Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!


Hôm nay hết giờ làm, ta ngồi vào trong xe của Giang Ly, lại thấy không khí hình như có vẻ không được ổn lắm.

Mặt của Giang Ly giống như nước hồ thu, làm cho người ta trong chớp mắt sinh ra một loại cảm giác lạnh lẽo. Hắn tập trung lái xe không thèm chớp mắt lấy một cái, không thèm để ý đến ta tí nào, ngay cả châm chọc cũng không có một câu.

Ta nhấp nhổm ngồi trên ghế, không nói lời nào. Ta thấy hôm nay Giang Ly nhất định là thiếu nợ ai cái gì, bây giờ đang nổi nóng. Tuy rằng ta không dám nói chuyện với hắn, bất quá đối với người có thể khiến Giang Ly cáu thành như vậy làm ta rất ngạc nhiên, còn có sùng bái nữa….Ta thật mong có thể gặp người kia một chút, nếu mà có thể, có lẽ còn bái người đó làm sư phụ không chừng….

Bất quá, ta đột nhiên lại nghĩ đến một vấn đề: Tâm tình Giang Ly kém như vậy, khẳng định cần phát tiết, mà nếu hắn phát tiết….Ta đây chẳng phải chính là nơi trút giận chẳng hay ho gì kia hay sao ? Khóc không ra nước mắt, ta làm sao lại bi thảm như vậy a….

Quả nhiên, vừa về nhà, Giang Ly đã bắt đầu soi mói. Hắn dựa vào cửa, hậm hực nhìn ta đang ngồi trên ghế, nói: “Quan Tiểu Yến, ngươi không có gì để nói với ta ?”

Ta tuy rằng rất sợ bị hắn bắt nạt, nhưng lại cực kỳ phản cảm hành vi soi mói này của hắn, thế nên mặt không chút thay đổi mà đáp trả: “Giang Ly, ngươi không có gì để hỏi ta sao ?”

Giang Ly bước tới, cầm một quyển tạp chí ném tới trước mặt ta: “Xem trang thứ bảy, kiệt tác của ngươi.”

Ta cảm thấy mạc danh kỳ diệu, mở ra trang thứ bảy trên tạp chí, liền hiểu rõ. Trang thứ bảy là ảnh chụp quảng cáo, tràn ngập một trang giấy, đều là hình của ta và Vương Khải “song kiếm hợp bích” mặc các loại trang phục, cùng với một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Lần đầu tiên ta phát hiện ra, thì ra bản thân ta cười lên cũng rất sáng lạn nha. Hơn nữa tên nhóc Vương Khải kia từ ánh mắt cho đến vẻ mặt đều rất thích hợp, hắn cúi đầu động tình nhìn tiểu hồng mạo, ánh mắt kia có chút ấm áp, có chút nồng cháy, lại có chút sủng nịch…Nếu chỉ nhìn những tấm ảnh này, tuyệt đối sẽ không ai tin rằng, thằng nhãi này kỳ thật là một con cáo già thích đùa bỡn các cô gái đẹp.

Vì thế ta thưởng thức mấy trang quảng cáo này, tự đáy lòng cảm thán một câu: “Mấy tấm này chụp rất thành công, ta phải lưu lại làm kỷ niệm mới được.” Thuận tiện cũng có thể lấy nó nhục nhã Vương Khải một chút.

Ta vừa dứt lời, Giang Ly đã giật lấy tờ tạp chí, cười khẩy nói: “Đã hồng hạnh ra tường, lại còn hiên ngang bất khuất như vậy? “

Ta kháo, ngươi nói cái quái gì vậy! Ai hồng hạnh ra tường, ai ai ai! Ta bị mấy câu nói của Giang Ly làm cho nổi khùng, phản bác nói: “Chụp mấy tấm ảnh quảng cáo đã bị coi là hồng hạnh ra tường sao? Ngươi làm ơn có tí thưởng thức một chút có được hay không !”

Giang Ly: “Chụp quảng cáo mà cũng cười vui vẻ như vậy sao? ” ( úi xời….mùi dấm ở đâu mà chua thế nhỉ…)

Ta cảm thấy quả thực không thể nói lý với Giang Ly, bèn xua xua tay nói: “Được rồi được rồi, ta biết ngươi tâm tình không tốt, mấy thứ cốc chén bát đũa ở phòng bếp cho ngươi đập thoải mái, đừng có làm phiền ta là được….Hơn nữa, cho dù ta có hồng hạnh ra tường, thì liên quan gì đến ngươi nha?”

“Ta….” Giang Ly muốn nói lại thôi, ngập ngừng, rốt cục mở miệng: “Ta chỉ là đột nhiên phát hiện, phẩm vị của ngươi so với chỉ số thông minh của ngươi còn kém hơn nhiều.”

Ta hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta thực hoài nghi, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ ? Nói thật đi Giang Ly, ngươi cả đời này có phải chưa được lên tạp chí lần nào hay không ?…. Đương nhiên ngoại trừ thông báo tìm bạn trăm năm nha. Kể ra, chị đây không chỉ có lên tạp chí, còn chụp một đống ảnh quảng cáo đẹp như vậy, còn…” Ta nói đến đây, ngừng lại, đứng lên vỗ vỗ vai Giang Ly, ý vị thâm trường nói: “Nói thật, ta cũng hiểu tâm trạng bây giờ của ngươi, dù sao mọi người đều là người bình thường, kỳ thật muốn trở nên nổi tiếng, rất khó….” Ta phát hiện tư duy của ta bây giờ đã lạc đề một cách nghiêm trọng, làm sao có thể tán gẫu đến những phương diện này….Ngươi cũng đừng hỏi ta làm sao nghĩ vậy, ta cũng không biết làm sao nữa, dù sao ta cũng mạc danh kỳ diệu nói như vậy, có thể là do giấc mộng ngôi sao hồi tám tuổi vẫn còn quấy phá đi, dù sao đại đa số mọi người trong lòng đều hy vọng được người khác chú ý. Đương nhiên, lấy lực ảnh hưởng của mấy tấm ảnh quảng cáo này, xác suất nổi danh của ta cơ bản là bằng không.

Giang Ly nghe xong lời ta nói, cười lạnh một tiếng, gạt tay ta ra, nói: ” Chụp cái loại quảng cáo hạng hai đăng lên cái tạp chí hạng ba mà ngươi đã như vậy? Nói thật, cái loại tạp chí kiểu này ta mới lười lên.”

Giang Ly nghe xong lời ta nói, cười lạnh một tiếng, gạt tay ta ra, nói: ” Chụp cái loại quảng cáo hạng hai đăng lên cái tạp chí hạng ba mà ngươi đã như vậy? Nói thật, cái loại tạp chí kiểu này ta mới lười lên.”

Ta nghiêm trang gật đầu một cái: “Ăn không được nho vĩnh viễn vẫn thấy chua.”

Giang Ly xoa cằm suy tư trong chốc lát, đột nhiên nói: “Kỳ thật chuyện lên tạp chí cũng chẳng phải việc gì khó.”

Ta cảm thấy lời này của hắn rất buồn cười: “Đùa sao, không tin ta đánh cuộc một phen?”

“Cuộc thì cuộc.” Giang Ly nói xong, lại lật lật tờ tạp chí kia, lập tức chán ghét quăng sang một bên: “Bất kỳ tạp chí nào cấp bậc cao hơn so với tạp chí này, tùy ngươi chọn một cái, nếu ta mà lên được, như vậy ngươi thua.”

“Đến luôn, ta vẫn cứ không tin đấy, ngươi nghĩ mình là thánh sao.” Ta cảm thấy Giang Ly đã tự kỷ đến mức mất đi lý trí, bất quá nghĩ đến tướng mạo đẹp đẽ có thể buôn bán được của hắn, ta lại bổ sung thêm: “Không được bắt chước ta chụp quảng cáo, ngươi phải có bài viết.”

Giang Ly không thèm suy nghĩ liền gật đầu: “Không thành vấn đề.”

Ta có chút chột dạ, sợ Giang Ly thực sự có chút tài năng, bèn nói: “Như vậy, chọn ZZ Thời thượng đi.”

Giang Ly trả lời càng thêm rõ ràng: “Được, vậy chọn tạp chí đó.”

Lúc này ta có chút nghi hoặc, tên Giang Ly này chẳng nhẽ điên rồi, hắn không biết bậc cửa của ZZ Thời thượng cao bao nhiêu sao? Nói gì thì nói, ZZ Thời thượng cũng là tạp chí đứng đầu trong nước, có thể có bài viết trên tạp chí này, đều là những người cực kỳ thành công, nổi tiếng, hơn nữa phải có một đời sống cực kỳ đẳng cấp, đương nhiên sự nhanh nhạy đối với trào lưu mới thời thượng cũng cực cao.

Ta nhìn Giang Ly, lắc đầu. Kỳ thật Giang Ly giống thanh niên đang thất nghiệp hơn. Như thế, người nổi tiếng thành công —- nếu hắn thật sự là người nổi tiếng thành công gì đó, thì lão bà của hắn, ta đây, cũng phải biết mới đúng chứ? Vì thế cái này , pass. Nói đến đời sống cực kỳ có đẳng cấp, hắn trừ bỏ có chút bệnh sạch sẽ ra, không thích ăn cay, cái khác đều không có gì đặc biệt, hơn nữa, hắn ngay cả nước hoa cũng không thích. Vì thế cái này, cũng pass. Cuối cùng, nhạy bén đối với trào lưu mới? Đùa hay sao, người nhạy bén đối với trào lưu mới, sẽ giơ một quyển tạp chí hạng ba diễu võ dương oai với ta? Vì thế, nhất định không có quan hệ gì với Giang Ly, pass.

Tóm lại, Giang Ly toàn thân cao thấp chỉ được cái vẻ bề ngoài, nếu ZZ Thời thượng là một cái tạp chỉ cực kỳ *, như vậy có lẽ trong đó mỗi một trang đều sẽ xuất hiện bóng dáng của tiểu công này —– đương nhiên vô cùng có khả năng trong tình trạng áo rách quần manh. ( chị à, nghĩ đi đâu vậy m (_ _) m )

Vì thế ta đắc ý cười cười: “Ngươi cứ chờ mà nhận thua đi, đâu phải ai cũng có khả năng xuất hiện trên ZZ Thời thượng ?”

Giang Ly lại chẳng thèm để ý, hắn bắt đầu cân nhắc đến vấn đề tiền đặt cược: “Muốn lấy gì làm tiền đặt cược? Ngươi thích cái gì nhất?”

Ta không chút do dự đáp: “Tiền.”

Ta không chút do dự đáp: “Tiền.”

Giang Ly: “Được, chúng ta dùng toàn bộ tiền gửi ngân hàng của mình để cược đi. Ngươi thua, tiền của ngươi thuộc về ta, ta thua, tiền của ta là của ngươi.”

Ta hít một hơi lạnh, dáng vẻ tự tin này của Giang Ly làm cho ta có chút luống cuống, hắn…hắn sẽ không quen biết gì với chủ biên hay gì đó của ZZ Thời thượng chứ ? Nghĩ đến đây, ta do dự mà hỏi: “Giang Ly, ngươi rất chắc chắn sẽ có bài viết trên tạp chí kia, đúng không ?”

Giang Ly lắc đầu: “Không có, ta làm sao biết rõ cái tạp chí kia.”

Ta không tin: “Vậy ngươi vì sao còn muốn đánh cuộc với ta, ngươi không sợ thua sao?”

Giang Ly: “Ta cảm thấy lên tạp chí chắc cũng không phải chuyện gì khó.”

Được rồi, tư duy của biến thái không thể đánh đồng với người bình thường được, nhất là một tên biến thái tự kỷ, cái này ta có thể hiểu được. Cho nên ta càng thêm khinh bỉ, cũng không thèm nghiên cứu tỉ mỉ cấu tạo đầu óc của Giang Ly nữa….Ta cuối cùng cũng phát hiện ra, thì ra khuyết điểm lớn nhất của Giang Ly chính là tự kỷ khinh địch, oa ha ha ha, lần này có chuyện gì ngươi đi mà chịu nhá !

Thế nên ta cảm thấy thắng lợi gần như đã nắm chắc trong tầm tay, liền nói: “Vậy được rồi, vậy tiền gửi ngân hàng của ngươi có bao nhiêu?”

Giang Ly tiếp tục lắc đầu: “Không biết, dù sao cũng nhiều hơn ngươi.”

Ta lại không nói gì, bất quá nghĩ đến chiếc BMWs của hắn, còn có căn nhà rộng mênh mông này của hắn, ta cũng thừa nhận, chắc là thật sự nhiều hơn so với ta rồi…

Giang Ly: “Xét thấy tiền của ta so với ngươi nhiều hơn, nếu như vậy, không công bằng, cho nên phải có thêm điều kiện.”

Ta: “Được thôi.” Sớm biết rằng Giang Ly chẳng phải kẻ dễ bắt nạt.

Giang Ly: “Nếu ta thắng, người liền…từ chức đi.”

Ta kinh hoàng: “Tại sao? ” Công việc hiện tại của ta rất ổn a, trừ bỏ cấp trên có đôi khi có chút nhàm chán ra, những cái khác cơ bản không có gì bắt bẻ, hơn nữa lại nhiều tiền.

Giang Ly nhíu mày nhìn ta: “Ngươi không muốn?”

Ta đương nhiên không muốn, nhớ hôm thằng nhóc Vương Khải kia còn tăng gấp đôi tiền lương a, công việc tốt như vậy có đốt đèn lồng đi tìm còn khó a~

Ta đương nhiên không muốn, nhớ hôm thằng nhóc Vương Khải kia còn tăng gấp đôi tiền lương a, công việc tốt như vậy có đốt đèn lồng đi tìm còn khó a~

Giang Ly: “Không muốn thì quên đi, ta cũng biết là có thể xuất hiện trên tạp chí cũng không đơn giản như vậy…”

Ta bắt lấy cổ tay Giang Ly: “Đồng ý đồng ý, ta đồng ý!” Hiếm khi Giang Ly xúc động mất lý trí như vậy, xem ra lần này ta thắng chắc rồi, không túm lấy cơ hội, sẽ hối hận cả đời! ( ai đó vẫn ngây thơ không biết rằng mềnh đã bị dụ vào tròng

)

Giang Ly cúi đầu nhìn cánh tay của ta, cong khóe miệng nói: “Thành giao.”

Trái tim thấp thỏm của ta cuối cùng cũng hạ xuống. Lúc này, Giang Ly lại nói: “Nhưng mà ta vẫn thấy, ngươi có vẻ đang chiếm tiện nghi của ta.”

Ta nói một cách đầy chính nghĩa trách cứ hắn: ” Đã nói xong hết rồi, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy….Không được, ta không tin vào nhân phẩm của ngươi, chúng ta vẫn nên ký hiệp nghị để ngừa vạn nhất đi .”

Ta nói xong, không thèm đợi Giang Ly phản ứng lại, chạy tới thư phòng xoạt xoạt xoạt, viết hai bản hiệp nghị, tự mình ký tên xong, sau đó đưa cho Giang Ly. Giang Ly cầm cái bút, chậm chạp không chịu ký: “Ta vẫn cảm thấy không công bằng, hay là chúng ta đừng đánh cuộc nữa?”

Ta chống nạnh: “Không được, ngươi làm sao có thể không giữ lời như vậy, ngươi có còn là nam nhân không a ngươi….”

Vì thế, dưới sự uy hiếp của bản “nam nhân luận”, Giang Ly cuối cùng cũng ngoan ngoãn ký tên.

Ta cười tủm tỉm nhận lấy hiệp nghị, bắt đầu mơ tưởng đến cảnh Giang Ly bị ta thắng sạch hết tiền trong tương lại.

Lúc này, giọng nói của Giang Ly lại rất không hợp thời mà vang lên: “Quan Tiểu Yến. ngày kia là sinh nhật ta rồi, quà sinh nhật ngươi đã chuẩn bị tốt chưa hả ?”

Một câu đánh văng ta về với sự thật tàn nhẫn.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...