Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!


Nhưng mà rất nhanh, ta sẽ vì bản thân không phúc hậu mà trả giá rất lớn.

Vương Khải cầm điện thoai di động trong tay, vẻ mặt lo lắng: “Sao lại hết pin đúng lúc này!”Vừa nói, vừa mong đợi mà nhìn ta, “Tiểu Yến, ta có thể mượn di động của ngươi một chút được không ?”

Ta, hảo, hận! Nghĩ muốn từ chối hắn, nhưng là lại sợ hắn thực sự có chuyện gì quan trọng. Quên đi quên đi, cho hắn mượn đi, cùng lắm coi như uống vài chai nước khoáng thôi (nước khoáng ở đây rẻ nhất cũng 3 USD một chai)

Nghĩ đến đây, ta không tình nguyện mà rút điện thoại di động từ trong túi ra, đưa cho hắn.

Vương Khái tủm tỉm cười mà nhận lấy điện thoại của ta, ấn một chuỗi dãy số, sau đó chờ đợi kết nối. Trái tim của ta trong quá trình chờ đợi, chậm rãi, nhỏ từng giọt từng giọt máu TT____TT

Nhưng mà không ngờ tới chuyện sắp phát sinh, di động của hắn lại đột nhiên vang lên.

Ta sửng sốt trong vài giây, mới bừng tỉnh đại ngộ. Nha hắn chính là một tên lừa đảo, ta thật sự là trư du mông tâm* mới đi tin tưởng hắn.

*mỡ lợn đầy tim: dịch ra có vẻ bất nhã nên ta để nguyên’’

Ta nổi giận đùng đùng mà đoạt lấy điện thoại di động, trừng mắt liếc hắn một cái, không nói không rằng.

Vương Khải chẳng biết xấu hổ vẫn cười, nói: “Ngươi đừng nóng mà, dù sao có số điện thoại sau này mọi người có thể quan tâm lẫn nhau.”

Ta không kìm được mà nói: ” Ngươi thật đa sự.” Kỳ thật lưu số điện thoại cũng không có gì, dù sao người như hắn cũng không thiếu đàn bà bên mình, sẽ không cả ngày quấy rầy ta. Nhưng là ta không thích phương thức của hắn, cái này gọi là gì a, ép mua ép bán?

Vương Khải tội nghiệp nhìn ta, nói: “Ta chỉ là sợ ngươi không cho ta số điện thoại, ngươi đừng nóng giận được không?”

Con người của ta chính là ăn mềm không ăn cứng, chứng kiến bộ dạng này của hắn, trong lòng cũng có chút không nỡ, đành phải ngượng ngập nói: “Sau này đừng dùng phương thức này, ta không thích.”

“Tuyệt đối sẽ không,” Vương Khải gật đầu nói,”Nhưng là nói, cái ngươi không thích quả thật rất nhiều.”

“Ta là người không thích thỏa hiệp, không thích chính là không thích.”

Vương Khải lại cười: “Đó là thẳng thắn, ta thích.”

Ta trừng mắt: “Ngươi cái gì mà chả thích.”

Vương Khải uống một ngụm rượu trong cốc, lập tức đổi đề tài: “Nói xem ngươi không phải đi hưởng tuần trăng mật sao, vậy lão công X vô năng nhà ngươi đâu ?”

Ta: “Không chuẩn dò hỏi đời tư của ta.”

Vừa dứt lời, ta đột nhiên phát hiện trong tầm mắt của ta cách đó không xa, phía sau lưng Vương khải, có một thân ảnh rất quen thuộc. A a a kia không phải là Giang Ly sao? Trời ạ, Vương Khải không phải có kỹ năng triệu hồi đấy chứ, vừa nhắc tới Giang Ly, Giang Ly liền xuất hiện luôn!

Vừa dứt lời, ta đột nhiên phát hiện trong tầm mắt của ta cách đó không xa, phía sau lưng Vương khải, có một thân ảnh rất quen thuộc. A a a kia không phải là Giang Ly sao? Trời ạ, Vương Khải không phải có kỹ năng triệu hồi đấy chứ, vừa nhắc tới Giang Ly, Giang Ly liền xuất hiện luôn!

Giang Ly lúc này cũng phát hiện ra ta, cũng nhìn thấy Vương Khải. Hắn buông ly rượu trong tay, đi về phía chúng ta.

Vương Khải lại không có phát hiện hết thảy dị thường lúc đó, hắn thấy vẻ mặt khác thường của ta, đại khái cho rằng ta không hài lòng chuyện hắn vạch trần lão công của ta, vì vậy thành khẩn mà nói: “Kỳ thật Tiểu Yến a, ngươi không cảm thấy đời sống X vốn là một bộ phận của đời sống hôn nhân sao ? Ngươi cho dù lấy phải một đầu heo, cũng còn hơn là lấy phải một tên X vô năng , đương nhiên kỳ thật heo với X vô năng đều không thể cho ngươi hạnh phúc, cho nên ngươi kỳ thật không bằng tìm đến ta làm chỗ dựa đi….”

(bạn editor đang cười lăn lộn =)) )

Lúc này Giang Ly đã chạy tới phía sau hắn, Vương Khãi vẫn thao thao bất tuyệt, phỏng chừng một chữ cũng không lọt khỏi tai của Giang Ly. Ta thấy sắc mặt Giang Ly u ám giống như đám mây đen, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, vội vàng ngắt lời Vương Khải nói : “Đúng vậy, đúng vậy, ngươi nói có lý. ta cảm thấy tối nay có người muốn hồng hạnh ra tường rồi.”

Vương Khải hai mắt tỏa ánh sáng mà nhìn chằm chằm ta, vẻ mặt như vậy, giống như đang nói: ai nha ngươi cuối cùng cũng giác ngộ rồi…

Ta đắc ý nhìn hắn cười cười, để xem ngươi gào thét thế nào!

Ta lấy khủy tay huých nhẹ Vương Khải, nói: “Ngươi nghỉ ngơi ở đâu?”

Vương Khải mờ ám cười, đáp: “Ra khỏi khách sạn, rẽ phải, gian nhà nổi đầu tiên chinh là chỗ ở của ta.”

Ta chớp chớp hai tròng mắt, cười nói: “Đã biết. Tối hôm nay đừng khóa cửa nha.”

Vương Khái một hơi xử lý hết ly rượu, cười nói: “Tiểu Yến, ngươi thật sự là càng ngày càng đáng yêu .”

Đúng lúc này,đám mây đen phía sau Vương Khải bắt đầu mở miệng: ” Khó có người khen ngợi cô ấy như vậy.” Nói xong, đi tới ngồi xuống bên cạnh ta.

Vương Khải nghi hoặc bất an mà nhìn vể phía Giang Ly: “Ngươi là….”

Giang Ly nhìn chằm chằm ta, ánh mắt kia, phảng phất như toát ra ngọn lửa muốn đem ta đốt thành tro. Sau đó, hắn nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Ta chính là lão công X vô năng của cô ấy.”

(bạn editor tiếp tục cười lăn lộn =)) =)) )

Vương Khải: &%¥#&*!

(bạn té ghế rồi nha =)) )

Từ lúc Vương Khải rời đi cho đến bữa cơm tối, Giang Ly vẫn giữ nguyên cái mặt đen xì, ta ngay cả nhìn cũng không dám liếc hắn một cái. Nhưng là…nhưng là ta thật sự cái gì cũng chưa từng nói nha…..

Ta phát động dũng khí cả nửa ngày, cuối cùng cũng nói với Giang Ly: “Không phải ta nói đâu.”

Ta phát động dũng khí cả nửa ngày, cuối cùng cũng nói với Giang Ly: “Không phải ta nói đâu.”

Giang Ly đến nhìn cũng không liếc ta một cái, lạnh lùng mà nói: ” Là ngươi nói cũng không sao, dù sao đàn ông bình thường đứng trước mặt ngươi cũng thành X vô năng hết.”

Ta:…..

Ta thiết nghĩ, gả cho Trư Bát Giới còn tốt hơn gả cho Giang Ly, lão nương lần này thật sự là mắt bị hỏng rồi.


Buổi tối, Giang Ly ߠtrong phòng lên mạng. Ta tắm rửa xong, từ trong phòng tắm bước ra, phát hiện mặt hắn vẫn như cũ, không coi được chút nào. Trong lòng ta không khỏi cảm thán, nam nhân này, lòng dạ hẹp hòi quá đi?

Nhưng ta quả thật không có tiền đồ a, sắc mặt Giang Ly chỉ hơi chút không ổn, lá gan ta liền run rẩy, nghĩ muốn cách hắn càng xa càng tốt. Lúc này, ta nhón chân, nhẹ nhàng đi qua phía sau lưng hắn, tận lực không thu hút sự chú ý của hắn.

Ai ngờ, lúc ta đi qua sau lưng hắn, tiểu tử này lại đột nhiên lấy tốc độ sét đánh không kịp bịt tai từ trên ghế đứng lên, sau đó nắm lấy cổ tay của ta kéo vào trong lòng. (action!!!)

Ta thật sự không biết trong lòng mình lúc này là sùng bái hay là kinh hách, tóm lại là rất kích động. Ta run run hỏi: “Ngươi ngươi ngươi ngươi muốn làm gì?”

Giang Ly không nói lời nào, hắn đột nhiên đem ta đẩy lên trên giường, sau đó cả người cũng đè lên trên người ta. Ta phát hiện trong ánh mắt hắn lóe lên hai đám lửa phẫn nộ, thầm nghĩ thế là xong rồi, nghe nói đại bộ phận gay đều rất biến thái, cũng không biết hắn định dùng phương thức nào chà đạp ta.

Giang Ly nhìn chằm chằm vào mắt ta, bạc môi hé ra, phun ra mấy chữ: “Ta là X vô năng?” Thanh âm như vậy, chậc chậc, tựa như gió Bắc lúc trời sang thu,vừa lạnh lại vừa len lỏi.

Ta cảm thấy bị người đè chết thật sự là một kiểu chết rất nghẹn khuất. Cũng may con người lúc gặp phải nguy hiểm tiềm lực luôn vô tận, lúc này ta cái khó ló cái khôn, lớn tiếng nói: “Có động đất. chạy mau!”

Giang Ly chung quy vẫn nhanh nhẹn mà từ trên giường nhảy xuống, vừa định mang theo ta ra bên ngoài thoát hiểm. Nhưng lại phục hồi lại tinh thần, động đất ở đâu ra!!

Ta dùng sức bỏ tay hắn ra, đứng ở trên giường, khẳng khái vỗ bờ vai của hắn dõng dạc nói: “Ra khỏi khách sạn rẽ phải, gian nhà nổi đầu tiên chính là hang ổ của soái ca kia, e on boy! Nhanh, đi chứng minh với hắn ngươi kì thực rất có năng lực đi!”

Giang Ly dường như đang phẫn nộ giống như đang căm ghét, lại vừa giống như không nhịn được mà trừng mắt nhìn ta một cái, xoay người bước ra khỏi cửa.

Giang Ly đi rồi, trong đầu ta lập tức nhảy ra rất nhiều hình ảnh không thuần khiết, đam mỹ đại thần hãy tha thứ cho ta, ta không phải cố ý đâu. Ta chỉ là vừa nghĩ đến bộ dáng bi thảm của Vương Khải kia lúc bị Giang Ly hành hạ, ta liền nhịn cười đến nội thương.


Lúc Giang Ly trở về đã là rất khuya, trên người hắn còn mang theo mùi rượu, sắc mặt cũng đã bình thường hơn. Ta nghĩ Vương Khải kia nhất định khiến hắn trút giận đi. Nghĩ tới đây, ta không khỏi đắc ý một phen, tên kia cả ngày đùa giỡn phụ nữ, bây giờ bị đàn ông đùa giỡn lại đi, ha ha ha


Bữa tối ngày thứ hai trôi qua,lúc ta đang nhàn nhã ngồi trong quán bac, lại gặp Vương Khải. Hắn thoạt nhìn tâm trạng không xấu như ta tưởng, tiểu tử này thật sự rộng lượng như vậy?

Vương Khải sau khi nhìn thấy ta, một chút cũng không do dự ngồi xuống bên cạnh, sau đó u oán mà nói: “Tiểu yến, ngươi thật tuyệt tình.”

Ta liều mạng nhịn cười, vẻ mặt vô tội mà hỏi han: “Làm sao vậy?”

Vương Khải oán giận mà liếc ta một cái, yếu ớt nói: “Ngươi có biết lão công X vô năng nhà ngươi ngày hôm qua nói gì với ta không?”

Ta không thể tin được nói: “Đã trải qua tối hôm qua mà ngươi vẫn còn cho là hắn X vô năng ư ?” Thực hành vốn là thước đo để kiểm nghiệm chân lý, chẳng phải có câu như vậy sao?

Trong mắt Vương Khải tinh quang tăng vọt, hung tợn mà nói: “Chuyện ngày hôm qua quả nhiên là ngươi khiến cho hắn làm.”

Ta xấu hổ mà ho lên hai tiếng, không nghĩ mới đó mà đã bại lộ hành tung rồi….

Vương Khải còn nói thêm: “Bất quá cũng may hắn là người bình thường!”

??? Giang Ly là người bình thường? Ta bái phục ánh mắt của ngươi a…..

Vương Khải thấy trên mặt ta hiện lên khiếp sợ cũng nghi hoặc, liền phẫn nộ kể lại chuyện tối hôm qua.

Đại khái chuyện nó như thế này, buổi tối hôm qua, Giang Ly đột nhiên xông vào chỗ ở của Vương Khải, nói với hắn hai chuyện. Thứ nhất, lão bà của hắn phái hắn đến cường bạo Vương Khải, bất quá hắn vốn theo chủ nghĩa nhân đạo, trước hết tha cho Vương Khải một con ngựa, thứ hai, sau này Vương Khải tốt nhất cách xa bọn họ một chút, nếu không hắn cũng không nói trước sẽ ngoan ngoãn nghe lời của lão bà, thứ ba, cũng là điểm trọng yếu nhất năng lực X của Giang Ly hắn bình thường rất cường đại! Ngươi Vương Khải nếu không tin, chúng ta bây giờ có thể thử xem xem. Sau khi nói xong những lời này, Giang Ly liền rời đi.

Ta nghe xong mà đầu óc tràn ngập nghi vấn, Giang Ly hắn nói những lời này xong liền rời đi? Vậy sau đó hắn đi đâu làm gì, làm sao muộn như vậy mới trở về? Oa, hay là không phải một mình tới quán bar đi? Hoặc là có nam nhân ưu tú nào hấp dẫn hắn rồi ?

Vương Khải kể xong, tuyên bố tổng kết một câu: “Quan Tiểu Yến, ngươi thật sự là hủ đến mức không thuốc nào cứu nổi rồi! “

Ta u oán lẩm bẩm niệm: ta không phải hủ nữ không phải hủ nữ không phải hủ nữ……

Vương Khải vừa chuyển đề tài, còn nói thêm: “Bất quá lão công ngươi cũng không ngại làm chuyện cường bạo nam nhân, không phải hắn là song tính luyến đấy chứ?”

Ta lắc đầu, chắc như đinh đóng cột mà nói: “Hắn mới không phải!” Hắn chính là đồng tính luyến ái thuần chủng!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...