Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Có trò chơi ắt có người chơi . Trong những người chơi trò chơi phân làm hai loại, có những người chơi, dù chơi cái gì cũng có thể chơi rất nhiều kiểu, mà có những người, là cái gì cũng chơi hết sức phấn khởi, bất diệc nhạc hồ.


Vương Khải hiển nhiên thuộc về loại người thứ hai. Ta cảm thấy thật quái lạ. ngươi bảo một đại lão gia hai mươi tám tuổi rồi, lại ở trong công viên chơi đùa như một đứa học sinh tiểu học, ai không biết lại tưởng hắn bị thiểu năng trí tuệ không chừng. Càng huống chi, lúc trước kẻ phản đối đi công viên trò chơi là hắn, nhưng là nhìn hắn bây giờ cái dạng này, cứ như là trên thế giới này chẳng có chỗ nào chơi vui hơn công viên trò chơi ấy, thiện tai.


Bởi vì mỗ lãnh đạo quá hăng hái, chúng ta chơi đùa ở công viên trò chơi tới khi gần đóng cửa mới tính ngừng lại.


Vương Khải từ trên Bánh xe khổng lồ nhảy xuống, cười ha hả mà hỏi ta: “Tiểu Yến, chúng ta đi ăn cái gì ?”


Vương Khải nói ta mới nhớ, ta vỗ trán, nhớ ra: “Nguy rồi, ta còn phải về nấu cơm cho Giang Ly….Bây giờ mấy giờ rồi ?” Ta vừa nói, vừa lục điện thoại trong túi.


Vương Khải ngữ khí có điểm khinh thường: “Năm giờ bốn mươi….Không phải chỉ một bữa cơm sao, ngươi báo với hắn một tiếng là được.”


Ta gật đầu đáp lời, đang muốn gọi điện về cho Giang Ly, nhưng lại phát hiện không thấy di động đâu cả…. Ta rõ ràng nhớ kỹ, ta để di động ở trong túi quần cơ mà.


Vương Khải thấy ta không nghe mà chỉ lục lọi trên người, liền hỏi: “Sao vậy sao vậy ?”


Ta mặt như đưa đám nói: “Mất di động rồi.” Chủ yếu chính là, ta không nhỡ rõ số của Giamg Ly…


Vương Khải vỗ vỗ vai ta, giựt dây nói: “Mất thì mất, hôm nay ngươi mới được ra ngoài chơi một chút, hắn chắc không vì một bữa cơm mà cãi nhau với ngươi đi?”


Ta cảm thấy những lời này không thể áp dụng, lần trước Giang Ly chính là bởi vì một bữa cơm mà làm loạn lên đòi ở riêng với ta. Mặc dù hắn đã đáp ứng ta sẽ không tùy tiện ở riêng, nhưng điều kiện tiên quyết chính là, ta cũng không được tùy tiện không cho hắn ăn cơm ( TT o TT )


Vương Khải nhìn thấy vẻ mặt khó xử của ta, đành rầu rĩ nói : “Được rồi được rồi, bây giờ ta đưa ngươi về.”


Ta gật đầu, chỉ có thể như vậy thôi, tên Giang Ly kia vốn là một tên biến thái, xem như taợ hắn rồi.


Vương Khải thâm sâu mà nói một câu : “Tiểu Yến, ngươi ở nhà chả có chút địa vị nào cả a “


Ta khóc ( TT o TT ) ngay cả ngươi cũng đã nhìn ra !


Vương Khải lại cười hắc hắc nói: “Không bằng bỏ quách lão công nhà ngươi cho rồi, tìm đến ta nương tựa đây này?”


Ta nhướn mắt, đối với cái thể loại cợt nhả này của Vương Khải đã hoàn toàn miễn dịch rồi.




Công viên trò chơi cách nhà ta khá xa, mất gần một tiếng đi xe, hơn nữa phải đi qua mấy nút thắt giao thông sầm uất. Bởi vậy chúng ta liên tục bị kẹt xe, tắc đường, gần hai giờ liền, mới đến dưới nhà ta.


Ta nhảy xuống xe. vẫy tay chào Vương Khải mấy cái, liền định bước lên lầu. Song, lúc này, ta lại nhìn thấy Giang Ly.


Hắn đang xách một túi đồ, từ phía ngoài bước vội trở về, vừa lúc cũng đang muốn lên lầu. Ta nhìn thấy hắn, xấu hổ cười cười, hướng hắn chào hỏi một tiếng : “Thật là khéo….”


Còn chưa chờ Giang Ly nói chuyện, Vương Khải đã bước từ trên xe xuống. Hắn đi tới trước mặt đưa một cái túi cho ta, cười nói: “Quần áo của ngươi.”


Ta nhận lấy, nhìn hắn nặn ra một nụ cười: “Hôm nay cám ơn ngươi a.” Dù sao ta cũng là trốn việc mà vẫn ăn lương.


“Không sao, hôm nay ngươi phục vụ làm cho ta rất hài lòng.”Vương Khải vừa nói, nhe răng nhếch miệng cười với ta một cái.


Mặt ta tràn ngập hắc tuyến mà chết đứng tại chô, không biết làm sao cho phải.


Lúc này Giang Ly mặt không chút thay đổi mà đem ta cùng Vương Khải đánh giá từ trên xuống dưới lại từ dưới lên trên tới tới lui lui mà đánh giá một lượt, sau đó mặt vẫn không chút thay đổi như cũ mà ném ra một câu: “Đi thôi, hôm nay ta nấu cơm.”


Ta lập tức bị những lời này dọa cho sợ đến hồn phi phách tán, đững sững tại chỗ không nhúc nhích.


Giang Ly đến lông mày cũng không thèm nhíu, lôi ta lên lầu.


Ta cảm thấy Vương Khải nhất định sẽ thấy kỳ quái, Giang Ly đã bằng lòng nấu cơm rồi, ta tại sao vẫn còn không vui ?


Hắn se không hiểu được, vĩnh viễn không hiểu được (TT TT) .Bởi vì hắn chưa từng trải qua, cho nên hắn vĩnh viễn sẽ không có cách nào hiểu được… Thực tế chính là thước đo duy nhất để kiểm nghiệm chân lý, những lời này của Mã đại gia* nói một điểm cũng không sai.


Giang Ly đem ta kéo về nhà, quăng mấy túi đồ lên bàn nước, sau đó quăng ta lên ghế sô pha. Ta co lại trên ghế, cười hi hi, nghĩ muốn giải thích một chút, nhưng mà lại không biết bắt đầu từ đâu.


Giang Ly nhìu mày một chút, có chút thích thú mà nói: ” Đồ đôi ? Ngay cả giày cũng giống nhau ?”


Ta run run một chút: “Cái kia… ha ha, ha ha ha ha….”


Giang Ly dựa vào trên ghế, thâm sâu mà nói: “Ngươi quyến rũ ai không liên quan đến ta, nhưng mà tại sao hết lần này tới lần khác lại là hắn? ” Hắn vừa nói, vừa vuốt vuốt bả vai.


Được rồi, ta rất hiểu tâm tình lúc này của Giang Ly, dù sao đối với một kẻ động một chút là nói hắn là X vô năng, hắn đương nhiên không có hảo cảm là đúng.


Bây giờ, là lúc ta biểu thị lòng trung thành. Vì vậy ta chân chó* mà bước đến phía sau, vừa xoa bóp bả vai cho Giang Ly, vừa giải thích: “Chuyện này tương đối phức tạp, một lúc không thể nói ro, tóm lại ta cùng Vương Khải không có bất cứ quan hệ nào.” Ngoại trừ quan hệ làm thuê.


*nịnh bợ, xun xoe


Giang Ly nhíu mày nói: “Vậy có điểm ngươi có thể giải thích rõ ràng, hôm nay tại sao không nói một tiếng mà đã rời khỏi công ty ? Điện thoại ngươi dù sao cũng nên gọi báo một tiếng chứ ? Cho dù ngươi không gọi điện thoại thì lúc ta gọi ngươi cũng phải nghe chứ ?”


Ta buông tay, bất đắc dĩ mà nói: “Di động của ta mất rồi.”


Giang Ly sửng sốt, không nói tiếng nào…. Ta tưởng rằng hắn sẽ cười nhạo ta ngu.


Ngay sau đó Giang Ly liền yên ổn hưởng thụ sự xoa bóp của , một lát sau, mới đột nhiên nói: “Ngươi phục vụ làm cho ta rất hài lòng.” ( ha ha… =)) )


Thiện tai, ngươi học ai không học, lại đi học cái tên Vương Khải mất nết kia làm gì.


Chiếm được sự tán thành của Giang Ly, ta thở phào nhẹ nhõm một chút, sau đó cẩn thận mà hỏi : “Như vậy, bây giờ tiểu nhân ta có thế đi nấu cơm cho ngươi được chưa ?”


Giang Ly nhắm mắt lại, vung tay lên, đi đi.


Vì vậy ta xách mấy túi đồ trên bàn nước, điên cuồng mà chạy trối chết vào nhà bếp.


Ta phát hiện nhân sinh của ta quả thật không bằ một cái chén a, ngay cả muốn làm cơm cho Giang Ly, cũng phải dỗ dành hắn xong, hỏi hắn có được hay không TT ___ TT


Buổi tối, ta bừng bừng hưng phấn mà báo cáo thành quả chiến đấu ngày hôm nay của ta với Giang Ly, trọng điểm chính là thổi phồng lên một chút phong cách cùng khí khái không kiêu ngạo không siểm nịnh, oai phong lẫm liệt của ta khi đối mặt với Vu Tử Phi. Đương nhiên còn muốn thỉnh giáo Giang quân sư chỉ thị cho bước tiếp theo ( Giang quân sư ha ha ~~~ )


Giang Ly lúc này đang ngồi trước máy tính nhìn cái gì đó, hắn nghe xong báo cáo của ta, hướng ta vẫy vẫy tay. Vì vậy ta tiến đến trước màn hình máy tính của hắn.


Ta nhìn chằm chằm trang web kia một lát, nói “Trang web này nhìn rất quen a, hình như đã gặp qua ở đâu rồi thì phải.”


Giang Ly sửng sốt mà liếc mắt nhìn ta một cái: “Đây chính là blog của ngươi.” (blog của mềnh mà còn kêu quen mắt, tỷ có thể ngốc hơn được nữa hay sao ?)


Ta: “Oh, là blog của …Chờ một chút, người làm sao biết đây là blog của ta?”


Giang Ly lại hỏi một đằng đáp một nẻo: “Mấy thứ linh tinh trong nlog của ngươi quả thực chính là trình độ của học sinh tiểu học.”


Này!


Hắn còn nói thêm: “Trong vòng một tháng gần đây, lượt view của blog ngươi là năm lần, trong đó có bốn lần là đến từ cùng một địa chỉ IP .”


Ta mù mịt: “Sau đó?”


Giang Ly: “Sau đó ta tìm hiểu nguồn gốc, phát hiện người sử dụng địa chỉ IP này,tên là Vu Tử Phi.”


Ta không nói gì.


Giang Ly giương mắt nhìn ta một chút, nói: “Chồng trước của ngươi, có phải tên là Vu Tử Phi hay không ?”


Ta lau mồ hôi, Giang Ly ngươi thật không hổ danh là cao thủ ăn thịt người.


Nhưng mà ta có chút thắc mắc: “Giang Ly ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”


Giang Ly bạc môi khẽ mở, phun ra mấy chữ: ” Diễn ân ái.”


Ta run run một chút, còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã đăng nhập vào trang điều khiển của blog. Sau đó ta khiếp sợ mà lay lay hắn: “Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi…Ngươi làm sao có thể đăng nhập vào blog của ta? “


Giang Ly liếc ta nhìn như nhìn một kẻ ngu ngốc, thản nhiên mà nói: “Nếu trộm tài khoản của cao thủ, có lẽ sẽ có một chút phiền toái, nhưng mà trộm của kẻ ngu ngốc, thì dễ như trở bàn tay.”


Rất rõ ràng, ta chính là cái đứa ngu ngốc trong miệng hắn, hoặc là một trong những đứa ngu ngốc. Vì vậy, ta phát điên đây, ta phẫn nộ đây. ta kéo lấy áo Giang Ly, đau đớn mà nói: “Ta van ngươi! Chuyện ăn trộm tài khoản hèn hạ như vậy ngươi đừng có phạm phải được hay không? Ngươi đừng có lặp đi lặp lại chuyện làm mới lại hạn sử dụng phẩm hạnh của mình !”


Giang Ly chậm rãi bỏ tay của ta ra, khóe miệng cong lên: “Ta cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi, nếu như để ngươi tự mình quản lý blog, rất khó có thể cho hắn biết chúng ta rốt cuộc có bao nhiêu ân ái .”


Ta cả giận mà nói: “Chúng ta một chút cũng không ân ái.”


Giang Ly vân bình chân như vại đáp: ” Không sao , dù sao ngươi bất quá là vì muốn ngẩng đầu lên trước mặt người yêu cũ, đóng giả một chút cũng không sao.” (anh định nói là đóng giả thành thật cũng không sao đi ? hắc hắc)


Ta vò vò đầu, phát hiện ra lời hắn nói có vẻ như cũng có chút đạo lú. Vì vậy ta chỉ thỏa hiệp mà nói: “Như vậy, để chính ta chuẩn bị là tốt rồi, không dám phiền đến Giang đại tiên ngươi.”Cho dù ngươi đã chuẩn bị rồi, ta cũng muốn tự mình sửa lại!


“Muộn rồi,” Giang Ly vừa nói, tặng kèm cho ta một nụ cười điên đảo chúng sinh, “Ta đã sửa lại mật khẩu.”


Ta: “….”


Vì vậy sau đó trong một thời gian dài, ta đều lấy thân phận du khách đi thăm blog của chính mình. Bà nội nó chứ, ta cảm thấy sinh mệnh của ta quả thực là vô hạn trớ trêu, tương lai của ta thật sự là một mảnh hắc ám.




Trước khi chuẩn bị đi ngủ, lúc ta đang ngồi tưởng niệm cho cái điện thoại di động của mình, đột nhiên nhớ tới sự kiện Vương Khải nói ta cúp điện thoại buổi sáng. Vì vậy, ta lời lẽ chính nghĩa mà chất vấn Giang Ly: “Giang Ly, tối hôm qua Vương Khải gọi điện thoại cho ta, ngươi tại sao lại cúp máy?”


Giang Ly đáo: “Ngươi không phải đang tắm rửa sao, hơn nữa cái tên kia thật đáng ghét.” Xem ra cái câu “lão công X vô năng” kia của Vương Khải thực sự đã tổn thương nặng nề đến tâm hồn của Giang Ly


Nhưng là ta vẫn cảm thấy không ổn cho lắm: “Lúc ta tắm rửa xong, sao ngươi không nói với ta.”


Giang Ly cây ngay không sợ chết đứng: “Ta quên mất.”


Ta: “Uy, nếu hắn có chuyện gì thì sao?”


Giang Ly khinh thường nói: “Bất quá chỉ là một người bạn trên mạng, có thể có chuyện gì quan trọng ?” Giang Ly vẫn cho rằng Vương Khải chỉ là bạn trên mạng của ta, mà mấy ngày hôm nay lúc hắn đến đón ta cũng không có gặp qua Vương Khải. Vốn ta nghĩ định nói cho hắn, Vương Khải giờ là cấp trên trực tiếp của ta, bất quá suy nghĩ một chút, chuyện này hình như cũng không can hệ gì đến hắn, nói ra không chừng còn có thể bị hắn cười cho thối mũi.


Giang Ly thấy ta không nói gì, lại hỏi: “Ngươi sẽ không thật sự có cái gì với tên kia đi ? Ta nói ngươi cũng đói quá ăn liều đi, tiểu tử kia vừa nhìn đã biết chẳng phải người tốt đẹp gì.”


Ta cảm thấy đây chính là lúc mị lực của chính mình được phô bày rồi, vì vậy hai tròng mắt cũng không thèm chớp lấy một cái mà ba hoa nói: “Ta đây cũng đâu có cách nào khác, hắn cứ quẩn quít lấy ta, ngươi nói có phải thật kỳ quái, tại sao có nhiều soái ca tính thủ hướng bình thường cứ như ruồi bu lại xung quanh ta vậy, phiền chết đi được!” ( ọe > .


Giọng nói của Giang Ly thong thả mà lướt qua: “Đại khái là do ngươi trông giống phân trâu quá đi.” (phụt o ___O sax =)) )


Ta: “….”


Ta xoay người đưa lưng về phía hắn, không nói câu nào nghẹn ngào đông cứng lại. Ngủ ngủ !


Lúc này, Giang Ly lại nói thêm: “Tóm lại, chính ngươi tự giải quyết ổn thỏa.”


Ta tức giận mà trả lời: “Không nhọc ngài hào tâm tổn trí.”


Giang Ly: “Ngươi nếu như bị người ta bán đi thì ta chẳng phải đi chuộc lại.”


Giang Ly: “Đương nhiên kỳ thật một bãi phân trâu cũng không đáng giá bao nhiêu tiền.”


Ta: “….”


*** Trình độ giết người không dao của Giang ca ngày càng vô đối orz, ta quả thực vạn phần bái phục thần kinh của Tiểu Yến.***


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...