhất định là cô giở trò quỷ, chẳng lẽ đây là mục đích cô muốn gả cho anh!


“Công ty của tôi ký hợp đồng với nghệ sĩ, tôi còn phải

xin phép anh, chắc tôi phải đánh một bản báo cáo cho anh rồi đợi anh phê duyệt

nữa nhỉ!”


“Ba, ba biết không phải con có ý đó!”


“Vậy ý của anh là gì!”


“Tề Phàm giờ không nên ra ngoài làm việc, càng không

thích hợp làm nghệ sĩ. Hơn nữa, cô ra ngoài làm việc, Thiên Ân làm sao bây

giờ?”


“Thiên Ân có chúng tôi chăm sóc, hai người không cần quan

tâm. Con bé còn trẻ tuổi vậy, tương lai có tiềm năng nữa, không thể vì gia đình

mà mệt được!”


Bà Lạc cũng đi theo hát đệm, Lạc Kì tức giận phẩy tay

áo bỏ đi, nhưng không nói chuyện với Tề Phàm đang nhìn bóng dáng anh, biểu tình

trên mặt cũng không rõ là ý gì.


“Phàm Phàm, không cần để ý đến nó, tính tình của nó

vậy đấy. Thằng tiểu tử xấu xa đó, sớm muộn gì ba cũng đánh cho nó thức tỉnh mới

thôi.”


Ông Lạc ngồi xuống, tức giận ngút trời.


“Ba, ba đừng kích động, yên tâm ạ, con sẽ thử nói

chuyện lại với anh ấy. Lần này hai người giúp con lớn vậy, con sẽ không làm hai

người thất vọng .”


“Con không có việc gì thì chúng ta an tâm rồi.”


Bà Lạc đau lòng vỗ vỗ đầu cô, Tề Phàm cười đưa hai

người trở về phòng.


Không ngoài Tề Phàm dự liệu, không đến 3 phút đã nhận

được điện thoại của Lạc Kì.


“Tề Phàm, em cứ đi đi, em thật giỏi! Diễn xuất một

dáng vẻ nặng tình vậy, nói cái gì mà yêu anh, cái gì mà thiên địa chứng giám,

trời trăng chứng giám, kết quả em cũng chỉ là loại đàn bà ham hố hư vinh!”


“Lạc Kì, anh nói lời này có ý gì vậy?”


Tề Phàm giọng nói mềm mại bất khả tư nghị, Tâm Lạc Kì

nổi lên gợn sóng! Anh tức giận tay nắm chặt quyền, cô gái chết tiệt này!


“Anh có ý gì trong lòng em rất rõ! Được, nếu đây là

thứ em muốn, Lạc Kì anh cũng không keo kiệt với đàn bà. Danh, lợi, anh

đều có thể cho, đối với em, anh càng hẳn là hào phóng một chút mới đúng.”


“Em đây thật phải cám ơn Lạc tổng hào phóng, thứ em

muốn không nhiều lắm, một kế hoạch hoàn hảo, một tài xế, đây chắc dễ làm được

thôi. Hơn nữa, em sẽ về nhà.”


Lạc Kì cứng lại, hóa ra, cô đã sớm an bài tốt tất cả.


“Người đại diện và lái xe cũng không có vấn đề gì, bất

quá, em quay về nhà là có ý gì? Hiệp ước đã viết rõ, em phải thực hiện nghĩa vụ

của người vợ, giờ em muốn chuyển ra ngoài, là muốn ly hôn sao!”


Ý cô là, mục đích đã đạt được, muốn vứt anh đi! Anh là

người thế nào chứ, sao có thể bị cô dễ dàng đùa bỡn vậy!


“Lạc Kì, em yêu anh như vậy, nào có thể ly hôn! Anh đã

quên sao, chúng ta có kí ước trước đây, anh và em là bí mật kết hôn, em mà còn

ở tại trong nhà, ắt sẽ lộ, như vậy, đối với ba mẹ cùng Thiên Ân, cũng không

tốt. Nhà của em, anh cũng không phải chưa từng tới, chúng ta ở nơi nào, không

phải đều vui vẻ à!”


Tề Phàm cười thầm, Lạc Kì, thức ăn dâng tận mặt, anh

chỉ thấy ắt phải vậy. Giờ muốn ăn mà không thể anh mới học được thế nào là quý

trọng.


“Hiệp ước đó là anh nghĩ, không cần em nhắc nhở! Nói

dễ nghe vậy, anh nghĩ, thứ em sợ nhất, không phải Thiên Ân bị thương tổn, mà là

tiền đồ của em bị hương tổn nhỉ! Thiên Ân thật sự là đáng thương, đầu tiên là

bị em lợi dụng, sau còn bị em vứt bỏ! Tề Phàm, thật sự em có tâm ư!”


“Tùy anh nói thế nào cũng được, yêu cầu của em, có làm

không?”


Lời nói của anh chạm tới chỗ đau của cô. Nhưng hiện

tại, không phải thời điểm để so đo.


“Người đại diện sẽ an bài tốt, anh cũng sẽ mau chóng

an bài công việc cho em.”


“Em chỉ biết, Lạc Kì của em, làm việc sẽ không ướt át

bẩn thỉu đâu.”


Tiếng trọng điện thoại săn sóc, Tề Phàm thắng lợi mỉm

cười, anh hình như rất tức giận!


Ngả thân thể xuống, che miệng, cười không ngừng, cô

không ngừng tán dương, con người thuộc về Lạc Kì (là chị ý đấy, kiểu tự sướng)

======


Lạc Kì quả nhiên nói được thì làm được, hiệu suất mau

kinh người, một tuần sau, tất cả từng bước chuẩn bị sẵn sàng.


Đại diện của Tề Phàm, tên Hàn Phi, Tề Phàm còn không

phải không hiểu biết, nhưng có thể xác định là, anh ta phi thường phi thường

không thích mình.


“Tiểu thư, cô muốn làm tôi đến chết à? Giờ là mấy giờ

rồi, cô còn chưa trang điểm xong! Tôi xin cô đấy, nhanh chút đi, chúng ta phải

đến trường quay, đi chậm, đạo diễn sẽ mắng đấy!”


“Tiểu thư, cô bị sao thế! Khóc diễn mà mắt cô sưng to

vậy! Hoá trang đâu! Không thấy cô ấy bị hóa trang thành gì à? Mau làm lại!”


Anh chẳng những không thích cô, hình như cũng không

thích kiểu công việc này.


Anh thường ngồi một mình, cãi nhau với nhân viên,

người đại diện không nên như vậy.


Đây là đánh giá của Tề Phàm sau hai tuần làm việc.


Người nọ là Lạc Kì cố ý tìm đến chỉnh cô sao!

Người nọ là Lạc Kì cố ý tìm đến chỉnh cô sao!


Vai diễn đầu tiên của Tề Phàm là một cô vợ trong cổ

trang.


Đã là diễn với nam vai phản diện, lại là vợ bé, ngón

tay có thêm cả ngón chân, Tề Phàm cũng không thể sắc bén vậy được.


Bất quá, làm việc phải tâm huyết, đây là nguyên tắc

của cô, nắm đúng chỗ tâm lý nhân vật, tình cảm chút, như thể hai người là một.


Khi cô diễn xong, đạo diễn cũng khen cô.


“Những diễn viên khác mà giống cô, chúng tôi quay phim

cũng thoải mái không ít.”


“Cám ơn đạo diễn, tôi sẽ cố gắng .”


Tề Phàm mặt mỉm cười, hoàn mỹ!


“Hy vọng về sau còn có cơ hội hợp tác.”


“Tôi cũng rất chờ mong .”


Cùng đạo diễn gật đầu thăm hỏi, lại tạm biệt các diễn

viên khác, tuy cô chỉ là diễn viên quần chúng, nhưng cô vẫn cảm thấy, khởi đầu

thế này cũng không tồi.


Về nhà đã là khuya, tự giúp mình bật đèn, ném thân thể

đau nhức vào sô pha, cô nhắm mắt nghỉ ngơi.


Đã chuyển tới nơi này nửa tháng, ban đêm tỉnh lại, vẫn

rất mờ mịt, không nhớ rõ làm sao có thể ở trong này!


Tuy nói cô hiện giờ là nghệ sĩ được tán dương, vào

công ty nửa tháng, nhưng ngay cả bóng dáng Lạc Kì còn chưa nhìn qua.


Bọn họ hình thức ở chung tựa như hai người xa lạ, cũng

không xuất hiện trong cuộc sống của nhau.


Trong công ty có rất nhiều phụ nữ, đều có tiếng mờ ám

với Lạc Kì, trong đó tranh đấu gay gắt tự nhiên là điều không thể miễn.


Cô vào qua tổng giám đốc tự dưng sẽ có xa lánh và nghi

kị.


Bất quá, hơn nửa tháng, báo chí không có đưa tin Tề

Phàm, Lạc Kì còn đang ôm ấp một nữ minh tinh, liên tiếp xuất hiện ở trên tin

giải trí.


Mọi người đều cảm thấy, có lẽ, cô chẳng qua là tiểu

nhân vật diễn xiếc, căn bản không cần quá để ý.


Cho nên, ngoại trừ Hàn Phi đáng tán dương, cô không

còn bị ai nói nữa.


Tất cả điều này cô đã đoán được, chỉ là, cô không có

đoán trước được, cô lại nhớ Lạc Kì điên cuồng vậy!


Lạc Kì, lúc anh một mình, có nhớ đến em chút nào

không?


�m m�D����m5�F, lát cô thở hồng

hộc, hướng anh bắt đầu.


Rút bỏ trói buộc trên người hai người, chỗ trống tình

cảm cần được lấp đầy lâu lắm rồi, anh muốn tưởng niệm từng tấc da thịt của cô.


Ngón tay ở trên người cô mỗi động tác lại lưu luyến

lại không rơi vào ngõ cụt, thân thể của anh đối với thân thể mà anh yêu mến

kịch liệt mà rất nhiệt tình đáp lại.


Cô luôn làm cho anh rất dễ dàng động tình, làm cho anh

có cảm giác rất thành tựu.


Cô giống như thiên sứ, nhưng cũng giống ma quỷ, hấp

dẫn anh, mị hoặc anh.


Có khi anh không hiểu, cô kỳ thật không có gì bất đồng

với những cô gái anh đã gặp, xinh đẹp, gợi cảm, nhiệt tình. Có lẽ ở cô có một

loại ma lực, làm cho người ta kháng cự cũng không được.


Cảm giác này, giống như là tâm động làm cho người ta

trở tay không kịp!


Không, không nên thế này, cô không giữ quy tắc nên mới

hạ dược với anh, trên đời này, ngoại trừ Tương Hân, không có người nào có thể

làm cho anh động tâm.


Nhưng mà, anh lại càng ngày càng để ý, không rõ cảm

giác này rốt cuộc đại biểu cho cái gì.


Không muốn và muốn, tùy ý thân thể bị cảm giác chi

phối, anh chôn sâu ở trong cơ thể cô, lần lượt dò hỏi nơi mềm mại kia, tới chỗ

sâu nhất, ra ra vào vào, liên tiếp tạo ra luồng nóng bỏng.


Mà trên thân anh, dấu vết không chút nào kiêng kị hiện

ra trước mắt cô, Tề Phàm căm giận ôm chầm anh, dùng sức cắn lên bờ vai của anh,

người đàn ông này, sao có thể tàn nhẫn thế, dám mang dấu vết của người khác tới

khi dễ cô.


Nước mắt như mưa, nhưng lại khóc không thành tiếng.


======


Làm xong, tất cả lại trở về yên tĩnh, Lạc Kì ghé vào

trên người cô, ép làm cô khó thở.


Anh còn đang ở trong cơ thể cô, không có lui ra ngoài,

cô cũng không đẩy anh ra, chỉ có thời điểm như vậy, cô mới được ôm Lạc Kì.


Tay xoa ngực trái của anh, nơi đó dội lên từng nhịp

mạnh mẽ.


Cô nghe được rất rõ, nơi đó, không có mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận