Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


“Giang Ly, ta rốt cục vẫn cảm thấy ngươi rất bất thường.”


Giang Ly nhíu mày: “Ta làm sao ?”


Ta đảo mắt, nói: “Ngươi…ngươi tốt lắm, bình thường ngươi sẽ chẳng nói với ta mấy chuyện như vậy.” Ta cảm thấy lúc Giang Ly nói chuyện với ta ở nhà hàng ngày hôm nay, như biến thành một người khác vậy, điều này làm cho ta cảm thấy rất bất an. Điển hình của một kẻ vô thương bất gian* Giang Ly chưa làm chuyện lỗ vốn bao giờ.


*không có lãi thì không làm.


Giang Ly khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn ta, được một lát, hắn rốt cục cũng mở miệng: “Vốn nghĩ miễn phí giúp ngươi một chút, ai ngờ ngươi nhất định phải báo đáp ta.”


Ta ta ta ta ta….ta có nói sẽ báo đáp hắn sao?


Giang Ly không chờ ta giải thích, tiếp tục nói: “Như vậy, ngươi định cho ta cái gì?” Hắn vừa nói, vừa nhìn ta từ trên xuống dưới đánh giá một chút, chán ghét mà lắc đầu: “Nếu như ngươi nhất định muốn lấy thân báo đáp, ta cũng chỉ có thể cố mà làm.”


Này !


Ta không thèm để ý đến hắn, xoay người đi tắm rửa.


Giọng nói của Giang Ly lại vang lên : “Được rồi, cứ nhớ kỹ ngươi nợ ta cái gì đó, chờ ta nghĩ ra, nói sau.”


Phẫn nộ, đây rõ ràng là bắt chẹt nhau mà !




Giữa trưa lại gặp tiểu mỹ nam Tiết Vân Phong ở nhà ăn cho nhân viên, đây là lần thứ hai ta gặp hắn ở nhà ăn. Còn nhớ Vương Khải đã từng nói qua, mỹ nam này cực kỳ gây chú ý, cho nên rất ít khi đển nhà ăn dành cho nhân viên, không biết là hôm nay hắn đang có chuyện gì hứng thú.


Dù sao ta cùng với Tiết Vân Phong coi như cũng có quen biết, vì vậy, lúc đi ngang qua hắn ta cũng gật đầu một cái, xem như chào hỏi một chút.


Tiết Vân Phong cũng không mua cơm, hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta, mặt không chút thay đổi mà nói: “Ta muốn nói chuyện với ngươi.”


Ta vẫn chưa kịp phản ứng lại: “A ?”


Hắn lại lặp lại lần nữa: “Ta muốn nói chuyện với ngươi, bây giờ có tiện không ?”


“Oh…ah ..” Ta thì có cái gì hay để mà nói chuyện cùng ?


Xét thấy nhìn Tiết Vân Phong quả thực là quá mức xinh đẹp, phỏng chừng chỉ ngồi không đối diện hắn thôi cũng là một loại hưởng thụ, vì vậy, ta mới đáp ứng nói chuyện cùng với hắn. Về phần cụ thể là nói chuyện gì…Tám phần chắc là chuyện của Giang Ly rồi.


Ta với Tiết Vân Phong ngồi ở nhà hàng kiểu Tây đối diện công ty, nơi này cảnh vật xung quanh rất yên tĩnh, rất thích hợp để nói chuyện.Ta mặc dù không thích ăn pizza cho lắm, bất quá bây giờ đang đói bụng, chẳng còn cách nào khác. Huống hồ dù sao cũng không phải ta trả tiền….


Tiết Vân Phong cũng không ăn gì, hắn nhìn tướng ăn của ta, có một tia căm ghét. Ta không nói gì, tiểu thiếu gia này chú ý thật đúng là không ít.


Tiết Vân Phong nói: ‎gươi….có nghĩ đến việc..ly hôn hay không ?”


“Ngô….Ân ?” Cái dĩa trên tay ta suýt nữa rớt xuống, đây là cái gì với cái gì nha?


Tiết Vân Phong kiên nhẫn lặp lại một lần: “Nếu như ngươi đồng ý ly hôn với Giang Ly, điều kiện tùy ngươi đặt ra.”


Ta lau lau miệng, khó hiểu nói: “Ta tại sao lại phải ly hôn?”


Tiết Vân Phong thản nhiên đáp lại: “Ta không yên tâm với bất kỳ kẻ nào ở bên người hắn, phụ nữ cũng không được.”


Ta: “Nhưng mà cho dù ta ly hôn rồi, hắn cũng phải lấy nữ nhân khác a.”


Tiết Vân Phong cuống quít lắc đầu: “Mặc kệ như thế nào, hắn đối với ngươi không giống với đối với những người khác, ta hy vọng..ngươi rời khỏi hắn.”


Ta đột nhiên nhớ tới những lúc Giang Ly tới đón ta, có mấy lần gặp phải Tiết Vân Phong, lúc ấy sắc mặt Tiết Vân Phong quả thật rất khó coi. Ai, tiểu mỹ nam này, thật là nhạy cảm. Ta nhìn ngũ quan xinh xắn của hắn, da thịt không có nửa điểm tì vết, cùng với hai tròng mắt trong sáng lấp lánh, bản năng của người mẹ trong lòng lại đột nhiên trỗi dậy. Vì vậy, ta vỗ vỗ ngực, chắc như đinh đóng cột mà nói: “Ngươi yên tâm đi, Giang Ly hắn ngấm ngầm bắt nạt ta, lại còn khinh bỉ ta khác giới nữa.” (kỳ thật là khinh bỉ trí thông minh của ta nhiều hơn =.= )


Hai mắt Tiết Vân Phong sáng lên: “Thật sự ?”


Ta vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, ta lừa ngươi làm gì? Tiểu tử kia chẳng phúc hậu chút nào, lấy chèn ép người khác làm thú vui.” Đứa nhỏ này, người khác nói gì hắn cũng tin, quả nhiên là vẫn còn rất đơn thuần.


Tiết Vân Phong nghĩ ngợi một chút, vẫn lắc đầu: “Không được, cho dù bây giờ hắn không thích ngươi, cũng không có nghĩa là sau này sẽ không, ta cảm thấy vẫn không đủ an toàn.”


Thế nên ta lại tiếp tục trấn an hắn: “Yên tâm đi, lấy điều kiện của hắn, gặp gỡ chắc hẳn không ít phụ nữ, mà phụ nữ bên người cũng không ít, hắn nếu thích phụ nữ, đã thích từ lâu rồi.”


Tiết Vân Phong chậm rãi gật đầu một cái: “Nói cũng đúng…Nhưng mà bây giờ hắn không thích, không có nghĩa là sau này sẽ không a…”


Tiểu mỹ nam này thật là phiền toái, ta bị lô-gích của hắn làm cho đau cả đầu: “Như vậy ngươi kỳ thật là không tự tin với mị lực của chính mình phải không ?”


Gương mặt Tiết Vân Phong đột nhiên phủ lên một tầng phấn hồngthoạt nhìn hết sức đáng yêu. Hắn noi: “Không có, ta chỉ là lo…lo hắn…”


Ta cảm thấy bộ dáng này của hắn thật thú vị, vì vậy nói: “Kỳ thật, chuyện này, cũng không phải không có biện pháp.”


Tiết Vân Phong ngẩng đầu, vẻ mặt đầy mong chờ: “Biện pháp gì?”


Ta nghiêm trang mà nói: ‘Đem hắn thiến, làm cho hắn biến thành Đông Phương Bất Bại.”


(chị à…Giang ca mà nghe thấy chắc thương tâm đến chết mất.)


Mặt của tiểu mỹ nam trước mặt, càng thêm đỏ.


Suy cho cùng vẫn là tuổi trẻ a….Ta rất không phúc hậu mà nghĩ .


Lúc này tiểu mỹ nam lại mở miệng nói: “Vậy hắn hay bắt nạt ngươi như vậy, ngươi tại sao lại không muốn ly hôn với hắn? Có phải ngươi đã thích hắn rồi hay không ?”


Đứa nhỏ này thật đúng là cẩn thận, ta vỗ vỗ trán, nói : ” Thích thì không thích, bất quá con người của ta rất lương thiện, nhẫn nhục chịu đựng, có truyền thống mỹ đức tốt đẹp của một người con gái Trung Quốc…”


Tiết Vân Phong ngắt lời ta: “Hắn nếu bắt nạt ngươi, tốt nhất là ngươi nên rời khỏi hắn. Bây giờ ngươi ly hôn với hắn, còn có thể kiếm được một khoản không tồi ở ta, nếu như đợi đến sau này ngươi thực sự không chịu nổi hắn nữa, khi đó có khi đã muộn.”


Ta phát hiện bản thân thật đúng là không thể xem thường đứa nhỏ này được. Hắn mặc dù lúc nói chuyện vẫn còn mang chút ngây thơ, nhưng là rất giỏi đánh đòn tâm lý, chỉ có mấy câu như vậy, thoáng cái đã chia rẽ ta và Giang Ly rồi. Nói cũng đúng a, nếu Giang Ly sẽ bắt nạt ta đến già, vì cái gì ta phải ở cùng một chỗ với hắn ? Ta tại sao không đổi người a..Ta phát hiện vấn đề này thật đáng để nghiền ngẫm a…


Vì vậy ta do dự mà hỏi: “Như vậy…ta muốn gì cũng được ?”


Tiết Vân Phong hảo sảng gật đầu: “Chỉ cần là thứ ta có.”


Kỳ thật mà nói, đề nghị của tiểu thiếu gia này….quả là hấp dẫn người ta.


Buổi tối lúc nấu cơm, trong đầu ta toàn là suy nghĩ về đề nghị hôm nay của tiểu mỹ nam Tiết Vân Phong. Giang Ly luôn bắt nạt ta, bóc lột ta, sai khiến ta như nô dịch, laij còn chèn ép ta, ta vì sao không phản kháng lại ? Cho dù không phản kháng, ta cũng có thể chạy trốn được cơ mà ? Huống hồ tiểu mỹ nam kia còn đáp ứng cho tay một khoản phí chia tay to đùng….Vậy khoản phí kia ta muốn cái gì ? Muốn bao nhiêu?


Ta đột nhiên phát hiện một vấn đề nan giải: đối với phí chia tay, ta cũng không biết bản thân muốn cái gì. Tiền ? Hình như ta có thể tự nuôi sống bản thân, làm một kẻ thường dân nhỏ bé cực kỳ hạnh phúc. Địa vị ? Quyền cao chức trọng, khẳng định sẽ rất mệt a . Người ? Ách, đem tiểu mỹ nam nhốt lại nuôi làm thú cưng cũng không tồi, đáng tiếc hắn sẽ không chịu đâu. Địa bàn ? Khụ khụ, cái này là ta suy nghĩ lung tung ý mà…


Lúc Giang Ly ăn cơm tối, tâm tình không tốt chút nào. Bởi vì ta trong lúc thất thần, không nghĩ tới tới là bỏ hơi nhiều muối vào trong canh, thức ăn cũng hơi cháy một chút.


Giang Ly đặt bát cơm lên trên bàn, bất mãn mà nói: “Quan Tiểu yến, ngươi đúng là ngày càng không dùng được.”


Trong lòng ta nghĩ thầm, dù sao cũng sẽ ly hôn, không cần phải sợ hắn nữa. Vì vậy ta thay đổi thái độ, bực mình mà dùng cái đũa gõ gõ lên cái mâm, nói: “Ngươi thích thì ăn, lão tử cứ không phục vụ đấy.”


Giang Ly đại khái là không ngờ đến ta lại có thể đột nhiên phát cáu như vậy , hắn sững sờ nhìn ta trong chốc lát, giận dữ rời bàn.


Ta đắc ý múc một thìa canh đưa vào trong miệng, ọe, thật khó ăn.


Buổi tối, ta đang ngồi trên ghế xem TV, xem mấy soái ca mỹ nữ trong các chương trình giải trí tổng hợp, cười ngây dại. Giang Ly đột nhiên đi tới ngồi bên cạnh ta, vươn tay với lấy điều khiển. Ta nhanh tay nhanh mắt mà đoạt lấy điều khiển , cảnh giác nói: “Ngươi định làm gì?”


Giang Ly cau mày: “Xem bóng đá.”


Ta quay đầu: “Không được.” Vừa nói, ta lại tiếp tục nhìn tiết mục giải trí cười ngây ngô.


Giang Ly: ” Mấy thứ thiếu muối như vậy, có cái gì hay đâu.”


Ta phản bác nói: “Bóng đá thì không thiếu muối sao, hơn hai mươi người tranh nhau một quả bóng.”


Giang Ly bất mãn nói: “Bát ngươi còn chưa có rửa đâu, mau đi rửa.”


Ta kháng nghị: “Dựa vào cái gì lần nào cũng là ta rửa bát, hôm nay ngươi đi rửa, không rửa ngày mai không cho ăn cơm!” Oa… ta cảm thấy ta rất vĩ đại nha, hắn là Giang Ly đấy, Giang Ly ! Ta mà cũng có dũng khí dùng cái giọng này để nói chuyện với hắn, hừ hừ, sau này để coi ai còn dám nói ta không có tiền đồ nào !


Giang Ly tức giận nhìn ta, trong ánh mắt có chút mạc danh kỳ diệu, ta bị hắn nhìn có chút sợ hãi, vì vậy không thèm để ý đến hắn, tiếp tục xem TV. Chịu đựng, chịu đựng, Quan Tiểu Yến, thời khắc mấu chốt phải lấy khí thế áp đảo đối phương….Đây là Giang Ly dạy cho đấy. (mô phật, Giang ca làm phúc phải tội roài.)


Giang Ly giằng co với ta hai phút đồng hồ, sau đó làm một hành động khiến cho người ta kinh người: hắn đi vào phòng bếp.


Ta trợn mắt há mồm mà nhìn Giang Ly, không dám tin.Phải nói như thế nào nhỉ, Giang Ly vốn là một cái lò xo, ngươi yếu thì hắn mạnh…Hắn quả nhiên là một tên mềm nắn rắn buông mà !


Vì vậy ta vắt chéo chân mà nhàn nhã tiếp tục xem TV cười ngây ngô, nhưng mà tiếp đó, ta liền cười không nổi.


Trong phòng bếp truyền đến một trân loảng xoảng loảng xoảng của tiếng bát đĩa bị đập vỡ, ta cơ hồ như nhảy dựng lên từ trên ghế, chạy thẳng đến phòng bếp. Ta chống nạnh như một bà địa chủ đứng ở cửa phòng bếp, nhìn Giang Ly đang đứng giữa một đống mảnh vỡ, sau đó cao giọng giận dữ nói: “Ngươi muốn tạo phản sao?”


Giang Ly rất hùng hồn mà nói: “Ta đâu có rửa bát bao giờ.” Nói xong, mặt không chút thay đổi mà đi qua trước mặt ta.


Ta nhìn chằm chằm bóng lưng của Giang Ly, hung tợn nói: “Ngu ngốc!”


Được rồi, ta thừa nhận, lúc ta nói Giang Ly “Ngu ngốc!”, trong lòng có đắc ý nhiều hơn là giận dữ, không có biện pháp, ta bị hắn áp bức mấy tháng trời, cuối cùng cũng có cơ hội mắng hắn ngu ngốc rồi, ta làm ao có thể dễ dàng bỏ qua…. (chị thật là dễ thỏa mãn…mới mắng người ta được một câu mà đã sung sướng thế rồi -____- ).


Kế tiếp cả một buổi tối này cũng trôi qua một cách không được tự nhiên cho lắm, ta và Giang Ly không nói lời nào nữa. Hắn chạy tới thư phòng không biết ở đó mân mê cái gì, mà ta thì vẫn như cũ, ngồi trên ghế xem TV, chỉ là không có cười ra tiếng.


Nói thật trong lòng ta vẫn có chút không nỡ…Ta rất sợ Giang Ly ra lệnh buổi tối hôm nay không cho ta ngủ cùng với hắn, như vậy ta sẽ…Được rồi, là ta không có tiền đồ…


Cũng may Giang Ly tựa hồ hoàn toàn coi ta như không khí, hắn không để phí chút thời gian nào tắm rửa xong liền đi ngủ, nhìn cũng không thèm nhìn ta một cái.


Lòng ta vừa run sợ mà vừa xem TV, cảm thấy nhàm chán, vì vậy đi tắm, sau đó nhón nhón mũi chân bước vào cửa phòng Giang Ly. Ta xoay tay nắm cửa, nhẹ nhàng mà cẩn thận mở cửa ra…May mà Giang Ly không nghĩ đến dùng chiêu này để đối phó ta, trong lòng ta thở phào nhẹ nhõm.


Sau đó, ta len lén mà leo lên giường lớn của Giang Ly, nhẹ nhàng nằm ở trên giường, kéo chăn, ngủ.


Mới vừa nhắm mắt lại, đầu ta liền bị một cái gối đầu chụp xuống, lực đạo không mạnh, nhưng cũng đủ để dọa người ta giật mình…Ngay sau đó là giọng nói không vui vẻ chút nào của Giang Ly: “Quan Tiểu Yến, ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận