Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Bữa lẩu lần được ta cùng Hạp tử ăn thành “ Hội nghị tưởng nhớ lại tình bạn hữu nghị của Hà Tư và Quan Tiểu Yến” , hai đứa lúc thì khóc lúc thì cười, còn bới móc thói xấu của nhau, một bên còn uống bia, mãi cho đến khi chủ quán đến giục mới lưu luyến không rời tính tiền chạy lấy người.


Lúc ấy ta liền cảm khái, hai chúng ta mới quen biết hơn hai mươi năm, lúc vạch trần nhau còn có thể vạch trần đến tận đêm hôm khuya khoắt, như vậy chờ đến lúc chúng ta nhận thức năm mươi sáu mươi năm, thì chẳng phải sẽ mất ba ngày ba đêm ? Ngẫm lại còn thấy kinh.


Ta đem ý tưởng vừa rồi nói với Hạp tử, ai ngờ nàng đại chưởng vung lên, mồm miệng không ngớt nói: “ Ngươi đã kết hôn, còn thời gian đâu mà cùng ta luyên thuyên ? Nếu vạch trần cũng phải từ Bảo Mã* ca ca của ngươi đến tố giác a….”


*Bảo Mã = BMW


“Hắn không gọi là Bảo Mã, hắn tên là Giang Ly.” Ta rất thương cảm mà sửa lại, tuy rằng tên này so với Bảo Mã cũng không hay hơn là mấy, cũng hay nhìn thấy trong mấy bộ huyễn huyễn tiểu thuyết ta thường xem.


Lúc này Hạp tử lại nổi hứng thi nhân, đón gió đêm hô lớn nói: “Hỗ giang ly dữ tịch chi hề. Nhẫn thu lan dĩ vi bội* , tên rất hay, tên rất hay!”


*Hai câu thơ trong bài Ly Tao – Khuất Nguyên


Quả nhiên rượu vào lời ra, ta đã sớm nhìn ra, bên trong Hạp tử kỳ thực là một vị tao mặc thi nhân, bằng không cũng sẽ không đứng trước gió mà đọc diễn cảm Ly Tao.


Vì thế ta chọc chọc bộ ngực của nàng, khinh thường nói : “ Thế tại sao không gọi hắn là Thu lan đi ? Tên rất cao nhã !”


“Thu Lan là tên của nữ.”


Ta vừa định khích lệ Hạp tử coi như ngươi còn tỉnh táo, lại đột nhiên phát hiện ra người vừa nói ….là đàn ông ?


Ta vội vàng quay đầu, chỉ thấy một vị nam tính nhân loại đang đứng phía sau chúng ta. dưới ánh đèn đường , cúi đầu nhìn chúng ta. Ánh sáng từ sau lưng hắt lại, cho nên không rõ mặt lắm, nhưng ta còn có thể nhìn ra, hắn chính là….Giang Ly?!


Thèm vào, lão nương không uống rượu nha….


Ta nheo nheo mắt, nhìn kỹ lại , đúng vậy, chính là Giang Ly.


Vì thế ta ngại ngúng giơ tay chào nhìn hắn, nói: “ Thật là khéo…”


Hắn đi tới, ánh mắt cố ý vô tình đảo qua ngón tay vừa chọc chọc Hạp Tử , không mặn không nhạt nói:” Thì ra ngươi quả nhiên có khẩu vị này, trách không được nhanh như vậy đã đáp ứng cùng ta kết hôn.” Gay với Les, đúng là tuyệt phối.


Ta một lần nữa nhìn kỹ Hạp tử D-cup*, lắc đầu nói: “ Ta không có khẩu vị nặng như vậy, ha ha….”


*size áo ngực, D- cup thuộc dạng siêu khủng O___o

*size áo ngực, D- cup thuộc dạng siêu khủng O___o


Giang Ly nhìn Hạp tử đang say bất tỉnh nhân sự trong lòng ta, nói: “ Ta đưa các ngươi về.” Ngữ khí đầy tính khẳng định, cái loại không cho người khác cãi lời này. Ta thán, nam nhân này….có điểm cường thế…ách….


Cũng đúng lúc, bớt được tiền xe, dù sao hắn cũng là lão công của ta, nên trưng dụng thì trưng dụng. Ta vừa định khách sáo một chút cho có lệ, đã thấy Giang Ly quay lại người phía sau hắn nói : “ Ngươi tự mình trở về đi.”


Lúc này ta mới chú ý tới, phía sau hắn thì ra còn có người. Ta rướn cổ qua nhìn xem, lập tức mở to hai mắt không nói nên lời…


Dựa vào cái gì dựa vào cái gì, ông trời rất không công bằng!!!!!!!!!!


Vì sao vị tiểu huynh đệ này, bộ dạng so với ta còn xinh đẹp hơn a a a a a ……


Kìa, một đôi mi xinh đẹp, kia, một đôi thủy mâu vừa to vừa linh động, còn có đôi môi kia làm cho người ta vừa thấy đã muốn cắn một ngụm, hơn nữa da thịt không có chút tỳ vết nào….Nếu không biết Giang Ly là gay, ta nhất định sẽ nghĩ người này hẳn là nữ giả nam trang….


Giang Ly đại khái là hiểu lầm ta, lúc này hắn lạnh lùng, mang theo khẩu khí có điểm khinh thường nói với ta: “ Ngươi thực ra là sống chín không sợ, nam nữ đều ăn ?”


Ta mới thấy chính mình thất thố, vì thế xấu hổ ho một tiếng, cười nói: “ Ha ha ha,làm sao làm sao, ta làm sao dám có ý gì với người của ngươi,…..Cái kia, nếu ngươi đang có hẹn, chúng ta đây không nên quấy rầy….”


Lời còn chưa dứt, đã bị Giang Ly đánh gãy: “ Đi thôi, đàn bà lúc nào cũng dông dài.”


Ta kéo Hạp Tử đi theo sau Giang Ly, thoáng quay đầu nhìn tiểu mĩ nam kia một cái, mặc dù có cách một khoảng xa không nhìn rõ biểu tình của hắn lúc này, nhưng cảm giác cuối cùng của ta là một đôi ánh mắt nóng rực cùng với, thù địch ?


Thế giới này có vẻ hỗn loạn, ta nghĩ kẻ ngàn chén không say ta đây, hôm nay, có một chút say rồi.


Hạp tử lúc này đã say đến thần trí không rõ, người vật lẫn lộn, nhưng còn không quên dọa ta một phen, Nàng ngồi trên ghế sau, dựa vào vai ta, rầm rì nói : “ Gọi Bào Mã ca ca nhà ngươi đến đón chúng ta nha, các ngươi không phải đã kết hôn sao….”


Giang Ly ngữ khí không ổn chút nào: “Bảo Mã ca ca ? Ngươi giới thiệu ta cho nàng như vậy ?


Ta gãi gãi đầu ngây ngô cười ha ha : “ Là nàng vô sự tự thông*.”


*tự học mà thành.


Hạp tử vẫn tiếp tục thủ thỉ : “ Các ngươi không phải nhất kiến chung tình sao?”


Giang Ly trào phúng nói: “Nhất kiến chung tình ?”

Giang Ly trào phúng nói: “Nhất kiến chung tình ?”


Ta tiếp tục giả ngu : “Nàng tự học thành tài.” Như thế nào, chẳng lẽ ta lại nói thật cho nàng ấy, ngươi là đồng tính luyến ái ?


Hạp tử cả người mềm nhũn ngã sấp xuống sàn, ta kéo nàng đứng lên, tựa vào vai ta, nàng lại nói rất rõ ràng [chú ý từ này, ta thực buồn bực], nàng nói : “Hắn nếu dám đối với ngươi không tốt, ta liền thiến hắn !”


Giang Ly tựa hồ tức quá, “vui vẻ” nói: “Thiến ta ?”


Ta nhắm mắt dưỡng thần, che chắn tất cả sóng âm.


Cuối cùng, trong lúc Hạp tử tiếp tục hồ ngôn loạn ngũ, Giang Ly nhất châm kiến huyết* tổng kết ra một câu : “Vật họp theo loài.”


*đại khái là một phát chết tươi =))


Đợi nửa ngày, không có nghe thấy hắn nói đến câu “Người phân theo đàn”. Ta bình tĩnh, ta nổi giận !


Bởi vì lúc ta giận thật sự bình tĩnh, cho nên ta cái gì cũng không nói, tựa vào trên xe tiếp tục giả câm điếc.


Ta cuối cùng tổng kết một chút ấn tượng về ta trong mắt của Giang Ly.


Đầu tiên, không đứng đắn ? Gặp mặt lần đầu tiên liền kết hôn. Thứ hai, nam nữ đều ăn ? Đùa giỡn với bạn thân của chính mình, còn đối với bạn thân của hắn như hổ rình mồi, này cũng nghiệm chứng điểm thứ nhất. Thứ ba, thực tế ? Dùng “Bảo Mã ca ca” để giới thiệu về hắn, đây cũng có thể nghiệm chứng điểm tiếp theo. Thứ tư , hư vinh ? Tự xưng với Giang Ly “nhất kiến chung tình”. Thứ năm, bưu hãn*? quỷ dị ? cái này ta cũng chẳng thể nói lên được, dù sao chữ “Hoạn” này, ý nghĩa quá sâu xa mù mịt….


*là “bựa” đó


Bên trong xe không khí nhất thời có chút xấu hổ, Hạp Tử tiếp tục hồ ngôn loạn ngữ, ta cùng Giang Ly cũng không nói chuyện.


Thoắt cái đã đến nhà của ta, Giang Ly đột nhiên hỏi : “Ngươi với nàng ở cùng một chỗ ?” Vừa rồi Giang Ly hỏi nhà nàng ở chỗ nào, ta nói giống địa chỉ nhà ta, lúc ấy ánh mắt hắn còn có chút quái dị.


Ta lắc đầu giải thích: “ Không, chúng ta là hàng xóm.” Nói xong, ta lại do dự một chút, bổ sung thêm, “Ta không phải lesbian”.


—– ta không phải lesbian phân cách tuyến ——


Ta biết bình thường gay cũng không thích tiếp xúc với nữ nhân nhiều, cho nên phi thường tốt bụng tỏ ra am hiểu cự tuyệt hảo ý giúp ta của Giang Ly, một mình kéo Hạp Tử lên lầu. Cũng may nhà hai chúng ta đều ở lầu hai, không khó khăn cho lắm.


Lấy chìa khóa từ trong túi của Hạp Tử, ta nhanh chóng mở cửa, bật đèn, vào phòng ngủ, sau đó đem nàng bỏ lên giường. Cha mẹ của Hạp tử không ở cùng với nàng, nói cách khác, lão bà hai mươi bảy tuổi này, thích sống yên tĩnh một mình…..Không có cha mẹ bên mình cũng tốt, có thể muốn làm gì thì làm, uống rượu đến quá nửa đêm mới về nhà, mà ta đây…Không sao, dù sao đại tỷ đây cũng là người đã kết hôn, về sau lão thái thái kia coi như bó tay với ta, cũng không thể thay con rể quản giáo ta đi? Ta nghĩ đến đây, càng cảm thấy quyết định kết hôn của mình thật đúng là sáng suốt, dù sao sau khi cùng Giang Ly kết hôn ta thích về lúc nào thì về, đêm không về nhà hắn cũng không xen vào.

Lấy chìa khóa từ trong túi của Hạp Tử, ta nhanh chóng mở cửa, bật đèn, vào phòng ngủ, sau đó đem nàng bỏ lên giường. Cha mẹ của Hạp tử không ở cùng với nàng, nói cách khác, lão bà hai mươi bảy tuổi này, thích sống yên tĩnh một mình…..Không có cha mẹ bên mình cũng tốt, có thể muốn làm gì thì làm, uống rượu đến quá nửa đêm mới về nhà, mà ta đây…Không sao, dù sao đại tỷ đây cũng là người đã kết hôn, về sau lão thái thái kia coi như bó tay với ta, cũng không thể thay con rể quản giáo ta đi? Ta nghĩ đến đây, càng cảm thấy quyết định kết hôn của mình thật đúng là sáng suốt, dù sao sau khi cùng Giang Ly kết hôn ta thích về lúc nào thì về, đêm không về nhà hắn cũng không xen vào.


Ta rón rón rén rén về nhà, vốn tưởng rằng lão mẹ đã đi ngủ, không ngờ ta vừa bước nhanh đến phòng khách được hai bước, tức thì bên trong đèn đuốc bỗng sáng trưng.


Lão mẹ đứng ở cửa phòng ngủ, dùng vẻ mặt u oán nhìn ta, nhìn cho đến khi ngọn lửa áy náy trong lòng ta nhảy loạn lên, đến khi hận không thể lập tức ôm lấy đùi mẹ ta khóc rống lên.


Mẹ ta không đợi ta mở miệng, tiên phát chế nhân*, dùng thê oán thanh âm nói : “Yến yến, ngươi sao có thể nhẫn tâm để mẹ trông nhà một mình a ?”


*đánh đòn phủ đầu


Ta : “……”


Khụ khụ, ngươi không nhìn lầm, thật sự không nhìn lầm !


Đây chính là lão mẹ phong hoa tuyệt đại của ta, ta hơn hai mươi năm nay vẫn là cùng bà đấu trí so dũng khí đọ da mặt, thật không dễ dàng gì…..


Vì thế lúc này ta nuốt nuốt nước miếng, yếu ớt đáp trả lại một câu : “ Không phải con đã trở về sao.”


Lão mẹ nhất thời dùng năm mươi tuổi thân thể hai mươi tuổi thân thủ của bà nháy mặt lướt đến trước mặt ta, đem ta cao thấp phải trái ngửi một chút, cau mày nói : “ Lại đi uống rượu ?”


Ta rất thản nhiên phủ nhận: “Không phải, là Hạp Tử, uống say như chết, con phải đưa nàng về.” Hạp tử, tỷ tỷ cam đoan, đây là lần cuối cùng bán đứng ngươi.


Lão mẹ nhếch mắt một cái tỏ vẻ xem thường tuyệt đối, không tin chuyện ma quỷ của ta : “ Ta còn đang tưởng ngươi đi hẹn hò kia, nguyên lại là cùng Hạp Tử lêu lổng.”


Ta chính nghĩa lẫm liệt sửa lại: “Mẹ, cùng Hạp Tử đi không gọi là lêu lổng, cùng nam nhân đi ra ngoài kia mới gọi là lêu lổng.”


Mẹ ta ngáp một cái: “Ta đây càng hy vọng ngươi có thể cùng nam nhân đi ra ngoài lêu lổng vài lần.”


Ta nhìn vẻ mặt mệt mỏi của lão mẹ, nghĩ xem hiện tại nếu nói cho bà, có hay không lực sát thương sẽ nhỏ hơn một chút ?


Vì thế, ta lôi kéo mẹ ta ngồi xuống sô pha, uyển chuyển lấy từ trong túi ra vật đỏ thẫm kia, hai tay trình đến trước mặt mẹ ta : “Mẹ, cho mẹ xem cái này.”


Mẹ ta đón lấy giấy chứng nhận kết hôn, một bên lật một bên oán giận: “Ngươi đứa nhỏ này, như thế nào tùy tiện đem giấy kết hôn nhà người khác cầm đi….Nếu chính mình ngươi cũng có một cái thì…..” Nói đến đây bỗng dưng im bặt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...