Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Giang Ly mở ô bước tới cổng công ty, hắn nhìn ta một chút, sau đó lại quét mắt liếc qua Vu Tử Phi đang đứng bên cạnh ta, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở cái ô lòe loẹt của Vương Khải….cái ô kia thật đúng là thu hút người khác.


Giang Ly đột nhiên một phen kéo ta vào trong lòng, sau đó dùng giọng điệu tiêu chuẩn của nam chủ trong truyện Quỳnh Dao, cúi đầu nói với ta: “Xin lỗi, ta tới trễ.”


Ta run rẩy một chút, trong lòng không ngừng cảm thán, kỹ thuật biểu diễn của Giang Ly hình như lại tiến bộ không ít.


Còn chưa hết, hắn đột nhiên gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán ta ra, hung hăng hôn một cái trên trán ta, sau đó còn nói thêm: ” Cưng à, lạnh không ?”


Ta lại run rẩy một chút. Vốn là không có lạnh, nhưng mà một câu “cưng à” này của người cũng đủ khiến cho cả người ta phát lạnh rồi >___


Giang Ly cười nhẹ một tiếng, nhéo mặt của ta. Sau đó hắn cởi áo khoác choàng thêm cho ta, bật ô lên, ôm lấy ta đi vào trong mưa.


Ta bị Giang Ly ấn vào trong ngực, ngay cả quay đầu lại cũng không được….Cũng không biết Vu Tử Phi nhìn thấy bộ dáng “Hạnh phúc” của ta như vậy, có cảm giác thấy thất bại hay không ?


Giang Ly đột nhiên lại cúi đầu hôn chụt lên trán ta một cái (én én…anh thừa cơ nhá…), sau đó ngữ khí ung dung mà nói: “Không cần nhìn, ngươi thắng rồi.”


Ta giơ tay lên dùng sức cọ cọ rồi lại chà chà cái trán, thắng rồi ngươi vẫn còn hôn !


Giang Ly cúi đầu liếc nhìn ta một cái, đột nhiên xấu xa cười nói: “Ngươi đỏ mặt rồi.”


Nói nhảm, đây là tức giận, tức giận !


“Bất quá lúc ngươi đỏ mặt.” hắn ngừng lại một chút, giống như đang tìm từ thích hợp để hình dung, “thoạt nhìn rất ngu.”


F*ck, nói cái quái gì vậy! Mặc dù khả năng chịu đựng của ta rất lớn, nhưng mà đối mặt với sự khiêu khích trắng trợn của Giang Ly, không cho hắn biết tay trắng mắt ra, hắn lại không biết uy vũ của lão nương đây! Vì vậy ta cắn răng quyết tâm nhấc chân nhằm thẳng vào giày Giang Ly giẫm xuống.


Giang Ly tựa hồ biết tỏng ý đồ của ta, bước một bước tránh thoát khỏi sự công kích. mà ta, lại vì giẫm hụt một bước, làm cho đứng cũng đứng không vững…Để khỏi té ngã, ta mặt dày mày dạn ôm lấy Giang Ly, dứt khoát dính lên người hắn.


Giang Ly mặt nhăn mày nhíu, nói: “Vừa nãy ta nói sai rồi.”


Oa, Giang Ly sửa đổi ăn năn hối lỗi rồi ? Những câu như thế này mà cũng nói được? Quả nhiên bạo lực chính là sức mạnh a….


Giang Ly: “Ngươi không phải thoạt nhìn rất ngu, ngươi vốn là thực sự rất ngu!”


Ta, cắn răng mãnh liệt, nhưng lại không có cách nào bắt bẻ hắn.


Giang Ly hoàn toàn không thèm nhìn đến sự bất mãn của ta, trực tiếp nhét ta vào trong xe, sau đó rời đi.


Ta ghé vào trước cửa sổ xe, nhìn qua gương xem Vu Tử Phi cùng Vương Khải. Lúc này hai người bọn họ đứng chung một chỗ, có vẻ như đang nhìn về phía này. Bởi vì trời mưa, cho nên ta nhìn không rõ lắm, bất quá nhìn hai thân ảnh mơ hồ kia, ta đột nhiên thấy xúc động, lẩm bẩm một mình : “Bọn họ hai người thực ra nhìn rất xứng đôi.”


Vừa mới dứt lời, trên đầu Giang Ly liền đột nhiên run lẩy bẩy. Ta giận, trừng hắn, dựa vào cái gì ngươi có thể làm đàn ông, còn ta ngay cả hủ một chút cũng không có tư cách ?

Vừa mới dứt lời, trên đầu Giang Ly liền đột nhiên run lẩy bẩy. Ta giận, trừng hắn, dựa vào cái gì ngươi có thể làm đàn ông, còn ta ngay cả hủ một chút cũng không có tư cách ?


Giang Ly nhàn nhã lái xa, thuận miệng hỏi: ” Cái tên bạn ảo không biết điều của ngươi cũng làm ở đây? Hắn có vẻ thực để tâm đến ngươi a.”


Ta:”Có thì làm sao, ngươi ghen tỵ?” Ta vẫn hoài nghi thái độ của Giang Ly đối với Vương Khải, trừ bỏ chán ghét ra, có khi lại là thèm muốn nhiều hơn. mặc dù thằng nhãi Vương Khải khí chất bỏ đi, nhưng nếu chỉ xét về tướng mạo thôi thì hắn coi như là cực phẩm rồi.


Giang Ly nghe xong lời ta nói, giễu cợt cười một tiếng, nói: “Đúng vậy, ta ghen tị, ngươi xem mà xử lý đi.”


Ta xem mà xử lý? Ta làm sao bây giờ? Thiện tai, lão nương mới được tăng gấp đôi tiền lương, chẳng nhẽ lại từ chức? Đùa hay sao, vì Giang Ly hắn đào hoa, lão nương phải buông tay cho tiền lương gấp đôi ? Nghĩ đến đây, ta chắc như đinh đóng cột mà lắc đầu: “Muốn ta từ chức, không có khả năng.”


“Ân.” Giang Ly đáp một tiếng, không có nói tiếp vế sau.


Ta có chút sợ hãi, cái tên Giang Ly này, đúng là giết người không thấy máu a, vạn nhất hắn trả thù ta, làm sao bây giờ?…Vì vậy ta lại chân chó mà cười cười nói, “Kia cái đó, lần sau ta lừa hắn về nhà, sau đó tùy ngươi xử trí.”


“Không cần,” Giang Ly lắc đầu, “Cái loại mặt hàng này, ta không thèm.”


Oh, té ra là hắn không hợp khẩu vị của ngài. Trong đầu ta chợt hiện lên thân ảnh của Tiết Vân Phong, vẫn là tiểu mỹ nam như vậy ăn ngon miệng a.


Giang Ly cứ tự mình lái xe, không hề nói với ta một câu. Đến lúc gần tới nha, hắn đột nhiên nói: “Tên bạn ảo của ngươi họ Vương, hắn cùng với Vương Thành Hải có quan hệ gì sao ?”


Ta: “Vương Thành Hải? Tên này nghe quen quen.”


Giang Ly lại giải thích: “Vương Thành Hải là cổ đông của tập đoàn Nam Tinh, công ty của ngươi chính là do tập đoàn Nam Tinh khống chế cổ phần.”


Ta vỗ trán, nghĩ ra: “Đúng rồi, Vương Thành Hải là cha hắn.”


Đột nhiên, cái xe lập tức phanh lại, ta một điểm chuẩn bị cũng không có, càng thêm hoảng sợ.


Ta quay đầu vừa định chất vấn Giang Ly, nhưng lại phát hiện hắn đang dùng một loại ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn ta. Trong tình huống bình thường, ánh mắt kiểu này chính là biểu thị hàm nghĩa, Quan Tiểu Yến đã phạm sai lầm, Giang Ly rất không hài lòng. Ta bị Giang Ly nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, cúi đầu không dám nhìn hắn. Mặc dù ta cũng không biết mình sai ở chỗ nào, nhưng mà…ta sợ a…..


Quan Tiểu Yến quả nhiên là một kẻ không có tiền đồ.


“Quan Tiểu Yến, ” Thanh âm của Giang Ly vang lên, có điểm âm u lạnh lẽo, lá gan bé nhỏ của ta, lại run rẩy gấp đôi rồi, “Ngươi càng ngày càng biết cách quyến rũ rồi, ân ?”


Oa, chết tiệt, là hắn quyến rũ ta có được hay không! Hơn nữa ta vẫn kiên cường bất khuất mà không có bị hắn quyến rũ!


Buổi tối, ta đang ngồi gọt táo cho Giang Ly….Được rồi, đây chính là địa vị của ta trong cái nhà này, Giang Ly hắn chính là địa chủ, nhà tư bản, không vắt kiệt mồ hôi sương máu của ta thì tuyệt không bỏ qua. Về phần vì sao hắn có thể khiến cho Quan Tiểu Yến ta ngoan ngoãn làm việc cho hắn, đùa hay sao, ngươi cho rằng, Quan Tiểu Yến có thể đấu thắng Giang Ly sao? Đừng nói là một, kể cả mười Quan Tiểu Yến, có thể đấu thắng được Giang Ly sao?


Thiện tai, lại nhắc đến chuyện thương tâm rồi. Không nói nữa không nói nữa, ta tập trung gọt táo đi, nếu mà gọt không tốt, Giang Ly sẽ mất hứng, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! ( => điển hình của giai cấp nô lệ trong truyền thuyết =)) )


Ta mới gọt được một nửa quả táo, điện thoại di động đột nhiên vang lên, là tin nhắn. Ta mở to đôi mắt đáng thương nhìn Giang Ly, có thể cho phép ta đây xem tin nhắn một chút? Hắn híp mắt vung tay lên, xem như cho phép rồi.

Ta mới gọt được một nửa quả táo, điện thoại di động đột nhiên vang lên, là tin nhắn. Ta mở to đôi mắt đáng thương nhìn Giang Ly, có thể cho phép ta đây xem tin nhắn một chút? Hắn híp mắt vung tay lên, xem như cho phép rồi.


Ta buông quả táo, cầm điện thoại di động lên xem. Là một dãy số lạ.


Nội dung của tin nhắn chỉ có tám chữ ngắn ngủi: “Yến Yến, người thật sự hạnh phúc sao?”


Giang Ly cầm lấy quả táo gọt tiếp,vừa gọt vừa hỏi: “Tìn nhắn của ai vậy?”


Ta nhìn dãy số xa lạ kia, nói: “Là Vu Tử Phi.” Trên thế giới này, chỉ có một người gọi ta là “Yến Yến”


Động tác của Giang Ly không có dừng lại, ngay cả đầu cũng chẳng thèm nâng: “Sau đó ?”


Ta cúi đầu nhìn tin nhắn tám chữ kia: “Sau đó bất quá là gửi lời hỏi thăm một chút.”


“Nga.” Người nào đó tiếp tục gọt táo.


Ta nhìn chằm chằm tin nhắn của Vu Tử Phi ngây ngẩn trong chốc lát, đột nhiên mở miệng nói: “Giang Ly, ta cảm thấy tất cả thật vô nghĩa.”


“Ân…Ân ?”Giang Ly ngẩng đầu nhìn ta, khó hiểu.


“Ta muốn nói, diễn trò trước mặt Vu Tử Phi, thật vô nghĩa. Ngươi nói xem hai chúng ta chia tay cũng đã bốn năm rồi, đã trần về bụi đất về thổ rồi, ta vẫn còn tranh hơn thua với hắn làm cái gì a? Ngay cả bản thân ta cũng thấy mình vô vị rồi.”


Giang Ly đã gọt xong quả táo, lúc này hắn đang đem quả táo cắt thành từng miếng nhỏ, vừa cẩn thận cắt, vừa thờ ơ mà phụ họa ta: “Đúng vậy, ngươi thực vô vị.”


Này !


Ta: “Giang Ly, nếu ngươi gặp lại người yêu cũ của người, ngươi sẽ làm thế nào?”


Giang Ly: “Nên làm thế nào thì làm như thế.” Đây không phải nói thừa sao.


Ta: “Thế nếu như người yêu cũ của ngươi cởi sạch quần áo nằm trên giường ngươi, ngươi sẽ làm gì?”


Giang Ly: “Đá văng hắn ra.”


Ta: “Ta không thèm tin, ngươi làm sao có thể tránh được cám dỗ chứ.”


Giang Ly: “Nếu không thì tiện tay cho hắn chụp □, nhân cơ hội kiếm một khoản.”


Ta: “Ngươi thực ti bỉ! “


Giang Ly: “Quên đi, hay là khởi tố hắn đi, đột nhập nhà dân, xâm phạm tình dục.”

Giang Ly: “Quên đi, hay là khởi tố hắn đi, đột nhập nhà dân, xâm phạm tình dục.”


Ta: “…”


Ta đơn giản chỉ sùng bái bốn chữ “Xâm phạm tình dục.”


Giang Ly còn nói thêm: “Quan Tiểu Yến, ngươi người này, quá cố chấp, cố chấp đến cực đoan.”


Ta cúi đầu, vô tội nói: “Không có a, con người của ta cực kỳ hiểu biết gió chiều nào xoay chiều ấy.”


Giang Ly: “Trong ý thức của ngươi, rời đi chẳng khác nào vứt bỏ, vứt bỏ chẳng khác nào phản bội. Cho nên rời khỏi ngươi, chẳng khác nào phản bội ngươi.”


Ta nháy mắt mấy cái: “Không phải vậy sao?”


Giang Ly lắc đầu: “Ai quy định người khác phải ở bên cạnh ngươi, không thể rời bỏ ngươi? Cho dù là vứt bỏ, cũng không thể nói hắn đã làm chuyện sai trái, nói không chừng chính là ngươi đã chọn sai người.”


Ta nhất thời nghẹn lời, suy nghĩ thật lâu, rốt cục nói: “Hắn….hắn đã nói sẽ ở bên ta cả đời…”


Giang Ly chỉ hận sắt không thành thép mà lắc đầu: “Ngươi đã bao nhiêu tuổi rồi, làm sao còn có thể tin những lời như vậy? Hứa hẹn có khi còn không đáng giá bằng một bãi phân trâu.”


Ta sửng sốt. Đúng vậy, hứa hẹn đã là cái gì a, ta và Hạp Tử luôn luôn nói chuyện không tính toán gì hết.Ngay cả một chuyện nhỏ ta thừa sức có thể mà ta cũng thất tín, huống chi là chuyện cả đời ? Bất quá chỉ là lời ngon tiếng ngọt nghe trong chốc lát thôi, buồn cười ở chỗ lúc ấy, ta lại coi toàn bộ những điều đó là sự thật.


“Giang Ly, sau này ta sẽ không.”


Giang Ly: “Cái gì?”


Ta: “Sẽ không tin vào hứa hẹn, bất luận là ai.”


Giang Ly: “Kỳ thật ngươi thỉnh thoảng cũng có thể tin tưởng ta một chút, nhân phẩm của ta từ trước đến nay vẫn không tồi.”


Ta: “Ta thật sự nhìn không ra ngươi cũng với hai chữ nhân phẩm này có nửa điểm quan hệ gì.”


Giang Ly nheo mắt: “Thật sự ?”


Ta rùng mình một cái, vội vàng sửa lại: “Không phải không phải, nhân phẩm của ngươi tốt lắm, cực kỳ tốt!”


Tnnd, ngươi ngay cả tự do ngôn luận cũng không cho ta, vẫn còn không biết xấu hổ mà nói chuyện nhân phẩm với ta ?


Trước buổi đêm, ta nhắn lại cho dãy số xa lạ kia một tin nhắn: “Đúng vậy, ta rất hạnh phúc. Hơn nữa, hạnh phúc của ta, không liên quan đến ngươi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận