Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Ta đột nhiên có chút nhụt chí, ngươi nói xem ta một người hoàn toàn bình thường, cùng một con ma men so đo cái gì a. Vì vậy ta nhất thời cảm thấy mất hứng đến cực điểm, không thể làm gì khác hơn ngoài việc đứng lên, định từ trong bồn tắm bước ra, mặc kệ Giang Ly một mình ở bên trong lăn qua lăn lại.


Nhưng mà Giang Ly lại không có ý định buông tha ta. Cái tên thần trí mơ màng này đột nhiên ôm chặt lấy ta, kéo ta lại một lần nữa ấn vào bên trong bồn tắm, sau đó ngay vào lúc ta còn chưa hiểu nổi hắn muốn làm gì đây, người này lại ôm lấy ta từ phía sau, sau đó cúi đầu xuống…cắn vào cổ ta.. Ta càng thêm hoảng sợ, một lúc lâu còn chưa có hồi hồn ( Giang ca từ mỹ nhân ngư đã tiến hóa lên vampire!!! ( ¯ o ¯ ) / )


Khí lực cắn người của Giang Ly cũng không lớn, hắn giống như đang gặm mía thì đúng hơn, ở trên cổ ta đưa qua đưa lại, cắn một chút, cảm giác mùi vị không phải, lại đổi chỗ, tiếp tục cắn, lại còn dùng đầu lười phối hợp khẽ liếm vào da của ta, khiến cho toàn thân ta run rẩy, tóc gáy dựng đứng cả lên. Mẹ kiếp, cho dù ngươi là con chó, bà đây cũng không phải cục xương, cắn cái gì mà cắn!


Lúc này ta cũng không hơi đâu để ý đến chuyện Giang Ly muốn làm cái gì nữa, phỏng chứng chính hắn cũng không biết hắn muốn làm cái gì. Ta dùng sức giãy dụa, nhưng hai cánh tay của Giang Ly khóa chặt muốn chết. Bất đắc dĩ, ta đành ngả người về phía sau. Tnnd, lão nương đè chết ngươi!


Giang Ly bị ta tập kích thành công, làm tấm nệm lót cho ta ngã xuống phía dưới. Sau đó, theo một tiếng vang buồn bã, thân thể Giang Ly hoàn toàn buông lòng. (Khiếp > ,


Ta từ trong lòng hắn đứng dậy, bước ra khỏi bồn tắm. Sau đó ta ngồi chồm hỗm nhìn kỹ Giang Ly, lúc này hắn đang tựa trên bồn tắm, hai mắt nhắm lại, vẫn không nhúc nhích.


Ta đưa ngón tay đến trước mũi hắn, vẫn còn thở. Như vậy chắc là vừa nãy gáy hắn đụng phải thành bồn tắm, nên mới hôn mê đi? Ta suy nghĩ, lại nhéo mũi hắn, lại thấy mí mắt của hắn thoáng động đậy một cái, cuối cùng mới xác nhận, người này đích xác chỉ bị ngất đi thôi.


Này thì phiền toái rồi, Giang Ly quái vật to oành như vậy, ta làm sao khiêng hắn đưa về phòng ngủ được bây giờ? Hay là cứ để hắn ngủ cả đêm trong bồn tắm? Nếu như cứ để hắn ngủ trong bồn tắm, không chừng cái thân già này của hắn sẽ báo hỏng mất …. ( tỷ à…ai bị cái “thân già” ấy làm cho chảy máu mũi ý nhở)


Quên đi quên đi, đã tốt thì tốt cho trót, vẫn là nghĩ cách đưa hắn về phòng ngủ đi.


Ta trước thay một bộ đồ ngủ khô ráo, sau đó trở lại phòng tắm, thoát hết nước trong bồn tằm, lau khô thân thể của Giang Ly, cuối cùng tốn hết khí lực lôi hắn từ trong bồn tắm kéo đi ra. Giang Ly ngủ giống hệt con lợn, lăn qua lăn lại như vậy mà hắn cũng không tỉnh lại.


Đưa Giang Ly từ trong bồn tắm kéo ra đã lãng phí rất nhiều sức lực của ta rồi, mà bây giờ còn phải lôi hắn từ phòng tắm kéo vào phòng ngủ. Từ phòng tắm đến phòng ngủ, phải đi qua phòng khách. Ta ngồi bệt xuống cửa phòng tắm, nhìn phòng khách rộng lớn kia, lần đầu tiên cảm thấy nhà cửa quá lớn cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.


Được rồi, mặc kệ nói như thế nào, bắt đầu làm việc thôi.


Ta lấy một cái khăn tắm lớn bao lấy bộ vị trọng điểm của Giang Ly, như vậy có thể phòng ngừa trong quá trình vận chuyển có thể mất máu quá nhiều, bỏ dở giữa chừng. Sau đó, hoa hoa lệ lệ mà bắt đầu vận chuyển công trình.


Tâm lý qua quá trình vận chuyển của ta được ghi chép như sau:


Nếu như Giang Ly đừng cao như vậy thì tốt quá, hắn nếu như chỉ cao một mét sáu, thì thật là tốt a…


Nếu như cơ ngực, cơ bụng của Giang Ly cũng nhỏ đi một chút thì tốt rồi…


Nếu như cánh tay với chân của Giang Ly cũng ngắn đi một chút thì tốt quá, nếu như hắn lớn lên khô quắt queo lại , như vậy thì quá tốt rồi….


Nếu như Giang Ly chỉ có mười tuổi, vậy thì tốt rồi….


Nếu như Giang Ly là một con chuột….




Nửa giờ sau, ta lau lau mồ hôi nhỏ giọt trên trán, nhất cổ tác khí* đem cái tên chết trôi này kéo lên trên giường. Thiện tai, tiềm lực của lão nương đúng là bạo phát a. Vừa nghĩ đến chuyện lôi một đại nam nhân cao một mét tám lên trên giường ( hiểu sai xin xem lại phía trên ~), ta liền đặc biệt có cảm giác thành tựu !


*NHẤT CỔ TÁC KHÍ một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’- Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với người lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)


Ta ngồi xổm trên giường lại vừa thưởng thức nghệ thuật nhân thể một lát, sau khi chảy chút máu mũi, trong óc đột nhiên lóe ra một cái ý nghĩ …hết sức … thú vị.


Con người thôi, luôn ít ít nhiều nhiều sẽ có một chút biến thái, huống chi ở chung với cái loại siêu cấp biến thái như Giang Ly này lâu như vậy, nấu như ta vẫn bình thường như cũ, như vậy mới chính thức gọi là biến thái ấy… Được rồi, ý của ta chính là, nghĩ đến sự áp bức của Giang Ly đối với ta, cũng với cơ thể đầy nghệ thuật làm cho người ta phun máu mũi kia, mặc kệ ta có biến thái như thể nào, cũng không quá đáng, đúng không ?


Bởi vì ta cảm giác được, không bằng thừa dịp này ngày tốt cảnh đẹp, thử làm nghệ thuật nhân thể chân thật một lần đi. Ta muốn cho cảnh đẹp trước mắt, không chỉ ở lại trong đầu ta, còn phải ở lại trong ổ C, ổ D, ổ E của ta…


Ta lấy ra camera, nhắm vào thân thể Giang Ly mà nháy rồi lại chụp một loạt ảnh. Ta cảm thấy chưa đã nghiền, dứt khoát đem khăn tắm ở bên hông hắn cởi xuống vứt qua một bên, lại giúp hắn làm vài bức hình tả thực hạn chế (trong lúc đó chảy biết bao nhiêu là máu mũi ). Sau ta lại cảm thấy, hoàn toàn bại lộ thật sự là chẳng có gì thú vị, hơn nữa không văn minh, không có mỹ cảm, lại còn thô tục, không đủ vươn xa đến sự tưởng tượng của con người, đây không phải cảnh giời cao nhất của nghệ thuật…vì vậy ta mượn khăn tắm, chăn mền, gối đầu làm đạo cụ tại hiện trường, nhiệt tình mà giúp Giang Ly bày đặt các loại tư thế mê người, sau đó từng cái từng cái đem vẻ phong tình vô hạn của hắn thu lại (chảy máu mũi….)


Ta một bên bịt lấy cái mũi, một bên nhìn chân dung Giang Ly trong camera, cảm giác như sự lao động khổ cực vừa rồi của ta đã được hồi báo, hưng phấn vô cùng.


Vì vậy tối hôm nay, ta ngủ rất ngon lành.


Buổi sáng, ta đang mơ mơ màng màng say giấc, thì đột nhiên một trân rung động kịch liệt khiến ta bừng tỉnh. Ta nửa tỉnh nửa mơ mà từ trên giường nhảy dựng lên, mang theo quần áo hướng ra bên ngoài, trong miệng vừa hô vừa hoán: “Động đất rồi!”


Còn chưa nhảy xuống giường, cánh tay ta đã bị người túm lấy, sau đó đối phương một phen đem ta ném lên trên giường.


Ta nằm, thấy Giang Ly đang nhìn chằm chằm ta, trong mắt tựa hồ như có sự tức giận, lại còn có chút điểm không được tự nhiên. Chiếc chăn che đậy nửa người hắn, lộ ra xương quai canh cùng với ngực trái. Ta nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của hắn, cũng không có tâm trạng mà thưởng thức mỹ sắc trước mặt… Vẫn là Giang Ly uống rượu đáng yêu hơn nha, miễn phí chụp ảnh, hơn nữa tư thế được tự do chọn, mức độ cũng tự do chọn.


Thanh âm Giang Ly bình tĩnh chất vấn ta: “Quan Tiểu Yến, tối ngày hôm qua ngươi làm cái gì với ta ?”


Ta có chút chột dạ, nhưng lại có chút không phục: “Uy, ngươi như thế nào không hỏi xem ngươi đã làm gì với ta?”


Giang Ly cau mày nghĩ một chút, lắc đầu nói: “Ta chỉ nhớ là mình uống rượu, sau đó…sau đó chẳng biết gì hết.”

Giang Ly cau mày nghĩ một chút, lắc đầu nói: “Ta chỉ nhớ là mình uống rượu, sau đó…sau đó chẳng biết gì hết.”


Ta được đằng chân lân đằng đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, say rượu đúng là lý do chính đáng, cứ làm chuyện gì xấu xa, chỉ cần nói mình uống rượu thì cái gì cũng có thể chối được!”


Dáng vẻ kiêu ngạo của thấp hơn rất nhiều, hắn cổ quái mà đánh giá ta, hỏi: “Ta thực sự không nhớ rõ,chẳng lẽ ta…”


Vì vậy ta càng thêm kiêu ngạo: “Ta nói người như ngươi tửu lượng thật sự chẳng ra gì a, sau này người mà có uống rượu tốt nhất báo trước cho ta ba ngày, lão nương nhất định sẽ trốn ngươi thật xa thật xa!”


“Như vậy,” Giang Ly gãi gãi đầu, giống như đang hạ quyết tâm rất lớn,”Ta sẽ chịu trách nhiệm đối với ngươi.”


Ta bị dọa cho một thân mồ hôi lạnh :”Chịu…trách nhiệm?”


Giang Ly nặng nề mâ gật đầu, phảng phất như không muốn tiếp nhận quyết định này.


Ta ngồi xuống, sau đó nắm lấy gối đầu đập lên đầu hắn,vừa đập vừa hung ác nói một hơi: “Ngươi nha một tên đồng tính luyến ai, mặc kệ phụ trách hay là bị phụ trách, cũng đừng có đổ xuống đầu ta được chưa?”


Giang Ly cũng không tránh né tập kích của ta, hắn chờ ta dừng lại, thanh âm nặng trĩu nói: “Nhưng mà tối hôm qua chúng ta…”


“Tối hôm qua ta mất gần một tiếng lôi người từ phòng tắm kéo lê lên trên giường, chỉ đơn giản như vậy thôi!” Lại còn làm cho lão nương tốn mất vài trăm cc máu …Đương nhiên, cái này ta không thể không biết xấu hổ mà nói ra.


Giang Ly hoài nghi mà nhìn ta, đột nhiên kéo chăn ra, chỉ vào một khoảng màu đỏ trên giường, nói: “Như vậy, đây là cái gì?”


Ta nhìn chằm chằm màu đỏ trên giường, mặt nhất thời hồng lên: “Cái kia, là…mũi…máu mũi….” Sau đó ta ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Ly do động tác kéo chăn mềm mà lộ ra thân thể, máu mũi của ta lại chảy xuống ….cũng may từ tối hôm qua ta cũng quen rồi, vì vậy lúc này thuần thục mà giờ tay áo lên ngăn máu mũi, lơ đễnh một chút.


Giang Ly nhìn thấy bộ dáng lau máu mũi của ta, lông mày giãn ra, khóe môi hắn cong cong giương lên, nói: “Quan Tiểu Yến, ngươi có phải đang thầm mến ta đúng không ?”


Ta cười hệt như nữ thổ phỉ: “Tiểu dạng, ta nếu thầm mến ngươi, còn có thể để ngươi lại tới bây giờ?” Tối hôm qua liền đem ngươi xử tử luôn cho rồi!


Giang Ly cười hệt như một tên lưu manh: “Lúc nào ngươi thật sự thầm mến ta, ta cho ngươi nhấm nháp miễn phí.” Nguyên lai Giang Ly nếu trở nên hèn hạ, cũng là tài năng xuất chúng trong giới hèn hạ, công lực của hắn cũng không thua gì kẻ quyền uy nhất trong lĩnh vực này Vương Khải.


Ta không thèm để ý tới Giang Ly, bịt mũi đi ra khỏi phòng ngủ chuẩn bị rủa mặt, để lại Giang Ly một mình ở bên trong thay quần áo.


Làm vệ sinh cá nhân xong, ta thần thanh khí sảng mà chuẩn bị đi làm bữa sang, Lúc này, lại nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Giang Ly từ trong phòng ngủ: “Quan Tiểu Yến, ngươi lại đây cho ta!”


“Lại làm sao vậy.” ta không kiên nhẫn mà bước vào phòng ngủ, “Ta ngày hôm qua thực sự không có nhấm nháp người….” Nói tới đây, ta bỗng sững sờ.


Giang Ly lúc này đang cầm một cái camera, màu hồng phấn, camera …của Sony…Chính là cái camera tối hôm qua ta dùng để chụp mấy bức hình tả thực cho hắn.


Ta thật sự rất hối hận nha, lúc ấy chụp xong liền đem camera đặt ở trên bàn, nghĩ để sáng nay giải quyết sau, không ngờ Giang Ly còn tỉnh lại sớm hơn cả ta, càng không ngờ tói, thức dậy lại bị hắn làm loạn lên như vậy, ta cũng quyên luôn chuyện này.


Lúc này cánh tay cầm camera của Giang Ly có chút run rẩy,có thể thấy được hắn đang tức giận đến cực điểm. Đương ta cũng đang run rẩy, bời vì ta sợ hãi~~~~


Ta ngây ngẩn trong chốc lát, liền tiên phong ra trận, dâng lên chiêu bài chân chó tươi cười nói: “Giang Ly a, ta đang muốn nói chuyện này với ngươi đây, gần đây ta đang say mê nghệ thuật nhiếp ảnh nhân thể, đang không tìm được người mẫu nên…” Ta vừa nói, một bên nhanh tay lẹ mắt mà cướp lấy cái camera trong tay hắn, đáng tiếc là chậm một bước. Ta hắc hắc cười ngây dại, chỉ sợ Giang Ly sẽ nghĩ ra chiêu thức biến thái gì để đối đãi ta.


“Nhiếp, ảnh, nhân, thể sao?” Giang Ly khẽ nheo mắt, “Vừa đúng lúc ta cũng thích, đến đến đến, ngươi mau cởi quần áo ra, ta cũng chụp cho ngươi mấy kiểu.”


Ta nhích từng chút một mà lui xuống “Đừng…không phiền đến ngươi đâu, ha ha ha ha ha….”


Giang Ly: “Ngươi thấy hết ta từ đầu đến chân, dù thế nào ta cũng phải nhìn lại chứ ? Bằng không ta chẳng phải lỗ vốn sao.” Thiện tai, đây là lô-gích kiểu gì!


Giang Ly thấy ta chỉ cười không nói lời nào, lại bổ sung thêm một câu: “Đương nhiên cho dù ta có nhìn hết ngươi, kết quả là ta có vẻ như vẫn chịu thiệt…Dáng người của ngươi thì có cái gì đẹp mắt!”


Ta có chút nổi khùng, nhưng mà nghĩ lại lại thấy trong mắt hắn chỉ có thân thể của nam nhân mới đáng xem, ta liền bình thường trở lại. Vì vậy ta tiếp tục cười làm lành: “ ta cũng là bị buộc bất đắc dĩ a….”


“Thật sự ?” Giang Ly nhíu rồi lại hạ lông mày, lập tức đem thẻ nhớ trong camera lấy ra, “Lần sau còn dám như vậy, xem ta trừng trị ngươi như thế nào.”


Ta thật sự đau lòng nghệ thuật nhân thể của ta a TT____TT : “Giang Ly, ngươi đưa thẻ nhớ trả cho ta đi.”


Giang Ly giương mắt lướt qua ta một chút: “Ngươi cảm thấy ta sẽ làm vậy sao?”


Ta: “Ta đã đem ảnh chụp bên trong sao ra vài bản rồi, ngươi giữ nó lại cũng vô dụng thôi.”


Giang Ly: “Vậy ngươi vẫn còn đòi ta làm gì?”


Ta: “….” Tnnd, tự mình đào hầm chôn mình, cầm đá đập vào chân mình, chính là nói ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...