Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Từ lần trước sau khi ở nhà ăn dành cho nhân viên đụng phải Tiết Vân Phong tiểu mỹ nam xong, ta cũng không có gặp lại hắn ở nhà ăn nữa. Theo như lời giải thích của Vương Khải, đứa nhỏ này trong cuộc sống không thích bị chú ý, chán ghét chỗ đông người, cho nên, hắn không đến nhà ăn cho nhân viên cũng là chuyện bình thường. Nếu cha của Vương Khải cùng cha của Tiết Vân Phong đều là cổ đông của tập đoàn Nam Tinh, vậy hai người bọn họ cũng xem như là người quen, cho nên lời của Vương Khải cũng có thể coi là đáng tin cậy.


Từ sau lần gặp gỡ tình cờ hôm trước ở nhà ăn. ta chỉ gặp qua Tiết Vân Phong có một lần, đương nhiên là không phải ở nhà ăn dành cho nhân viên. Một buổi sáng nào đó, ta bỗng tự dưng thần kinh chập mạch mà đến sớm những năm phút đồng hồ, sau đó đụng phải tiểu mỹ nam ở thang máy. Lúc ấy hắn nhìn ta, giống như đang nhìn người qua đường, mặt không chút thay đổi. Trong lòng ta thầm than, xem ra Giang Ly đã làm rất tốt công tác tư tưởng với hắn, như vậy ta cũng an tâm….Dù sao mặt không chút thay đổi so với biểu tình quái dị như món lẩu thập cẩm vẫn tốt hơn rất nhiều.


Mặc dù ta thích soái ca, bất quá ta cực kỳ rõ ràng, có một số soái ca vốn không thể tới gần, giống như Vương Khải, giống như Tiết Vân Phong, lại giống như Giang Ly . Sau đó, ta liền chua xót mà phát hiện ra, xung quanh ta không hề thiếu soái ca, thiếu chính là bình thường soái ca…. [TT o TT]


Bởi vì bọn họ bất bình thường, cho nên những chuyện bất bình thường vẫn cứ tiếp diễn như cũ, giống như buổi tối ngày hôm nay.


Thời gian nghỉ lễ Quốc Khánh vốn là vô cùng tươi đẹp, ta vốn quen chết dí ở nhà, cho nên cũng không chạy loạn khắp nơi, còn tên gia hỏa Giang Ly bình thường ban ngày sẽ biến mất, đến tối đúng giờ ăn cơm lại trở về.


Buổi tối hôm nay, ta đang ở phòng khách lên mạng, đột nhiên, trên màn hình máy tính bỗng nhảy ra một cái cửa sổ màu đen, cái cửa sổ màu đen này, tất cả mọi người đều rất quen thuộc đi.


Laptop của ta cho dù vốn là một cái “vạn năm chịu”,động một chút là đơ, bất quá rất ít khi có mấy hành vi bưu hãn như vậy. Ta tưởng rằng đó chỉ là một loại trình diễn như bình thường của em vạn năm chịu kia, vì vậy đang định tắt đi. Sau đó, lại không ngờ đến lại phát sinh một sự tình.


Trên khuông hội thoại màu đen kia bỗng xuất hiện vài chữ:


Quan Tiểu Yến ?


Lúc ấy ta bắt đầu ngây ngốc, đây là kịch xướng ở đâu a ? Cái máy tính vạn năm chịu của ta lại gọi tên của ta ? Vì vậy, ta kích động bắt chuyện với Giang Ly: “Giang Ly mau đến đây mà xem, máy tính của ta đúng là có trí thông minh nhân tạo đứng đầu trên thế giới rồi….” (bó tay bà chị…)


Giang Ly đi tới phía sau ta, liếc mắt nhìn máy tính của ta một cái, sau đó nhìn ta như nhìn một đứa thần kinh, mặt không chút thay đổi nói: “Ngươi bị xâm nhập rồi.”


≥ ­__ ≤


Được rồi, bởi vì ta vốn là một đứa cực ngu về máy tính, cho nên đối với chuyện kiểu này cũng không có kinh nghiệm, cũng không có nghĩ tới chuyện linh tinh kiểu bị “Hacker xâm nhập” như thế này.


Cũng bởi vì ta cực ngu về máy tính, cho nên ta vốn rất sùng bái hacker, vì vậy ta trong lòng vạn phần kính sợ, run rẩy gõ lên trên khung hội thoại màu đen một dòng chữ: “Xin hỏi đại hiệp, cao nhân phương nào?”


Đối phương lại gõ lại: “Không ngờ máy tính của ngươi dễ dàng xâm nhập như vậy, cũng may ta là người có đạo đức có phẩm chất, không có thay đổi nhiều lắm mấy thứ linh tinh của ngươi.”


Ta có chút bực mình: ” Vậy ngươi rốt cuộc muốn làm sao?”


Đối phương: “Nhớ ngươi thôi, chẳng lẽ ngươi không nhớ ta sao? Ta nói ngươi mấy ngày hôm nay làm sao vẫn chết dí ở nhà không ra ngoài a, không bằng ngày mai chúng ta đi leo núi đi?”


Nói hươu nói vượn mà lại còn dong dài vô cùng, phong cách nói chuyện kiểu này, trong số những người ta quen biết chỉ có Vương Khải mới đủ trình đảm đương. Vì vậy ta lấy lại bình tĩnh, trả lời lại: “Ngươi có phải là Vương Khải hay không ?”


Đối phương: “Trả lời đúng rồi! Tiểu Yến ngươi thật sự là càng ngày càng thông minh, thưởng cho ngươi một cái ôm !”


Ta đè nén lửa giận trong lòng, trả lời lại: “Thật nhàm chán, làm phiền ngươi biến khỏi máy tính của ta đi.”


Vương Khải: “Được rồi, bất quá ta sửa lại vài chỗ trong máy tính của ngươi, phỏng chừng trong mấy ngày nữa máy tính của ngươi không thể xài được rồi…”


Ta: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”


Vương Khải: “Ngày mai đi leo núi với ta, leo núi về ta liền sửa lại như cũ cho ngươi.”


Ta: “Ngươi thật ti bỉ !” (đúng đúng, ti bỉ vô sỉ Vương Khải)


Vương Khải: “Tiểu Yến, đừng như vậy mà, ngươi xem, lão công X vô năng của ngươi không bồi ngươi, ta hảo tâm cùng ngươi đi ra ngoài vui đùa, ngươi lại nói ta như vậy.”


Một câu “lão công X vô năng” kia hoàn toàn chọc giận Giang Ly, hắn liền đẩy ta ra, ngồi trước máy tính của ta, lẳng lặng mà gõ lại một câu: “Ta là lão công X vô năng của cô ấy.” =))


Câu này đúng là rất quen thuộc….


Bên kia Vương Khải hồi lâu cũng không có đáp lại.


Sau đó những ngón tay thon dài của Giang Ly lướt trên bàn phím, gõ ra mấy chữ: “Hôm nay ta sẽ không cường X ngươi.”


Giang Ly: “Ta chỉ cường X máy tính của ngươi thôi.”


Ta còn chưa kịp phản ứng lại, Giang Ly đã mở ra một cái khung màu đen nữa, lướt nhanh qua bàn phím. Sau đó, trên khung màu đen kia nhảy ra một đống những ký hiệu mà ta xem không hiểu lắm.


Ta rất muốn giả bộ hiểu biết một chút, kiên nhẫn nhìn. Thế nhưng, mấy cái ký hiệu này quả thực rất có tác dụng thôi miên, ta nhìn một lúc, đã chống giữ không được, vì vậy không thể làm gì hơn ngoài việc ngáp một cái rời khỏi Giang Ly, đi vào phòng bếp pha cho hắn cốc cà phê, xem như cảm tạ.


Giang Ly lập trình lại máy tính, sau đó nhận lấy cà phê, thuận miệng nói một câu: “Máy tính của ngươi đúng là bỏ đi.”


Ta tưởng rằng hắn bại dưới tay Vương Khải, nên mới tìm cớ, vì vậy phản bác nói: “Bản lĩnh không bằng người ta thì thừa nhận đi, liên quan gì đến máy tính của ta!” Mặc dù nó đích thực là vạn năm chịu!


Giang Ly ung dung nhàn nhã mà dựa vào trên ghế nói: “Ngày mai làm cho ta cái gì đó ngon ngon đi.”


Thèm vào, thua trận lại còn không biết xấu hổ đòi thưởng công?


Lúc này, máy tính đã lập trình xong, Giang Ly trả lại chỗ ngồi cho ta : “Tiểu tử kia chỉ có thể cài đặt lại hệ thống. “


Hai mắt ta lóe lên hai ngôi sao ( đây tuyệt đối là ánh mắt sùng bái ) mà nhìn Giang Ly,, cảm thán nói: “Thì ra ngươi là kỹ sư thiết kế mạng, không trách lợi hại như vậy.”


Giang Ly vuốt ve cốc cà phê, đáp: “Trước kia là.”


Ta tò mò hỏi: “Vậy ngươi đổi nghề rồi? Bây giờ đang làm gì?”

Ta tò mò hỏi: “Vậy ngươi đổi nghề rồi? Bây giờ đang làm gì?”


“Bây giờ cái gì cũng làm,” Giang Ly hết sức kiêu ngạo mà trả lời, hắn cúi đầu nhìn lướt qua cà phê trong cốc, cau mày nói: “Gần hết buổi tối rồi, ngươi pha cà phê cho ta để làm cái gì? “


Ngất, vừa rồi ta buồn ngủ quá, cho nên tiện thể nghĩ tới pha cho hắn cái gì để nâng cao tinh thần gì đó. Bất quá tiểu tử này thái độ cũng thật là xấu xa, tốt xấu cũng nên nói một câu cám ơn chứ!


Giang Ly không đợi ta, bưng cà phê lên uống một ngụm, sau đó mày nhíu càng sâu: “Mùi vị thật là kỳ quái, sau này ngươi đừng có pha nữa.”


Này, lão nương đây là lần đầu tiên biểu diễn có được hay không !




Lúc sắp đi ngủ, ta nhận được tin nhắn của Vương Khải, cả tin nhắn chỉ có một chuỗi im lặng tuyệt đối.


Vì vậy ta kiêu ngạo, ta tung tưởi, ta sảng khoái rồi. Ta tủm tỉm cười mà nhắn lại cho hắn: Ngươi thật sự là thụ a, không chịu nổi vài cái giày vò liền treo.


Vương Khải trút sạch hình tượng cà lơ phất phơ thường ngày, không thèm để ý tới ta. Ta nghĩ, hắn thật sự bị đả thương đến lòng tự tôn rồi… Dù sao ta mặc kệ, đây là hắn tự chuốc lấy.




Tuy rằng ta đối với hành động của Vương Khải vô cùng khinh bỉ, bất quá lời hắn nói cũng không phải không có đạo lý, dù sao ngày 1 tháng 10* được nghỉ dài hạn một năm mới có một lần, cứ ở nhà mãi, cũng thật nhàm chán. Vì thế ta quyết định vẫn là ra ngoài đi dạo đi.


*Quốc khánh của các bạn Trung Hoa dân quốc


Một người đi ra ngoài rất nhàm chán, mà cùng đi với Giang Ly, có thể càng chán hơn, huống hồ lại còn có khả năng bị hắn khi dễ. Hạp Tử cũng cùng với bạn trai tình nùng ý mật, làm gì có thời gian để ý tới ta. Thằng nhãi Vương Khải này… Bởi vì vừa mới ngược hắn xong, cho nên ta cũng không có ý định đi tìm hắn, huống hồ không chừng bây giờ hắn đang ở cũng mỹ nữ chứ chẳng chơi, ngày nghỉ dài như vậy, hắn làm sao có thể cam tâm một mình hiu quạnh.


Được rồi, vẫn là đi tìm mẹ ta đi, thật vất vả mới được nghỉ, ta cũng nên hiếu kính hiếu kính lão nhân gia bà một chút.


Mẹ ta lại cho rằng ta lại cãi nhau với Giang Ly, ta giải thích mỏi cả mồm, bà mới tin tưởng, sau đó làm ra vẻ không tình nguyện mà đồng ý cùng ta đi Nông gia Viện qua thời gian nghỉ lễ…Lão thái thái này thật đúng là không được tự nhiên.


Nông gia Viện thật sự là một nơi rất tuyệt, nơi này phong cảnh rất đẹp, thức ăn hết sức ngon miệng, chủ yếu là bởi vì nguyên liệu nấu ăn đều rất tốt, tươi mới.


Mẹ ta mặc dù tính cách điên điên khùng khùng, nhưng có một sở thích cực kỳ không tương xứng với tính cách của bà —– câu cá. Trước kia ta nghĩ mãi không ra, bà thích cái gì không thích, vì sao hết lần này tới lần khác thích câu cá, đó lại là hoạt động cực kỳ cần sự kiên nhẫn. Sau này khi thường xuyên đi câu cùng với bà, ta mới phát hiện ra, nguyên lai bà thuần túy đi câu cá là để nói chuyện phiếm. Có vài lần, bà chỉ lo cùng ta nói chuyện, cá cắn câu cũng không để ý, mãi cho đến khi ta nhắc nhở, bà mới chậm như rùa mà đem cần câu nhấc lên, mắc lại mồi câu trên đó.


Tóm lại, đối với mẹ ta, nói là đi câu cá, chẳng thà nói là đi cho cá ăn còn chính xác hơn.


Tới Nông gia Viện ngày thứ hai, mẹ ta liền không thể chờ được nữa mà bắt ta theo bà đi câu cá, ta cũng chỉ đành thành thành thật thật tuân mệnh.


Trời đã sang thu, hôm nay khí trời không tệ, cuối thu không khí sảng khoái, hơn nữa hồ nước trong suốt, làm cho tâm tình người ta dễ chịu hơn rất nhiều. Ta đột nhiên phát hiện thường xuyên ra ngoài hoạt động thế này cũng không tệ, cứ buồn bực ở nhà mãi cũng sẽ mốc meo.


Mẹ ta ngồi trên một tảng đá lớn, giả bộ mặc mồi câu, quăng cần câu vài cái, như khuôn như dạng mà bắt đầu câu cá.


Một lát sau, bà xoay qua nhìn ta, tựa hồ có chuyện muốn nói, nhưng lại có chút do dự.


Kỳ quái, mẹ ta mà cũng có chuyện khó có thể mở miệng sao ? Ta cất lòng hiếu kỳ đi, hỏi: “Mẹ, mẹ muốn đi tiểu sao?” ( trời đất ơi =)) )


“Khụ khụ,” mẹ ta xấu hổ ho khan lên hai tiếng, “Tiểu Yến, mẹ có chuyện muốn nói với ngươi.”


Ta: “Chuyện gì ?”


Mẹ ta nói: “Cha con mấy hôm trước có đến tìm mẹ.”


Ta cau mày: “Sau đó thì sao, mẹ có đánh cho ông ta răng rơi đầy đất hay không ?”


Mẹ ta bất đắc dĩ mà lắc đầu, nói: “Ông ấy dù sao cũng là cha con, con cần gì phải hận ông ấy như vậy.”


Ta: “Mẹ không hận ông ta sao?”


Mẹ ta thay đổi bộ dáng điên điên khùng khùng bình thường, thở dài nói: “Đều đã là chuyện quá khứ rồi, mẹ đã sớm chẳng còn hơi sức đâu mà giận ông ấy.”


Ta: “Nhưng là ông ta bỏ rơi mẹ.”


Mẹ ta không trả lời, chỉ hỏi lại: “Như vậy, con hận Vu Tử Phi sao ?”


Vu Tử Phi ? Nghe đến tên của hắn, ta có chút buồn bã. Ta không muốn gặp hắn, không muôn nhắc tới hắn, nhưng là, ta hận hắn sao?


Mẹ ta thấy thế, còn nói thêm: “Con xem, con cũng đã buông tha cho Vu Tử Phi không phải sao, trên thế giới này nào có nhiều yêu nhiều hận như vậy, hảo hảo sống tốt cuộc sống của mình mới là đứng đắn.”


Ta ngẩng đầu, nói: “Ai nói con buông tha ? Con hận Vu Tử Phi, con hận tất cả những người vứt bỏ con !”


Bàn tay nắm cần câu của mẹ ta khẽ run rẩy, bà nói: “Tiểu Yến a, ngươi đứa nhỏ này quá cực đoan rồi. Ngươi phải biết rằng, một người hạnh phúc hay không hạnh phúc, không quyết định bởi người khác đối xử với họ như thế nào, mà là họ đối xử thế nào với thế giời này.”


Ta cúi đầu không nói.


Mẹ ta còn nói thêm: “Nha đầu ngốc, buông tha cho người khác, cũng là vì buông tha cho chính mình a.”


*** Aiz….chap này có điểm qua một chút về quá khứ của Tiểu Yến… tuy là không sâu xa lắm nhưng cũng giúp chúng ta hiểu thêm được một chút về con người của TY, hiểu được tại sao TY chỉ dám hận chứ không dám yêu… túm lại là nút thắt này trong lòng TY vẫn chưa được giải, mà người giải được…hắc hắc…không nói thì cả nhà cũng đoán được là ai ha ***


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...