Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Mẹ ta quả nhiên đã về, lúc này bà đang ở phòng bếp lúi húi nấu cơm, vừa thấy ta , câu đầu tiên nói chính là : “Ngươi không đi cùng Giang Ly a ?”


Ta toát mồ hôi: “Sao có thể lúc nào cũng dính một chỗ a, phải duy trì cảm giác mới mẻ chứ mẹ.” Ai muốn cùng hắn ở một chỗ!


Mẹ ta sắc bén tố giác ta : “ Hai người các ngươi đã đủ mới mẻ rồi, hôm qua mới gặp nhau.”


Ta một bên giúp mẹ ta bóc hành, vừa nói: “Không sao, dù sao sau khi kết hôn xong có thể mỗi ngày cùng một chỗ.” Kết hôn xong lão tử mới không thèm bỏ công sức quan tâm hắn !…….Đây mới là tiếng lòng của ta.


Mẹ ta nhận lấy hành ta vừa bóc, vẻ mặt xin lỗi nói: “Mẹ nghĩ con với cậu ấy đi với nhau nên chỉ làm cho một người ăn.”


Ta: “……”


Mẹ ta vốn không thích ăn lại đồ ăn thừa, cũng không thích lãng phí, cho nên lúc nấu cơm đều tính số người ăn mà làm, trừ phi gặp phải tình huống đặc biệt, tỷ như thực sự không rõ có bao nhiêu miệng ăn, đương nhiên tình huống kiểu này rất hiếm.


Lúc này ta thật sự muốn quăng bàn mà khởi nghĩa vũ trang, Tiếu Khinh Linh [tên mẹ ta] người thật sự là mẹ ruột của của ta ư, sao có thể vội vã đem ta tống xuất đi như vậy?


Mẹ ta thực khinh thườngđem phẫn nộ của ta thu hết vào đáy mắt, sau đó lấy ra chút mì sợi, lại bắt đầu thái thái. Tuy rằng ta so với bà cao hơn nửa cái đầu, nhưng khí thế của bà so với ta cao hơn tuyệt đối không chỉ một cái đầu.


Ta bỗng cảm thấy Thượng Đế sáng tạo ra ta là để làm đối tượng cho bọn họ khinh bỉ, để mà thỏa mãn lòng tự trọng và kiêu ngạo của bọn họ. Chồng tương lai của ta khinh bỉ ta, bạn thân ta khinh bỉ ta, mẹ ruột ta cũng khinh bỉ ta !……Liên Hiệp Quốc có phải hay không nên nghĩ đến việc ban phát cho ta một cái phần thưởng đặc biệt ?


Ta cúi đầu ttrở về phòng khách, tựa vào sô pha xem ti vi. Mắt liếc thấy cái di động bên cạnh, bèn nhặt lên xem có còn ai nhớ rõ ta hay không.


Tốt lắm, có vài cuộc gọi nhỡ. Ta mở ra vừa thấy, thiệun tai, tiểu tử này đứng là âm hồn bất tán.


Lại là Giang Ly.


Ta lại mở tin nhắn, chỉ có một tin, cũng là Giang Ly luôn : Ngươi rốt cuộc đang làm cái gì.


Ta mạc danh kỳ diệu có chút chột dạ, không dám gọi lại cho hắn, vì thế nhắn cho hắn một cái tin, thuận tiện mặt dày tiên phát chế nhân*: Ngươi tại sao luôn thừa dịp lúc ta không cầm máy mà hướng di động cuả ta xuống tay?


*đánh đòn phủ đầu


Rất nhanh, hắn nhắn trả: Bát Giới ?


Cái này ta biết, Bát Giới tinh thông nhất là trả đũa. Vì thế ta rất không bình tĩnh mà phát cáu: Có chuyện nói mau, lão tử bề bộn nhiều việc.


Giang Ly: Không tiện tiếp điện thoại ?


Ta do dự mà tính toán một chút, phỏng chừng cùng hắn trò chuyện bất quá mất chút tiền, vì thế ta gọi cho hắn.


Mới đổ chuông một chút, bên kia Giang Ly đã nhấc máy.


Ta: “Ngươi không phải là muốn nghe giọng của ta đi ?” Dù sao hắn cũng là gay, giỡn một chút cũng không sao.


Giang Ly: “Ngươi thực ra có trí tưởng tượng rất phong phú…. Lựa thời gian mang người nhà ngươi cùng người nhà ta ăn một bữa cơn đi.”


Ta đại khái là được hắn khích lệ có sức tưởng tượng mà đắc ý, đầu óc nhất thời bị thu ngắn lại, ngốc hề hề nói: “Vậy còn ngươi ?” Nói ra ta liền thấy hối hận không thôi, vừa định mở miệng cứu vãn chút sĩ diện thì bên kia Giang Ly đã mở miệng.


Hắn nói: “Không nghĩ tới ta cưới phải cô dâu ngốc.”


Hắn còn nói: “Phiền ngươi trước mặt ba mẹ ta cho ta chút mặt mũi, đừng để bọn họ hoài nghi thẩm mỹ của ta.”


Ta giận, châm chọc khiêu khích hắn: “Thực xin lỗi, hàng đã bán, miễn trả lại.”


Hắn thong thả nói: “ Không muốn trả, bởi vì căn bản không muốn dùng.”


Ta cũng thực bình tĩnh, dù sao nghe nói bình thường gay cũng không ưa gặp nữ nhân, bị hắn khinh bỉ một chút cũng là bình thường. Vì thế ta nhắc nhở hắn: “Vậy thì lúc người khác dùng ngươi cũng đừng có quản nha.” Vạn nhất trên trời đột nhiên rơi xuống một mĩ nam bình thường, ta phải chăng cũng nên không biết xấu hổ cho người ta dùng một chút ?


Hắn tựa hồ cũng không muốn thảo luận cái vấn đề này với ta nhiều hơn, vì thế trở lại chuyện chính: “Như vậy, ngươi lúc nào thì rảnh? Tối nay thế nào?”


“Ngươi chờ một chút.” Ta che điện thoại, hướng phòng bếp hô : “Mẹ, hôm nay buổi tối có đại tiệc ăn, người ta mời, có đi hay không ?”


Tiếng nói mẹ ta trộn lẫn với tiếng rau xào xèo xèo vọng ra: “Ăn ngon thì phải đi chứ!”


Vì thế ta một lần nữa áp di động lên tai, nói với Giang Ly : “Đồng ý, thời gian địa điểm ngươi định đi, mẹ ta không thích ăn cơm Tây, còn lại tùy ý, quan trọng là đầu bếp phải có tay nghề, mẹ ta rất kén ăn.”


Giang Ly “Ân” một tiếng, lập tức cúp máy. Hai người giống như đi thương lượng mua bán, ngay cả chào tạm biệt cũng không nói.




Ta nghĩ buổi tối Hạp Tử đã có bạn trai bên cạnh, bởi vậy cũng không cần ta bận tâm, vì thế vô tư mà cùng mẹ ta đi dự tiệc.


Địa điểm cách nhà ta không xa, là một nhà hàng mà mẹ ta thường xuyên khen ngợi, đương nhiên kỳ thật bà cũng chỉ đến đó tổng cộng có một lần. Cũng vì thế, nên mẹ ta dù chưa gặp Giang Ly, đã mỉm cười có đến ba phần hài lòng. Ta ở một bên kính cẩn nhắc nhở bà. “Mẹ à, rụt rè một chút.”


Cha mẹ của Giang Ly so với tưởng tượng của ta trẻ hơn một ít. Vừa thấy cha mẹ hắn, lòng ta liền bình thường trở lại, trách sao Giang Ly lớn lên dễ nhìn như vậy, tuyệt đối là do di truyền ! Mẹ hắn đúng thật là một đại mĩ nhân, tuy rằng giờ đã lớn tuổi, nhưng nhìn đường nét trên mặt có thể thấy được bà hồi xưa rất đẹp. Nhất là làn da của bà, bảo dưỡng rất tốt. Cha hắn cũng rất tuấn tú, hơn nữa cả người tản ra cảm giác thuần thục của lão nam nhân, có ổn trọng cùng cơ trí, cùng với từng trải, cuối cùng chỉ có thể dùng một chữ tuyệt để ca ngợi.

Cha mẹ của Giang Ly so với tưởng tượng của ta trẻ hơn một ít. Vừa thấy cha mẹ hắn, lòng ta liền bình thường trở lại, trách sao Giang Ly lớn lên dễ nhìn như vậy, tuyệt đối là do di truyền ! Mẹ hắn đúng thật là một đại mĩ nhân, tuy rằng giờ đã lớn tuổi, nhưng nhìn đường nét trên mặt có thể thấy được bà hồi xưa rất đẹp. Nhất là làn da của bà, bảo dưỡng rất tốt. Cha hắn cũng rất tuấn tú, hơn nữa cả người tản ra cảm giác thuần thục của lão nam nhân, có ổn trọng cùng cơ trí, cùng với từng trải, cuối cùng chỉ có thể dùng một chữ tuyệt để ca ngợi.


Mọi người chào hỏi giới thiệu xong, mẹ ta vội vàng kéo tay bà thông gia, hỏi xem làm thế nào mà bảo dưỡng làn da.


Mẹ Giang Ly thoạt nhìn có vẻ kín đáo cùng đoan trang, nhưng đã là phụ nữ người nào không thích làm đẹp, huống chi là một người đẹp như vậy, bởi thế nên lông mày bà giãn ra lộ vẻ vui mừng, thân thiết cùng mẹ ta trao đổi kinh nghiệm làm đẹp.


Vốn là phụ nữ ta cũng có thể gia nhập mặt trận làm đẹp, nhưng lại nghĩ như vậy cha Giang Ly sẽ ngồi một mình, ân ân, ta vẫn là đứa nhỏ hiểu biết, cho nên lễ phép cùng Giang bá phụ tán gẫu một hồi.


Thực bất hạnh bởi vì mẹ ta xáo trộn [ta kiên trì cho rằng vì bà xáo trộn cho nên mới hình thành hai mặt trận như vậy], Giang Ly bị bỏ quên.


Giang bá phụ là người rất hoạt ngôn, hơn nữa hòa ái, thích cười, hơn nữa lúc cười trông rất hiền lành, tóm lại, so với con bác tốt hơn nhiều.


Thông qua lúc nói chuyện, ta mới biết, thì ra cha mẹ Giang Ly đều là giáo viên dạy trung học, cha hắn dạy Toán, còn mẹ dạy Văn. Đáng tiếc ta thi vào cao đẳng cả toán học và ngữ văn đều chỉ được năm mươi điểm, khi đó bắt ta viết một bài văn hơn tám trăm chữ so với táo bón còn thống khổ hơn, cho nên bây giờ hễ đụng tỡi giáo viên Ngữ văn tóc gáy ta đều dựng thẳng. Cho dù trước mắt vị ngữ văn lão sư này vô cùng hòa ái đẹp đẽ, lại là mẹ chồng ta,nhưng là ta…..Kỳ thi cao đẳng thực sự đã gây cho ta một nỗi sợ không thế phá bỏ , cho nên ta cũng không trông chờ cái gì. Bởi vậy lúc mẹ Giang Ly nhìn ta, ta cũng chỉ mỉm cười lại với bà, không nói lời nào, lúc cười cơ mặt dường như còn có thể đóng băng.


Giang Ly chuyển chỗ ngồi đến bên cạnh ta, hắn đột nhiên cúi xuống bên tai ta vụng trộm nói: “Ngươi không phải đang ghen tị với sắc đẹp của mẹ ta ?”


Ta gắp một miếng thịt tẩm hạt tiêu bỏ vào bát của hắn, nghiêng đầu, hắn cũng phối hợp ghé tai lại, vì thế ta giải thích: “Ta có chứng sợ ngữ văn.”


Hắn cúi đầu nở nụ cười, vừa thấy cũng biết là giả, phỏng chừng là cố ý diễn trò yêu đương trước mặt cha mẹ hắn, ta không nói gì, tiểu tử này coi như là dụng tâm lương khổ .


Ta ngẩng đầu đang muốn cùng Giang bá phụ nói mấy chuyện ngốc nghếch trước đây của Giang Ly, để sau này lúc đấu võ mồm còn có cái mà dùng. Lúc này đã thấy ba vị phụ huynh đã ngừngói chuyện phiếm. ái muội nhìn ta và Giang Ly. Rất rõ ràng, một chiêu vừa rồi của Giang Ly dù không cần động tác quá thân thiết cũng đã khiến cho ba vị thực thõa mãn.


Tuy rằng da mặt ta dày thật, nhưng tốt xấu gì vẫn là một cái lão xử nữ, vì thế “bừng” đỏ mặt, gắp một miếng bí đao đặt vào bát của mỹ nữ ngữ văn lão sư, nói nói như muỗi kêu : “Bá mẫu, dùng bữa, thứ này rất đẹp da.” Nói xong ta lại gắp một miếng mướp đắng đến bát của Giang lão soái ca, mỉm cười một cái : “Bá phụ, dùng bữa, dùng bữa, mướp đắng chữa bệnh rất tốt.” Người già thôi mà, bình thường đều lo bệnh tật.


Sau đó mẹ ta không nói gì, nhìn chằm chằm chiếc đũa của ta, chờ ta đưa cho bà đĩa rau, ta vỗn nghĩ đem mấy miếng xương kia đưa cho bà, lại sợ bà không đủ rụt rè sẽ giáo huấn ta tại trận , vì thế trực tiếp xem nhẹ ánh mắt của bà, vùi đầu vào ăn cơm,


Lúc này, Giang Ly mới gắp một miếng thịt bò đặt vào trong bát mẹ ta, ngữ khí vừa ôn hòa lại lễ phép : “Dì à, dì nếm thứ món thịt bò nướng này xem thế nào.”


Mẹ ta lập tức tủm tỉm cười đem thịt bò đưa vào miệng, nhai mấy miếng , gật đầu cười nói: “Ngon lắm, so với ta làm ngon hơn.”


Ta cân nhắc kỹ bà thực ra là muốn nói, “So với ta làm cũng có thể chấp nhận được”,


chính là trước mặt con rể với thông gia, nên bà đành ngượng ngùng tự kỷ.


Vì thế Giang Ly nịnh nọt nói ra “tiếng lòng”của bà : “Nhất định là không thể bằng được rồi, Tiểu Yến trước mặt con còn ca ngợi tài nấu bếp của dì nha.”


Mẹ ta nhất thời tươi rói như một đóa hoa loa kèn, ban cho ta một cái liếc mắt tán thưởng : “Tiểu Yến luôn nói lung tung.”


Vã mồ hôi, ta ta ta ta…. Ta bất quá chỉ nói bà – rất – kén – ăn mà thôi…..


Tiếp theo Giang Ly còn nói: “ Dì à, nhiều năm qua như vậy , Tiểu Yến đều quan tâm đến dì đi ?” Nói xong không quên ra vẻ sủng nịch nhìn ta âu yếm một cái, làm mọi người đều lầm tưởng hết cả.


Mẹ ta vừa nói đến đây, vô cùng hứng trí, bình thường bà am hiểu nhất, không phải nấu ăn mà chính là kể xấu ta !


Lão tử lúc này thật sự không còn gì để nói.


Cũng may mẹ ta còn chưa đến mức hồ đồ, phỏng chừng là sợ người nhà Giang Ly ghét bỏ ta, hối hôn. Cho nên bà chỉ nói một hai chuyện có vẻ đại biểu, không làm cho ta mất hình tượng, bất quá cứ như vậy, mọi người bỗng nhiên tm được tiếng nói chung, nếu nói cha mẹ trước mặt người khác vạch trần con gái mình có vẻ làm cho người ta không hài lòng nhưng cũng có mặt đáng yêu, đương nhiên những chuyện rất dọa người khẳng định sẽ không nói, mọi người cũng không phải người ngu.


Vì thế trên bàn cơm vận mệnh thay đồi, ta cùng Giang Ly về một phe.


Ta cảm thấy Giang Ly quả thực rất lợi hại., hắn thật giống như là người khống chế toàn bộ cục diện, nói hai ba câu có thể thay đổi phương hường của mọi người. Không biết lúc làm việc hắn có như vậy hay không, nếu nói như vậy, BMWs kia chắc không phải là thuê đến đi ?


Ta đang miên man suy nghĩ, Giang Ly đột nhiên tiến đên bên tai ta nói: “Cha ngươi đâu ?”


Ta phát hiện mỗi lúc hắn nói chuyện với ta đều không để người khác nghe thấy. chả trách khiến cho người ngoài nhìn vào đều thấy hai chúng ta đang lời ngon tiếng ngọt liếc mắt đưa tình, tuy rằng ta không thích nhưng vẫn phải chấp nhận.


Vì thế ta liền tiến đến bên tai hắn thì thầm: “Nói cho ngươi một bí mật.”


Giang Ly “Ân” một tiếng chờ ta nói hết.


Ta: “Kỳ thật mẹ ta cũng mẹ Jesus* giống nhau, không cần nam nhân cũng có thể mang thai.”


*Đức mẹ Maria sinh Chúa Jesus khi bà vẫn còn là trinh nữ.


Ta cảm thấy có một số chuyện, chỉ có thể để người ta muốn nói thì sẽ nói, nếu người ta không muốn nói, ngươi tốt nhất cũng đừng nên hỏi, giống như chuyện về cha ta vậy.


Giang Ly nhìn lại ta bằng ánh mắt khó hiểu, lại ghé xuống thấp giọng nói: “Ta muốn báo cáo kết quả công tác.”


Ta nhất thời hiểu được, hôm nay cha ta không tới, phỏng chừng khi cha mẹ Giang Ly trở về chắc chắn sẽ hỏi Giang Ly cha của Quan Tiểu Yến làm sao vậy ? Ta đã sắp trở thành vợ Giang Ly, hắn không thể không biết chuyện này đi ? Không thể đến lúc đó đáp một câu “Cha mẹ chờ con hỏi một chút a”, như vậy cho dù chúng ta có cố gắng, thì hôn nhân của hai đứa cũng đã bị nghi ngờ, thậm chí cha mẹ hắn còn có thể cảm thấy ta không tin con trai họ, con dâu như vậy bọn họ phỏng chừng cũng không cần.


Quả nhiên vẫn là Giang Ly nghĩ chu đáo, ta thoải mái, cúi người nói : “Ly hôn, lúc ta học trung học thì chia tay.”


Vì diễn trò cho đến hết, Giang Ly nghe xong lời ta nói, vô cùng thân thiết vỗ vỗ đầu ta, hai người không nói gì nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...