Lão Tứ Là Thiên Tài


Khi thiếu nam thiếu nữ còn trẻ hết sức nông nổi kết giao, hai người tránh không được tò mò mà vụng trộm ăn trái cấm, hắn cùng nàng cũng không ngoại lệ.


Bởi vì sinh nhật hắn sắp đến, bằng hữu của hắn quyết định làm sinh nhật party sớm ở quán KTV, cho nên vụng trộm thông báo nàng thời gian địa điểm, đoàn người đồng mưu tạo cho hắn một bất ngờ.


Nàng đến giờ hẹn thì có mặt ở đó, nhưng không nghĩ tới ở ghế lại chỉ có một mình hắn ngồi, bằng hữu hắn tất cả đều đã tới nhưng mọi người đi về hết.


Hắn nói cho nàng rằng nàng bị lừa, nhưng nàng lại tuyệt không tức giận, bởi vì hắn ở lại chờ nàng, hơn nữa cũng không có ý định phải đi ngay, giống như muốn cho nàng cũng được dịp hát karaoke, chơi một chút mới dời đi. Bởi vậy nàng cảm thấy thật là cao hứng.


Nàng đã đã quên là cái gì làm hắn hôn nàng, chỉ nhớ rõ hết thảy đều theo cái kia hôn bắt đầu, nguyên bản chính là bất ngờ kinh ngạc, tiếp theo, không biết ai mấp máy cánh môi trước, khinh ngạc biến thành khẽ hôn, rồi trằn trọc biến thành nụ hôn ẩm ướt, hôn sâu, sau đó dần dần không khống chế được...... Hai người vì thế thưởng (ăn) trái cấm, làm chuyện không nên.


Sau nàng cũng không hối hận, chính là nhất thời có chút xấu hổ.


Về phần hắn, sắc mặt có chút ngưng trọng, lại không nói gì, thái độ giống như trở nên có săn sóc hơn một chút với nàng.


Bởi vì bình thường sau khi hai người nói tạm biệt, hắn cũng không quay đầu lại bước đi luôn, mà ngày đó, hắn không chỉ có tiễn nàng ra đến nhà ga, còn cùng nàng chờ xe, đến lúc nàng lên xe, rồi xe rời xa bến hắn mới xoay người rời đi.


Nàng không muốn nghĩ hắn săn sóc có phải hay không đến từ áy náy, hay là đơn thuần quan tâm, nghĩ đến quan hệ với hắn lại càng gần từng bước.


Nhưng thời gian nàng vui vẻ chỉ liên tục đến đúng ngày sinh nhật hắn.


Ngày đó, vì muốn cho hắn bất ngờ, nàng nói dối bạn học xin nghỉ bệnh một buổi, chạy đến bên ngoài trường học của hắn chờ hắn tan học.


Bởi vì muốn bất ngờ cho nên khi thấy hắn cùng các bằng hữu đi ra cổng trường, nàng không có xuất hiện ngay lập tức, mà là vụng trộm đi theo bọn họ, nhìn bọn hắn trên đường cười đùa tiến vào một quán nước, sau đó không biết vì sao đề tài đột nhiên liền chuyển sang nói về nàng.


Đột nhiên nghe thấy đám người kia nói đến biệt danh "Cương nha muội" trong đoạn đối thoại, nàng phản xạ muốn ẩn trốn mình kĩ thêm, tò mò muốn nghe xem đám người miệng chó kia, lúc này có thể phun ra một ít ngà voi hay không - cho dù biết không khả năng nhưng nàng vẫn muốn nghe thử xem.


Tục ngữ nói, lòng hiếu kỳ giết chết miêu (mèo), nàng tuy rằng không phải mèo, lại giống nhau bị giết chết -


" Dược ca, nói nhanh chút, ngày đó nhiệm vụ rốt cuộc có đạt thành không?"


" Ngươi nói như thế không phải vô nghĩa sao? Nào có chuyện Dược ca làm không được? Đương nhiên là đạt thành nha!"


" Nếu đạt thành, vậy hình dung một chút hôn nữ nhân mang niềng răng là cảm giác gì thôi, ta thật sự rất tò mò. Đầu lưỡi sẽ không bị niềng răng cứng sát thương sao? Cảm giác có thể thực ghê tởm hay không?"


" Dược ca đại khái chính là cảm thấy rất ghê tởm, mới kể cả chết cũng không nguyện ý nhớ lại đi, ha ha......"


" Trời ạ! Nếu hôn nàng đã cảm thấy ghê tởm, thế kia kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?"


" Cái gì kế tiếp?"


" Chính là làm việc kia nha."


" Ác!" Một mảnh tiếng sói tru ái muội, xuất phát từ miệng một đám thanh thiếu niên e sợ cho thiên hạ không có loạn.


" Dược ca, nếu cùng Cương nha muội kết giao, hôn môi đều không làm khó được ngươi, muốn hay không tiếp tục khiêu chiến yêu cầu mức cao nhất?"


" Ta cá năm trăm là thất bại."


" Ta cá một ngàn là thành công, nhớ hai lần trước kia cược thua giờ một lần thắng này lấy tiền về!"


" Oa, ngươi bất cứ giá nào cũng được? Bất quá cùng ngươi đánh cược mấy lần suy ra, ta cá là thất bại, năm trăm."


" Ta cũng cược thất bại. Hôn đều muốn ói ra, việc kia làm được thì chỉ có quỷ mới tin!"


" Ta cũng cược thất bại."

" Ta cũng cược thất bại."


" Dược ca ngươi cảm thấy sao? Hiện tại so với sổ là bốn so một, ngươi......"


" Cái loại nữ sinh này ai nuốt được! Về sau không cho phép các ngươi lại lấy chuyện ghê tởm như vậy đánh cược, nghe thấy không?"


Hạ Tử Dược đột nhiên giận không thể át, quát.


Sau tiếng nói nhất thời lặng im vài giây, đột nhiên tuôn ra một loạt tiếng cười lớn.


" Ha ha ha......"


" Không nghĩ tới ngay cả Dược ca đều đầu hàng, Cương nha muội của chúng ta thật sự quá lợi hại, quá lợi hại, ha ha......"


Đoạn đối thoại của đám người kia, cùng với ác ngôn ác ngữ (lời nói cay độc) hắn nói làm nàng có cảm giác như từ thiên đường rơi xuống địa ngục thủy chung không thể quên, khắc sâu trong lòng nàng.


Liên tục một tuần hoặc hai tuần sau nàng đã quên, dù sao nàng vẫn chưa liên lạc hắn, mà hắn hình như cũng vui vẻ mà quên nàng, người làm hắn nuốt không trôi cái cảm giác ghê tởm, bởi vì cùng bằng hữu đánh cược mới kết giao bạn gái, ngay cả tìm đều không có đi tìm nàng một lần.


Bởi vì không hĩ lại làm cho đám người kia trà dư tửu hậu chê cười nàng, nàng quyết định chấm dứt hết thảy, chủ động đưa ra lời chia tay, mà biểu hiện của hắn hoàn toàn không có khác thường.


Lúc này cảm xúc của nàng thay đổi rất lớn, một tháng ngắn ngủn liền gầy đi rất nhiều, sau cũng không nghĩ đến kì sinh lý ấy không có tới, chỉ nghĩ đến vì tình trạng thân thể không tốt mà thôi, thế nào cũng không nghĩ tới hai chữ "Mang thai" này.


Kì Sinh lý đã muộn hơn hai tháng, nàng đột nhiên rong huyết (ra máu), làm bạn thân của nàng- Dịch Tiểu Liên vì thấy tâm tình nàng không tốt mà thường ở bên lúc ấy sợ hãi, chạy nhanh đưa nàng đến bệnh viện, thế này mới vạch trần một việc ngay cả chính nàng cũng không hiểu được - nàng mang thai - nhưng trong nháy mắt khi biết được, đồng thời cũng đã biết nàng sinh non.


Tiểu Liên khiếp sợ cực kỳ, mà nàng thì đầu trống rỗng, muốn cười mà cười không nổi, muốn khóc cũng khóc không xong, lại khiến Tiểu Liên sợ hãi.


Chuyện nàng từng mang thai lại sinh non, trừ Tiểu Liên ra thì không ai biết, ngay cả người nhà cũng chẳng hay biết gì.


Nàng vẫn nghĩ rằng bí mật này nàng có thể mang đến hết đời không ai biết, bởi vì Tiểu Liên không phải người không giữ được bí mật, huống chi Tiểu Liên cũng đáp ứng nàng sẽ không nói cho bất kì kẻ nào, kết quả hiện tại –


Lăng Vị Ương xoay người, đối mặt với nam nhân nàng quá yêu cũng quá hận, lạnh lùng hỏi: "Cho nên? Anh muốn dùng một phôi thai còn không có thành hình đã mất đi để nói đến quan hệ với em sao? Kia chỉ là một phôi thai, không phải hài tử. Em và anh cho tới bây giờ không từng có một hài tử, chưa từng có!" Nói đến đó nàng lại nhịn không được kích động hò hét.


" Thực xin lỗi, hết thảy đều là anh sai." Thanh âm của hắn cũng lộ ra thống khổ." Nếu anh lúc trước nguyện ý dứt bỏ lòng tự trọng, giải thích với em, nói muốn em trở lại bên anh, con của chúng ta sẽ không sinh non."


Nàng nhếch cánh môi run run, tầm mắt lại càng lúc càng mơ hồ, nhớ tới thời điểm nàng biết được đã sinh non, cảm giác tựa như trong lòng nàng có ai hung hăng cắt đi máu thịt mình, miệng vết thương nhìn không thấy, nhưng thật sự quá đau, đau quá,......


Nước mắt không tự chủ được chảy tràn mi, nàng bỗng nhiên bị hắn ôm vào lòng, nước mắt vẫn tuôn trước ngực hắn.


Lăng Vị Ương biết nàng hẳn là muốn dùng sức đẩy hắn ra, không cho phép hắn gần nàng, nhưng tay nàng không đẩy, lâu sau lại đưa ra ôm hắn càng nhanh, giống như trên biển lớn mờ mịt ôm lấy phao cấp cứu, sợ thả tay sẽ chết.


Thực xin lỗi...... con của bọn họ...... Bọn họ đã có một đứa con...... con......


" Ô...... Ô......" Nàng rốt cuộc không kìm long được mà ôm hắn khóc.


Nhiều năm như vậy, nàng chưa bao giờ từng khóc vì hài tử của bọn họ, chưa bao giờ, nàng chính là không ngừng mà tẩy não chính mình, nói như vậy cũng tốt, nói ông trời ít nhất trả lại cho nàng một con đường sống, rốt cuộc không làm cho nàng tuyệt vọng. Nếu bụng lớn hơn, có đứa nhỏ, tương lai nàng sẽ như thế nào?


Như vậy cũng tốt, như vậy tốt lắm, thật sự tốt lắm.


Mấy câu nói đó, nàng nói chính mình mấy chục vạn lần, nhưng lòng của nàng đau, dù vậy cũng không có để người khác biết.


" Ô...... Ô......"


Đó là nàng bị mất đi máu thịt của mình...... Nàng từng có được một hài tử......


Ô ô...... Ô......


Lăng Vị Ương khóc đến không nói nổi, mệt mỏi ngủ, Hạ Tử Dược lại một chút buồn ngủ cũng không có, một lòng trầm tư nặng nề cơ hồ phải ép hắn tới hít thở cũng khó.


Hắn rốt cuộc đã làm cho nàng cái gì?


Hắn không có nói dối nàng về việc cảm thấy nàng xinh đẹp và thích nàng. Đó đều là lời nói thật.


Khi còn trẻ hắn bởi vì cậy tài khinh người, kỳ thật rất ít thật sự nhìn kĩ một ai, với nàng ngay từ đầu cũng là như vậy, thậm chí, sau cùng nàng kết giao, con mắt hắn cũng lâu sau mới bắt đầu chậm rãi xem kĩ nàng.


Lúc ban đầu, nàng thật sự chỉ là đối tượng hắn đánh cược, nhưng không biết từ lúc nào, nhìn nàng mỉm cười, thanh âm xì xì xèo xèo thì thầm của nàng luôn ở bên người hắn, dần dần xông vào trong đầu, sau đó hắn bắt đầu chú ý tới nàng, đồng thời phát hiện nàng kỳ thật có khôn mặt cực kì thanh tú.


Sau cặp kính là đôi mắt vừa to vừa tròn, lông mi cũng vừa dài vừa cong, căn bản chính là mỹ nữ trời sinh, chỉ không biết cách ăn diện mà thôi.


Sau chờ ý thức được chính mình biết giờ không hề coi nàng là đối tượng để đánh cược, hắn còn không có kịp hiểu xem cảm giác kia đại biểu cho cái gì, ván cược liền lại ra tiếp: một cái hôn của nàng.


Lúc ấy hắn không nghĩ nhiều như vậy, thực tự nhiên tiếp nhận rồi khiêu chiến, căn bản không biết sự tình lại chệch đường ray đến cái tình trạng loại này.


Tự trách? Đương nhiên là có, nhưng hối hận...... Hắn suy nghĩ đã lâu, cũng không có.


Sau đó hắn tìm câu trả lời suốt hai tuần, dùng đầu óc thông minh suy nghĩ lại tự hỏi, rốt cục tìm ra một đáp án, phải là - hắn hình như thật sự thích nàng, muốn nàng làm bạn gái chân chính của hắn.


Cuộc đời hắn lần đầu tiên muốn nâng niu một người nữ sinh ủ trong cánh chim bảo hộ, vui vẻ vì hắn - Hạ Tử Dược sở hữu nàng mà xúc động, kết quả là kế hoạch gì đều còn không kịp chuẩn bị, tiến hành; nàng lại đột nhiên mở miệng nói nàng phải chia tay.


Hắn bị đá?


Cảm xúc khó tin lại phẫn nộ, làm cho hắn không nói hai lời liền gật đầu, đồng thời rất tin qua vài ngày nàng nhất định sẽ hối hận chạy tới xin hàn gắn. Kết quả lại không có.


Hắn bởi vậy mà tức giận thêm, tức đến lâu sau đó, mà vì lòng tự trọng nên thủy chung không muốn làm hòa hay tìm nàng nói chuyện, cuối cùng, tình cảm lưu luyến nàng liền vương vấn như vậy không giải quyết được.


Hắn không biết nàng đột nhiên cùng hắn chia tay là có nguyên nhân.


Hắn càng không biết chuyện nàng từng mang th lại sinh non.


Hắn cũng không biết là thương tâm cùng đau lòng của nàng đến nay vẫn còn, vẫn đều âm ỉ, mà hết thảy này đều là hắn không hiểu biết, tự đại cùng ngu xuẩn mà tạo thành.


Hắn rốt cuộc nên làm gì, càng không biết cách nào giảm tội lỗi quá chồng chất?


Đau lòng hóa ra là loại cảm giác này, khi nàng ở trong lòng hắn khóc khàn cả giọng, rốt cục làm cho hắn cảm thấy đau.


" Thực xin lỗi." Hắn không thể không giải thích gì với nàng, tuy hắn hiểu được nói lời xin lỗi cũng vô dụng, nhưng là -


" Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi......" Áy náy hôn, thương tiếc hôn, sau mỗi câu xin lỗi, hắn hôn nhẹ lên trán, mắt, má, mũi nàng.


Bọn họ nguyên bản có thể hạnh phúc khoái hoạt, tất cả trách hắn không coi ai ra gì cùng lòng tự trọng quấy phá, mới có thể làm cho hết thảy biến thành bi kịch. Là lỗi của hắn, tất cả đều là lỗi của hắn.


" Anh thề," Hắn nhìn nàng đang ngủ say, hứa hẹn nói: "Bắt đầu từ giờ khắc này đến giây cuối cùng anh nhắm mắt lại, anh sẽ thương em, sủng em, yêu em, cho em quên đi đau xót từng có, chỉ nhớ rõ mỗi khắc, mỗi giây tương lai hạnh phúc. Anh lấy sinh mệnh chính mình thề, anh sẽ yêu em trọn đời, Lăng Vị Ương."


Hạ Tử Dược thực lòng kiên định hứa với chính mình cũng là hứa với nàng.


Sau khi vừa có cảm giác tỉnh ngủ, Lăng Vị Ương chỉ cảm thấy hai mắt khó chịu không thôi, trước mắt là một mảnh trần nhà xa lạ, đầu nàng hỗn độn nhất thời vẫn không thể suy nghĩ bình thường, ngoài mờ mịt ra vẫn là mờ mịt.


Giây tiếp theo, nàng bỗng nhiên nằm cứng đờ trên giường, nháy mắt tất cả đều nhớ ra.

Giây tiếp theo, nàng bỗng nhiên nằm cứng đờ trên giường, nháy mắt tất cả đều nhớ ra.


Nàng kinh hách lập tức ngồi dậy trên giường, chấn động bất ngờ làm cho Hạ Tử Dược cùng ngủ trên giường cũng tỉnh lại theo.


" Em tỉnh rồi?" Hắn ngủ không đến vài giờ, mang theo giọng khàn khàn, trầm thấp nam tính mở miệng nói.


Nghe thấy thanh âm, nàng kinh ngạc quay đầu nhìn thấy hắn sau lập tức trợn to hai mắt, phản xạ tính đã nghĩ nhảy xuống giường, kết quả luống cuống tay chân bị chăn đắp trên người vướng, cả người nghiêng ngả muốn ngã khỏi giường.


" Cẩn thận!" May mắn Hạ Tử Dược nhanh tay lẹ mắt kéo nàng một phen, ngừng thế ngã của nàng.


Chính lôi kéo này lại làm cho nàng ngã vào lòng hắn, mặt còn dán chặt vào trong ngực trần trụi, nửa thân thể đã đặt ở trên người hắn.


Trong phút chốc, toàn thân máu tựa hồ đều chảy nhanh hướng lên đầu, làm cho Lăng Vị Ương mặt lại đỏ lại nóng, chẳng những thế lỗ tai thêm ong ong, não cũng có chút choáng váng.


Nàng trừng mắt nhìn, muốn từ trên người hắn đứng dậy, lại bởi vì động tác quá mức bối rối, một tay không chống đỡ kịp, lập tức lại ngã xuống ngực hắn, va chạm khiến hắn đau đến phát ra một tiếng hô nhỏ.


" Úc!"


" Thực xin lỗi, thực xin lỗi." Nàng nhanh xin lỗi, lại nhớ tới thân thể nên giãy dụa lần nữa.


Sao biết được hắn lại đột nhiên phát ra một câu, "Đừng nhúc nhích!"


Nàng phản xạ lập tức bất động, không nghĩ tới giây tiếp theo, nhưng lại cảm giác được tay hắn di chuyển, vòng ôm lấy thắt lưng của nàng, đem nàng cả người vòng ôm chặt trên người hắn.


Nàng nhất thời cả người cứng ngắc.


" Hạ, Hạ Tử Dược, anh muốn làm gì?" Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, không tự chủ được lắp bắp nói.


" Anh mệt mỏi quá, hãy nằm cùng anh ngủ thêm một chút." Hắn nhắm mắt lại, mỏi mệt nói.


Nàng trừng mắt nhìn, không dám tin.


" Em vì sao phải nằm cùng anh? Anh nhanh buông em ra!" Nàng giãy dụa nói ra mệnh lệnh, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa sổ, thấy ánh sáng chiếu qua bức màn nhè nhẹ.


Hiện tại rốt cuộc mấy giờ rồi? Nàng như thế nào ở trong này ngủ một đêm? Mà tối hôm qua...... Nàng vẻ mặt uể oải, hoàn toàn không muốn nhớ chuyện tối hôm qua.


Nàng hiện tại cái gì cũng không nghĩ thêm nữa, chỉ muốn biết hiện tại mấy giờ, bởi vì nàng còn phải đi làm.


" Hạ Tử Dược, nhanh chút buông, em còn phải đi làm anh có biết hay không?"


Nàng dùng sức muốn gỡ bỏ tay hắn đặt trên lưng ra, lại nghe thấy hắn mở miệng nỉ non nói: "Xin nghỉ phép, đừng đi."


" Xin phép đừng đi?" Nàng tức giận lập tức nói, trào phúng hướng hắn gầm nhẹ, "Anh cho là mỗi người ai cũng đều giống anh tài hoa dào dạt, tự do tự tại, không lo cái ăn cái mặc sao? Nếu không đi công tác, đi làm kiếm tiền, muốn em ăn không khí mà sống sao? Hay là anh sẽ nuôi em?"


Hắn bỗng nhiên mở to mắt, mang theo hai mắt vẫn hơi buồn ngủ thật sâu nhìn nàng, còn thật sự gật đầu nói: "Tốt, anh nuôi em."


Nàng lặng nhìn hắn, bị dọa đến nghẹn họng nhìn trân trối, ngây ra như phỗng.


" Anh nuôi em." Hắn lại còn thật sự nói lần nữa. "Từ hôm nay trở đi, anh sẽ lo chi tiêu của em, bao gồm tiền ăn mặc ngủ nghỉ chơi, hết thảy tất cả anh đều lo cho em."


Nàng ngây người một trận, cảm xúc trong lòng sao nói không nên lời, chỉ biết hỏi: "Vì sao? Dựa vào cái gì em muốn anh lo chứ?" Ngữ khí khinh thường thêm phản nghịch.


" Bởi vì em sẽ là thê tử của anh, mà lão công dưỡng lão bà là chuyện đúng đắn phải đạo." (Sia ^.^ mới thổ lộ thế mà em đã siêu lòng >_


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận