Lăng Thiên Truyền Thuyết


"Ta chỉ muốn cả đời này sống không hổ thẹn, sống đủ phấn khích văn hoa, về phần hậu thế ta tự nhiên cũng sẽ hết sức bố trí an bài nhưng


thiên địa căn bản là không thể cầu toàn, thế sự lại càng không thể đều hài lòng như ý. Thiên hạ có ai là có khả năng chân chính an bài ổn


thỏa hậu sự đâu. Không có, cho tới bây giờ cũng không có". Lăng Thiên nhướng mày nói: "Mạnh như Ngọc gia có Thủy gia là kẻ thù


truyền kiếp mà cũng chỉ kéo dài được ngàn năm mà thôi mà hiện tại Ngọc Mãn Lâu đã quyết định tranh phách thiên hạ, từ bỏ di huấn của


tổ tông. Cái này mới chỉ là một thế gia mà thôi, huống chi là ngôi vị hoàng đế chí tôn thiên hạ".


"Ta cũng vậy, nhân lực có hạn, ta vì hậu thế mà an bài hết thảy, cái này không gì đáng trách nhưng con cháu có năng lực giữ được giang


*** thì tự nhiên là giữ được, còn nếu không giữ được để cho người ta đoạt mất thì bất quá lại xảy ra một hồi tranh phách vương triều. Lúc


ta còn sống thì loại chuyện này tự nhiên là sẽ không phát sinh nhưng ta chung quy không thể trường sinh bất lão. Sau khi ta chết thì có


muốn cũng không quản được, cho nên hết thảy đều thuận theo tự nhiên đi".


"Lăng gia quật khởi khi có ta ở đây là tất nhiên nhưng mấy thế hệ sau hoặc là mấy trăm năm hoặc là hơn một ngàn năm sau, Lăng gia bị


đuổi xuống đài thì nhìn hiện tại là có thể thấy được chuyện này sớm hay muộnxảy ra, hiện tại chúng ta nói nhiều như vậy thì có tác dụng


gì đâu". Trong lúc Lăng Thiên nói chuyện thì trong sân kịch chiến vẫn đang xảy ra, tất cả mọi người đều đang khẩn trương chú ý, duy chỉ


có Lăng Thiên và Lăng Kiếm là không chút để ý. Hai người tuy đứng ở trong đám người nhưng lại giống như là phiêu nhiên ở ngoài đám


người này, ngay cả là ánh mắt nhẹ nhàng quét qua cũng đầy vẻ vân đạm phong khinh, ở trong mắt hai người tràng chiến đấu như thế căn


bản là không đáng chú ý. "Đến lúc đại chiến chấm dứt, tứ hải thái bình, A Kiếm, ngươi muốn làm Đại tướng quân hay là công tước?" Lăng


Thiên cười tủm tỉm hỏi. "Chiến tranh chấm dứt?" Lăng Kiếm mê hoặc gãi gãi đầu, cẩn thận suy nghĩ rồi vẫn cảm giác thấy càng thêm mờ


mịt, là a, nếu công tử thống nhất thiên hạ thì chính mình nên làm gì? "Ta...... Ta đi theo công tử, chỉ có đi theo công tử mới là tối thống


khoái".. Sau khi suy nghĩ nửa ngày, Lăng Kiếm rốt cục nói ra một câu như vậy. "Công tử cho ta làm gì thì ta liền làm cái đó, cho dù làm


thư đồng cho công tử cũng được". Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.


"Ha ha," Lăng Thiên cơ hồ ôm bụng cười ha hả, nếu không phải cố kỵ ở đây nhiều người thì hắn muốn ôm bụng cười điên cuồng một


chút."A Kiếm ngươi thật đúng là rất đáng yêu". Sau khi cười xong, Lăng Thiên nói: "A Kiếm, việc khác không nói, bất quá việc chung thân


của ngươi là đại sự cần phải mau chóng giải quyết. Nói như thế nào cũng phải vì tổ tông mà lưu lại huyết mạch, chớ trách ta không có đề


tỉnh ngươi, nếu đợi đến lúc thiên hạ bình định xong ngươi vẫn là một gã quang côn thì cũng đừng trách ta loạn điểm uyên ương phổ, cũng sẽ


không quá phận, ta sẽ chọn phu nhân cho ngươi". Lăng Kiếm dài mặt ra, nhất thời trên mặt đầy nhăn, vẻ mặt đau khổ nói: "Công tử, đ


cho ta thư thả thêm vài năm, ta tuổi chưa lớn, không cần gấp như thế.....".. Lăng Thiên trừng hai mắt nói: "Thư thả thêm vài năm? Ngươi


tuổi chưa lớn? Lời này ngươi nói với ai đều được, duy chỉ có công tử ta là nói không được. Phỏng chừng vài năm nữa nữ nhi của ta đều đã


trưởng thành, ta còn nghĩ định thân với con ngươi nữa". Tinh thần Lăng Kiếm rung lên nói: "Ta đây cần phải nắm chặt, vì công chúa của



công tử mà ta cũng muốn sinh thêm vài đứa con a". Lăng Thiện tức giận nói: "Nói bậy, ta sinh tám đứa con, ngươi nhanh chóng sinh ra


một đống khuê nữ cho con ta lấy làm vợ".


Hai người đồng loạt cười to. Giữa sân đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, tiếp theo là một tiếng kêu rên rồi liền thấy Ngọc gia Ngọc Chi


Thanh miệng đầy máu tươi thất tha thất thểu rời khỏi đấu tràng còn trên mặt đất chỉ thấy Thủy Vô Ngân đã nằm yên trên mặt đất. Thắng


bại đã phân, một thương một chết. Chết thì tự nhiên là sạch sẽ còn người thắng cũng không thoải mái gì. Lấy ánh mắt của Lăng Thiên mà


xem thì vị này Ngọc Chi Thanh này có sống được thì chỉ sợ cũng không thể sử dụng võ công được nữa. "Thật sự là vì lý do gì". Lăng


Thiên thở dài: "Nếu nói trước kia hai nhà ước chiến ít nhất là vì còn có hai khối Thiên tâm ngọc làm tiền đặt cược, người thắng có thể


nghiên cứu một giáp, còn hiện tại là vì cái gì. Thiên tâm ngọc cũng chỉ là cái rắm thế mà còn đánh cho chết đi sống lại". "Thiên tâm ngọc


không còn?" Lăng Kiếm ngẩn ra: "Công tử sao mà biết được?". Lăng Thiên hừ hừ cười nói: "Bởi vì Thiên tâm ngọc vốn ở trong tay ta


nay đã biến thành một đống bột ngọc, ngay cả chỗ tốt trong đó cũng đều thuộc về bản công tử nên tự nhiên ta phải biết rõ hơn mọi người


nhiều lắm".


Lăng Kiếm cười ha ha rồi vội vàng im tiếng. Giữa sân, một cặp tiếp theo lại đi lên chiến đấu. Lăng Thiên không thú vị nhíu nhíu đầu mày


nói "Cái gọi là ước chiến này thật sự là không thể khiến ta hứng thú nổi. May ra chỉ có trận chiến giữa Băng Nhan và Thiên Nhu là có khả


năng làm cho ta chăm chú nhìn còn ngay cả đại chiến giữa Thủy Vô Ba và Ngọc Mãn Lâu phỏng chừng cũng thế mà thôi...... Không xem


cũng thế". Lăng Kiếm vẻ tràn đầy sự đồng cảm gật gật đầu đồng dạng nói: "Đánh tới đánh lui mới chết có một người. Thật sự không có ý


tứ gì". Lăng Thiên trợn mắt nhìn, A Kiếm quả nhiên là có ý giải thích lời mình nhưng lại dị thường độc đáo lại thêm chút bá đạo. Sắc trời


càng ngày càng âm trầm, mây đen ầm ầm kéo đến, không khí cũng nặng nề mang theo gió lạnh thổi vù vù. Cao thủ do hai nhà phái ra chiến


đấu càng ngày càng đầy huyết tinh, không đến hai canh giờ đã có hơn năm người chết. Thủy gia thắng hai bại ba, Ngọc gia hơi chiếm


thượng phong nhưng sắc mặt Ngọc Mãn Lâu lại rất âm trầm, giống như sẽ lập tức sẽ bùng nổ, ai đều có thể nhìn ra hắn đang rất tức giận.


Tuy nhiên so sánh với hắn mà nói, bên tổn thất lớn nhất là Thủy Mạn Không thì lại đang cười khanh khách, tựa hồ hoàn toàn không để ở


trong lòng.


Một màn này làm cho tất cả mọi người đều không hiểu chút nào, vì sao thắng lại mất hứng mà thua lại đắc ý dào dạt. Nguyên nhân vì


Ngọc Mãn Lâu không nghĩ tới tổn thất lại lớn đến thế. Căn cứ theo quá khứ thì Thủy Ngọc hai nhà cơ bản đều giữ lại con bài chưa lật,


trong ước chiến cũng đưa ra không nhiều nhân vật tinh anh nên chiến tích của hai nhà cũng có thể nói cơ bản là ngang nhau. Tại mấy trận


mấu chốt ác liệt quyết định thắng bại có đôi khi thà rằng nhận thua chứ cũng tuyệt không đẩy toàn bộ cao thủ của gia tộc đi liều mạng. Dù


sao cơ nghiệp ngàn năm sau này vẫn cần phải có người lo lắng gánh vác, nếu tất cả các cao thủ xong rồi thì chỉ sợ sau khi chấm dứt ước


chiến liền lập tức bị các thế lực khác thôn tính. Tình hình trong quá khứ với chiến cuộc trước mặt căn bản là không hề giống nhau, biểu



hiện của Thủy gia rất kỳ quái, bọn họ toàn xuất ra chủ lực mà không giữ lại nửa điểm thực lực. Chẳng lẽ Thủy gia không tính toán tồn tại


về sau sao, bọn họ không sợ sau ước chiến bị thế lực khác thôn tính hay sao?


Ngọc Mãn Lâu thực sự buồn bực, hắn cảm thấy chính mình giống như tính toán sơ hở cái gì đó nhưng nghĩ tới nghĩ lui thủy chung vẫn


không nghĩ ra được mình rốt cuộc là sơ hở chỗ nào. Theo tình hình trước mắt, nếu tiếp tục đánh tiếp thì tổn thất của Thủy gia cố nhiên là


rất lớn, cứ mười cao thủ xuất ra số trở về tuyệt đối sẽ không vượt quá bốn, cho dù là trở về bốn thì bốn người này cũng cơ bản tương


đương với phế nhân. Tổn thất lớn như vậy tin tưởng cho dù là Thủy gia ngàn năm tích súc cũng không gượng dậy nổi, Thủy gia thậm chí


khả năng vì vậy mà không gượng dậy nổi.


Nhưng là......


Ngọc Mãn Lâu cũng đồng dạng không chịu nổi tổn thất lớn như vậy. Người Ngọc gia lần này phái ra đều là cao thủ đứng đầu, tổng hợp


thực lực tin tưởng rằng có thể còn hơn Thủy gia một bậc nhưng trong sinh tử thảm chiến mà nói, số người có thể nắm chắc toàn thân lui ra


tin tưởng nhiều nhất cũng bất quá ba người, thậm chí khả năng là không đến ba người. Về phần bảy người kia không chết thì cũng


cơ bản là bị tàn phế mà việc tranh thiên hạ cùng Lăng Thiên cơ hồ xảy ra ngay trước mắt, cho dù lấy thực lực của Ngọc gia tích lũy ngàn


năm qua, cho dù là Ngọc Mãn Lâu cũng quyết định không đủ sức huống chi hắn căn bản là không thể thừa nhận tổn thất lớn như thế. Phải


biết rằng tổn thất một Kim ngọc cao thủ thì không có ít nhất hai mươi năm thời gian tái bồi dưỡng thì đừng có mơ tưởng. Mà hiện tại


khoảng cách cuối cùng tới thời điểm quyết chiến tính toán cũng chỉ còn bốn năm thời gian. Điều này còn phụ thuộc vào việc Lăng Thiên


không phá bỏ giao ước, nếu Lăng Thiên cảm thấy đủ lông đủ cánh, xé bỏ điều ước đánh cuộc ngang nhiên khai chiến thì chiến đấu tùy thời


đều có thể xảy ra, như vậy Ngọc gia chỉ sợ trong đại chiến không đủ người để dùng.


Chẳng lẽ Thủy gia nhắm ngay việc mình cùng Lăng Thiên đánh cuộc tranh giành thiên hạ, cho rằng mình tất không dám toàn lực nghênh


chiến, chỉ cần bọn họ cường ngạnh thì chính mình tất nhiên không dám đánh bừa nên mới không tiếc phái ra cao thủ hạng nhất cũng là đội


hình tối cường. Nếu thật sự là như vậy thì làm sao có thể ứng phó, chẳng lẽ Thủy gia thực sự có được nhãn lực cao minh như thế sao?


Ngọc Mãn Lâu không khỏi lâm vào trầm tư.


Mặt âm trầm nhìn Thủy gia đối diện, hắn thấy Thủy Mạn Không và mấy vị đường huynh đệ đều đang ngồi đó, tuy nhiên sắc mặt Thủy Mạn


Không lại có vẻ tự đắc, không có nửa điểm sốt ruột, phía sau Thủy Mạn Không đang có năm sáu lão giả áo trắng ngồi yên ổn, hai bên


còn có khá nhiều thanh niên tráng tử đứng đó. Ngọc Mãn Lâu sợ hãi cả kinh, tại một khắc này hắn phát hiện ra một việc, một việc rất


yếu. Bây giờ hết thảy đều rõ ràng. Trận chiến này, quân chủ lực bên hệ phái của gia chủ Thủy gia căn bản là không ai xuất chiến, số


xuất chiến cơ hồ tất cả đều là nhân mã phe Thủy Vô Ba. Tranh giành quyền lực.



Ngọc Mãn Lâu là nhân vật tài trí như thế nào nên lập tức hiểu được, căn bản không phải là cao tầng của Thủy gia cao minh gì mà căn bản


là do tranh giành quyền lực bên trong gia tộc. Ngọc Mãn Lâu tuy rằng hiểu được nhưng lại hận đến nghiến răng, đối với tình huống của


Thủy gia nhất thời lại có một loại cảm giác tức đến sùi bọt mép. Rõ ràng đều là người một nhà, các ngươi tự xưng cái gì là huynh đệ cái


rắm. Đoàn kết hợp tác không phải là rất tốt sao, có như vậy Thủy gia các ngươi mới có thể bảo trì ngàn năm sừng sững không ngã mà


Ngọc gia chúng ta cũng có thể bảo tồnthực lực hơn nữa có thể bình yên vượt qua trận ước chiến này, cũng thỏa mãn nguyện vọng của lão


tổ tông, đấy mới là chuyện thật tốt.


Nhưng các ngươi không đoàn kết thì thôi nhưng cư nhiên lại tranh nhau tại thời điểm kẻ thù truyền kiếp ngàn năm ở trước mắt, đây không


phải rõ ràng là chuyện có thể khiến phần mộ của tổ tiên bị đào lên sao. Tối thiểu thì cũng là khiến cho Ngọc gia chúng ta chiếm tiện nghi.


Lần đầu tiên trong cuộc đời, Ngọc Mãn Lâu đối với gia chủ Thủy gia cảm thấy phẫn nộ như vậy. Rất phá sản, rất không đáng cười, nếu


Thủy gia các ngươi sa đọa như vậy thì thử hỏi các ngươi còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông, Ngọc Mãn Lâu cơ hồ muốnẽ há mồm răn


dạy. Các ngươi tranh giành thì thôi nhưng cư nhiên lại dùng kết quả ước chiến với Ngọc gia làm vật đặt cược, làm cho bổn tọa cùng các


ngươi gắt gao hy sinh nhân thủ, hơn nữa tất cả đều là cao thủ bậc nhất. Thủy gia thật là một đám hỗn đản


Ngọc Mãn Lâu phẫn uất oán hận thấp giọng mắng. "Đại ca, làm sao vậy?". Ngồi một bên, Ngọc Mãn Đường tâm tư thận mật tuyệt không


dưới Ngọc Mãn Lâu nên tự nhiên cũng phát hiện ra Thủy gia có vẻ không bình thường, trên mặt mang theo vẻ lo lắng hỏi: "Đại ca, tình


hình có chút không đúng, Thủy gia hình như có vấn đề nội bộ, nếu ở tình huống bình thường thì thôi nhưng lúc này là thời điểm mấu chốt,


bọn họ không tiếc vốn liếng liều mạng, chúng ta chỉ sợ sẽ rất khó chịu a". Ngọc Mãn Lâu nghiêm mặt buồn bực nói: "Ai nói không phải,


đám này thật sự là một đám hỗn đản, phá gia chi tử, một đám vương bát đản. Bọn họ bát nháo như vậy chúng ta lại rất khó chịu, căn bản


là khó có thể thừa nhận. Bọn họ tại chờ thời điểm này xảy ra nội chiến, cái này không phải là làm cho Ngọc gia chúng ta chôn cùng bọn


hắn sao?". "Đại ca, tên đã lên dây không thể không phát, trận chiến này nếu đã không thể vãn hồi thì đơn giản là dùng khoái đao trảm loạn


mã. Chúng ta đem bốn trận kế tiếp toàn bộ bắt lấy, chỉ cần xuất động ngươi, ta cùng Tam đệ, còn có đại trưởng lão thì tất yếu sẽ thắng, có


khả năng toàn thân trở ra, sau đó lại thay năm người khác". Ngọc Mãn Đường trong mắt lóe lên quang mang trí tuệ nói. "Chỉ cần có thể


bảo trụ được thực lực thì cho dù có phá rối kế hoạch sớm định ra cũng không thể, nếu cứ để tình hình như vậy thì chỉ sợ.....".


"Không sai, cuối cùng ta sẽ tự mình đối chiến với Thủy Vô Ba". Ngọc Mãn Lâu hơi có chút xin lỗi nhìn Ngọc Mãn Đường: "Nhị đệ, về


phần Băng Nhan.....". Khuôn mặt Ngọc Mãn Đường thống khổ run rẩymột trận, thanh âm khàn khàn nói: "Đại ca...... Băng Nhan không


thể được thay thế sao?". Ưng mục của Ngọc Mãn Lâu lấp lóe, sau khi trầm ngâm một chút thì nói: "...... Kđổi". Trong đáy mắt Ngọc


Mãn Đường chợt xẹt qua một tia cực độ phẫn nộ, cúi đầu trầm mặc lui trở về.


Hắn sở dĩ đề nghị như vậy với hy vọng lớn nhất là có thể bảo thế, giờ khắc này, Ngọc Mãn Đường đối với đại ca mình đột nhiên chân


chính cảm thấy tuyệt vọng. Ánh mắt thâm thúy của Ngọc Mãn Lâu nhìn Nhị đệ mình quay lui trở về, trong mắt đột nhiên hiện lên một tia


quang thải kỳ dị rồi lập tức xoay người lại nói: "Tam đệ, trận này đến phiên ngươi, đại ca chúc ngươi kỳ khai đắc thắng, bất quá Thủy Mạn


Thành bên kia phải tận lực không được đả thương hắn". Ngọc Mãn Thiên đang nhàm chán nhìn đông xem tây nghe vậy thì mừng rỡ vung


cánh tay nhếch môi cười nói: "Đại ca, yên tâm đi, ngài xem ta đem lão vương bát đản kia xoay vòng..". rồi đột nhiên lại ngẩn ra: "Vì sao".



"Không vì sao!" Ngọc Mãn Lâu thản nhiên giải thích trừng mắt, nói: "Bảo ngươi đừng giết cũng đừng đả thương, không nên hỏi nhiều như


vậy làm gì?" rồi thản nhiên gật gật đầu nhằm phía Diệp Khinh Trần đi qua.


Rõ ràng đám người Thủy Mạn Thành đang phân cao thấp với nhóm Thủy Mạn Không, Ngọc Mãn Lâu sao lại để hắn chết được, chờ đến


lúc bọn hắn lưỡng bại câu thương chẳng phải là thật bớt việc sao? Nhưng tâm tư này cho dù là có nói cho Ngọc Mãn Thiên nghe thì phỏng


chừng nhất thời hắn cũng sẽ không hiểu được, đơn giản là không giải thích. Ngọc Mãn Thiên nhất thời trong lòng bất mãn, vỗ vỗ cái bụng


to như trống hung hăng nhổ một bãi nước bọt lẩm bẩm nói: "Ngươi nói không giết thì không giết? Lão tử cư nhiên còn không thể hỏi là vì


sao ư? Tam gia cố tình xử trí lão tiểu tử đáng chết này. Tại sao lại cư nhiên cũng dám tự xưng là tam gia, thật sự là chán sống rồi".


ở giữa sân trọng tài tuyên bố: "Nhân vật Ngọc gia xuất chiến là Ngọc Mãn Thiên, nhân vật của Thủy gia xuất chiến là Thủy Mạn Thành".


Oa ha ha một tiếng cười quái dị vang lên, Ngọc tam gia bộ dáng như hổ bộ tiêu sái đi ra, bộ mặt đầy râu như cương châm tựa hồ hưng


phấn nở ra, cả đầu tựa như một con nhím, sau một trận cười như sấm, Ngọc Mãn Thiên chỉ một ngón tay cực kỳ khinh miệt nói: "Thủy gia


tiểu tam, mau lăn ra đây cho tam gia ngươi. Hôm nay tam gia ta sẽ khiến cho người trong thiên hạ đều biết, đều xưng là tam gia nhưng ta


cùng tiểu tam khác nhau rất lớn, chỉ có anh hùng cái thế bực này như lão tử mới xứng là tam gia, về phần ngươi, một kẻ tiểu nhân đáng


khinh được kêu là tiểu tam cũng là đã cất nhắc ngươi lắm rồi". Thủy Mạn Thành một thân trang phục, bên ngoài mặc áo giáp hộ thân tức


giận cơ hồ phun ra máu nhảy vọt ra: "Ngọc Mãn Thiên, ta xem ngươi miệng đầy.....". Lời còn chưa dứt thì đã thấy thân hình như mãng


ngưu của Ngọc tam gia hùng hổ đánh tới, đại khai đại hợp, cư nhiên bộ dáng như đồng quy vu tận". Thủy Mạn Thành hoảng sợ, thân mình


né qua thì đột nhiên cả kinh thấy trước mắt cước ảnh đầy trời. Ngọc Mãn Thiên liệu định hắn là người rất sợ chết, cho nên phóng lên trước


hư trương thanh thế cướp thế chủ động tuyệt đối, tiếp theo liền không buông tha triển khai cước pháp tối đắc ý của mình.


Thủy Mạn Thành cũng là cao thủ tuyệt đỉnh, ngay lập tức tự ổn định tâm thần, thủ vững công chắc, gặp chiêu hóa chiêu. "Tam gia thật ra


rất tinh minh". Lăng Kiếm liếc mắt một cái liền nhìn ra. "Loại đấu pháp này dùng đối phó với loại người sợ chết như Thủy Mạn Thành đúng


là thủ đoạn tốt nhất".. "Là...". Lăng Thiên vuốt cằm hứng thú nhìn hai người kêu rống giữa sân, nhìn Ngọc Mãn Thiên tung hoànhsân


thì thoáng có chút kinh ngạc nói: "Hắn cư nhiên cũng hiểu được chiến lược chiến thuật. Chậc chậc, thật sự là thông minh". "Bất quá, võ


công của hắn lại tinh tiến không ít, nếu lấy cấp bậc của Ngọc gia mà tính thì chỉ sợ đã đến cấp bậc Kim ngọc trung phẩm rồi". Trong mắt


Lăng Kiếm nổi lên một cỗ hồi ức: "Ngọc tam gia là người không tệ, đối xử với ta, Lăng Trì và đám người Phong Vân Lôi Điện cũng


không tệ, nghĩ đến tương lai chúng ta nhất định phải đối địch với hắn, nói không chừng là phải chém giết trên chiến trường thì trong lòng chỉ


sợ thật sự sẽ có chút luyến tiếc". "Luyến tiếc?" Lăng Thiên nghi vấn nhìn Lăng Kiếm, không nghĩ tới ba chữ này cư nhiên lại từ miệng Lăng


Kiếm nói ra, thật sự là ngoài ý muốn. "Nếu luyến tiếc, vậy ngươi nên làm như thế nào".


Ánh mắt Lăng Kiếm thoáng có chút thống khổ run rẩy một chút, có chút ảm đạm, nói: "Nguyên nhân vì luyến tiếc, cho nên một khi gặp


nhau ở chiến trường thì là người đầu tiên nhất định phải trừ bỏ". "Điều này là vì sao?" Lăng Thiên bất động thanh sắc hỏi. "Bởi vì ta luyến


tiếc nên thực sự sẽ làm cho rất nhiều huynh đệ bên ta bị uy hiếp trí mạng cho nên đây là người đầu tiên phải trừ bỏ". Lăng Kiếm bình tĩnh


nói.


Quyển 7


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận