Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Thằng nhãi Vương Khải này không biết bị trúng tà cái gì, đột nhiên vô cùng hào hứng đối với nhà ăn dành cho nhân viên, vì vậy mỗi ngày đều lôi theo ta đến nhà ăn cùng ăn cơm, kinh khủng chết đi được.


Bản thân ta thì không có vấn đề gì cả, dù sao chỉ cần thức ăn sạch sẽ, có thể ăn là tốt rồi. Dù sao trên đời này có thể làm cơm ngon như mẹ ta không nhiều.


Bởi vì ngày nào cũng tới, cho nên nhân viên trong công ty cũng không còn nhìn chằm chằm Vương Khải như sinh vật ngoài hành tinh nữa, đương nhiên ngoại trừ sắc nữ hoặc là oán nữ.


Vương Khải bưng một đĩa tôm ngồi xuống chỗ ngồi, nói với ta: “Quan thư ký, ngươi là thư ký của ta phải không ?”


Khóe miệng ta giật giật một chút, đây không phải là nói thừa sao. Nếu không sao ngươi không gọi ta là “Quan đại gia” đi.


Vương Khải đem đĩa tôm đẩy đến trước mặt ta, cười hì hì nói: “Tốt lắm, bóc tôm cho ta đi.”


Ta không đếm xỉa đến đĩa tôm chỉ nhìn thôi cũng đủ cho người ta muốn bỏ vào miệng, nói: “Ta là thư ký, không phải kẻ làm thuê.”


Vương Khải lại nhả ra thanh âm mềm mại: “Hảo Tiểu Yến, ngươi tiện thể bóc cho ta một con đi!”


Ta phát buồn nôn, đặc biệt muốn nhắc nhở hắn, ngài cũng đã lớn tuổi rồi, thật sự không thích hợp giả nai đâu. Bất quá nghĩ đến da mặt hắn không phải dày bình thường, sẽ không để ý đến chuyện đó, vì vậy ta chỉ nhướn lông mày, hung ác nói: “Chính ngươi không có tay sao ?”


Vương Khải lơ đễnh một chút, nhặt một con tôm lên, cươi ha hả mà nói: “Được rồi, ta đây bóc cho ngươi.”


Ta: “….”


Cái tên Vương Khải này không thích nói chuyện thành thật, bất quá, trước kia hắn có nói một câu rất có đạo lý, chính là ccais câu “tinh lực tràn đầy”, ngay cả ăn bữa cơm thôi cũng có thể nghĩ ra lắm trò như vậy, xem xem đại não của hắn quá thừa năng lượng. Ta vốn tưởng rằng  cái tên cà lơ phất phờ này, lúc làm việc khẳng định cũng rất lơ là, không ngờ hắn cũng rất lợi hại, không chỉ có hoàn thành xuất sắc phần việc của hắn, mà còn có rất nhiều chuyện mà thư ký ta đây không có cân nhắc chu đáo, đều bị hắn phát hiện giải quyết sạch sẽ. Nhân viên trong công ty cũng rất bội phục hắn, mặc dù có ít người kỳ thật không thể nào ưa nổi hắn, tỷ như những nhân viên nam không thể tìm được bạn gái, hoặc là một số trinh tiết liệt phụ từng bị Vương Khải đùa giỡn qua, được rồi, ta thừa nhận ta không phải trinh tiết liệt phụ, nhưng ta cũng không thích bị hắn đùa giỡn.


Lúc này ta nhìn chằm chằm những ngón tay đang bóc tôm của Vương Khải, thở dài nói: “Ngươi  thật đúng là nhàm chán.”


Vương Khải lại đắc ý nói: ” Thấy thỏa mãn chưa, ngươi không biết có biết bao nhiêu phụ nữ muốn ta bóc hộ các nàng nha, đừng nói là bóc tôm, đến bóc quần áo các nàng cũng cam tâm tình nguyện…” ( vô sỉ >___<)


“Dừng, dừng,” Ta xấu hổ ho lên hai tiếng, “Ngươi làm sao cái gì cũng có thể nghĩ đến loại chuyện này.” Đây chỉ có thể chứng minh, hắn cả đầu chỉ toàn chuyện này….


Vương Khải đối với thái độ khinh thường của ta càng thêm bất mãn: “Tất cả đều là người trưởng thành, ngươi cũng không cần giả bộ đơn thuần với ta, hơn nữa, ngươi cũng đã kết hôn rồi, hơn nữa nam nhân của ngươi vừa vô dụng vừa biến thái! ” (ta chém thằng cha này 100 lần, dám nói xấu Giang ca )


Ta cau mày, phản bác hắn: “Ngươi toàn nói mình sức quyến rũ khôn cũng, bạn gái đầy đường, mấy ngày nay sao ta một người cũng không thấy ? Đàn ông mà, thích thể diện, thích bốc phét cũng là chuyện bình thường, ta có thể hiểu được.”


Vương Khải lại nói: “Vật cực tất phản*, bạn gái nhiều quá cũng rất náo loạn, cho nên ta nghĩ bây giờ nên yên tĩnh một chút.”


*sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại


Ta bình chân như vại: “Bịa, tiếp tục bịa.”


Vương Khải: “Ngươi đây là không tin sức quyến rũ của ta a, ta ở trên giường đúng là….”


Ta khoát khoát tay cắt đứt lời nói của hắn, hỏi: “Người trừ chuyện này ra, không còn chuyện gì để nói nữa hay sao?”


Vương Khải giống như vô tội mà nói: “Namnhân cùng với nữ nhân một chỗ, không nói chuyện trên giường thì nói chuyện gì?”


Ta dùng lời lẽ chính nghĩa mà chỉ trích hắn: “Ngươi làm sao có thể nói ra những lời như vậy được !”


Vương Khải cười hắc hắc một chút, vừa muốn tiếp lời nói chuyện, lại bị ta cắt ngang: “Nam nhân cùng nam nhân với nhau, không phải cũng có thể trên giường sao?!”


Vương Khải kinh sợ mà trố mắt nhìn ta, răng run run va vào nhau mà đem con tôm vừa bóc sạch sẽ bỏ vào bát của ta.


Mà ta lúc này đã xấu hổ đến mức muốn độn thổ cho xong, mẹ nó chứ, cả nhà nó, bà nội nó, ta đang nói cái gì đây a ta… Hình tượng của ta, tâm linh của ta, thế giới quan của ta a, đều bị tên Giang Ly biến thái kia làm cho vặn vẹo rồi.!


Ta đang suy nghĩ xem phải nói gì để cứu vãn hình tượng của mình, hai tròng mắt lơ đàng nhìn về phía xa xa, đột nhiên thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc. Sau đó, ta liền khiếp sợ nói không nên lời.


Vương Khải đưa tay ra trước mặt ta quơ quơ nói: “Tiểu Yến, choáng váng ?”


Ta hồi hồn: “Cái kia, Vương tổng a, ta muốn hỏi ngươi một chút, nhà ăn nhân viên của các ngươi cho phép người ngoài đến dùng cơm sao?” Hắn nhất định không phải nhân viên ở đây, là sao có thể khéo như vậy.


Vương Khải lắc đầu: “Không biết, hình như là không….Làm sao vậy?”


—-


Ta lẳng lặng mà nhìn chằm chằm bóng dáng mảnh khảnh xa xa kia, nhất thời quên béng mất Vương Khải.


Vương Khải nhìn theo ánh mắt của ta, đại khái cũng thấy được người nọ. Hắn cười hắc hắc nói:” Nguyên lai hồng hạnh không ra tường, không phải là hồng hạnh có vấn đề, mà là tường có vấn đề.”


Ta thu hồi ánh mắt: “Có ý gì?”


Vương Khải thân thiện mà giải thích cười cười nói: “Đừng si tâm vọng tưởng, ngươi không đủ trình.”


Ta nghe mà không hiểu ra sao.


Vương Khải quay đầu lại ý bảo ta nhìn người đang đứng ở chỗ xa xa kia: “Ngươi cũng đừng có chủ ý với hắn, người ta nhỏ bé thế kia, chịu không nổi người bưu hãn như ngươi chà đạp đâu, ngươi cùng lắm muốn gây tai vạ thì tìm ta mà gây tai vạ đây này.”


Ta lắc đầu: “Ngươi hiểu lầm rồi.”


Vừa rồi lơ đãng nhìn thấy người kia, chính là tiểu bạn trai của Giang Ly (có lẽ là một trong số đó), chính là mỹ nam đệ đệ gặp vào buổi tối hôm chúng ta đi đăng ký kết hôn, lúc đó đã khiến ta kinh diễm* lắm rồi. Bây giờ hắn xuất hiện ở chỗ này, tám phần chính là nhân viên của công ty  rồi ? Ta đột nhiên nhớ tới mấy ngày hôm trước Giang Ly nói qua với ta, hắn nói tên công ty chúng ta nghe có vẻ quen tai, thì ra là bởi vì mỹ nam đệ đệ kia làm việc ở chỗ này, Giang Ly kia không phải là quen tai, mà căn bản là đã biết.


*vừa kinh ngạc vừa hâm mộ.


Ta đang miên man suy nghĩ, nhưng ngay lúc đó, mỹ nam đệ đệ tựa hồ như cảm thấy được có người đang nhìn hắn, vì vậy nhìn về phía bên này. Ta nhất thời quên thu hồi tầm mắt, hai người cứ như vậy cách một đám người nhìn qua nhìn lại. Sau đó, mỹ nam đệ đệ đi về phía chúng ta.

Ta đang miên man suy nghĩ, nhưng ngay lúc đó, mỹ nam đệ đệ tựa hồ như cảm thấy được có người đang nhìn hắn, vì vậy nhìn về phía bên này. Ta nhất thời quên thu hồi tầm mắt, hai người cứ như vậy cách một đám người nhìn qua nhìn lại. Sau đó, mỹ nam đệ đệ đi về phía chúng ta.


Ta trong nháy mắt tỉnh lại, người này muốn làm gì đây? Khiêu khích? Bày tỏ thiện chí ?


Rất nhanh ta liền hiểu tại sao hắn muốn đi tới, nguyên nhân rất đơn giản, thị lực của đứa nhỏ này không được tốt cho lắm. Hắn đến gần mới nhận ra ta. Vì vậy vẻ mặt của hắn trong nháy mắt biến từ nghi hoặc sang …. Khinh thường ? Căm ghét? Đố kị ? Phẫn nộ ?… Tóm lại rất phức tạp rối rắm, thấy vậy ta có chút thương tiếc cho đứa nhỏ này.


Vì vậy ta yếu ớt mà nhìn hắn nhếch miệng cười một chút, theo lời của nhân chứng Vương Khải , thì nụ cười của ta lúc ấy thực sự so với khóc còn khó coi hơn. Đây cũng là chuyện không có biện pháp, dù sao ta cũng là lão bà của bạn trai hắn, ách, nói tiếp những lời này thì sẽ kung tung mất.


Mỹ nam đệ đệ không thèm để ý đến biểu lộ thiện chí của ta, cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi. ( nhóc này chảnh + vênh + kiêu vô đối )


Ta chỉ đành tiếp tục ăn cơm. Dù sao bị soái ca khinh bỉ quen rồi, cũng thành thói quen.


Vương Khải lại hưng phấn mà hỏi: “Chuyện gì xảy ra? Ta sao lại cảm thấy các ngươi sớm đã biết nhau?”


Ta thuận miệng bịa chuyện nói: “Ngươi không thấy sao, ta là cố tình quyến rũ, nhưng mà người ta tiểu chính rất chê ta không đủ đẳng cấp.” Lệ tuôn, bị người khác khinh bỉ ta cũng đã chịu thiệt rồi, bây giờ ta lại đi khinh bỉ chính bản thân mình….


Vương Khải đăc ý cười nói: “Ta đã nói rồi, ngươi chưa đủ trình.”


Ta giương mắt liếc hắn một cái, hỏi: “Ngươi làm sao biết được, hay ngươi biết hắn ?”


Vương Khải gật đầu nói: “Hắn là tiểu nhi tử của cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Nam Tinh, vừa mới tốt nghiệp đại học, bị cha hắn quăng đến đây rèn luyện.”


Xem ra làm con của phú hào cũng không nhất định có thể cả ngày đua xe cua mỹ nữ, bọn họ cũng có trách nhiệm của bọn họ, hơn nữa có khi còn nặng nề hơn.


Xét tình hình chung, có đệ nhị thì cũng phải có đệ nhất, sau khi đệ nhị xuất hiện, mọi người sẽ cảm thấy hứng thú với đệ nhất. Vì vậy ta cũng giống như bao người bình thường khác, thuận miệng hỏi: “Vậy cổ đông lớn nhất là ai?”


Vương Khải tiện tay lại bỏ vào trong bát của ta một con tôm đã được bóc sạch sẽ, hời hợt mà đáp: “Vương Thành Hải.”


Ta: “Hắn cũng họ Vương nha.”


Vương Khải: “Ông ấy là cha ta.”


….


Qua Vương Khải, ta biết mỹ nam đệ đệ kia tên là Tiết Vân Phong. Ta cảm thấy được Vương Khải biết Tiết Vân Phong là đồng tính luyến ái, nhưng hắn không muốn tùy tiện tiết lộ chuyện riêng tư của người khác, vì vậy vẫn ấp úng mà chưa nói. Ta chỉ dõng dạc mà nói cho hắn, ta vừa nhìn đã biết người kia là gay… Vương Khải từ đó đối với năng lực hủ của ta hoàn toàn tin tưởng không có chút nghi ngờ, làm cho ta không có dũng khí đâu mà giải thích với hắn, ta không phải hủ nữ, dù sao chuyện đã đến nước này, ta có giải thích hắn cũng không tin. Mặc dù ta thật sự thật sự không phả là cái gì hủ nữ .


….


Buổi tối, ăn xong bữa tối, ta quyết định hảo hảo cùng Giang Ly thảo luận chuyện tiễu mỹ nam của hắn, vì sao tiểu mỹ nam kia vẫn tràn ngập địch ý đối với ta? Hắn chắc là nên biết rõ, ta cũng Giang Ly thực sự không có quan hệ gì chứ ?


Vì vậy ta thừa dịp Giang Ly ăn cơm no, tâm tình tốt, hỏi: “Giang Ly a, ngươi biết hôm nay lúc đi làm ta gặp ai không ?”


Lúc này Giang Ly đang lên mạng, hai mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy tính, thuận miệng hỏi: “Ai?”


Ta: “Chính là bạn trai ngươi, Tiết Vân Phong.”


Giang Ly chẳng mặn chẳng nhạt đáp một câu: “Ân.”


Ta đợi một lúc lâu, không thấy hắn nói lời nào có giá trị một chút. Hơi quá đáng, ta chuẩn bị cả nửa ngày mới mở mồm, đổi lại chỉ được một chữ của hắn ? Vì vậy ta bất mãn nói: “Ngươi có thể tỏ rõ quan điểm được không ?”


Giang Ly rốt cuộc rời mắt khỏi màn hình vi tính, xoay người nhìn ta, hỏi: “Ngươi muốn ta nói cái gì?”


Ta muốn ngươi nói cái gì? Đây là thái độ kiểu gì! Vì vậy ta thay đổi phương thức dẫn dắt từng bước, nói thẳng vào vấn đề: “Hắn hình như đối với ta rất có địch ý a, ngươi chưa nói rõ với hắn chuyện giữa chúng ta sao?”


Giang Ly đáp:” Ta nói cho hắn rồi, ta muốn kết hôn với ngươi.”


Ta có chút khó tin: “Chỉ có vậy?”


Giang Ly gật đầu một cái, xem như thừa nhận,


Ta xoa trán thở dài nói: “Tiểu tử ngươi có biết thế nào là yêu đương không hả, chỉ có vậy thì không đủ! Ngươi phải nói cho hắn, ngươi cùng ta trừ bỏ có một cái giấy đăng kí kết hôn ra thì bất cứ quan hệ gì cũng không có, bằng không hắn sẽ hiểu lầm ngươi, tình cảm của các ngươi cũng sẽ tan vỡ!” Trọng yếu nhất là tiểu mỹ nam kia sẽ dùng ánh mắt oán hận nhìn ta, ai mà chịu cho được a….


Giang Ly cau mày nói: “Hắn cũng đâu có hỏi a.”


Thật là chậm hiểu, không nghĩ tới Giang Ly luôn luôn thông minh phúc hắc đụng phải chuyện này lại không có bài bản như vậy, Ta chỉ nói: “Hắn không có hỏi không có nghĩa là hắn biết rồi a, có một số việc nhất định phải nói rõ ràng.”


Giang Ly: “Không nghĩ tới nam nhân cũng phiền toái như vậy.”


“Nói thừa, chuyện tình cảm có thể không phiền toái sao? Ngươi ngày mai liền cùng hắn giải thích đi, nếu không hôm nay cũng được,  tranh thủ thời gian đi.”


Giang Ly lắc đầu: “Ngươi nói với hắn không phải là được rồi”


Ta toát mồ hôi: “Hắn chán ghét ta như vậy, ta có nói hắn cũng sẽ không tin, huống chi ta là cái gì của hắn? Ta dùng tư cách gì để nói chuyện với hắn?”


Giang Ly nghĩ một chút, đại khái là cảm thấy cái loại tư cách “Lão bà của bạn trai” này quả thật có chút lộn xộn, vì vậy không kiên nhẫn mà lắc đầu, nói: “Không cần đâu, hắn sẽ tự hiểu.”


Ta: “Không được! Ngươi không nhìn thấy ánh mắt hắn nhìn ta ngày hôm nay đâu, cứ như là ta là nữ ma đầu giết người phóng hỏa không chuyện ác nào không làm tội ác ngập trời! Chúng ta tốt xấu cũng làm chung một công ty a, tốt xấu cũng là đồng nghiệp a. Hơn nữa, vạn nhất tiểu mỹ nam này có khúc mắc không giải được, đi mưu sát ta thì làm sao bây giờ? Dù sao tất cả mọi người đều đi làm, điều kiện gây án rất thuận lợi…”


“Được rồi được rồi,” Giang Ly xoa bóp thái dương, không chịu nổi ta lải nhải, “Ta đi nói là được, phụ nữ thật phiền toái !Namnhân cũng phiền toái!”


Vậy ngươi cùng trư nói chuyện yêu đương đi, trư không phiền toái !


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...