Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Công ty quảng cáo XXX trong ngành quảng cáo cũng có chút địa vị, đương nhiên đây đều là được viết trên bản giới thiệu vắn tắt về công ty, tình hình cụ thể thế nào ta cũng không rõ. Dù sao bây giờ có bốc phét cũng không phạm pháp, chỉ cần da mặt ngươi đủ dày, muốn lừa dối thế nào cũng được.


Bất quá, ta nhìn chằm chằm vào bản giới thiệu của công ty kia hồi lâu, càng nhìn càng thấy quen mắt, rốt cục phát hiện, nguyên lai tập đoàn khống chế cổ phần của công ty này là tập đoàn Nam Tinh. Ta từng mua cổ phiểu của tập đoàn này, lúc ấy là bị Hạp tử xúi giục, sau lại phát hiện, vậy mà lại tăng lên, hơn nữa lời ra không ít. Bởi vì lúc ấy mua vài loại cổ phiếu, mà tiền lời từ cổ phiếu của tập đoàn Nam Tinh là nhiều nhất, cho nên ấn tượng cũng khắc sâu một chút.


Vì vậy, trong nháy mắt, hảo cảm của ta đối với công ty quảng cáo XXX này nhanh chóng tăng lên như cưỡi tên lửa, bay đến tận trời rồi. Người bình thường chẳng phải đều như vậy, ai mang đến ích lợi cho ngươi, ngươi liền thấy người đó thuận mắt….Đương nhiên, ngoài trừ là tiền bạc bất chính.


Vì vậy, ta hạ quyết tâm, nhất định phải đi làm ở công ty quảng cáo XXX này, dù sao Vương Khải cũng là tổng giám nhân sự của công ty hắn, chỉ cần chất lượng con người ta vẫn như cũ, như vậy kết quả có thể nói cũng qua được, ta vô sỉ mà nghĩ như vậy.




Vì muốn lưu lại ấn tượng tốt cho tân lão bản, buổi sáng hôm nay ta thức dậy rất sớm, hảo hảo trang điểm chính mình một phen, Giang Ly thấy ta ăn mặc chải chuốt giống như người mẫu không bằng, tò mỏ hỏi thăm: “Ngươi muốn đi hẹn hò?”


“Không, ta đi nhận công tác.” Lão nương rốt cục vùng lên hát lên bài ca của nhân dân lao động, không cần làm bảo mẫu kiêm đầu bếp tư nhân của Giang Ly nữa rồi, thật đáng mừng, thật đáng mừng !


Giang Ly khinh thường mà nói: “Ngươi ở nhà đi, ta phát lương cho ngươi.” (quả nhiên là tư bản =)) )


Thiết, ta còn lạ gì ! Ta ngẩng cao đầu kiêu ngạo mà nói: “Làm một người phụ nữ của thời đại mới, nữ cường nhân mới là mục tiêu cuối cùng của ta, mời ngươi hiểu cho ta.”


Giang Ly miệng càng thêm khinh thường nói: “Ngươi có thể thành công làm một người phụ nữ đã không dễ dàng rồi, lại còn nữ cường nhân?” ( nham hiểm, thật quá nhamiểm =)) )


Ta giận: “Ai không thành công hả ? Ta đây hơi bị nhiều nữ nhân vị!”


“Không quan trọng, dù sao người khi còn bé bị người ta đuổi theo sau gọi là giả con trai cũng không phải ta.” Giang Ly vừa nói, không thèm để ý tới ta, trực tiếp đi luôn vào nhà bếp.


Này, này, này, đó là khi còn bé được hay không! Ta phát hiện bản thân thực ra rất có tố chất đào hố —- luôn tự đào hố đem chính mình vùi vào, sau đó Giang Ly sẽ ở bên cạnh thuận thế giẫm lên hai cước, buồn thay TT____TT !


Đương nhiên Giang Ly cũng không phe phởn được lâu, hắn lượn qua phòng bếp một vòng, liền phẫn nộ mà vọt ra. Hắn đi tới trước mặt ta, nói: “Điểm tâm đâu?”


Ta không thèm để ý đến hắn. Nói nhảm, cái này mà cũng không nhìn ra sao, lão tử từ sáng đã bận trong bận ngoài, ai dư công sức mà hầu hạ ngươi!


Giang Ly không thể tin được mà nói: “Ngươi mất cả một buổi sáng, chỉ để ngồi vẽ loạn trên mặt mình như vậy?” Ta lại cảm thấy thời học sinh thành tích ngữ văn của Giang Ly so với ta còn tả tơi hơn. trang điểm đẹp đẽ, vào mồm hắn lại thành “vẽ loạn”, kinh dị…


Bởi vì tâm trạng đang vui vẻ, ta không thèm cùng người này so đo, chỉnh đốn một chút, lên đường.


Vừa nghĩ đến bộ dáng buồn bực của Giang Ly ngày hôm nay, ta có chút vui sướng khi người gặp họa. Không có biện pháp, một người bị khi dễ quen rồi, cũng phải đòi lại một ít vốn chứ.


(Tiểu yến nhà chúng ta đã biết “vùng lên” rồi đấy bà con ạ )




Nghĩ đến việc ta là do Vương Khải giới thiệu, nên ta định tìm Vương Khải trước, đến lúc đó bảo hắn đưa ta đến gặp phó tổng của bọn họ, ít nhiều cũng có thể cho ta thêm chút can đảm, người quen thì vẫn dễ xử lý hơn.


Ta đi đến quầy tiếp tân của công ty quảng cáo XXX, nói với tiểu thư tiếp tân: “Ta muốn tìm tổng giám nhân sự của các cô.”


Tiểu thư kia nhìn ta lễ phép cười, nói: “Xin hỏi cô là Quan Tiểu Yến nữ sĩ đi? Xin mời theo ta, Vương tổng đang đợi cô.”


Ta rụt rè nhìn cô ta gật đầu một cái, sau đó theo sau cô ta lên thang máy.


Tiểu thư tiếp tân đưa ta tới cửa một gian phòng làm việc, thấy trên cửa treo một tấm biển viêt “Phó tổng giám đốc”, ta nghĩ thầm, thằng nhãi Vương Khải này trông thế mà chu đáo.


Vì vậy ta vui vẻ tiến vào phòng làm việc. Vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy bóng dáng Vương Khải trong này, song chờ lúc ta bước vào mới phát hiện, trong phòng chỉ có một người.


Lúc này người kia đang ngồi trước bàn làm việc, đang xem một tờ báo.


Ta thanh thanh cổ họng, tiến lên cung kính nói: “Vương tổng xin chào, ta là thư ký của ngài, Quan Tiểu Yến.”


Người nọ chậm rãi buông tờ báo xuống, lộ ra khuôn mặt bị tờ báo che mất. Khuôn mặt kia trừ bỏ đạp mắt ra, điểm đặc biệt nhất chính là, nó luôn phảng phất mang theo ý cười.


Khuôn mặt này mọi người cũng không xa lạ, bởi vì chủ nhân của nó là chính là cái người có tên gọi là, Vương Khải.


Ta lúc này giống như diễn viên cầm sai kịch bản, đứng tại chỗ không biết làm thế nào cho đúng. Ai có thể cho ta biêt, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?


Vương Khải tựa lên ghế một chút, nhàn nhã mà nói: “Quan thư ký, biệt lai vô dạng* a?”


*nghĩa là “lâu ngày không gặp vẫn khỏe chứ?”


Ta bừng tỉnh đại ngộ, thiện tai, Vương Khải chính là phó tổng? Hắn không phải là tổng giám nhân sự sao? Chẳng trách tối hôm qua vội vã log out như vậy, tám phần là do sợ ta hỏi hắn phó tổng tên gọi là gì đi? Kỳ quái, sao lúc ấy ta lại có thể ngu như vậy được nhỉ….


Lúc này Vương Khải có chút hào hứng mà nhìn phản ứng của ta, tựa hồ như rất hài lòng.


Ta thật sự có một loại xúc động muốn xông lên đem cái đầu tạp nham của hắn từng sợi từng sợi một bứt sạch sẽ, ngươi nha, ngày nào không gây chuyện thì ngày ấy ngươi sẽ chết à?


Vương Khải đã nhìn ra sự bất mãn của ta, vì vậy mặt nghiêm túc điềm tĩnh trở lại cười nói: “Ta đây không phải muốn cho ngươi một cái kinh hỉ sao.”


Ta đè nén oán khí trong lòng, nói: “Vậy ngươi việc gì phải nói xạo?”


“Ta không có.” Vương Khải vô tội mà nhìn ta, ánh mắt kia, cực kỳ giả dối cực kỳ bi thương, làm cho người ta phải nén giận.


Ta vừa định chất vấn hắn tại sao muốn giả mạo làm tổng giám nhân sự, lại đột nhiên nghĩ đến hắn tựa hồ như thật sự không có thừa nhận như vậy, chỉ là không có phủ nhận, mà ta liền tưởng rằng như vậy…Cả nhà hắn, lại bị thằng nhãi này trêu rồi.


Được rồi, coi như bởi vì ta ngu là được.


Nhưng là Vương Khải lại thành lãnh đạo trực tiếp của ta? Ta vẫn cảm giác không được tự nhiên. Cấp trên nha, chính là cần phải kính nhi viễn chi*, nhưng là nếu cấp trên đang đứng trước mặt ngươi lại là bằng hữu cùng ngươi đánh quái nói chuyện phiếm, như vậy về sau ngươi phải đối xử với hắn như thế nào đây? Đánh quái buôn chuyện? Ta làm không nổi. Kính nhi viễn chi? Càng làm không nổi.


*tôn kính mà không thể gần gũi; kính trọng nhưng không gần gũi


Ta trái lo phải nghĩ,rốt cục nói: “Vương…tổng a, ngài có thể đổi chức vị cho ta được không?”


Mặt mày Vương Khải lộ chút ý cười, liền giống như đại hôi lang vừa mới đùa giỡn tiểu cô nương. Đương nhiên ta biêt chuyện này không trách hắn được, chủ yếu là do tướng mạo của hắn. Phải nói là trên đời này nam nhân có thể đem mỹ mạo cùng với hèn hạ tập trung cùng một chỗ không phải dễ thấy được, mà Vương Khải xem như là phần tử trung kiên trong số đó.


Lúc này Vương Khải nhìn ta cười cười nói: “Ngươi làm chi phải tránh ta nha. chẳng lẽ thật sự sợ chính mình không nhịn được trước sức hấp dẫn của ta?”


Lời này nói ra, giống như là ta là yêu quái còn hắn là pháp sư hàng yêu trừ ma không bằng.Ta đang muốn phản bác, lại nghe hắn nói tiếp: “Ta mời ngươi đến là muốn ngươi làm việc cho ta, ngươi lại nghĩ vớ vẩn cái gì vậy hả?”


Từ vẻ mặt của hắn lúc nói những lời này, ta thật sự không nhìn ra nổi hắn đang giả bộ đứng đắn hay là đứng đắn thực sự, bất quá nghĩ đến mấy lời sáo rỗng lý luận “Nghĩ thông suốt rồi” của hắn lúc ở Maldives, ta liền bình thường trở lại. Xem ra bạn Vương Khải hèn mọn trên phương diện công việc rất tính cực, rất tỏa sáng, điểm này làm cho ta rửa mắt mà nhìn.


Vì vậy, ta thu hồi tâm tư tiểu nhân của mình, nói: “Vương tổng, sau này ta chính là thư ký của ngài.”


Vương Khải cười tủm tỉm mà gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.




Mặt dày mà nói, một buổi sáng làm công việc thư ký của ta hôm nay cũng không tệ lắm.


Kỳ thực muốn làm một thư ký tốt, cũng không phải quá khó, đương nhiên nếu như ngươi không phải làm đến mức cực kỳ cực kỳ tốt, như vậy thì không còn gì để nói. Con người của ta vốn không có chí lớn, mọi việc chỉ làm đến mức không có sai sót là tốt lắm rồi. đây là phương thức rất không có tiền đồ. Làm một thư ký đủ tư cách, chỉ cần chuyên tâm làm việc, nghe lãnh đạo nói, lại thuận tiện ít nhiều phải có năng lực quan sát, như vậy là không sai biệt lắm. Về phần những vấn đề khó khắn có yêu cầu cao, đá sang cho Vương Khải tự mình giải quyết là được. Nói trắng ra, người như ta trời sinh chính là sống không có lý tưởng. Nhớ tới chuyện sáng nay nói với Giang Ly muốn làm nữ cường nhân, chính ta cũng cảm thấy xấu hổ.


Rất nhanh đã tới buổi trưa, giữa trưa có một tiết mục rất khoái trá, đó chính là ăn cơm =^o^=


Công ty quảng cáo XXX có một nhà ăn dành riêng cho nhân viên, theo như Vương Khải nói, mùi vị cũng không tệ lắm. Vì vậy, hắn lấy danh nghĩa nghênh đón thành viên mới của công ty, dự định mời ta ăn một bữa cơm ở nhà ăn.


Chúng ta chọn mấy loại thức ăn, rồi tìm chỗ ngồi xuống. Khiến ta thấy kỳ quái nhất chính là xung quanh luôn có đủ loại ánh mắt bắn về phía chúng ta, đương nhiên, một kẻ vô danh tiểu tốt như ta, chỉ có thể làm nền cho người ta, vì vậy, ánh mắt của những người này, chắc chắn là tập trung trên người Vương Khải.


Ta hiếu kỳ, liền hỏi: “Mọi người tại sao cứ nhìn ngươi? Ngươi là sinh vật ngoài hành tinh sao?”


Vương Khải cười nói: “Đại khái là do ta đây quá đẹp trai đi.”


Trình độ vô sỉ của Vương Khải trước kia ta đã lĩnh giáo qua, cho nên cũng lơ đễnh nói tiếp: “Vậy sao ngay cả đàn ông cũng nhìn ngươi? Chẳng lẽ công ty các ngươi vốn là đại bản doanh của đồng tính luyến ái?”


Vương Khải hiếm hoi trên khuôn mặt xé ra một tia cười khổ: “Thật sự không hiểu nối suy nghĩ của hủ nữ các ngươi, chẳng lẽ đồng tính luyến ái thú vị như vậy?”


Đã nói bao nhiêu lần, ta không phải hủ nữ!


Để tránh cho hiềm nghi, Vương Khải lại giải thích: “Ta rất ít khi tới đây ăn cơm, hôm nay đến một lần, đại khái là bọn họ cảm thấy kỳ lạ đi.”


Thì ra là thế, vậy ngươi bình thường ăn ở đâu? Ta cảm giác được nếu nhắc tới vấn đề này, thằng nhãi kia khẳng định sẽ trả lời: “Đều có mỹ nữ đặc biệt mang đến phòng làm việc cho ta.”, oa, thèm vào, như vậy ta chưa ăn cơm cũng đã ói ra hết rồi…


Ta gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, nếm rồi nếm, tạm được.


Vương Khải bản thân cũng không động đũa, chỉ nhìn chằm chằm ta nói nói: ” Thế nào, hương vị không tồi đi?”


“Duyệt, có thể ăn được, so với đồ ta nấu còn kém xa.” Ta thừa nhận ta đang bốc phét. kỳ thật cũng không đến mức kém như vậy, cơm ta nấu cũng chỉ đến đẳng cấp này là cùng. Dù sao chỉ là giỡn một chút mà thôi, Vương Khải cũng sẽ không tin.


Chủ yếu là đã đến đây, ở trước mặt lãnh đạo mà kiêu ngạo như vây là không đúng, bất quá cái tên Vương Khải này, ta thật sự khó có thể xem hắn là lãnh đạo. Ban đầu, hắn là bạn trên mạng của ta, sao đó liền trở thành bạn tai hại, bây giờ thành cấp trên rồi, ta nghĩ nên chỉnh trang lại thái độ của mình một chút, ai ngờ thằng nhãi này chưa bao giờ đem chính mình lên làm cấp trên, nên nói cái gì nói cái gì. Muốn diễn trò cũng phải hai người cùng nhau diễn, bây giờ hắn muốn, ngươi nói ta có thể diễn kịch một vai sao? Ta diễn rồi cũng không có ai xem nha. Cho nên bây giờ ta với hắn, vẫn như lúc mới quen biết (phải nói là gặp mặt mới đúng) ở Maldives, cảm giác kiểu này, làm quen là được.


Vốn tưởng rằng Vương Khải sẽ nghĩa vô phản cố mà phản kích lại ta, không ngờ rằng hắn chỉ thản nhiên cười nói: “Thật đúng là nghĩ muốn nếm thử đồ ăn ngươi làm.”


Vậy ngươi cứ nghĩ đi, dù sao ta cũng không làm cho ngươi đâu, một tên gia hỏa Giang Ly kia đã đủ hành hạ ta lắm rồi, lại thêm một Vương Khải, ta có còn sống nổi hay không?


Vương Khải thấy ta không nói lời nào, lại hỏi:” Lão công nhà ngươi nhất định thường xuyên được ăn đồ ăn ngươi nấu đi? Hắn đúng là có lộc ăn.”


Ta rung đùi đắc ý nói: “Cái đấy còn phải xem hắn có dỗ ta cao hứng được hay không.” Cái này không tính là bốc phét đâu nha, mọi người cùng có lợi.


Vương Khải có chút hào hứng hỏi thăm: “Vậy hắn dỗ ngươi như thế nào?”


Ta thật sự không có mặt mũi nào nói cho hắn, điều kiện để ta nấu cơm cho Giang Ly chính là để hắn ngủ cùng ta. Đương nhiên lời này nếu nói ra, vào trong não của người khác, nhất là trong não của tên Vương Khải này, cái kia khẳng định sẽ biến sắc. Vì vậy, ta chỉ đành chuyển hướng đề tài: “Vương tổng a, thư ký trước của ngươi tại sao rời đi, có phải bị ngươi bắt nạt hay không?”


Vương Khải lắc đầu một chút, đáp: “Là ta sa thải cô ta.”


Mồ hồi, ta tựa hồ như vừa mới hỏi tới điều không nên hỏi rồi, ăn cơm đi, ăn cơm.


Sau đó Vương Khải nói một câu, thiếu chút nữa khiến ta đang ăn cơm mà chết vì nghẹn. Hắn nói: “Thư ký kia nhìn rất xinh đẹp, ảnh hưởng đến công tác của ta.” (ack, bó tay anh này =)) cười chết ta)


Sau đó ngươi liền tìm một người xấu xí? Sau đó người liền tìm được ta? Thiên a, sao không mang cái người bẩn thỉu này đi !


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...