Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Ta từ nhỏ đến lớn, vẫn đều bị Hạp Tử khinh bỉ, Vô luận là diệm mạo dáng người , chỉ số thông minh hay thành tích, phần cứng phần mềm của ta cũng không bằng nàng, nàng chỉ khen ta duy nhất một lần , chính là bởi vì khả năng ăn uống của ta. Nhưng mà từ khi nhìn thấy Giang Ly, Hạp Tử phi thường dùng hết sức lực, vận dụng hết mọi từ ngữ hình dung mà khen ánh mắt của ta, làm cho ta thụ sủng nhược kinh, lại càng không dám nói cho nàng chuyện Giang Ly có vấn đề về giới tính.


Bởi vì “ánh mắt” của ta tốt lắm, cho nên Hạp tử đối với hôn sự của ta cũng tích cực hẳn lên, khi nào ít việc hoặc là cuối tuần, nàng đều đến hỗ trợ lăn lộn đến bận rộn, điều này làm cho ta lập tức quên hết thảy những “sỉ nhục” nàng từng đối xử với ta, hết sức cảm kích nàng,


Hạp Tử tuy rằng đối với ta chưa bao giờ khách khí, nhưng lại đối với Giang Ly rất chi là lễ phép. Giang Ly về lý mà nói chưa bao giờ lễ phép đối với ta, nhưng mà đối với Hạp Tử lại vô cùng khách khí. Vì thế, ta thường xuyên cảm thán, Hạp Tử cùng Giang Ly, hai cái người này thực ra rất môn đăng hộ đối nha, nếu không….. Mỗi khi nói đến đây, Hạp Tử đều giáng cho ta một cái tát lên đầu, không chút lưu tình, mà Giang Ly, rất vui sướng khi người gặp họa nhìn ta bị làm nhục, ngẫu nhiên sẽ bất động thanh sắc thêm dầu vào lửa, sau đó hắn ở một bên sống chết mặc bay.


Nói tóm lại, đặc của Hạp tử là hung ác, còn có thể đỡ được. Mà đặc điểm của Giang Ly chính là tà ác, cái này bại hoại !


Hạp Tử dĩ nhiên là phù dâu của ta, mà còn có một phù dâu nữa là bạn hồi đại học của ta, Ngải Tuyết. Kỳ thật mà nói bằng hữu tốt nhất của ta trong bốn năm học đại học không phải là Ngải Tuyết, mà là một người khác, chẳng qua bây giờ chúng ta cơ bản đã trở thành hai kẻ xa lạ, nguyên nhân có vẻ cẩu huyết….Nàng chiếm mất bạn trai của ta, hơn nữa lại thành công, Mọi người chắc cũng đã xem qua Phấn đấu*, trong đó có đứa nhỏ tên là Thước Lai. Ta cảm thấy ta không có được may mắn như của Thước Lai, lại có được vận rủi giống như nàng.


*Một bộ phim truyền hình của Trung Quốc có nội dung kể về cuộc sống của 4 sinh viên sau khi tốt nghiệp ra trường.


Ai nha ai nha, đó đều đã là chuyện quá khứ, nhắc lại cũng chẳng để làm gì.


Có Hạp tử giúp đỡ làm cho ta bớt đi rất nhiều phiền toái, lại mang đến cho ta một cái phiền toái to đùng – bởi vì nàng trực tiếp nhúng tay vào hôn lễ của ta, cho nên làm cho ta lúc cử hành hôn lễ thiếu chút nữa tan tành.


Tuy rằng bận rộn hai tuần, ta cũng kiên trì đến cùng, hôn lễ với ta mà nói, cũng chỉ là hình thức, giống như uống một chén nước sôi mà thôi, đem uống hết là xong. Nhưng mà ta lại bất ngờ, chén nước sôi kia đáng lý ra nên trống rỗng lại lòi ra mấy thứ ruồi bọ khiến người ta ghê tởm. Ách, nói trắng ra chính là, trong hôn lễ lại xuất hiện một số kẻ ta không muốn thấy mặt …Ngươi không nhìn lầm, là “một số”, không phải “một cái”.


Vì thế, kẻ vốn không đếm xỉa gì đến ta đây, lại bị đẩy lên sàn diễn.




Ta cảm thấy lão thiên gia thật sự rất nể mặt ta, hôm nay kết hôn mà Thái dương công công thực chuyên nghiệp, quả thực đem người trái đất biến thành khoai nướng hết cả, không nướng đến chảy mỡ thì không bỏ qua, Cũng may, tiệc cưới của chúng ta chưa biến thái đến trình độ tổ chức ngoài trời, hơn nữa ta ra vào xuất nhập đều ở nơi có điều hòa, bằng không ta sẽ chảy mồ hôi chết mất….


Hôn lễ kỳ thật là cái chuyện vừa nhàm chán lại không thú vị, ta tựa hồ như một con búp bê vải phóng to bị người khác sắp đặt, đi tới chỗ này chỗ kia, trình tự rườm rà, không chỉ có như vậy, còn phải cười, không phải chỉ cần cười không đâu, còn phải cười vừa rụt rè mà lại đoan trang……Ta thật sự nghĩ không ra, kết hôn rõ ràng là chuyện của hai người, vì sao cả thế giới lại chạy tới giúp vui làm gì ?


Ta cắn răng ôm một bụng tâm tình bước qua cửa ải cuối cùng, trên mặt nở nụ cười, cùng Giang Ly nắm tay bước trên thảm đỏ.


Sau đó, khi ta nhìn đến cái người đang ngồi ở bên cạnh mẹ ta, ngay cả mỉm cười tối thiểu ta cũng làm không nổi.


Giang Ly phát hiện sự khác thường của ta, hắn nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay ta một chút, dùng thanh âm chỉ đủ để ta nghe thấy được nói : “Người đó là ai vậy?” Bởi vì môi cũng không mấp máy, cho nên lời nói của hắn có chút không rõ ràng.

Giang Ly phát hiện sự khác thường của ta, hắn nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay ta một chút, dùng thanh âm chỉ đủ để ta nghe thấy được nói : “Người đó là ai vậy?” Bởi vì môi cũng không mấp máy, cho nên lời nói của hắn có chút không rõ ràng.


Ta cũng học bộ dáng của hắn, nói : “ Trên danh nghĩa sinh học, cha ta “ Ta nhớ rõ đã nói với mẹ ta, không cần cho ông ta biết chuyện ta kết hôn,nhưng sao ông ta lại ở đây ?


Giang Ly đột nhiên nâng bàn tay kia lên, nhéo nhéo khuôn mặt của ta, nói: “Ngươi thả lỏng một chút, không có chuyện gì ghê gớm.”


Lúc này mọi người xung quanh đều đang hướng về phía chúng ta đến lễ đường, không khí có thể nói là nghiêm túc, một cái động tác tùy ý của hắn như vậy hiển nhiên không đủ trang trọng khiến cho mọi người rì rầm một lúc, thầm chí còn có người hơi ồn ào,– đương nhiên mọi người đều là thiện ý, hoặc là có chút xì xầm. Nhưng mà một động tác hơi sủng nịch vô cùng thân thiết của hắn [tuy rằng ta biết hắn kỳ thật giả vờ] làm cho không khí hội trường phút chốc thoải mái xuống. Hắn lúc trước tựa hồ cũng có nói qua, hôn lễ không phải lễ tang, không cần nghiêm túc như vậy..


Bởi vì hắn muốn như vậy, ta cũng không muốn giữ mãi loại tâm lý khó chịu này, cảm giác xung quanh không khí cũng đã bớt ngột ngạt, vì thế khuôn mặt cùng cơ thể của ta cũng thả lỏng đôi chút, tự nhiên bày ra một cái mỉm cười cho khán giả.


Không thể không thừa nhận, Giang Ly rất giỏi về điều tiết không khí.


Tiếp theo là đến lễ tuyên thệ, ánh mắt Giang Ly nhìn ta lúc đó, quả thực ôn nhu đến mức có thể nhấn chìm người ta. Tuy rằng hình dung như vậy có vẻ ác tục, nhưng là ta thật sự bội phục cảnh giới diễn trò của Giang Ly, cái gì gọi là xuất thần nhập hóa hạ bút thành văn – tiểu tử này vẫn là khoác trên mình lớp vỏ của thân tượng phái, nhưng lại ẩn giấu thực lực của phái hành động.


Ta từ đầu đến cuối cũng chưa liếc mắt nhìn đến người cha trên danh nghĩa sinh học của ta một cái, cho dù ánh mắt có chạm phải ông ta, cũng trực tiếp lướt đi, dù sao chung quanh nhiều ngươi như vậy , nhìn ai mà không được, việc gì phải nhìn ông ta, làm chính mình ghê tởm!


Ta đem nhẫn đeo vào ngón áp út của Giang Ly, ngón tay hắn thật thon dài, thật mượt mà, tóm lại rất dễ nhìn. Nhớ mang máng trước kia cũng có người từng có một đôi tay như vậy, chính là ta không có cơ hội vì người kia mà trao nhẫn.


Đang miên man suy nghĩ, Giang Ly đột nhiên nâng mặt ta lên, nhẹ nhàng ôn nhu hôn lên môi ta.


Cơ thể của ta run lên nhè nhẹ nhắm chặt ánh mắt, nhịn không cho nước mắt chảy ra. Thật lâu trước kia, ta cũng thường xuyên có một giấc mơ, người kia có thể đem nhẫn đeo trên tay ta, sau đó chúng ta hôn nhau, tuyên bố đối phương thuộc quyền sở hữu của mình. Chúng ta còn có thể được rất nhiều người chúc phúc. Bốn năm sau, ngày này rốt cục đã đến, nhưng mà vật còn người mất.


Lúc môi Giang Ly rời khỏi môi của ta, trên mặt phảng phất mỉm cười nói với ta một câu: “Phiền ngươi chuyên tâm một chút.” Trong giọng nói lộ ra bất mãn.


Tốt lắm, nụ cười của hắn vĩnh viễn là cho người khác xem, chỉ có bất mãn và không kiên nhẫn mới là cho ta. Ta nhất thời thấy mình có chút may mắn, may mắn gả cho một người mình không yêu, như vậy, mặc kệ hắn có đối với ta như thế nào, ta cũng sẽ không đau khổ.


Kế tiếp chính là đi kính rượu từng bàn từng bàn một, ta tuy rằng ngàn chén không sau, nhưng dù sao cũng đang là tân nương rụt rè [che mặt], đương nhiên không thể uống nhiều, chỉ có thể đi theo Giang Ly, ý ý tứ tứ uống một chút, còn lại được phù dâu cùng chú rể chắn hộ. Tửu lượng Giang Ly coi vậy mà tốt lắm, làm cho ta nhìn hắn với ánh mắt khác,


Kính rượu thân thích xong là đến kính bạn học cùng bằng hữu, Khi ánh mắt ta trong lúc vô tình đảo qua mất bàn tiệc rượu của bạn học, ngoài ý muốn nhìn thấy cái thân ảnh mà cả đời này ta cũng không muốn nhìn thấy, Chân ta mềm nhũn, thiếu chút nữa té ngã trên mặt đất, hoàn hảo Giang Ly đỡ ta đúng lúc.


Vu Tử Phi ?


*** Tén ten…cả nhà vỗ tay cho sự xuất hiện mờ nhạt của anh nam 2 nào….***


Lúc này Vu Tử Phi cũng đang nhìn về phía ta, vẻ mặt khó lường.


Ta kinh ngạc theo dõi hắn, không rõ vì sao hắn lại ở đây, ta cũng đâu có mời hắn. Hôn lễ ngày hôm nay đúng là làm cho người ta không còn gì để nào, sao đột nhiên lại nhiều khách không mời mà đến như vậy.


Giang Ly một tay đỡ lấy thắt lưng của ta, một tay kéo tay ta lại, tiến đến bên tai ta, giọng nói mang theo một tia mỉa mai cùng trào phúng, lạnh lạnh nói : “Đệ nhất phu quân?”


Ta nghiêng đầu , nhìn chằm chằm khuôn mặt phóng đại bởi vì khoảng cách quá gần của Giang Ly, đem hết toàn lực nhìn hắn nở một nụ cười rộng ngoác, nói : “Nhờ ngươi giúp một tay, chúng ta biểu hiện hạnh phúc một chút có được không ?”


Giang Ly “Chân thành thâm tình” đáp : “Biểu hiện của ta đã đủ hạnh phúc, chỉ có ngươi vẫn cứ ngơ ngẩn đi đâu ấy.”


Ta lôi kéo tay hắn, kiên trì dẫn đầu đi về phía bàn của Vu Tử Phi đang ngồi. Ta thích đem chuyện đau khổ nhất giải quyết sạch sẽ, như vậy mới có thể tiếp tục an tâm hưởng thụ thời gian vui vẻ kế tiếp, bằng không ta sẽ dằn vặt đến thống khổ, vui vẻ trong đầu cũng sẽ biến thành thống khổ.


Giang Ly khoác lấy tay ta, đi đến trước mặt Vu Tử Phi. Hắn thu hồi vẻ mặt tươi cười, giơ lên một chén rượu đầy, nói với Vu Tử Phi : “Cám ơn.”.Sau đó, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.


Ta cảm thấy một câu “Cảm ơn” này của hắn có thể giải thích theo rất nhiều cách, tỷ như cám ơn ngươi giúp ta chăm sóc bạn gái, hoặc là cám ơn ngươi đem nàng để lại cho ta linh tinh, nhưng khái đều mang theo kiêu ngạo cùng đắc ý vài phần, còn có điểm làm cho đối phương trong lòng sinh hận , bởi vậy ta thực vừa lòng. Ta thừa nhận ta có điểm xấu xa, ta chính là không muốn nhìn thấy Vu Tử Phi quá tốt.


Ta không dám nhìn Vu Tử Phi, vẫn nghiêng đầu nhìn Giang Ly, ánh mắt hết sức hòa nhã, chuyên chú, hơn nữa lại có điểm thâm tình.


Sau này Giang Ly nói cho ta biết, kỳ thật hắn lúc đó đặc biệt muốn nói với Vu Tử Phi một câu chúc mừng, chúc mừng hắn không dính vào nữ nhân như ta…..Ngất.


Ngồi cùng bàn cũng có mấy người biết chuyện giữa ta và Vu Tử Phi, mọi người cũng không nói gì nhiều, đều nâng chén rượu lên tranh thủ chuyển hướng đề tài. Trên mặt ta vẫn đọng lại ý cười cứng ngắc, vào lúc xoay người đi xuống bàn tiếp theo, cơ hồ như chạy trối chết.


Giang Ly lôi kéo tay của ta, không nhanh không chậm đi tới, nói khẽ với ta : “Ngươi thật đúng là nhàm chán,”


Hắn đại khái cho rằng ta cố ý mời Vu Tử Phi đến, sau đó ở trước mặt hắn ta diễn trò đi, có trời biết ta cỡ nào không muốn nhìn đến hắn! Ta quay đầu hung hăng trừng mắt liếc Hạp Tử một cái, nhất định là nha đầu kia giở trò quỷ, Hạp Tử lúc này ánh mắt lơ mơ, vừa nhìn đã biết ngay là chột dạ…..Thiện tai, chờ ta trở về trừng phạt ngươi !

Hắn đại khái cho rằng ta cố ý mời Vu Tử Phi đến, sau đó ở trước mặt hắn ta diễn trò đi, có trời biết ta cỡ nào không muốn nhìn đến hắn! Ta quay đầu hung hăng trừng mắt liếc Hạp Tử một cái, nhất định là nha đầu kia giở trò quỷ, Hạp Tử lúc này ánh mắt lơ mơ, vừa nhìn đã biết ngay là chột dạ…..Thiện tai, chờ ta trở về trừng phạt ngươi !


Bởi vì lúc nãy đã gặp Vu Tử Phi, cho nên khi đến bàn tiếp theo, bàn của Tuyết Hồng, tâm tình đã trở nên bình tĩnh.


Tuyết Hồng, nữ sinh trong bốn năm đại học cơ hồ dính vào với ta, ta đem tâm can đều bộc lộ hết với nàng, sau đó buổi tối trước hôn lễ của ta một ngày, thành công cướp được vị hôn phu của ta , Vu Tử Phi.


Ta lại quay lại trừng mắt với Hạp Tử một lần nữa, Tuyết Hồng này chắc chắn cũng do nàng đưa tới,


Hạp Tử trừng lại ta, như thế nào, chính là ta đưa tới đấy thì sao?


Ta không nói gì, bưng lên một chén rượu cùng Tuyết Hồng cạn ly. Sau đó nâng cốc đưa cho Hạp Tử đứng bên cạnh, ngươi uống cho ta nha !


Hạp Tử cũng không chịu thua, tuy rằng tửu lương không cao, nhưng cũng có thể coi là uống được, thời khắc mấu chốt cũng có thể xài được, cho nên nâng cốc lên uống một mạch.


Không thể không nói tâm tư Giang Ly thật đúng là sáng suốt, lúc này hắn đã nhìn ra ta cùng Tuyết Hống có chút gì đó không bình thường, vì thế đợi cho Hạp Tử uống xong , hắn lại bưng chén rượu lên, ánh mắt vô tình hữu ý đảo qua Vu Tử Phi, xong rồi mới bắt đầu hướng Tuyết Hồng kính rượu.


Tuyết Hồng mặt nhất thời đỏ lên một chút……Giang Ly ngươi thật là xấu !


Tuyết Hồng cùng Vu Tử Phi đứng ngồi ở hai bàn khác nhau, cho thấy bọn họ đã chia tay, Giang Ly lúc này mới liếc Vu Tử Phi một cái, rõ ràng chính là hướng Tuyết Hồng mà kêu gào: Thấy chưa, cướp tới cướp lui cuối cùng người cũng không phải của ngươi, hiện tại ngươi đã đánh mất bằng hữu cũng đã đánh mất tình yêu, đáng đời chưa?


Ta phải thừa nhận, tuy hành vi của Giang Ly không thể tính là quân tử, nhưng mà ta thích….


Mời rượu xong bàn của Tuyết Hồng, Giang Ly mới túm tay ta, ghé sát vào một chút, nhẹ giọng nói : “Ngươi vừa lòng không ?”


Ta trịnh trọng nhìn hắn cười cười. đáp: “Cám ơn ngươi.”


Giang Ly không thèm để ý đến tấm lòng cảm kích của ta, bâng quơ nói : “Vừa lòng rồi thì chuyên tâm cho ta một chút, ở hôn lễ mà mất hồn thì đúng là chuyện dọa người.”


Ta phối hợp gật đầu. Tuy rằng cách Giang Ly đối mặt với thái độ của ta làm cho ta thực bất mãn, những hắn hôm nay của thật rất nể mặt ta, nếu để một mình ta đối mặt với Vu Tử Phi, có lẽ ta ngay cả nói chuyện cũng đã phát run, Cũng may hôm nay trước mặt hai người kia chúng ta cũng chưa có nói gì ác độc cả, nhưng khí thế của chúng ta thì hoàn toàn chiến thắng bọn họ. Đương nhiên, khí thế này, cùng với ta không có chút quan hệ nào, xác thực mà nói, chính là khí thế của Giang Ly đã trực tiếp lấn át hai người bọn họ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...