Lăng Thiên Truyền Thuyết


Khí tức tà ác đột nhiên tràn đầy toàn bộ sân. Thủy Vô Ba xuất phát từ bản năng của cao thủ, cảm thấy sự không thích hợp nên hét lớn


một tiếng, kiếm quang kiếm khí hình thành hoa sen hoa trước tiên bạo liệt sau đó tập trung ở một phương hướng hướng về phía Ngọc Mãn


Lâu công kích qua. Đồng thời thân thể Thủy Vô Ba cấp tốc xoay tròn, trường kiếm phát ra thanh âm tê tê, không cầu đả thương địch thủ.


Trước cầu tự bảo vệ mình, ở quanh thân tiếp theo bày ra thiên la địa võng cơ hồ kín không kẽ hở. Tay trái chăm chú đề tụ toàn thân nội


lực không ngừng đánh ra chưởng thế huyền ảo, trong nháy mắt bên người hắn đã hình thành một cỗ gió xoáy kịch liệt hơn nữa cổ gió xoáy


này có uy lực thật lớn và càng ngày càng mãnh liệt. Trong lúc nhất thời, bao quanh thân thể của Thủy Vô Ba là một cơn lốc xoáy nhỏ. Mọi


người cơ hồ bằng mắt thường có thể nhìn thấy được tiếng gió kia cơ hồ đã ngưng tụ thành thực chất liền giống như một con thanh hắc sắc


giao long. Thủy Vô Ba cũng không biết Ngọc Mãn Lâu sắp sử xuất ra thủ đoạn gì nhưng lại mẫn cảm cảm thấy cái gì đó, hắn hoàn toàn


có thể dự cảm được một kích này của Ngọc Mãn Lâu thoạt nhìn qua chính mình có thể ngăn cản được nhưng lại vạn vạn lần không ngăn


cản được.


Đây vốn là sự mâu thuẫn phi thường nhưng lập tức hiện ra trong đầu Thủy Vô Ba cho nên hắn lập tức không hề giữ lại mà xuất ra toàn bộ


thực lực của mình. Không thể không nói, Thủy Vô Ba trực giác phi thường linh mẫn, chỉ cần hắn chậm trễ trong một cái chớp mắt là sẽ lập


tức ăn vô vàn đau khổ, nhưng ngay cả như thế cũng vẫn là chậm một chút. Ngọc Mãn Lâu như sấm điện lọt vào võng kiếm đầy trời. Mọi


người đều ngừng hô hấp. Trong mắt Lăng Thiên tinh quang chợt lóe, hắn cẩn thận nhìn, đây chính là thủ đoạn bảo mệnh dưới đáy hòm của


Ngọc Mãn Lâu. Làm nhất đại kiêu hùng, thủ đoạn cuối cùng của hắn sao có thể đơn giản cho nên Lăng Thiên tuy rằng tự tin là chính mình


có thể vững vàng hơn cả Ngọc Mãn Lâu nhưng đối với sát chiêu cuối cùng này của Ngọc Mãn Lâu vẫn kiêng kị không thôi. Mà hiện tại,


hiển nhiên đã đến thời điểm công bố. Ngọc Mãn Lâu cũng không biết Lăng Thiên cũng tới Thiên Phong, nếu hắn biết được mà nói thì chỉ


sợ hắn tình nguyện cùng Thủy Vô Ba tranh tài ba ngày ba đêm mới phân ra thắng bại chứ tuyệt đối sẽ không thi triển ra thủ đoạn dưới đáy


hòm của bản thân bởi vì hắn thủy chung cho rằng sát chiêu cuối cùng này nhìn quanh đương thời người có khả năng thừa nhận chính là


Lăng Thiên.


Mà hiện tại trong mấy nghìn người tại tràng, có thể nhìn ra động tác cụ thể của Ngọc Mãn Lâu cũng chỉ có Lăng Thiên mà thôi, thậm chí



ngay cả Lăng Kiếm cũng không được. Về phần những người khác thế thì lại càng không cần bàn tới nữa. Đương một tiếp


theo là một trận thanh âm dồn dập vang lên, oanh một chút, tiếp theo đó là hai tiếng kêu rên trầm thấp vang lên, phân biệt từ miệng hai.


Ngọc Mãn Lâu cùng Thủy Vô Ba ở giữa không trung tương giao sau đó hai người lăng không tách ra, mấy đạo máu tươi rớt vào giữa sân.


Đỏ sẫm chói mắt nhưng, tuy rằng cùng ngã xuống nhưng hai người lại khác nhau rất lớn, Ngọc Mãn Lâu lui ra thoải mái, thân pháp biến


chuyển như ý còn Thủy Vô Ba lại như diều đứt dây té xuống. Lăng Thiên rõ ràng nhìn đến, hai tay cầm kiếm của Ngọc Mãn Lâu khi tiếp


xúc với võng kiếm của Thủy Vô Ba thì đồng thời tay trái đột nhiên dời chuôi kiếm, sau đó tay trái liền biến thành màu đen như mực, so với


hắc ám còn còn muốn hắc ám hơn rồi cùng tả chưởng của Thủy Vô Ba ngạnh tiếp một cái. Tình huống vốn là cân sức ngang tài nhưng


ngay sau một chưởng này, Lăng Thiên đột nhiên mở to hai mắt, trợn mắt há hốc mồm.


Sau một chưởng này, tay trái Thủy Vô Ba nhanh chóng biến thành màu đen, cũng hơi có chút phù thũng. Sau đó lại lập tức tiêu trừ khôi


phục lại màu sắc bình thường nhưng một đạo hắc tuyến cũng theo cánh tay Thủy Vô Ba cấp tốc chạy lên. Ngay tại giờ khắc này, thân thể


Thủy Vô Ba nguyên bản vốn nhẹ nhàng như bông lại tựa như tảng đá trầm trọng té xuống. Độc dược quá mãnh liệt. Lăng Thiên hoảng sợ


biến sắc. Hắn giật mình không phải Ngọc Mãn Lâu dùng độc chưởng mà là trên một chưởng này mang theo độc tính mãnh liệt. Nội lực


của Thủy Vô Ba cũng đã đến cảnh giới tiên thiên đỉnh phong, tiên thiên công lực tinh thuần đủ có thể hóa giải thế gian bách độc, ngay cả là



độc dược tối mãnh liệt chỉ cần cho hắn một chút thời gian là cũng có thể bức ra ngoài. Nhưng một chưởng đầy độc tính này


Mãn Lâu này Thủy Vô Ba lại không có nửa điểm kháng cự, hơn nữa độc tính nhanh chóng dị thường liền xâm nhập vào thân thể hắn, trực


tiếp công kích tâm mạch. Tiên thiên tiên khí tinh thuần tới cực điểm cư nhiên lại không có nửa điểm chống đỡ được. Thậm chí, ngay cả một


chút thời gian trì hoãn cũng làm không được. Đây là loại độc gì? Sao lại bá đạo như thế. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn


Nếu như vậy một chưởng này đánh tới trên người mình thì tính sao? Chính mình có thể may mắn thoát khỏi sao? Lăng Thiên nghĩ đến đây


thì không khỏi mao cốt tủng nhiên. Nếu Thủy Vô Ba có thể hơi ngăn trở được độc tính này thì cho dù cuối cùng vẫn không thể may mắn


thoát khỏi thì Lăng Thiên có thể nắm chắc độc này sẽ không thể thương tổn đến chính mình bởi vì công lực của hắn hiện giờ đã hơn rất xa


Thủy Vô Ba. Hắn đã không ngăn cản được thì chính mình vị tất đã ngăn cản được. Nhưng hiện tại hắn nhìn thấy đến cả cao thủ tiên thiên


đỉnh phong căn bản cũng không có lực hoàn thủ. Hơn nữa trong nháy mắt đã biến mất, không để lại dấu hiệu gì. Độc công như vậy, lấy


kinh nghiệm hai thế giới như Lăng Thiên mà cư nhiên cũng không nhận ra. Rất khủng bố. Lăng Thiên trên mặt mồ hôi lạnh chảy ra. Hắn


biết, Ngọc Mãn Lâu một lần xuất thủ mục tiêu đó là chính mình. Đương thời, ngoại trừ Thủy Vô Ba ra thì nhiều lắm chỉ có hai người đáng


để cho Ngọc Mãn Lâu dùng độc công này. Một là Giang *** lệnh chủ Tống Quân Thiên Lý, hai là Lăng Thiên. Nghĩ đến chính mình lần


trước cùng Ngọc Mãn Lâu đối chưởng. Lăng Thiên không khỏi toát mồ hôi lạnh. May mắn khi đó công phu độc chưởng của hắn còn



chưa luyện tới mức đại thành. Nếu không chỉ sợ chính mình hiện tại ngay cả xương cốt đều hóa thành


Khi đó chính mình quả nhiên là cực kỳ đại ý. Nguy hiểm đến cực điểm. Thủy Vô Ba vẻ mặt phẫn nộ, lảo đảo thối lui, trên vai và đùi, hai


nơi miệng vết thương máu tươi phun ra, ánh mắt hắn gắt gao nhìn vào Ngọc Mãn Lâu, sắc mặt đỏ bừng, trong nháy mắt đột nhiên chuyển


thành màu xanh, tựa hồ há mồm muốn nói cái gì đó, hoặc là muốn mắng chửi cái gì. Ngực trái Ngọc Mãn Lâu có huyết quang phụt ra, sắc


mặt nguyên bản đen kịt đã khôi phục lại như thường, bộ dáng nho nhã, chỉ hơi có chút tái nhợt, sau khi lộn một vòng té ngã lui ra thì chống


mũi kiếm trên mặt đất chống đỡ. Thân kiếm cong đi tiếp theo lại thẳng ra, nương theo phản lực này hắn đột nhiên cả người theo kiếm hóa


thành một đạo cầu vồng hướng về phía ngực Thủy Vô Ba bắn nhanh tới. Kiếm khi tối phong duệ không thể nghi ngờ chuẩn bị cắt đứt yết


hầu Thủy Vô Ba, ngăn lại lời nói trong cổ hắn. Ngọc Mãn Lâu tính toán nhất kích thành công như thế nào có thể ngăn không cho Thủy Vô


Ba nói ra trước mặt mọi người bí mật lớn nhất của mình? Đây chính là tuyệt kỹ lớn nhất cuối cùng của hắn, hơn nữa cũng không ái nhận ra.


Thủy Vô Ba đề tụ chân khí nhưng chân khí vừa động trên mặt lập tức biến thành màu đen, tiếp theo lại biến thành một mảnh trắng bệch


như đã chết. Tại một khắc này, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên rất kỳ quái, tựa hồ như mỉa mai như xa xôi. Tựa hồ như cười nhạo cái gì lại


tựa hồ như là cái gì đều không có, tất cả chỉ là một mảnh trống rỗng......


Nhưng trên mặt Thủy Vô Ba lại xoay tròn toả sáng không gì có thể sánh kịp. Trường kiếm trên tay hắn như linh xà nhảy đứng lên, như là


trường kiếm tự thân phát động, kiếm khí dày đặc phun ra cũng không giống như trước, lúc này kiếm khí cô đọng n


Ngọc Mãn Lâu. Đúng vậy, sau khi trúng độc thương trí mạng, đối mặt với một kiếm mà cuộc đời mình có khả năng ứng chiến cuối cùng


đồng thời cũng đã biết thời khắc nguy hiểm nhất trong đời, tại thời khắc tử vong này Thủy Vô Ba rốt cục đã đột phá đạt tới cảnh giới kiếm


khí nội liễm rất cao theo như lời Lăng Thiên nói. Từ nay về sau, kiếm đạo cả đời hắn theo đuổi rốt cục đã có thành tựu. Đột phá cảnh giới


mang đến thực lực nhất định. Nếu tại một khắc trước lĩnh ngộ thì cho dù có thêm một Ngọc Mãn Lâu nữa hắn cũng có thể phi thường


thong dong chém chết dưới kiếm. Đáng tiếc, đột phá của hắn thật sự là đã quá muộn cũng thật sự là rất tất xảo. Hắn tuy đã đột phá thành


công cảnh giới này nhưng thực lực hắn hiện tại có khả năng phát huy ra không đến một phần trăm.


Lấy tạo nghệ võ học của Ngọc Mãn Lâu tự nhiên hiểu được điểm này, hắn nhìn chằm chằm vào Thủy Vô Ba thấp giọng nói: "Đã muộn


rồi". Hắn cũng một phen đổ mồ hôi lạnh, Thủy Vô Ba tại thời điểm tối hậu đột phá.


Quyển 7


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận