Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Mấy ngày nay nhìn thấy Vu Tử Phi, ta rõ ràng vênh váo tự đắc hơn rất nhiều, ánh mắt cũng không trốn tránh, nói chuyện cũng không lo lắng, bước đi cũng không bị vấp ngã nữa….Tóm lại, lúc ta đối mặt với hắn, cảm giác như chính mình với trước kia thực sự bất đồng, cảm giác này tuy nói không nên lời, nhưng rất rõ ràng. Giang Ly nói đó là bởi vì ta thắng, kỳ thật ta vẫn không hiểu lắm hàm nghĩa của chữ “Thắng” này, ta với Vủ Tử Phi cũng không có đấu tranh gì, làm sao lại nói đến thắng thua ở đây? ( nô nô…không phải bà chị thắng đâu, là anh nhà thắng lớn đấy ạ.)


không thèm giải thích nghi vấn của ta, chỉ là lúc bị ta hỏi đến phát bực, sẽ gõ đầu của ta nói, Quan Tiểu Yến, ngươi đúng là ngu.


Được rồi, ngu thì ngu, dù sao bây giờ ta cũng không sợ Vu Tử Phi nữa rồi. Ta cảm thấy một lý do khác khiến ta không sợ Vu Tử Phi chính là, sau lưng ta có một kẻ biến thái khiến cho người ta khiếp sợ làm chỗ dựa, tên biến thái kia, đương nhiên chính là Giang Ly. Cái gọi là ” Tin Giang ca, lá gan lớn” chính là ý tứ này.


Ngược lại với ta chính là, Vu Tử Phi mỗi lẫn nhìn thấy ta, vẻ mặt đều có vẻ rối loạn, so với mất tiền mất chén cơm còn rối loạn hơn, Ta đặc biệt thích nhìn hắn ở cái dạng này, cho nên nếu không có việc gì, liền trò chuyện với hắn, để cho hắn rối loạn thêm mấy lần.




Buổi tối hôm nay Giang Ly ra ngoài uống rượu, núi không có hổ, khỉ làm đại vương, ta một mình ở trong phòng lêu lổng, cảm thụ thế giới không có Giang Ly tuyệt với biết bao, vui sướng biết bao.


Buổi tối hơn mười một giờ, Giang Ly cuối cùng cũng trở về, bất quá là được người ta dìu trở về. Ta mới mở cửa, liền thấy Giang Ly cả người toàn mùi rượu đang được một soái ca diu…hắn ngay cả đứng cũng không vững.


Soái ca dìu Giang Ly nhìn có vẻ tỉnh táo, hắn lễ phép mà gọi ta một tiếng “Chị dâu”. Ta lờ mờ có thể nhận ra, tiểu tử này hôm hôn lễ của ta với Giang Ly, cũng đi theo nháo tân phòng. Kể ra con người ta bình thường sẽ không dễ dàng mà nhớ kỹ người khác, trừ phi hắn nhìn đẹp mắt, mà soái ca trước mặt này lại đủ tiểu chuẩn như vậy,


Ta nhiệt tình mà mời bọn họ vào ( đương nhiên chú yếu là mời soái ca), cũng dặn dò soái ca đem Giang Ly vứt lên sô pha, sau đó thừa dịp soái ca không chú ý, hung hăng mà đá Giang Ly hai cái.


Soái ca đại khải cảm thấy không được tiện cho lắm, cho nên sau khi ném Giang Ly lên ghế xong, ngồi cũng không ngồi, vội vã cáo từ.


Ta nhiệt tình mà tiễn soái ca ra cửa, niềm nở mà hỏi thắm: “Huynh đệ, xưng hô như thế nào? “


Soái ca ngại ngùng mà cười cười, nói: “Chị dâu, ta gọi là Hàn Kiên.”


Ta gật đầu, quay lại trừng mắt nhìn Giang Ly đang say xỉn ngã vào một bên, lập tức cau mày nói: “Người này làm sao lại uống thành như vậy?”


Hàn Kiên cười nói: “Mấy người bạn tụ tập một chỗ, Giang ca nhất thời cao hứng, uống nhiều hơn mấy chén.”


Giang Ly có thể đem chính mình giày vò thành như vậy? Thèm vào, có quỷ mới tin! Bất quá, nể tình khuôn mặt tuấn tú kia của Hàn Kiên, ta cũng không thèm so đo nữa, huống hồ bình thường Giang Ly cũng khi dễ ta không ít, cái này gọi là ác giả ác báo.


Hàn Kiên thoáng cái đã rời đi. Bây giờ, trong phòng chỉ còn lại Giang Ly bất tỉnh nhân sự, cùng với Quan Tiểu Yến đầu óc rất thanh tỉnh.


Ta đạp Giang Ly một cước, bày ra tư thế của một tên địa chủ hung ác: “Giang Ly, ngươi nha, còn không mau đứng dậy cho ta!”


Thiện tai, lâu lắm rồi không có sảng khoái như vậy !


Giang Ly nhíu mày, trong miệng lẩm bẩm thì thầm mà nói: “Ta phải trở về, lão bà ngu ngốc của ta buổi tối không dám ngủ một mình.” ( Oa, say mà vẫn không quên nhiệm vụ, ca dễ xương quá đê >___


Mặc dù hắn nói không rõ ràng lắm, nhưng ta nghe được một từ cũng không sót. Lúc ấy khiến ta thật cảm động a, Giang Ly a Giang Ly, không ngờ ngươi cũng có mặt tốt a, say thật tốt, say thật tốt!


Ta lay lay Giang Ly, dùng giọng nói dịu đàng, nhẹ nhàng nói: “Giang Ly a, mau đứng đấy, tự mình đi vào phòng ngủ.” Ta cũng không đủ khí lực mà cõng hắn.


Giang Ly bị ta lay lay khẽ mở mắt, liếc mắt nhìn ta một cái, sau đó lại chậm rãi nhắm lại. Ta lại dùng hết sức lực mà lay lay, cảm động thì cảm động, nếu muốn để ta khiêng ngươi qua, không có cửa đâu!


Giang Ly dưới sự lay động của ta lại mở mắt, vẫn mở hở mắt mà nhìn ta, giọng nói có chút không rõ ràng: “Quan Tiểu Yến.”


Oa thèm vào, nhận ra ta rồi ? Thật tốt quá, tiếp tục lay động, vừa lay lay hắn vừa nói chuyện với hắn: “Đúng vậy, đúng vậy, là ta đây, ngươi mau tỉnh lại, ghế này không có thoải mái bằng giường nha.”


Giang Ly quả nhiên lắc lắc lư lư mà từ trên ghế nhổm dậy, ta tưởng rằng hắn muốn đứng lên, không ngờ rằng hắn lại thư thư thái thái mà ngồi xuống ghế như đại gia, nói: “Quan Tiểu Yến, đi lấy nước rửa chân cho ta.”


Tnnd, ngươi uống rượu cũng không quên bắt nạt ta! Ta cho hắn một bàn tay lên đầu, sau đó hung ác mà nói: “Mau đi ngủ, đừng có chọc lão nương!”


Giang Ly ráng hết sức mà từ trên ghế đứng lên, tập tễnh mà bước về phía phòng tắm, vừa đi vừa lẩm bẩm lầu bầu: “Ta muốn tắm rửa, không tắm làm sao mà ngủ được?” Đột nhiên, hắn rầm một tiếng, ngã quỵ ở cửa phòng tắm.


Ta thật sự không xem nổi nữa, nếu như hôm nay Giang Ly bị thương hơn nữa còn lưu lại vết thương, như vậy ngày mai ta tuyệt đối không thể sống sót. Nghĩ đến đây, ta đành tiến lại gần, dùng sức đỡ hắn từ trên mặt đất, vừa nâng vừa dỗ dành hắn: “Ngoan nào, chúng mình không đi tắm nữa, ngủ trước, ngủ quan trọng hơn!”


Giang Ly dựa vào hơi sức của ta, từ trên mặt đất đứng lên, sau đó hắn cúi xuống liếc mắt nhìn ta một cái, kiêu ngạo mà nói: “Muốn ngủ cùng ta? Nghĩ hay quá nhỉ !”


Ta: “….”

Ta: “….”


Ta nghĩ không ra, vì sao Giang Ly uống rượu vào rồi, mà lực sát thương một chút cũng không yếu bớt là thế nào….


Ta u oán mà dìu hắn vào phòng tắm, thiện tai, ngươi tắm thì tắm đi, tắm cho chết đuối luôn đi!


Ta đưa Giang Ly tiến vào phòng tắm, nghĩ là ra được rồi. Ai ngờ Giang Ly đột nhiên túm ta lại, hêt sức bất mãn mà nói: “Ngươi phải hầu hạ ta tắm rửa!”


Ta hình như đã hiểu ra, Giang Ly trong lòng hoàn toàn đã coi ta là bảo mẫu or tù nhân or nha hoàn sai vặt, vì sao rõ ràng là muốn ta giúp hắn, hắn lại còn to mồm như vậy ?


Quên đi, quên đi, ta tức giận với một con ma men làm cái gì a. Nghĩ đến đây, ta liền cười ha ha mà nói: “Hảo a, con à, đến đây, để mụ mụ tắm rửa cho con !”


Giang Ly gạt tay ta ra, tức giận mà nói: “Ai là con của ngươi!” Vừa nói, hắn bắt đầu cởi quẩn áo.


Ta ngây ngốc đứng tại chỗ, sững sờ mà nhìn hắn. Giang Ly hắn…. đang cởi quần áo….


Giang Ly từng chiếc từng chiếc một mà cởi bỏ cúc áo, bởi vì uống rượu, tay có chút vụng về, mỗi cúc áo hắn phải cởi vài lần mới có thể cởi bỏ. Vì vậy, quá trình hắn cởi quẩn áo đặc biệt dài dằng dặc. Ta nhìn chằm chằm mỗi động tác của hắn, trong lòng mạnh mẽ mà cổ vũ hắn. Theo từng chiếc cúc áo từng cái từng cái bị mở ra, xương quai xanh của Giang Ly lộ ra rồi, lồng ngực Giang Ly cũng lộ ra, cơ bụng của Giang Ly cũng lộ ra rồi….


Ta nuốt nuốt nước miếng, trơ mắt mà nhìn hắn cởi áo sơ mi ra, trơ mắt mà nhìn hắn, đem thứ trọng điểm của nam nhân mà phơi bày trước mặt ta. Ta cảm giác mũi có chút ngứa, vô thức mà dùng tay áo lau một chút, sau đó cúi đầu nhìn tay áo, lại càng hoảng sợ….Lão tử chảy máu mũi….Tmd, còn chưa tới trọng điểm đâu, Quan Tiểu Yến, ngươi cái tên chưa biết mùi đời là gì, làm sao lại dễ dàng từ bỏ như vậy… (Tỷ à….cố quá thành quá cố đó a…)


Giang Ly đã hoàn toàn nhập vai, một lòng nghĩ đến chuyện tắm rửa, đã sớm quên trước mặt hắn vẫn còn một vị nữ tính nhân loại trưởng thành hai mắt đang lóe sáng mà nhìn hắn.


Giang Ly quên hết tất cả bắt đầu cởi quần, cởi mãi cởi mãi rồi cũng xong, sau đó tuột ra, hai chân thon dài của Giang Ly, rốt cục cũng xuất hiện trước mặt ta rồi….


Sau đó, chỉ còn lại chiếc quần nhỏ cuối cùng.


Để tránh cho khỏi xấu hổ vì mất máu quá nhiều, ta quyết định lùi trước một bước, vì thế ta bưng cái mũi muốn rút lui. Nơi này đã tanh mùi máu quá điên cuồng rồi, không phải là nơi người có thể chờ, lại càng không phải nơi phụ nữ có thể chờ!


Giang Ly lại nhanh tay nhanh mắt mà kéo ta đang sắp bước ra khỏi phòng tắm lôi trở về, bất mãn mà nói:” Còn không mau đổ nước cho ta!”


Ta bịt mũi, một bên ngồi xổm cạnh bồn tắm đổ đầy nước cho Giang Ly, một bên bị thúc giục mà cảm thán: “Giang Ly a Giang Ly, tính thủ hướng của ngươi dị thường ta có thể hiểu được , nhưng là ngươi cũng quan tâm đến tính thủ hướng của ta một chút có được không hả? Mẹ kiếp, để một khối mỹ hình nam thể □ như vậy lúc ẩn lúc hiện trước mặt ta, có còn để cho người ta sống hay không…Đợi lão nương thú tính nổi lên, ngươi cứ tự cậu phúc đi là vừa…


Nước cũng đã đổ đầy, Giang Ly bước vào bồn tắm, thỏa mãn mà dựa vào thành bồn lầm bầm hai tiếng. Ánh mắt ta ở trên khối thân thể □ kia du đãng qua lại, lúc này trong bồn tắm chỉ có nước trong suốt, những gì ở bên trong ta đều thấy nhất thanh nhị sở, vì vậy ta liền….chảy máu mũi một cách mãnh liệt thêm một lần nữa. Mẹ kiếp, ngày hôm nay thật sự là khó qua.


Giang Ly híp mắt gật gù đắc ý mà lẩm bà lẩm bẩm một lúc, đột nhiên nói: “Quan Tiểu Yến, lại đây tắm uyên ương với ta.” (Oa ha ha~~~)


Tắm uyên ương cái đầu quỷ nhà ngươi, lão tử sắp bỏ mình đến nơi rồi! Ta bưng kín mũi, đứng dậy định rời đi. Không được, nơi này một khắc cũng không thể nán lại. Ta hình như đã hiểu rồi, vũ khí có lực sát thương mạnh nhất của Giang Ly không phải đại não của hắn, mà là thân thể của hắn! Lão tử đã bại trước đại não của hắn vô số lần rồi, mà thân thể trước mặt của hắn, đương nhiên cầu cũng không được. Bà nội nó chứ, ngươi nói ngươi một kẻ đồng tính luyến ái, không thể thích phụ nữ, nhìn ngươi một bộ dáng người câu dẫn phụ nữ như vậy để làm cái gì a !


Ta đang định rời đi, lại phát hiện Giang Ly đột nhiên cả người chìm xuống nước! Hắn nằm ở đáy bồn tắm, mở to hai mắt nhìn ta, thấy vậy trong lòng ta co rút một trận….Thiện tai, tiểu tử này muốn tự sát sao?


Giang Ly mở to hai mắt nằm ở trong nước, vẫn không động đậy mà nhìn ta. Nước trong bồn dập dờn, kèm theo ánh đèn huỳnh quang màu vàng, hình ảnh đẹp đẽ kiểu này lại khiến trong lòng người ta sinh ra một nỗi bi thương. Lúc này Giang Ly giống như một mỹ nhân ngư sắp rời khỏi thế gian, lẳng lặng mà nằm trong nước, đối với nhân gian không có một chút lưu luyến. Hô hấp ta như bị ứ đọng, nhìm chằm chằm thân thể □ của hắn trong nước, lại quên mất chảy máu mũi.


Ta chỉ cảm thấy Giang Ly tựa hồ như sẽ hòa tan vào trong nước, bỏ ta đi xa.


Đầu ta nóng lên, tựa vào thành bồn tắm, mặc kệ tất cả mà dùng sức kéo Giang Ly lên, vừa kéo vừa kêu: “Nhanh đứng lên cho ta, ngươi nha, không muốn sống nữa!”


Kéo một cái rồi hai cái mà vẫn không động đậy, ta đang định đem nước trong bồn xả hết đi, thì đột nhiên một cỗ lực mạnh mẽ truyền đến, đem ta thẳng tắp kéo vào trong bồn tắm.


Ta ở trong bồn tắm quẫy nước, trong lòng thầm mắng, Giang Ly chết tiệt, ngươi làm phản !


Cái bồn tắm này rất lớn, hai người cùng nhau tắm rửa cũng không thành vấm đề.Đương nhiên, bây giờ ta làm gì có tâm trạng mà cùng Giang Ly cùng nhau tắm rửa. Ta túm được Giang Ly, ấn đầu của hắn vào trong nước, lại kéo ra, cứ thế lặp đi lặp lại vài lần, vừa ngược hắn vừa mắng: “Ai bảo ngươi không nghe lời, ai bảo ngươi bắt nạt lão nương, ngươi cái tên hỗn đản này, đồ con rùa thúi* …”


* nguyên văn là vương bát đản.


Giang Ly giãy khỏi ta, dùng khẩu khí nghiêm túc chưa từng có từ trước đến nay cãi lại nói: “Ta không phải con rùa thúi, ta là cá.”


Ta: ” ! ! ! “


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...