Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi


Bãi biển trên đảo nhỏ chỗ chúng ta rất đẹp, tản bộ ở trong này, tuyệt đối là một loại hưởng thụ. Ta nhẹ nhàng bước đi trên bãi biển, híp mắt hưởng thụ làn gió nhẹ nhàng phe phẩy mang theo hương vị của biển, đột nhiên lại nghĩ đến giấc mộng bán chuối tiêu ở Maldives trước kia, xem ra đó cũng là một lựa chọn không tồi. Đáng tiếc a đáng tiếc, nghe nói hai ngàn đảo nhỏ xinh đẹp này sẽ bị nước biển nuốt trôi, ngẫm lại thực làm cho người ta thất vọng a.


Làn da của ta đối với ánh nắng mặt trời rất mẫn cảm, thực dễ dàng bị bỏng nắng. Bởi vậy, mặc dù đã bôi kem chống nắng, nhưng vì để bảo đảm, hôm nay ta mặc vẫn có vẻ hơi nhiều . Hạ thân mặc một chiếc quần đùi đơn giản, trên người xỏ một cái T shirt rộng thùng thình. Đi dạo trên bờ cát mà mặc áo liền quần như thế này mặc dù có chút quái dị, nhưng cũng rất hữu dụng. Chiếc áo T shirt rộng thùng thình kia là chiếc áo ta thích nhất, nguyên nhân cũng không phải do nó đắt tiền. Chiếc T shirt kia là quà sinh nhật mà Hạp Tử tặng ta lúc sinh nhật hai mươi lăm tuổi, là do chính nàng thiết kế, sau đó tìm người làm theo yêu cầu, Trên mặt áo là một đống ký hiệu kì quái, theo Hạp Tử nói, đều là các ký hiệu được di lưu từ các nền văn minh lớn trên thế giới, có thể trừ tà. Mà mặt sau, thì in chữ bằng bút lông viết “Nói cười Yến Yến” bốn chứ to, còn có vài câu thơ. Ta mặc dù không hiểu thư pháp, nhưng lúc nhìn đến vài nét bút lông kia, cũng thấy vô cùng thuận mắt. Theo Hạp Tử nhắn nhủ, chữ này là nàng khổ công cầu một vị thư pháp danh gia vân vân. Đối với độ tin cậy của những lời mà cô nàng nói, ta xin phép không có ý kiến, nhưng vậy cũng không ảnh hưởng đến độ yêu thích của ta với chiếc áo này, đồng thời nó cũng khiến ta nhìn thẩm mỹ của Hạp Tử với con mắt khác xưa.


Tại đây một mình một chỗ như thế này, dưới ánh mặt trời rực rỡ vui vẻ, mặc một bộ đồ cực phẩm như vậy, thực là vô cùng thích hợp.


Ta đang bước chậm trên bờ cát, đột nhiên có người từ phía sau vỗ bả vai ta. Vốn tưởng là Giang Ly, chỉ là đang kinh ngạc hắn như thế nào lại đột nhiên chủ động quan tâm đến ta, lúc xoay người lại lại phát hiện, trước mặt là một nam nhân xa lạ.


Hắn là người da vàng, tóc có vẻ dài, còn hơi nhiễm một chút màu vàng nhè nhẹ. Ta tuy rằng chán ghét kiểu tóc của hắn, nhưng không thể không thừa nhận, khuôn mặt hắn đúng là không tồi, ngũ quan thật dễ nhìn, hơn nữa, khóe mắt cùng đuôi lông mày tựa hồ như đều mang ý cười, Một người như vậy, đứng dưới ánh mặt trời, ánh mặt trời cũng vì hắn mà rực rỡ không ít đi ?


Ta nháy mắt cảm thấy con người ta mị lực thật sự không nhỏ a, thế mà cũng có soái ca chủ động đến gần. Vì thế ta rụt rè hướng hắn nhếch khóe miệng một chút, vừa định nói chuyện, hắn đã mở miệng trước.


Hắn khẽ nghiêng đầu một chút, lông mi khẽ nhíu, dâng lên một nụ cười mê người, sau đó nói: “Ngu ngốc?”


( bạn sax =)) )


Hai chữ ngu ngốc nhả ra dị thường rõ ràng, hơn nữa, là ngữ khí nghi vấn.


Ta cảm thấy vừa vô tội vừa phẫn nộ, NND lão nương là trêu ngươi hay chọc giận ngươi? Như thế nào vừa gặp liền mắng người ta ngu ngốc ! Thử hỏi một nữ nhân bình thường bị một người xa lạ gọi là ngu ngốc, có mà chịu không nổi đi? Huống chi đối phương là soái ca nha, đây là không thể tha thứ !


Vì thế ta cảm thấy người trước mặt này thực sự là khuyết thiếu giáo dướng, đối với người như thế ta thật sự không muốn để ý tới, đành phải xoay người bước đi. Trong lòng mặc niệm, thiên hạ não tàn nhiều như vậy, nếu mỗi lần gặp đều phải mắng một lần, chẳng phải mệt chết hay sao.


Ai ngờ cái tên không biết tốt xấu kia, chỉ có một bộ da mặt dày, đầu óc lại không được linh hoạt, dám đi theo sau ta, nói với lên: “Ngươi là ngu ngốc ?”


(bạn phun =)) )


Ta không thể nhịn được nữa, xoay người mắng to nói: “Ngươi mới là ngu ngốc, cả nhà ngươi đều ngu ngốc ! Phiền ngươi hiện tại biến ngay cho ta, bằng không lão tử tấu người sống không bằng chết!”


Người nọ bị ta mắng xong, đột nhiên hắc hắc ngây ngô cười nói: “Quả nhiên là ngu ngốc.”


(bạn té ghế =)) )


Bây giờ ta có thể khẳng định 80% người nọ là chậm phát triển, bởi vậy cũng không thèm để ý đến hắn,xoay người trực tiếp bước về phía trước.


Chậm phát triển đột nhiên ở phía sau hô: “Ngươi ở [Hiệp Khách Hành] có phải lấy tên là “Trò chơi ngu ngốc Họ Quan” ?”


Ta đột nhiên dừng lại, không thể tin được quay lại nhìn hắn.


Người này, hắn biết ta là Trò chơi ngu ngốc họ Quan? Rất nhanh ta liên tưởng đến mấy ngày hôm trước Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn tựa hồ nói qua hắn muốn cùng con trai con dâu đến Maldives, như vậy người trước mắt đây sẽ không phải là…..con trai của Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn đi ? Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn này cũng thật là, làm sao cái gì cũng nói với con hắn, hại ta trước mặt soái ca mất mặt đây.


Nhưng là, nhưng là hết thảy ….rất giả đi ?


Tuy rằng giả, nhưng tin hay không không do ta quyết định. Ta trái lo phải nghĩ tiền tư sau tưởng, rốt cuộc đi đến trước mặt soái ca tóc dài, đem hắn đánh giá một chút, lắc đầu thở dài: “Cái tên Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn hèn mọn đại thúc kia, làm sao lại sinh ra đứa con dễ nhìn như vậy a ? Có thể thấy học thuyết di truyền là không đáng tin….”


Soái ca trước mặt đột nhiên phát điên kêu lên thảm thiết nói: “Đã nói bao nhiêu lần, ta là soái ca, tinh lực tràn đầy mị lực khôn cùng!”


“Ai nha nha, ngươi làm sao toàn học mấy câu này của ba ngươi ….” Ta ra vẻ thoải mái mà cười, nhưng là trong lòng có chút không được tự nhiên dâng lên, mấy câu này cùng với cái tên Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn đáng khinh kia quả thực không sai một chút nào a….


Hắn vò vò tóc, cả giận nói: “Ta chính là Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn ! Ta bây giờ còn không có con ! Nhưng mà ta cũng không ngại nếu người giúp ta sinh một đứa!”


Ta vỗ vỗ ngực, lui về sau hai bước nói: “Ngươi làm gì nói chuyện lớn tiếng như vậy, chẳng lẽ chột dạ……”


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn trừng mắt liếc nhìn ta một cái, nói: “Ngươi không muốn ta đem toàn bộ những chuyện ngươi làm ở bang hội toàn bộ nói ra ngươi mới tin ?”


“Khụ khụ, không cần như vậy, ta tin, ta tin.” Ta bắt đầu khua tay loạn xạ, rốt cục khuất phục dưới dâm uy của hắn.


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn tâm tình tốt hơn một chút, trên mặt một lần nữa treo lên tươi cười, nói: “Ngươi so với tưởng tượng của ta còn ngu hơn một chút.”


Ta cảm thấy chuyện này kỳ thật cũng không phải bởi vì ta ngu, Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn oan uổng ta. Chủ yếu là do người này trong lòng ta hình tượng trong mắt đã thành thâm căn cố đế, hắn chính là một trung niên đại thúc đáng khinh, thích ở trên mạng đùa giỡn nữ nhân, người như thế trên mạng là bình thường. Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn trước mặt cùng với Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn trong tưởng tượng của ta cách nhau quá xa, hình tượng kia hoàn toàn không phù hợp tiêu chuẩn, ta không tin, không biết không có tội.


Nghĩ như vậy, ta trong lòng tự tha thứ cho chính mình.


*** Bạn đau bụng quá đi mất thôi….=)) ***


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn một câu đánh gãy suy nghĩ của ta: “Ngốc cái gì vậy, đi quán bar ngồi một lát đi.”


Tuy rằng ta cùng Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng tốt xấu gì cũng coi như là có quen biết sơ sơ, vì thế ta gật đầu đáp ứng. Dù sao ta hiện tại cũng thật sự nhàm chán, Giang Ly cũng sẽ không hạ mình đi chơi cùng ta.


Lúc này, Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn quay lại gọi một mỹ nữ Á châu dáng người nóng bỏng lại đây, ở trên mặt cô ta hôn một cái, sau đó nói: “Ta cùng một người bạn đi ôn chuyện, ngươi trước tự mình đi chơi ha.”


Mỹ nữ kia cẩn thận đánh giá ta từ trên xuống dưới một chút, đại khái là xác định ta đối với nàng không tạo thành cái gì uy hiếp, vì thế hôn lại Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn, sau đó thoái mái mà rời đi.


Trong nội tâm ta thản nhiên sinh ra một loại cảm giác thất bại TT____TT


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn nhìn theo bóng dáng mỹ nữ kia, nói: “Ta vẫn thích phụ nữ châu Á, truyền thống”


Ta nhìn bộ bikini nóng bỏng trên người mỹ nữ kia, trong lòng cảm thán: Này cũng quá truyền thống đi…..


Ta gọi một ly cocktail, sau đó cùng Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn ngồi xuống.


Ta nhìn Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn hỏi: “Ngươi làm sao mà nhận ra ta được ?”


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn cười nói: “ Ta nghĩ là không thể nhận ra ngươi, nhưng là thực xin lỗi bộ quần áo ngươi đang mặc.”


Ta đột nhiên nhớ tới nickname in trên T shirt, bừng tỉnh đại ngộ. Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn lúc ấy cũng chỉ là đoán đi ? Nếu ta không thừa nhận thì tốt….


Nhưng là, ta vẫn có chút hoảng hốt giống như trong mơ, dù sao mọi việc hết thảy quá trùng hợp, trùng hợp đến mức làm cho người ta hoài nghi chính mình thật sự đang ở trong một cơn mê bất khả tư nghị.


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn nhìn thấy ta ngẩn người, lấy khuỷu tay huých ta một chút, nói: “Hắc, nghĩ cái gì vậy?”


Ta: “Không có gì, ta chỉ cảm thấy chuyện này hết thảy thực khéo, thật không dám tin tưởng.”


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn cũng rất đắc ý: “Đây là duyên phận “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ”, chính l nói về hai chúng ta.”


Ta đối với duyên phận như vậy thật sự là né không được.


Hẹn Người Sau Buổi Hoàng Hôn nói tiếp: “Ta gọi là Vương Khải, còn ngươi?”


Tên của hắn so với mặt hắn kém cỏi hơn. Ta suy nghĩ nếu lão thiên gia đã an bài hai chúng ta ở đây gặp mặt, vậy nói duyên phận thật là chuyện khỏ tưởng tượng gì đó, ta cũng không ngại ngần gì có ý kiến gì nữa, vì thế hào phóng nói ra tên họ của mình: “Ta gọi là Quan Tiểu Yến.”


Vương Khải vừa nghe tên của ta, nhất thời vui vẻ: “Quan Tiểu Yến nha? Ta cũng quen biết một người tên Quan Tiểu Yến, thật đúng là khéo mà, có muốn ta giới thiệu cho ngươi làm quen chút?”


Ta cảm thấy hắn là đang thuần túy cố gắng làm quen, vì thế nói: “Không cần.” Đến quen biết ngươi ta còn không tình nguyện


Hắn hiểu ý cười nói: “Ta chỉ biết ngươi không tin, bất quá lại nói, nữ nhân như vậy cũng không nhất thiết phải làm quen.”


Ngữ khí hắn không phải hiền lành nha, ta cảm thấy hắn nhất định là bị người đàn bà kia chọc qua. Phỏng chừng người trước mắt này ngoài đời thực cũng là hoa tâm đại thiếu gia, sinh hoạt cá nhân rất đặc sắc, hoặc là nói, rất hỗn loạn. Người như thế tuy rằng không đúng khẩu vị của ta, nhưng dưới tình hình chung vẫn là có vẻ biết tiến lui, sẽ không đơn phương khó xử người phụ nữ nào. Nữ nhân cùng người như thế qua lại, chỉ cần cẩn thận một ít, là sẽ không gây ra sai lầm gì. Đương nhiên nếu nhân cách hắn cực kỳ bại hoại, thì chẳng còn gi phải bàn.


Vương Khải lại thấy ta ngây người, bất mãn nói: “Ngươi lại suy nghĩ cái gì, nghĩ rằng ta đối với ngươi có ý đồ?”


Ta xấu hổ ho một tiếng nói: “Không có.”


Hắn không có việc gì cười cười nói: “Ngươi có nghĩ thế cũng không sao, dù sao ta đã sớm đối với ngươi có ý đồ.”


Ta đối với người vô liêm sỉ như thế thật sự không có cách gì, đành phải nói: “Ta không thích vui đùa kiểu này.”


“Vậy chúng ta nói chuyện khác,” Hắn vừa định nói, lại đột nhiên có tiếng chuông di động vang lên. Hắn đành rút di động ra, “Thật có lỗi, ta nhận điện thoại chút.”


Ta cúi đầu một bên uống cocktail, một bên âm thầm vì phí điện thoại đáng thương của hắn vui sướng khi người gặp họa một phen. Phải biết rằng, người Trung quốc ở Maldives gọi điện thoai, một phút đồng hồ dù thế nào cũng tốn hai mươi đồng đi.


Nhưng mà rất nhanh, ta sẽ vì bản thân không phúc hậu mà trả giá rất lớn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận