Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Giang Ly phát hiện càng ngày càng khó khống chế bản thân mình, nhất là trước mặt Quan Tiểu Yến, nhất cử nhất động của nàng đều hấp dẫn ánh mắt của hắn.


Tuy chỉ số EQ của hắn có thấp thật, nhưng Giang Ly cũng biết, mình đã yêu Quan Tiểu Yến mất rồi.


Chì cần nhìn thấy nàng cười xong, hắn cũng sẽ thấy vui vẻ, nhìn thấy nàng khổ sở, hắn sẽ muốn trêu chọc để cho nàng vui vẻ, bắt gặp nàng cùng Vương Khải ở cùng một chỗ, hắn sẽ tức giận. Thậm chí cho dù biết rõ Tiết Vân Phong là gay, nhưng khi hắn biết được Quan Tiểu Yến đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà, hắn vẫn khó mà nén lại ghen tuông. Hắn nghĩ, chính hắn cũng từng là gay ( Giang Ly, ngươi vì sao đến bây giờ vẫn còn khăng khăng như vậy ), kết quả không phải vẫn bị Quan Tiểu Yến hấp dẫn hay sao….


Muốn thu hút sự chú ý của Quan Tiểu Yến, muốn cảm thấy nàng quan tâm đến mình, cho dù là dùng một chút phương thức bắt buộc. Muốn Quan Tiểu Yến mua quà sinh nhật cho hắn, muốn nàng vì hắn mà hát Chúc mừng sinh nhật, muốn nàng ở giữa đêm hôm khuya khoắt, nấu mì trường thọ cho hắn.


Giang Ly cứ tự nhắc đi nhắc lại với mình, Quan Tiểu Yến vẫn rất quan tâm đến hắn, ngươi xem, nàng vẫn còn làm mì trường thọ cho mình….


Nhưng là vẫn không đủ, những thứ xa xôi đó không đủ, Quan Tiểu Yến chỉ có thể nấu cơm cho một mình hắn, chỉ có thể giặt quần áo cho một mình hắn, chỉ có thể cười với hắn, chỉ có thể để một mình hắn “bắt nạt”, chỉ có thể… Có đôi khi, Giang Ly thật hy vọng Quan Tiểu Yến là một cô bé chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, như vậy hắn có thể đem nàng giấu trong áo mình, ai cũng đừng nghĩ nhìn thấy.


Những điều này chỉ là suy nghĩ của Giang Ly, nhưng mà Quan Tiểu Yến ? Nàng nghĩ thế nào ?


Nghĩ đến vấn đề này, Giang Ly vừa cảm thấy mất mát vô lực lại còn vô cùng chán nản.


Quan Tiểu Yến nghĩ thế nào ư ?


Nàng nói: “Yên tâm đi, nam nhân kiểu như ngươi, ta cũng chướng mắt.”


Nàng còn nói: “Giang Ly, ngươi nếu dám có ý đồ với ta, hai ta liền ly hôn, ngươi cứ mỗi ngày ăn mì tôm đi !”


Nàng…nàng làm sao lại có thể vô tâm vô phế như vậy được…


Giang Ly bất đắc dĩ cười cười, nét tươi cười tan ra trong bóng đêm, vô cùng hắc ám, vô cùng cô đơn.


Từng lời nói từng hành động của Quan Tiểu Yến ở trước mặt hắn, luôn nhẹ nhàng cùng thản nhiên như vậy. Nàng có biết hay không, cái loại không nặng không nhẹ không quan trọng này của nàng, làm cho lòng hắn đau muốn chết. Nàng sẽ không e ngại chụp ảnh chung một cách thân mật với Vương Khải, trên quà sinh nhật nàng tặng cho hắn quang minh chính đại khắc ba chữ “Ta yêu ngươi”, đêm khuya nàng sẵn sàng đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà…. Nàng có bao giờ nghĩ đến, lúc nàng làm những chuyện này, có một người, khó chịu như trong tim đang có hàng ngàn hàng vạn con kiến chích đốt ?


Nàng nhất định chưa từng nghĩ đến. Nàng ngu như vậy, làm sao mà nghĩ ra được ?


Quan Tiểu Yến, ngươi thật sự không có chút quan tâm nào sao ?


Giang Ly thật muốn chính miệng hỏi nàng một câu, nàng rốt cuộc có để ý đến hắn hay không. Nhưng mà lời nói vừa lên đến miệng, lại nói không nên lời. Nếu như nàng biết rõ hắn yêu mến nàng, sẽ phản ứng như thế nào ?


Nàng…có phải sẽ trốn tránh hắn hay không ?


Giang Ly ngồi ở trước giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt yên bình đang ngủ của Quan Tiểu Yến. Chỉ mấy giờ trước thôi, hắn thiếu chút nữa đã làm hại nàng. Cô gái này thoạt nhìn có vẻ ngoan cố, kỳ thật sâu trong đáy lòng rất yếu ớt, một khi đã bị thương, rất khó khỏi hắn. Hắn từ trước đến nay luôn rất lý trí, nhưng lúc đó thì thật là… đầu óc sắp hồ đồ đến nơi rồi.


Nhưng mà cái tên Vương Khải kia…


Vừa nghĩ tới Vương Khải, Giang Ly không khỏi nhíu chặt hai hàng lông mày. Hắn lại nhớ đến một màn lúc tối kia. Lúc ấy chứng kiến Vương Khải những cái trò kia với Quan Tiểu Yến, hắn thật muốn xông ra đấm cho tên kia một phát đo đất… Nhưng mà, hắn lấy tư cách gì đây ?


Nếu như Quan Tiểu Yến thật sự yêu mến Vương Khải? Nếu là như vậy, như vậy thì hắn đối với hai người bọn họ, chính là một kẻ hoàn toàn chẳng liên quan gì, hắn có tư cách gì mà quấy rầy Quan Tiểu Yến ?


Giang Ly nhắm mắt lại cười khổ, đối mặt với bọn họ, những tự tin thường ngày, một chút cũng không còn.


Hắn vuốt ve hai má Quan Tiểu Yến, lại nhíu mày. Quan Tiểu Yến không thích Vương Khải là thật, nhưng mà, nàng không thích Giang Ly, cũng là thật. Hắn phải làm sao bây giờ ?


Giang Ly đột nhiên hối hận, chính mình lúc trước đi tìm nam nhân làm cái gì, hắn vốn đã yêu thích nữ nhân ! Giờ thì tốt rồi, Quan Tiểu Yến đã cho rằng hắn là đồng tính luyến, không muốn thân thiết với hắn. Mà nàng nếu như biết rõ hắn yêu mến nàng, có thể thực sự sẽ ly hôn với hắn hay không….


Giang Ly gạt những sợi tóc của Quan Tiểu Yến sang hai bên, ở trên trán nàng nhẹ nhàng ôn nhu đặt xuống một nụ hôn. Ánh mắt của hắn yên lặng như nước, nhưng mà trong lòng, lại có một thanh âm tuyệt vọng đang kêu gào.


Quan Tiểu Yến, ngươi thật sự một chút cũng không để ý đến ta sao ?


Thật sự, thật sự, một chút cũng không để ý ?


Quan Tiểu Yến, ta phải làm sao bây giờ….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...