Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Vốn ta cho rằng đêm hôm nay nhất định sẽ ngủ không yên, không ngờ rằng nửa đêm mơ hồ ngủ thiếp đi một mạch luôn, hơn nữa ngủ rất ngon lành, sáng hôm sau lúc Giang Ly đến gõ cửa, ta mới rời giường.


Có lẽ là do đại não vừa mới tỉnh ngủ vẫn còn lộn xộn, ta mơ mơ màng màng xuống giường, đi mở cửa, sau đó thò đầu ra, lười biếng nói với Giang Ly: ‘Gõ cái gì mà gõ, ngươi không phải có chìa khóa sao ?”


Giang Ly khẽ giật mình, lập tức nói: “Vậy lần sau ta không gõ nữa.”


Ta cảm thấy hình như mình lại phạm phải sai lầm rồi, vì vậy liền dùng sức lắc đầu nói: “Từ nay về sau không cho phép không được sự đồng ý mà tiến vào phòng của ta !”


Giang Ly không gật cũng chả lắc.


Ta lại bổ sung: “Còn nữa, ngươi tối hôm qua bị mộng du sao ? Hơn nửa đêm chạy vào phòng ta làm gì vậy ?”


Giang Ly: “Chẳng qua là muốn xem ngươi có ngủ được hay không thôi.”


Ta: “Sau đó thì sao ?”


Giang Ly: “Lần đầu tiên ngươi chưa có ngủ, lần thứ hai với lần thứ ba ngươi ngủ say như lợn.”


Ta phẫn nộ nhìn hắn, hoàn toàn không còn gì để nói, ngươi còn đến những ba lần.


Giang Ly chẳng thèm đếm xỉa đến sự tức giận của ta, cực kỳ có lý nói: “Bằng không thì thế nào, còn muốn ta cõng ngươi đi bệnh viện ?”


Được rồi, Giang Ly hiếm khi lương tâm trỗi dậy, ta nhẫn !


Kỳ thật cũng chẳng có gì hay mà phải tức giận. Bởi vì, đã đến Tết Nguyên Đán!


Nguyên Đán có ý nghĩa như thế nào? Trước ngày hôm qua, Nguyên Đán đối với ta chỉ là mấy ngày nghỉ, chẳng khác lắm so với ngày Quốc Tế Lao Động hay Trung Thu, nhưng mà lễ Nguyên Đán năm nay sẽ trở thành một lễ Nguyên Đán cực kỳ có ý nghĩa kỷ niệm, sẽ trở thành một lễ Nguyên Đán được người ta ghi vào những trang sử chói lọi của Quan Tiểu Yến, sẽ là một Nguyên Đán thành công, một Nguyên Đán thắng lợi, một Nguyên Đán vang lên khúc ca vùng dậy của giai cấp nông nô…. ( bà này bị chèn ép nhiều quá nên hỏng đầu rồi =)) )


Nói trắng ra là, hôm nay, ngày mai và ngày mốt, Giang Ly người này, sắp bị ta đem ra trưng dụng ba ngày… Nghĩ đến đây thôi ta thật dị thường hưng phấn, huyết mạch phun trào, hận không thể đeo một cái xích lên trên cố Giang Ly mà lôi hắn ra ngoài dạo chơi. Dù thế nào, ta – Quan Tiểu Yến, cũng có một ngày bắt nạt được Giang Ly !


Nghĩ đến đây, ta lại đột nhiên cảm thấy, kỳ thật hôm qua mình bị Giang Ly bắt nạt cũng đáng giá, được rồi, ta chính là người không có tiết tháo như vậy đấy…


Giang Ly cực kỳ có tính tự giác làm nô lệ, sáng sớm đã chuẩn bị bữa sáng lấy lòng, chờ ta rời giường, phục vụ thực đúng lúc. Ta ban thưởng cho Giang Ly một ánh mắt khích lệ, bắt đầu hưởng thụ bữa sáng. Bất quá sau khi ăn xong ta mới phát hiện một vấn đề thật kỳ quái, trên lòng bàn tay trái cùng tay phải của Giang Ly đều có dán một miếng băng urgo… Thiện tai, tiểu tử này đang làm cái quỷ gì thế ? ( làm bữa sáng cho bà chị chứ làm cái giề >___


Ta buông cái bánh bao xuống,cầm một tay của Giang Ly lên, đánh giá từ trong ra ngoài, kỳ quái nói: “Giang Ly, băng urgo của ngươi có phải là sắp hết hạn mà dùng không hết hay không ?” Bất quá dùng không hết ngươi cũng có thể dán ở trên đầu, trên chân, trên cổ, dán trong lòng bàn tay… Thật đúng là có sáng tạo, quả nhiên biến thái chính là biến thái.


Giang Ly gạt tay ta ra, nhàn nhạt nói: “Mắc mớ gì tới ngươi.”


Ta kháo, ngươi phản sao, dám nó chuyện với chủ nhân như vậy. Thế là ta nhướn mày, cầm đũa ném lên mặt bàn, hung dữ nói: “Giang Ly ngươi bây giờ chính là nô lệ, còn nói chuyện với chủ nhân như vậy, cẩn thận ta khắc chữ trên mặt ngươi! ” ( bạn nhỏ Tiểu Yến rất có năng khiếu làm chủ nô =)) )


Giang Ly buồn bực không lên tiếng đập một quả trứng gà, bóc bóc lột lột sạch sẽ mới bỏ vào trong bát của ta, sau đó ngẩng đầu mỉm cười, cười đến gọi là khuynh quốc khuynh thành, ta cả kinh, cằm thiếu chút nữa rớt xuống. ( ca đây là đang dùng sắc dụ phải hông ? )


Không ngờ tới a không ngờ tới, Giang Ly bây giờ còn có thể gắn một từ “Xinh đẹp” lên trên… Tuy ta rất không muốn thừa nhận, nhưng mà nụ cười vừa rồi của hắn, xác thực như một khung cảnh mùa xuân rực rỡ tươi đẹp, làm cho người ta không khỏi ngừng thở, bị cảnh đẹp trước mắt làm cho rung động.


“Chủ nhân, ăn trứng gà.” Giọng nói trầm ấm mà ôn nhu mềm mại như lụa chảy xuống.


Ta bỗng chốc run lên, dụi dụi mắt, bắt buộc chính mình phải dời ánh mắt từ trên mặt Giang Ly đến trứng gà trong bát. Phải nhớ rằng, sắc đẹp dù đẹp đến mấy, cũng không thể no bụng được, ta là một người rất thiết thực.


Vì vậy ta chọc trứng gà, hung hăng cắn một miếng.




Trước kia ta đối với mấy ngày nghỉ tết Nguyên Đán cũng không có sắp xếp gì. Vốn ta chính là loại người không thích ra khỏi cửa, huống hồ ta còn rất sợ lạnh, vì vậy ta vốn định vào lễ Nguyên Đán sẽ dính ở trong nhà ăn no uống say đánh một giấc ngon lành, hưởng thụ cuộc sống của một bà địa chủ phong kiến một chút. Nhưng mà bây giờ không giống, ta đã thay đổi suy nghĩ. Ngươi nói xem, khó khăn lắm Giang Ly mới để ta chà đạp một lần, ta nếu như không xách hắn ra ngoài chơi, thì thật là lãng phí tài nguyên.


Nhưng mà đi nơi nào bây giờ?


Lúc này, mỗ nô lệ hiến kế: “Đi trượt tuyết thế nào ?”


Mỗ chủ nô gật đầu, kế này rất tốt, nhưng mà….ta không biết nha…

Mỗ chủ nô gật đầu, kế này rất tốt, nhưng mà….ta không biết nha…


Mỗ nô lệ gõ đầu chủ nô: “Không biết thì học a, ngu ngốc.” ( =)) )


Chủ nô trợn mắt nhìn, ngươi làm phản nha, làm sao có thể nói những lời như vậy!


Mỗ nô lệ vì vậy sửa lại thành gõ nhẹ, nhẹ nhàng mà vuốt ve đầu chủ nô, trong mắt hiện lên nhu tình có thể chảy ra nước: “Chủ nhân, ta có thể dạy ngươi.”


Chủ nô…Ói ra…




Tuy ta không biết trượt tuyết, cơ mà xét thấy ta đây thiên tư thông minh ( cái này có gọi là tự giễu không nhỉ ..) phỏng chừng trượt tuyết cũng không phải chuyện gì quá khó khắn. Ta đã chuẩn bị xong, Giang Ly đột nhiên lại nói: “Ngươi có ván trượt tuyết không ? Ngươi có đồ trượt tuyết không ? Ngươi đã đặt vé trước chưa ?”


Ta ngây ra, lắc đầu.


Giang Ly chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép lắc đầu: “Như vậy ngươi bây giờ đi, là đi đến ngắm cái cửa chính của khu trượt tuyết sao ?”


Ta uể oải gật đầu, lại lắc đầu.


Vì vậy, chủ nô bị nô lệ lôi đến trung tâm mua sắm.




Ta nhìn Giang Ly đang đứng trước gương, càng xem càng không vừa mắt. Thiện tai, tiểu tử này bình thường đã trưng ra một khuôn mặt đẹp đến bất thường ta đã nhẫn lắm rồi, bình thường chỉ có thể cười nhạo hắn ở chỗ “không biết ăn diện” đầu tiên, bởi vì hắn thường xuyên chỉ tùy tiện mặc một bộ áo sơ mi quần jean, sau đó khoác lung tung một cái áo khoác lên là xong việc…Nhưng mà bây giờ ?


Vì vậy, ta đột nhiên phát hiện, tiểu từ này chỗ nào không biết ăn diện chứ, hắn căn bản chính là chẳng thèm ăn diện!


Hắn lôi ta dạo quanh trung tâm mua sắm hơn một giờ, đem đủ loại quần áo xỏ lên người ta khoa tay múa chân, lúc thì nói cái áo khoác này màu sắc không hài hòa, lúc thì nói cái quần kia kiểu dáng chưa ổn, lúc lại nói bộ kia nhìn không tồi chút nào đáng tiếc ngươi quá nhỏ gầy mặc không nổi… Lật bàn! Ngươi nha, muốn cười nhạo thân hình của ta cứ việc nói thẳng, cần gì phải quanh co lòng vòng như vậy ?


Cuối cùng Giang Ly vỗ tay quyết định chọn một bộ, ta mặc xong đứng trước gương uốn éo vài vòng, phát hiện đúng thật là không tồi chút nào, rất trẻ trung, rất có sức sống, hơn nữa lại nổi bật lên tư thế oai hùng mạnh mẽ của ta, càng nói càng thêm tự kỷ, cùng với hình ảnh ta trên tạp chí quảng cáo gần giống nhau.


Ta đang muốn khích lệ Giang Ly vài câu, lại nghe thấy hắn nói với nhân viên cửa hàng: “Theo bộ đồ này của cô ấy, chọn cho ta một bộ kiểu nam.” ( thì ra là anh muốn ăn thua vụ mặc đồ đôi với chú Khải đây mà =)) )


Đợi cho Giang Ly từ trong phòng thay đồ bước ra xong, ta… bi phẫn !


Hắn nha, từ đầu đến cuối đều là ta thử quần áo, kết quả thử nghiệm trên người ta xong quần áo mặc trên người hắn so với mặc trên người ta đẹp mắt hơn gấp trăm lần. Bộ đồ này mặc trên người ta cùng lắm chỉ là làm bộ làm tịch có chút sống động mà thôi, kết quả mặc trên người hắn, tất cả đều tản mát ra hơi thở vận độn, hắn phảng phất như là một kiện tướng thể thao mình đầy kinh nghiệm, ta thậm chí còn xuất hiện ảo giác, giống như đang nhìn thấytư thế oai hùng lúc hắn lướt trên ván trượt tuyết.


Đừng chung với Giang Ly một chỗ, hắn chính là bạch mã anh tuấn, mà ta, chính là một con chuột đầu đầy bụi đất.


Thế nên ta chỉ có thèm muốn ghen ghét cùng với hối hận….


Trong gương Giang Ly phảng phất như cảm thấy ánh mắt tràn ngập địch ý của ta, hắn nhìn về phía bên cạnh ta, nhìn ta mỉm cười. Khiêu khích, khiêu khích trắng trợn a! ( anh đang phóng điện cơ mà chị > .


Ta còn chưa nói gì, chỉ cảm thấy nhân viên bán hàng đứng bên cạnh lảo đảo một chút, sau đó cô nàng vịn vào giá áo, hai má ửng đỏ vẻ mặt mê đắm nhìn về phía Giang Ly. ( =)) )


Chủ nô… lại ói ra…




Ăn xong cơm trưa, ta hỏi Giang Ly xem buổi chiều đi đâu, Giang Ly nói: ” Chúng ta đi thăm mẹ vợ ta đi.”


Ta nghĩ cũng đúng, đã lâu rồi chưa có gặp mẹ ta, rất nhớ bà. Thế nên gọi điện thoại cho bà, lão thái thái vừa nghe thấy chúng ta muốn đi thăm bà, vui vẻ: “Vừa vặn mẹ đang muốn đi karaoke, hai đứa đi với mẹ đi.”


Ta bình tĩnh gác điện thoại, đối với hành vi kiểu này của bà cho dù thấy kinh sợ nhưng không thể trách cứ. Dù nói mẹ ta đã là một lão thái thái sắp sáu mươi tuổi đến nơi, nhưng mà bà so với ta điên khùng hơn rất nhiều, bây giờ những người trẻ tuổi thích chơi cái gì, bà cũng thích cái đó. Bà còn từng có một người bạn trên mạng mười tám tuổi, kết quá cả ngày bà đuổi theo đứa trẻ kia bắt người ta gọi bà là bà nội, về sau đứa bé kia dưới sự giận dữ mới đem bà quẳng vào sổ đen.


Nhìn xem, Tiếu Khinh Linh, trên thế giới này có thể chịu được mẹ, thì chỉ có con gái yêu của mẹ thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...