Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Ta vừa mới bước vào cửa công ty, đã có người gọi ta từ phía sau. Nhìn lại, thì ra là Lý Mẫn. Ta đứng lại chờ cô ta, mà đằng sau cô ta, lập tức xuất hiện thân ảnh của kẻ mà ta không muốn nhìn thấy nhất.


Ta theo lời Giang Ly nói, ổn định vị trí, hết sức lạnh lùng mà liếc nhìn qua Vu Tử Phi một cái, sau đó cùng Lý Mẫn sóng vai bước về phía thang máy.


Lý Mẫn không có nhận ra đằng sau có người, cũng không phát hiện ra sự khác thường của ta, bởi vì tất cả tinh lực của cô ta đều đã tập chung tại mấy chuyện bát quái rồi -____-”.


Lý Mẫn bước theo ta, ái muội cười nói: “Quan thư ký, người vừa rồi đưa ngươi đi làm là bạn trai ngươi ?”


Ta cười cười, đáp: “Là lão công.”


Lý Mẫn chớp chớp đôi mắt to, trên mặt có chút hâm mộ: “Xe của lão công ngươi thật là đẹp nha.”


Ta lễ phép mà cười cười: “Chắc là vậy.” Nói thật, ta cũng không có nhìn kỹ xe của hắn lắm, chỉ biết đó là một chiếc BMW, màu trắng. Bởi vì đó là một chiếc xe khá hợm hĩnh, cho nên lúc đầu ta kết luận, Giang Ly vốn là một kẻ hợm hĩnh. Sau đó mới phát hiện, hắn so với một kẻ hợm hĩnh còn khó hầu hạ hơn.


Lý Mẫn cười nói: “Lão công nhà ngươi tốt với ngươi thiệt nha.”


Đùa hay sao, hắn mà tốt với ta? Ngươi nếu biêt hắn đã làm cái gì với ta, không chừng ngươi sẽ đem những lời này nuốt trở lại !


Đương nhiên là, nghĩ đến phía sau chúng ta còn có một cặp mắt phức tạp đang nhìn, hơn nữa ta cũng thực sự không có can đảm nói xấu Giang Ly sau lưng hắn (mặc dù cái này cũng không tính là nói xấu), nhưng Giang Ly là một tên biến thái, hắn mà biết, không biết sẽ bắt nạt ta như thế nào. Vì vậy, ta thản nhiên nở một nụ cười nói: “Đấy là nghĩa vụ của hắn.” Muốn bốc phét, kỳ thực ta còn có vẻ lành nghề.


Nói đến đây, ánh mắt Lý Mẫn nhìn ta đã có chút sùng bái rồi….


Ba người chúng ta cùng bước vào thang máy. Trong thang máy, ta từ đầu đến cuối vẫn ngẩng đầu, nhìn không chớp mắt, đến liếc cũng không thèm nhìn Vu Tử Phi một cái, m vô cùng bình tĩnh cùng Lý Mẫn nói chuyện. Giang Ly nói, thua người chứ không thua trận, nhất định phải dùng khí thế để áp đảo quân địch ! (tỷ bây giờ nghe lời ca ghê ha )


Ta phát hiện Giang Ly nghiễm nhiên trở thành quân sư quạt mo của ta, mặc dù tâm lý hắn có chút biến thái, nhưng chỉ số thông minh thì không cần phải bàn.


Từ trong thang máy bước ra, ta thở phào nhẹ nhõm. Bất luận nói thế nào, hôm nay không có mất mặt. Đây là lần đầu tiên sau bốn năm ta cùng Vu Tử Phi chia tay.




Hôm nay cấp trên của ta thoạt nhìn rất mệt mỏi, chắc là tối qua vận động quá mức rồi ! (=.=)


Vương Khải nhìn thấy ta, tinh thần cũng lên cao một chút chào hỏi với ta, sau đó lại hỏi: “Ngươi có khỏe không ?”


Ta bị câu hỏi của hắn làm cho mạc danh kỳ diệu: “Ta có gì không khỏe sao ?”


Vương Khải lắc đầu, khuôn mặt vô cùng thống khổ: “Quan Tiểu Yến, ta thực sự đánh giá cao chỉ số cảm xúc của ngươi a! Ngày hôm qua ngươi thất hồn lạc phách cứ như ngày tận thế sắp đến tới nơi rồi ý, ta còn tưởng rằng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, không ngờ ngươi hôm nay vẫn vui vẻ sung sướng như vậy, hại ta mất cả đêm thao thức đau lòng!”


Ta cảm thấy hắn bắt đầu bốc phét, nên dũng cảm mà vạch trần hắn: “Ngươi ngày hôm qua không chừng cũng mỹ nữ nào đó tiêu dao khoái hoạt đi, làm gì có thời gian mà nghĩ đến ta, ngươi cho ta là kẻ ngu à ?”


Vương Khải lập tức trưng ra vẻ mặt thề non hẹn biển, trong giọng nói còn mang chút thất vọng: “Ta nói đều là thật, tối hôm qua ta còn gọi điện thoại cho ngươi, bị ngươi cúp máy.”


Ta: ” Càng nói càng không có bài bản, ngươi gọi cho ta lúc nào? Sao ta lại không biết?”


Vương Khải: “Làm sao lại như vậy, Tiểu Yến Yến, ngươi rất vô lương tâm! “


Ta bị hắn làm cho có chút bực mình: “Được rồi, được rồi, ta muốn làm việc, phiền Vương tổng ngươi nói chuyện công việc đi.”


Vương Khải cũng không có ý buông tha, lấy điện thoại di động bức ta nhìn nhật ký cuộc gọi của hắn, ta không nhìn, hắn lại dùng thân phận cấp trên ra lệnh cho ta, lại còn tuyên bố sẽ trừ lương của ta. Thiện tai, ta làm sao đi đến đâu cũng bị người ta bắt nạt a ?


Ta liếc mắt nhìn nhật ký cuộc gọi của hắn, phát hiện đúng là buổi tối hôm qua lúc chín giờ hắn có gọi cho ta thật, nhưng mà quái lạ. Ta đành lấy di động của mình ra xem một chút, oa. thèm vào, xong đời rồi, trong nhật ký điện thoại của ta cũng có một cuộc gọi như vậy, Vương Khải quả thật đã gọi điện thoại cho ta vào tối hôm qua. Nhưng mà….. ta làm sao một chút cũng không có ấn tượng nha ?


Nhật ký cuộc gọi hiển thị là chín giờ mười phút, hôm qua buổi tối lúc chín giờ mười phút….ta đang tắm rửa.


Được rồi nếu di động của ta không bị chập mạch——- đương nhiên cho dù nó bị chập mạch cũng không thể tự mình cúp điện thoại —— như vậy nhất định chính là Giang Ly làm rồi. Nhưng mà hắn tự dưng cúp điện thoại của ta làm chi, hắn đang mưu đồ cái gì a ?


Vương Khải lúc này đang dựa vào trên ghế tức tối lẩm bẩm: “Chó cắn Lã Động Tân* mà, lòng tốt lại hóa thành lòng lang dạ thú, trên thế gian này luôn có một đám người như vậy, bọn họ ích kỷ, bọn họ vô lương tâm, bọn họ đối đãi với thủ trưởng của mình lạnh lùng như mùa Đông vậy ~~~~ “


Ta rùng mình hai cái, cắt đứt lời nói của hắn: “Xin lỗi a, hôm qua…. hôm qua tâm trạng không tốt lắm, cho nên quên mất.”


Vương Khải hiển nhiên không muốn nghe ta giải thích: “Bóp vai cho ta, ta liền tha thứ cho ngươi.”


Ta mới không thèm mua việc vào người: “Vương tổng, nể mặt ta làm việc cần cù như vậy, phiền ngươi nói chuyện chính sự với ta đi ? Hôm nay buổi sáng mười giờ, ngươi có một cuộc họp, xế chiều…”


Vương Khải khoát khoát tay, giống như hữu khí vô lực mà nói: “Hôm nay có thể không nói chuyện công việc được hay không.”


Ta nhìn vẻ mặt như sắp chết của hắn, cũng có chút mềm lòng, dù sao chết ở trên bàn công tác, cũng chằng phải là chuyện tốt đẹp gì. Vì vậy, ta hỏi: “Vậy thì nói chuyện gì ?”


Vương Khải suy nghĩ một chút, nói: “Nếu không….chúng ta đi ra ngoài chơi đi ?”


“Hả? ” Ta ngây ngốc, đi ra ngoài chơi ? Vậy mà hắn cũng nghĩ ra ! Nhưng là nhìn ánh mắt tràn ngập mong đợi kia của hắn, ta lại cảm thấy không nỡ nhẫn tâm nói không. dù sao với tình trạng bây giờ của hắn, cũng không có làm việc được, vậy thì cứ ra ngoài chơi đi. Huống chi ông chủ cầm đầu đi trốn việc, ta cũng không cần lo lắng sẽ bị chộp. Nghĩ đến đây, ta gật đầu, trốn việc mà vẫn được đài thọ, ngu gì không trốn.


Vương Khải thấy ta đồng ý, đột nhiên từ trên ghế “nhảyót lên”. không sai, chính là “nhảy tót lên. Động tác này của hắn có thể nói là vô cùng nhanh nhẹn, nhanh nhẹn đến mức con thỏ cũng phải xấu hổ. Sau đó hắn lách qua bàn làm việc, kéo lấy cổ tay của ta đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Chúng ta đi chơi cái gì ? Đi bơi? Bowling ? Ngươi có biết đánh gofl không a …”


Ta khiếp sợ nhìn bộ dáng tinh thần phơi phới của hắn, chỗ nào có nửa điểm suy yếu ?


Cả nhà hắn chứ, lại bị hắn dắt mũi rồi !




Ta cùng Vương Khải bị vấn đề “Đi đâu chơi” làm cho sinh ra tranh chấp kịch liệt, hai bên đều không nhượng bộ, đàm phán lâm vào tình trạng nguy hiểm. Bởi vì ta kiên trì bất khuất ngoan cường không ngừng, cuối cùng Vương Khải cũng thỏa hiệp, đáp ứng ta đi công viên trò chời.


Hắn vẫn còn không phục mà bổ sung một câu: “Tiểu Yến, ngươi thật sự không làm cho người ta thích.”


Không lâu sau, hắn lại cười hì hì mà nói với ta: “Nghe nói trong mấy bộ phim trên TV, bạn trai bạn gái hẹn hò cũng thích đi công viên trò chơi.”


Sau khi ta và Vương Khải quyết định đi công viên trò chơi, định đi đến siêu thị mua hai bộ quần áo đơn giản —— chủ yếu là mặc đồ này ở trong công ty để dọa người là đủ rồi, nếu mặc đồ công sở mà đi vào công viên chơi trò chơi, thì nhất định sẽ thành chuyện lạ.


Đương nhiên, tiền mua quần áo là Vương Khải chi, ai bảo hắn khởi xướng vụ này làm gì.


Nguyên tắc vốn là ưu tiên lãnh đạo, ta giúp Vương Khải mua một bộ quần jean, T shirt cùng giầy thể thao trước, bộ đồ kia khoác lên trên người hắn, không chỉ có đẹp trai, mà còn có một loại…. lưu manh . Có lẽ là bởi vì quen biết hắn, có lẽ là bởi vì quả tóc hỗn tạp của hắn, tóm lại mặc kệ hắn mặc cái gì, ta đều cảm thấy một thân khí chất hèn mọn của hắn là vô cùng xuất chúng, hơn nữa khó có thể che dấu.


Vương Khải lôi ta đến một cửa hàng cao cấp độc quyền, chỉ vào một bộ trang phục nữ trong gian trưng bày, bảo ta thử xem. Sở dị nhấn mạnh là của nữ. là bởi vì còn có một bộ đồ nam tương ứng, đây là hai bộ đồ tình nhân, từ T shirt đến quần Jean, cả mũ và giầy nữa, chỉ còn thiếu mỗi đôi tất nữa thôi là đủ bộ.


Bất quá bộ đồ nữ này quả thực rất dễ nhìn, ta một bên thầm than thưởng thức của Vương Khải so với khí chất của hắn có xuất chúng hơn một ít, một bên mang quần áo chạy vào gian thử đồ.


Từ gian thử đồ đi ra, ta nhìn mình trong gương, nhất thời cảm thấy bản thân như trẻ đi vài tuổi, làm cho tâm tình ta tốt hơn.


Đang mải suy nghĩ, hắn đột nhiên từ phòng thay đồ nhảy ra, bộ đồ lúc này đã bị thay ra. Lúc này thứ hắn mặc, chính là bộ đồ trên người ta…kiểu của nam.


Ta trừng mắt liếc hắn một cái: “Ngươi đùa phải không ?”


Vương Khải uốn éo lắc qua lắc lại trước gương, nói: “Ta thấy bộ này trông rất đẹp mắt, liền thay vào…. Nhìn cái gì mà nhìn, bộ đồ này là ta nhắm trước còn gì.”


Ta phát nản: “Được rồi, ta đi đổi bộ khác.”


Vương Khải cười ha hả mà nói: “Hảo a, bộ này đã trả tiền rồi, mua lại bộ khác ngươi tự mình bỏ tiền đi.”


Ta: “…..”


Đơn giản, dứt khoát,nhưng, cực kỳ, độc ác !


Ông trời ơi, ta rốt cục đã mất hết hy vọng với thế giới này! Chẳng nhẽ người tốt trên đời này chết hết rồi hay sao ….


Nghĩ lại ta vốn là một kẻ không câu nệ tiểu tiết (tự mình đổ mồ hôi), kiên trì lấy kinh tế làm đường lối trung tâm, nên lần này ta nhẫn, không phải là mấy bộ quần áo giống nhau sao, ai thèm quan tâm cơ chứ ! ( thế mà lại có người quan tâm đây tỷ ạ


) )


Vương Khải trong ấn tượng của ta, là một kẻ hay thích đùa giỡn, cho nên đối với trò hề này của hắn, ta cũng không cảm thấy xấu hổ, hay là không thoải mái, dù sao đừng quá đáng là được. Đương nhiên ta cũng không lo hắn sinh lòng ái mộ đối với ta, không khách khí mà nói, ta biết bản thân nặng nhẹ bao nhiều, huống hồ lúc ở Maldives, cái lý luận cũ rích “Nghĩ thông suốt rồi” của hắn cũng làm cho ta hoàn toàn yên lòng. Đương nhiên một điểm quan trọng nhất chính là, cái tên Vương Khải này, chỉ muốn trêu đùa phụ nữ, không phải là người sẽ yêu thương phụ nữ, cho nên ta tình nguyện tin tưởng thế giới đến ngày tận thế, cũng nhất định không tin Vương Khải sẽ động tâm với phụ nữ…. Đương nhiên hắn có động tâm với đàn ông hay không thì không nằm trong phạm vi nghiên cứu của ta rồi….


Lúc này Vương Khải cười ha hả mà dẫn ta chạy về hướng công viên trò chơi, vẻ mặt hắn vui vẻ tung tăng như là hận không thể đem toàn bộ thế giới lật tung lên vậy, làm cho ta lại một lần tưởng rằng cái kẻ ốm đau bất mãn buổi sáng kia chỉ là ảo giác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...